Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"...Mà bọn họ, một nhà ác độc, biết tin tức tôi đang tiếp nhận điều trị, bằng mọi giá tới đây quấy nhiễu, uy hiếp cha tôi phải giao chiếc ghế chủ tịch cho bọn họ, bằng không sẽ giết tôi." Nói đến đây, tâm trạng Niếp Hoán có chút kích động mà đứng lên, hắn hít mạnh khí oxy vào miệng, căm tức mà nhìn ba người Niếp Ngân bên này: "Cha tôi, chính là vì bảo vệ quy tắc Niếp môn mấy đời nay, đồng thời cũng vì để bảo vệ đứa con trai mà người yêu quý, chống lại mấy người này, sau cùng, bị bọn chúng ác độc giết chết!"

Những câu sau cùng của Niếp Hoán đầy cuồng loạn, khiến cho mọi người thở dài một hơi, tâm tình theo sự diễn tả của Niếp Hóa mà chấn động.

Niếp Tích nắm chặt nấm đấm, nhìn chằm chằm Niếp Hoán: " Cái xác ướp nhà ngươi, câu chuyện nói thật rõ ràng, chuyện tình ngày hôm đó ngươi căn bản không biết gì cả."

Quản gia La Sâm tiếp tục thừa dịp ở một bên nói: "Trải qua chuyện này, tôi một lần nữa đối với việc dùng lễ tang làm cớ triệu tập mọi người đến đây bày tỏ sự áy náy, chỉ có điều lần này có thể vì Niếp Nhân Thế tiên sinh báo thù, cho dù phải gánh trách nhiệm trên lưng, tôi cũng cam tâm tình nguyện, tạm thời không nói đến việc Niếp Nhân Thế tiên sinh cùng các vị có quan hệ huyết thống, mọi người cũng không thể buông tha một nhà hung thủ giết người này."

Người trong Niếp môn đối với sự thật của chuyện này thật ra cũng không quan tâm, bọn họ chỉ là vì sự tình lại có thể tiếp tục phát triển hơn nữa mà cảm thấy nên đứng lên.

"Nếu chủ của Niếp môn đã nói như vậy rồi, xem ra tam thúc có lòng tốt muốn giúp các ngươi, cũng không thể làm gì được, tôi chính là một lòng đau khổ, muốn bắt đầu thanh lý môn hộ rồi , ha ha ha ha!" Niếp Nhân Hằng bày ra một bộ dạng hèn hạ, ngày cả dáng cười cũng lộ ra một chút hung ác.

Mọi người có mặt ở đây nóng lòng muốn xem thử, ngay cả Isabella cũng đầy oán hận mà nhìn ba người bên này.

Niếp Nhân Quân híp hai mắt lại, nhìn quét qua tất cả mọi người, trong ánh mắt sắc bén càng thêm phần nghiêm nghị: "Việc tới tang lễ này, dường như để lại ấn tượng khó phai nhạt."

Dáng vẻ Niếp Ngân điềm nhiên mà đứng tại chỗ, hít sâu một hơi, chậm rãi khép hai mắt, khóa miệng hơi cong lên như ánh trăng khuyết, cười nhạt một tiếng, âm thanh trầm thấp mà phảng phất như bầu rời đêm cô tịch ở vùng sơn dã.

Trên mặt anh hình như tràn đầy sự đắc ý, một loại giãy giụa thoát khỏi ràng buộc, sự đắc ý không hề kìm nén.

"Sự tình cho đến bây giờ, liền làm cho tôi muốn làm một việc." Anh lạnh lùng liếc Niếp Tích, châm biếm một câu.

Niếp Tích lắc lắc cổ và cổ tay, cùng Niếp Ngân giống như tồn tại một cảm giác thoải mái, vẻ mặt cuồng ngạo tỏa vẻ xem thường: "Tôi bây giờ rất muốn ăn món bò bít tết do chính tay Tần quản gia làm, mặc dù đó là món bò bít tết khó ăn nhất mà tôi từng ăn, chỉ có điều nhẫn nại mà cảm nhận mùi vị của nó, đưa nó vào cái bụng đang đói, đây là cuộc sống của kẻ bất tài sao!" Vừa dứt lời, hai anh em một người cầm một cái ghế, ném qua cửa của lễ dường, mọi người thấy thế, đều vọt sang một bên, quỹ đạo của chiếc ghế ném đi, tạo ra cho cha con ba người một đường chạy trốn.

"Đầu tiên mang cha rời khỏi đây, tôi ở đây yểm hộ!" Hai anh em đồng thời hét lên, bày ra tư thế chiến đấu.

Niếp Nhân Quân mở hai bàn tay to ra, đặt lên đầu vai hai anh em, trong ánh mắt có sự lạnh giá: "Phải đi, thì ba người cùng đi, nếu thiếu một người, ta thề sẽ dùng đạn hạt nhân san bằng Somalia này!"

"Ha ha ha ha, tinh thần dũng cảm lóe lên sao? Vậy tiễn các ngươi xuống địa ngục, sum họp một nhà đi!" Niếp Nhân Hằng đi tới cửa, gắt gao mà đóng cổng chính.

______________________________

Lãnh Tang Thanh tràn đầy oán hận và đi về phía trước, không có mục tiêu, chỉ là hướng về phía trước mà đi tới.

Nhớ lại bản thân mấy ngày nay, trong lòng cô không khỏi tự giễu.

Vô duyên vô cớ mà yêu một người đàn ông, lại luôn chịu đựng sự lạnh lùng của hắn, bất kể đi tới đâu đều nhận được muôn vàng sủng ái, ở chỗ này lại chịu đựng sự ủy khuất cả đời này cũng chưa gặp qua.

Tình yêu là như vậy sao? Mối tình đầu là như vậy sao?

Cô quay đầu nhìn thoáng qua Niếp Thâm, Niếp Thâm cũng không đi theo phía sau cô, mà một mình đi tới bên cạnh đài phun nước, lẳng lặng mà nhìn chính mình, anh giống như rất thích nơi đây.

Lãnh Tang Thanh đầy nóng nảy mà đi tới bên cạnh anh, đôi mắt xinh đẹp chứa đầy sự thờ ơ khó gặp: "Này, không phải đi sao? Không phải muốn khiêu vũ sao? Anh còn ngốc nghếch ngồi chỗ này làm gì?"

Niếp Thân ngẩng đầu lành lùng mà nhìn cô, không còn mỉm cười, không còn sức sống, im lặng mà nhìn nước phun lên. Chỉ một lát, anh nhẹ nhàng nói ra một câu: "Tôi không thích đi theo phía sau người khác, tôi cũng tuyệt đối sẽ không đi theo phía sau người khác nữa."

Lãnh Tang Thanh ngẩn ra, dường như có chút suy nghĩ mà nhìn kỹ người đàn ông phía trước này.

Niếp Thâm dường như cũng không thích cô nhìn mình, đứng dậy, mỉm cười nói: "Cô sẽ lái xe sao?"

Tâm tình Lãnh Tang Thanh cũng không dễ chịu, lạnh lùng như cũ nói: "Vâng."

"Tốt, đi theo tôi." Dứt lời, Niếp Thâm đi trước Lãnh Tang Thanh một bước.

Lãnh Tang Thanh cũng không khướt từ anh, đi theo phía sau anh, cô bây giờ, khó tránh khỏi có chút ngang bướng.

Hai người đi tới bên cạnh một chiếc xe thể thao màu trắng, Niếp Thâm mở cửa ngồi vào trong xe, Lãnh Tang Thanh cũng không nhiều lời, trực tiếp ngồi vào vị trí phó lái.

Niếp Thâm khởi động chân ga, vang lên tiếng ầm ầm, chiếc xe bắt đầu khởi động, trong nháy mắt đi tới cửa chính Niếp môn.

Bảo vệ cửa thấy xe Niếp Thâm, liền vội vàng mở cửa lớn.

"Anh muốn mang tôi đi đâu?" Lãnh Tang Thanh có chút tự giễu chính mình, sự ngang bướng vừa rồi rất lớn, lúc này lại lộ vẻ cảnh giác.

Niếp Thâm nhìn Lãnh Tang Thanh trong kính hậu, mỉm cười: "Tiếp theo, cô muốn đi nơi nào thì đi nơi đó, tôi đưa đến đây nên không thành vấn đề." Nói xong, Niếp Thâm mở cửa xe, chậm rãi rời đi, đầu cũng không quay lại.

Lãnh Tang Thanh một mình ngồi trong xe, nhìn đoạn đường phía trước.

Cô cũng không có cảm giác khó hiểu gì đối với hành động kì lạ này của Niếp Thâm, có lẽ tất cả suy nghĩ trong đầu cô là "Đoạn đường phía trước".

Mấy người bảo vệ rất chuyên nghiệp, không nhìn vào trong xe, nhưng trên mặt có thể nhìn ra sự xấu hỗ, bọn họ không ngờ lại lưu ý đến chuyện này, cuối cùng, có đóng cửa hay không, đó là một vấn đề quan trọng.

Hồi lâu, Lãnh Tang Thanh cùng chiếc xe thể thao trắng tinh kia cũng không có động tĩnh gì.

Một người bão vệ thận trọng mà khiều người bảo vệ bên cạnh, dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn qua bên đó xem rốt cục xảy ra chuyện gì. người bảo vệ bị khều vô cùng kháng cự lại mà lắc đầu, dùng ánh mắt giống nhau, ý bảo đối phương hãy tự mình qua đó.

Người bảo vệ kia vẻ mặt vô cùng oán hận, chỉ chỉ hai mắt của mình. Sau đó bảo vệ nhíu mày, thở dài một hơi, trong lòng hắn hiểu rõ đối phương đã đủ thảm rồi, cuối cùng không thể khiến cho "Mắt gấu trúc" này chịu thêm một quyền nữa, hắn nhìn vẻ sợ sệt của đồng nghiệp, cắn răng một cái, khó khăn mà đi qua chỗ Lãnh Tang Thanh.

Động cơ đột nhiên vang lên, mọi người đều sợ tới mức tí nữa là ngồi xổm xuống đất, vừa mới đứng vững, đã thấy Lãnh Tang Thanh tự mình chạy như bay về phía trước.

"Được rồi, cứ như vậy đi, đừng tiếp tục đánh mất chính mình nữa. Mối tình đầu thì sao, loại chuyện này không phải cũng giống như "hồi ức" mới có vẻ tốt đẹp sao? Bây giờ mình đều có, không phải nên cảm thấy vui sao?" Lãnh Tang Thanh tủi thân mà mím chặt môi, gió thổi tung mái tóc, bay không mục đích mà phất phới trên mặt cô, như che đậy đi những tổn thương trong lòng cô.

Một đường bão táp, chân ga bị giẫm mạnh, chiếc xe như một ngôi sao rơi, gào thét mà xuyên qua đường núi, khiến cho người khác nhìn thấy, ngoài lo lắng, còn có yêu thương.

Trên đường chiếc xe chạy qua, để lại lá bay khắp nơi, để lại bụi cát đầy trời, để lại tiếng ầm vang không dứt, còn để lại giọt nước mắt trong suốt.

Chỉ có điều, ký ức, vẫn không bỏ đi được.

Bản thân vốn không nên tới đây, trong khoảnh khắc bước vào lãnh thổ Somalia, bản thân đã mang vận rủi, từ lúc bắt đầu đến giờ, chưa từng dừng lại.

Nhớ tới lúc đi vào biệt thự gì đó, Lãnh Tang Thanh kiên định về suy nghĩ của mình.

Lấy hết mọi thứ, rời khỏi nơi đây.

Chạy trên đường như bay, chưa từng suy nghĩ tới thời gian, nhưng dường như chỉ trong chớp mắt, đã đi tới nội thành, dân số Somalia cũng không nhiều, nhưng bất kể thế nào, Mogadishu lấy tư cách là thủ đô, vẫn có chút phồn thịnh.

Lãnh Tang Thanh chạy tới một cái ngã tư, dừng xe lại.

Nên đi đâu? Đúng vậy, nên đi đâu?

Lãnh Tang Thanh tức giận mà vỗ vào tay lái.

Quả thật, cô không biết làm thế nào mới trở lại cảng Mã Nhĩ Tạp, ngay cả rời khỏi, Thượng đế cũng bằng mọi giá cản trở cô gái xinh đẹp này.

Lái xe chạy tới ven đường, xuống xe, dự định tìm người qua đường hỏi đường, mặc dù nơi này nói tiếng Ả Rập, nhưng đối với một nhà ngôn ngữ học như Lãnh Tang Thanh mà nói cũng không thành vấn đề, nếu như thủ ngữ* cũng coi như một loại ngôn ngữ, ngôn ngữ cô thông thạo tổng cộng có chính loại.

* Ngôn ngữ của những người câm điếc sử dụng

Bên cạnh chỗ dừng xe, chính là một công viên, cây cối bên trong thật xanh tốt, thảm cỏ xanh tươi, khiến cho sự ủy khuất trong lòng Lãnh Tang Thanh vơi đi nhiều.

Thế nhưng nhìn thấy những cặp tình nhân trong công viên, trên thảm cỏ, trên ghế đá, còn đi trên đường, cảnh tượng này khiến cho tâm tình Lãnh Tang Thanh lại loạn lên.

Cô tức giận mà đi tới ngồi đối mặt với một đôi tình nhân đang ngồi trên ghế đá, đối mặt với sự hạnh phúc của họ, đôi mắt Lãnh Tang Thanh mặc dù đang cười, trong lòng có chút căm hận mà xem thường.

Đôi tình nhân này cũng phát hiện Lãnh Tang Thanh đang đi tới, ngạc nhiên mà đứng lên.

Lãnh Tnag Thanh điều chỉnh lại khuôn mặt cứng ngắt của mình, làm ra vẻ tươi cười, chỉ có điều bên trong vẻ tươi cười có một tia hắc ám.

Cô đối với đôi tình nhân dùng tiếng Trung Quốc thật chuẩn mà nói: " Các người thoạt nhìn thật đúng là buồn nôn!"

Đôi tình nhân vẻ mặt mờ mịt, nhìn Lãnh Tang Thanh xấu hổ mà lắc lắc đầu.

"Thật sự nghe không hiểu." Lãnh Tang Thanh đắc ý nhìn hai người, nổi uất ức trong lòng, một chút đã hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Sau đó cô lại dùng tiếng Pháp, cũng với vẻ mặt đó mà nói với bọn họ: "Cặp đôi các người, đúng là để cho mọi người trên thế giới chán ghét mà."

Hai người chỉ vào lỗ tai, lễ phép mà xua xua tay, ý nói nghe không hiểu lời nói của Lãnh Tang Thanh, trong lòng Lãnh Tang Thanh không khỏi có chút dễ chịu.

"Chào anh chị, tôi muốn đi cảng Mã Nhỉ Tạp, phải đi như thế nào?" Lúc này, cô dùng tiếng địa phương.

Hai người thấy Lãnh Tang Thanh nói tiếng địa phương hình như có chút hưng phấn, vô cùng nhiệt tình mà giảng giải tỉ mỉ đường đi, khiến trong lòng Lãnh Tang Thanh, vì chút trêu chọc vừa rồi mà cảm thấy hổ thẹn.

Sau khi nói cám ơn, Lãnh Tang Thanh xoay người rời đi, mà đôi tình nhân vẫn tiếp tục nói, Lãnh Tang Thanh cảm thấy có chút hứng thú, liền bước chậm lại, mặc dù cô thấy hứng thú, nhưng vẻ mặt tái nhợt, lộ vẻ bất đắc dĩ.

"Nếu thật có ngày tận thế, anh sẽ ở bên em chứ?" Cô gái hỏi.

Lúc cô gái đang yêu, chỉ số IQ quả thật giống như mới sinh ra. Lãnh Tang Thanh nhớ tới bản thân mấy ngày trước.

"Nhất định!" Người đàn ông kiên quyết trả lời.

Lúc đàn ông đang yêu, dũng khí quả thật cũng giống như mới sinh ra. Lãnh Tang Thanh nghĩ tới Niếp Ngân, bi thương mà thở dài.

"Nếu như ngày mai thành phố này sụp đổ, anh vẫn luôn ở bên em sao?" Cô gái tiếp tục khờ dại hỏi.

Người đàn ông suy nghĩ một chút, trả lời: "Không đâu!"

Lãnh Tang Thanh cảm thấy bất ngờ, bước chân càng chậm.

"Vì sao?" Cô gái hình như có chút mất hứng.

Người đàn ông nói tiếp: "Anh sẽ nghĩ cách cho em rời khỏi đây, không bị chút ảnh hưởng nào."

Cô gái hỏi: "Vậy còn anh? Sẽ không cùng em rời khỏi đây sao?"

Người đàn ông cười cười: "Anh tuyệt đối sẽ không để em gặp nguy hiểm, mà anh nhất định phải bên cạnh người nhà của mình, cùng mọi người chống đỡ nguy hiểm."

. . .

Một cơn gió nhẹ, thổi qua toàn thân đang run rấy của Lãnh Tang Thanh, chỉ thấy cô như tiễn đã rời cung, chạy vội tới chiếc xe, trong không khí rơi lại một giọt lóng lánh.

"Bất luận như thế nào! Niếp Ngân! Cái tên đáng ghét này!"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK