Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Rawson uống xong bình thuốc, màu da đều biến thành phấn hồng sắc, trong

tròng trắng mắt xuất hiện tơ máu hồng vụn vặt kéo dài đến đồng tử, cảm giác

như sắp muốn nứt ra, trong lỗ mũi chảy ra huyết róc rách, bao trùm cả chòm râu

hắn, nhìn qua có chút ghê tởm, nhưng lúc này hắn lại giống như trọng

sinh.Trong hoảng hốt tựa như có cảm giác thân thể hắn bay lên giống hơi

nước, động tác hắn có biên độ khoa trương, biểu tình dữ tợn cực độ, căn bản

đã trở thành một con quái vật, nhìn không ra đâu là dấu hiệu của con người.

Nhìn thấy ba người Niếp Ngân vội vàng chạy tới phía hắn, hắn cười, không chút

hoang mang nhưng động tác lại sạch sẽ lưu loát, một quyền đánh nát thủy tinh

bên cạnh, từ lầu 4 phi thân nhảy xuống.

Chuyện này ba người thật không ngờ , bất luận ra sao, độ cao của lầu 4 đối với

một người bình thường mà nói khi nhảy xuống khẳng định ko thể sống, bộ phát

của Niếp Ngân nhanh hơn, nhảy về phía trước, lại bắt không được đành nhanh

chóng đứng dậy, một tay chống ban công, thả người nhảy xuống.Theo từ cửa

sát sau nhảy xuống, tuy hắn được huấn luyện đặc biệt, nhưng loại động tác cực

hạn này, nếu rơi xuống đất không có tốt lắm, vẫn rất nguy hiểm.

"Đại ca!" Niếp Tích hô to một tiếng, khuôn mặt vạn phần lo lắng.

Còn Cung Quý Dương trợn tròn mắt ra xem, cả người có chút cứng đờ đứng

đó, tận mắt nhìn thấy hai người liền như vậy "Vèo" một chút bay ra ngoài, trong

lúc nhất thời hắn không biết nên biểu đạt như thế nào tâm tình hắn thật phức

tạp.

Mà bên này, Niếp Tích cũng lập tức nhảy tới trước ban công, vạn phần cấp

bách nhìn phía dưới, tựa hồ cũng có chút nóng lòng muốn thử.

"Không thể nào! Anh cũng có thể?" Cung Quý Dương đứng trước bàn công

nhìn Niếp Tích, nghĩ đến hắn cũng muốn nhảy xuống, trong lòng tràn ngập vô số

cảm khái, nhất định hắn bắt đầu có cảm giác khâm phục với nhà họ Niếp .

Niếp Tích thật sự có một khắc xúc động muốn nhảy xuống như vậy, nhưng hắn

biết đại ca là chịu qua huấn luyện chuyên nghiệm, nếu đổi là hắn, nhất định

không chết cũng tàn phế, đang nhìn đại ca mình trên mặt đất quay cuồng vài

vòng xong, không có chút khác đứng lên, hắn xem như yên tâm, quay đầu nhảy

trở về, bỏ lại Cung Quý Dương, hai người nhanh chóng chạy xuống lầu.

(không biết mọi người đọc bộ truyện tranh sao đổi ngôi chưa, nhưng tác giả

truyện này viết Hạ Chi cô nvc nhảy từ lầu 3 hoặc lầu 4 gì đo chẳng lex chị ấy cx

qua đặc huấn)

Khi Rawson nhảy xuống, hắn không có kỹ xảo gì, tất cả là dựa vào thuốc chống

đỡ, thân thể cứng ngắc nhảy đứng xuống mặt đất, có thể nghe được tiếng

xương đang vỡ ra, hắn cũng lo lắng sẽ tổn hại thân thể của mình, cho dù có thể

né ra, nhưng cũng có thể tàn phế, bất luận ra sao, giờ phút này tính mạng vẫn

quan trọng nhất.

Niếp Ngân trải qua huấn luyện đặc thù, ở hai chân cực lực đạp một cái lâu trên

mặt sườn tường, khiến cho vuông góc trọng lực tản ra ở chỗ khác, lúc rơi

xuống đất, tốc độ thân thể quay cuồng rất lớn, để giảm bớt lực tác động vào,

tuy khoang bụng hắn vẫn bị lắc đến đau nhức, nhưng thân thể vẫn chưa có gì

tổn thương.

Nhanh chóng từ dưới đất đứng lên, Niếp Ngân chạy về phía trước, hai tay bắt

được cổ chân Rawson, dùng sức một cái, vốn tưởng rằng có thể làm Rawson

ngã, nhưng không nghĩ tới hắn như núi vững chắc tại chỗ, 1 chút cũng không

rung động.

y tới, mà Cung Quý Dương mang theo lính đánh thuê cũng nhanh

chóng đi tới.

"Xử lý bọn họ!" Rawson ra lệnh một tiếng, hai nhóm người triển khai bắn nhau

kịch liệt, mà so với số lượng người thì lính đánh thuê kém rất nhiều.

Vừa dứt lời, Rawson xoay người, một chân giãy khỏi bàn tay của Niếp Ngân,

giữa không trung hắn hung hăng đá vào bụng Niếp Ngân, Niếp Ngân nhất thời

cảm thấy bụng mình giống như bị ô tô cán qua, cơ bụng kiên cường dẻo dai

tựa hồ muốn nứt ra , nhưng tay kia của hắn thì không buông cổ chân Rawson

ra, nếu không nhất định sẽ bị đá văng ra hơn mười thước.

Hắn cắn chặt răng, cố nén đau đớn, dùng hết toàn thân khí lực, lại túm một cái,

thân hình cực đại cả Rawson "Bốp" một tiếng lập tức ngã xuống đất.

Ngay sau đó, hắn nhảy lên trên người Rawson, khai quyền, nhìn thẳng mặt

Rawson, Rawson theo bản năng lấy hai tay che ở trước mặt, nhưng lần này

Niếp Ngân công kích cũng không phải đầu của hắn, trải qua vài lần giao thủ

cùng thân thể uống thuốc của Rawson xong, hắn hiểu được lấy lực trị lực căn

bản là không phải đối thủ của Rawson, hắn đánh một quyền vào nách của

Rawson.

Âm thanh gãy thanh thúy vang lên, Rawson tuy rằng không cảm thấy đau đớn,

nhưng hắn lập tức ý thức được cánh tay trái của mình đã không thể nhúc nhích ,

chính là một quyền này này của Niếp Ngân, đánh nát các đốt ngón tay của hắn.

Hắn hét lớn một tiếng, dùng tay kia thì đẩy Niếp Ngân ra, nhanh chóng đứng

dậy, mà Niếp Ngân căn bản không cho hắn thời gian thở dốc, cất bước tiến

lên, túm nổi tay phải hắn lên, lại một quyền nữa đánh xuống nách đối phương.

Chỉ thấy thân thể thể Rawson né một bên, dùng bả vai kéo cái cánh tay không

thể động đậy kia, "Ong" một tiếng, đánh lại Niếp Ngân, đánh vào trên mặt Niếp

Ngân , Niếp Ngân cảm thấy đầu giống như bị ồ ồ cao su lưu hoá quản đánh

tới, đầu óc chóng váng lui mấy bước về phía sau.

Rawson không đánh tính nữa hắn không muốn ở chỗ này cho mất thời gian,

quay đầu chạy đi, nhưng mắt hắn đột nhiên cảm thất một bóng đen, ngay sau

đó một quyền đánh vào mũi hắn, tập trung nhìn vào, thì ra là Niếp Nhân Quân,

cầm súng chỉ vào mình.

"Ông không phải nói ta tuổi lớn rồi, tốc độ chậm sao? Lần này rất nhanh đi!"

Hắn túm lấy tóc Rawson, lấy tay cánh tay kia , lớn tiếng quát: "Kêu người của

ông dừng tay!"

Rawson kêu thủ hạ của hắn, người khác có thể đi từ phòng y tế ra, đều đi tới

bên này.

"Nghe nói thân thể của ông chăn đạn đả thương cũng còn có thể giống chó

điên chạy loạn, không biết đầu nở hoa rồi xem ông còn có thể tiếp tục cắn

người hay không!" Khẩu súng của Niếp Nhân Quân gắt gao để ở trên gáy hắn,

tràn ngập uy hiếp nói.

Rawson thở hổn hển, thử nha, hung tợn mắt lé phía sau: "Các ngươi không

dám giết ta, muốn giết sớm đã giết."

Niếp Nhân Quân cười lạnh một tiếng, hoàn toàn bày bộ mặt khinh thường ra:

"Ông có thể thử một chút! Tuy ông còn có ở đây, nhưng giờ phút này tâm tình

của ta thật không tốt, rất thích bất chấp nhiều như vậy !"

Lúc này, Isabella lấy một khẩu súng trong tay lính đánh thuê, chạy tới đối diện

Rawson, chỉ vào Rawson: " Tên hỗn đản này! Con gái của ta ở chỗ nào? Nói

mau!"

Tất cả mọi người đứng ở tại chỗ nhìn Isabella cự kì bi thương, tuy rằng bọn họ

cũng hy vọng Rawson đem trả lại con gái cho bà, nhưng nếu không như vậy,

bọn họ cũng kiên quyết sẽ không lại vì điều kiện này mà để cho Rawson chạy

mất.

Nhưng bọn họ không có chú ý tới, bà nhìn ánh mắt Rawson có một loại thần

sắc khác thường, mà tia khác thường này cũng bị Niếp Nhân Quân nhận ra,

vừa muốn phản ứng, xa xa có tiếng la làm hấp dẫn lực chú ý của mọi người.

Từ hướng thanh âm nhìn lại, chỉ thấy Tu Nguyệt liều mạng nhảy ra đây, một đầu

mái tóc hỗn độn rối tung , hô to cái gì nghe không rõ ràng lắm, nhưng trên mặt

bày ra mười hai vạn phần lo lắng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK