Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Anh ở Las Vegas này còn có bằng hữu?” Tu Nguyệt đứng lên nói, trong lòng cô biết, 80% bạn bè của Niếp Tích, đều là nữ tính.

Niếp Tích có chút khó hiểu nhìn Tu Nguyệt:“Sao vậy? Cô không biết tôi ở đây hơn năm năm sao?”

Tu Nguyệt lắc đầu:“Anh cho tới bây giờ chưa nói qua, tôi sao mà biết.”

Niếp Tích gãi gãi đầu, trên mặt có chút xấu hổ:“Ôi chao? Không phải nói với cô rồi sao? Không xong, nhớ lộn rồi.”

Tu Nguyệt phẫn nộ híp lại hai mắt, nhìn thẳng Niếp Tích đang xấu hổ, biểu tình khiếp người nhưng lại rất mê người, chỉ thấy cô lấy điện thoại của Niếp Tích , nổi giận đùng đùng mở ra xem .

Niếp Tích muốn cướp trở về, nhưng lại bị cô ấn đầu đẩy trở lại.

“ Sao lấy điện thoại của tôi, cô muốn làm gì?” Niếp Tích lúc này có chút tức giận.

Tu Nguyệt cười xấu xa đắc ý, cầm điện thoại quơ quơ trước mặt Niếp Tích: “ Bây giờ tôi muốn ở nơi này, tìm xem ở Las Vegs này có ai biết anh, phát hiện có người chỉ cần là nữ tính lập tức xử quyết.” (dễ thương quá đi)

Niếp Tích bất đắc dĩ lắc đầu, cười nhạo một tiếng:“Được rồi, vậy cô cứ chậm chậm mà tìm đi nhưng tôi nói cho cô biết một điều, cho tới bây giờ đều là người khác liên lạc với tôi, tôi sẽ không nhám chán mà lưu số vào trong điện thoại.”

Nói xong, hắn lại khởi động xe, đi nhanh về phía trước, xe đi tới giữa đường.

Mà lúc này hắn vừa muốn tăng tốc độ, thì chỉ nghe “Oành” một tiếng, một chiếc xe khác chạm vào giống như lôi điện, chiếc xe bên cạnh vụt đi, chỉ để lại tiếng gào thét lớn, cùng cuồng ngạo vĩ khí.( cuồng ngạo to lớn)

Niếp Tích ngẩn ra, đôi mắt kinh ngạc nhìn đuôi đèn của chiếc xe phía trước, trên trán gân xanh dần dần nổi lên.

Cho tới bây giờ xe của hắn đều không giống những siêu xe khác, cho tới bây giờ chỉ có mình hắn sắm vai tia chớp hiệp, nhưng hôm nay hắn lại nếm được hương vị này, càng làm cho hắn phẫn nộ không thôi là chiếc xe kia, cùng phẩm bài giống mình, cùng kiểu dáng, cùng nhan sắc.

Tu Nguyệt bất đắc dĩ trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng, phản ứng của cô không phải đầu tiên nhìn Niếp Tích, mà là nhanh chóng một tay nắm thật chặt dây an toàn trên người mình, một tay gắt gao nắm lấy cửa xe, cô rất hiểu Niếp Tích , cho nên cô biết sắp có tai họa sắp ập đến.

Niếp Tích gắt gao nhấn mạnh chân ga, xe “Bườm” một tiếng rồi phóng ra ngoài, bây giờ là đêm xe giống như một viên đang bay, tại ngã tư trên đường hoạt hướng phương xa.

Tốc độ như cuồng phong, bên tai Tu Nguyệt nghe không rõ thanh âm , tất cả âm thanh đã hỗn hợp lại, hợp thành một loại thứ tiếng gầm thét.

Không bao nhiều lâu, đã thấy được chiếc xe mà Niếp Tích đang đuổi theo.

Niếp Tích lại tăng tốc độ, một đường cong hoàn mỹ, theo chiếc xe gặp người bên kia , vọt tới phía trước nó lực làm rung rung xe, không tốn sức chiếc xe của Niếp Tích đã gây uy hiếp cho bên kia.

Niếp Tích liếc mắt nhìn kính phụ tà mị đắc ý đứng lên, sau đó thả chân ga, tốc độ xe hoãn lại một chút.

Đây là Niếp Tích cố ý, trêu đùa xong, xe hắn vừa lúc ở phía trên xe kia, mà hắn tính dùng kỹ xảo ,để đuôi xe của mình trước mặt đầu xe của người bên kia, hai chiếc xe có tốc độ tử thần giống nhau, trong mắt người đi đường hai chiếc xe này như gắn vào làm một, nhưng kỳ thật thì không phải, bất quá hai chiếc xe này ở trong lúc đó có khoảng cách là hai ngón tay.

Đây, chính là hành vi khiêu khích.

“A? Ngươi không biết hậu quả của việc khiêu khích này sao?”

Người đàn ông kia ở đằng sau đã để ý đến sự khiêu khích này, hơn nữa rất để ý.

Hắn để tốc độ chậm lại một chút chuyển động mạnh tay lái, dưới chân khởi động chân ga, đem xe chạy đến bên cạnh Niếp Tích, hai chiếc xe song song ở trên đường.

Nam tử bên này thăm dò, nhìn chằm chằm xe Niếp Tích, trên mặt lộ vẻ tà mị tươi cười.

Thứ nhất, Niếp Tích thật chán ghét khi nhìn thấy có người giống xe mình.

Thứ hai, Niếp Tích thật chịu không nổi người khác siêu xe hơn hắn.

Nếu không có cô gái này bên cạnh, tâm muốn giết người cũng dám.

Bất quá, nhìn thấy đối phương nhanh chóng lại vọt tới bên cạnh mình, lúc này hắn lại hưng phấn không thôi ánh mắt như sói, phối hợp với người kia mặt tà mị ý cười, lúc này hắn làm cho mọi người cảm tưởng gặp được một con quỷ hút máu .

Mà bên cạnh “Quỷ hút máu” kia, đang ở dùng ánh mắt giống hắn thao thiết nhìn Niếp Tích kiệt ngạo bất tuân.

Nam tử này diện mạo cũng rất đẹp trai, không thua gì Niếp Tích, có đôi mắt sâu thẳm thật mị hoặc, sống mũi anh tuấn,khí lực to lớn, thân thể hắn toát ra vẻ nguy hiểm giống hệt Niếp Tích lại làm cho người ta không thể kháng cự.

Hai người bình tĩnh đối diện, như hai viên đạn hạt nhân giống nhau muốn nổ tung, tựa hồ có một cỗ lực vô hình thổi quét chấn áp toàn bộ thiên địa trong lúc đó, làm cho người ta ngay cả hô hấp cũng run rẩy .

Chỉ thấy cách vách xe mặt nam tử kia cười xấu xa, đường cong trên mặt tao nhã, hắn nâng ngón tay lên, giơ lên ngón giữa với Niếp Tích, thuận tiện còn nhíu đuôi lông mày dày của hắn, sợ Niếp Tích nhìn không tới.

Vừa mới làm hành động này,như một viên đạn bay tới, lại giống như một ngàn người đồng thời ra quyền.

Niếp Tích thong dong đáp lễ tươi cười, nhưng khóe môi lộ ra sự uất giận nhè nhẹ, ánh mắt trong lúc đó tự nhiên có chút đông cứng, hắn ngẩng đầu, nhìn nam tử cách vách, một đôi mắt nửa híp kiệt ngạo.

“Ha ha ha ha......” Nam tử nhìn ra Niếp Tích trong lòng khó chịu, đắc ý mở miệng cười to, cất tiếng cười to đứng lên, sau đó tăng tốc độ, sang ngay với xe siêu việt của Niếp Tích.

Khóe môi Niếp Tích chậm rãi giương lên, ngón tay thon dài ở chóp mũi trượt qua vài cái, có chút không kiên nhẫn, cũng có chút không cam lòng, hắn cho Tu Nguyệt một ánh mắt chuẩn bị sẵn sàng, cũng không có để ý tới Tu Nguyệt đáp lại chút nào hay không.

Vẻ mặt của hắn nghiêm túc trầm xuống, trong ánh mắt kia lộ ra vẻ bất cần đời cũng rất kiêu ngạo, nam nhân toàn thân toát ra mị lực, xe lại tăng tốc vút bay.

Nam tử ở sau nhìn kính phụ thấy được đuổi theo Niếp Tích, trên mặt dày cũng dần dần lui bước, bắn ra một ánh mắt sắc bén.

Hai chiếc xe ở trong nội thành Lá Vegas bão táp trên đường , một hồi đuổi kịp và vượt qua, một hồi lại bị đuổi kịp và vượt qua, đi vào địa phương, như bay phát ra âm thanh bén nhọn, tựa hồ đem bóng đêm đạp tan, về sau hai chiếc xe hoàn toàn song song đến cùng nhau.

Mỗi một lần đều muốn tìm một cơ hội sẽ vượt đối phương, nhưng cơ hội cũng không có cả hai người kỹ thật càng ngày càng điêu luyện, không chút sơ hở có vẻ cực kỳ bé nhỏ, mà không có một hơi lưu ý đến, còn có khả năng bị đối phương vồ đến vì thật.

Đối phương không ai nhường ai, mà tốc độ xe lúc này có khả năng sánh cùng máy bay liều mạng, mà xe như có công cụ “Phía trước nguy hiểm” chỉ thị chướng ngại vật, hai chiếc xe song song chạy đến một cái cầu.

Tu Nguyệt ý thức được nguy hiểm, cô dùng sức vỗ bả vai Niếp Tích, ý bảo Niếp Tích dừng lại.

Mà Niếp Tích căn bản không muốn dừng lại, ít nhất đối phương chưa dừng lại thì hắn cũng không dừng.

Trong nháy mắt, muốn kết thúc ở trên một cây cầu.

Cầu phía dưới cũng không phải biển, mà là một chỗ hoang tàn, ở trên cầu nhìn xuống, độ cao cách phía dưới ít nhất là một tòa cao ốc, từ nơi này ngã xuống nhất định không còn hy vọng sống sót.

Mà trước mắt, đã có thể nhìn thấy vị trí cây cầu này bị gãy, ở dưới đá lởm chởm ngổn ngang, trong lúc đó khoảng cách là mấy chục thước, lấy tốc độ xe hiện tại, muốn rơi xuống cũng chỉ trong nháy mắt.

Tu Nguyệt hét lên một tiếng, tháo giây an toàn trên người, cũng không có nhảy xuống xe, mà là gắt gao ôm lấy người Niếp Tích, nhắm hai mắt ngả đầu vào trong lòng Niếp Tích.

“Két!!!”

Tiếng phanh lại chói tai xỏ xuyên qua thần kinh mỗi người.

Một cỗ mãnh liệt chớp lên, Tu Nguyệt cảm giác được thiên địa đã điên đảo.

Xong, im lặng mười giây.

“Tốt lắm, không có việc gì ,tư thế của cô thực dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm .” Niếp Tích vỗ vỗ ôm lấy cô, ngồi xuống ghế đặt Tu Nguyệt lên đùi mình.

Tu Nguyệt mở mắt, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn nhìn bốn phía, nhìn xung quanh phát hiện, hai người đều thông minh, đang ở chỗ gãy, tất cả đều quay một trăm tám mươi độ chuyển biến, đem đuôi xe hướng tới phía trước.

Mà hai người trong chiếc xe đang muốn đi ra ngoài, có một nửa thân xe đã ở chỗ gãy , bởi vì không có cách nào khác mà đo được, cho nên cũng không nhìn ra ai thua ai thắng, theo thị giác căn bản nhận không ra.

Cách vách nam tử khôi phục lại bộ dáng, không thèm quan tâm đi xuống xe, đi thong thả đến đằng trước xe, ngồi ở trên đầu xe, mang theo một cỗ nhã nhạn phong phạm, lấy ra một điếu xì gà châm lửa lên, nhàn nhã hút.

Niếp tích cùng Tu Nguyệt xuống xe, Niếp Tích vặn văn cái thắt lưng lười, dùng giọng nói mê muội , hèn mọn nói:“Cái xe cải trang, còn chạy như vậy, đổi là tôi, nhất định sẽ ôm tay lái, xấu hổ nhảy xuống cẩu.”

Nam tử nghe như thế, biểu hiện ra ngoài sự bất mãn, hắn ném điếu xì gà trên tay xuống, mang theo quần áo cao lớn uy mãnh khí thế, đi tới trước mặt Niếp Tích.

Nhưng mà, tuy hắn cao lớn uy mãnh, ở bên người Niếp Tích cũng không có quá to, bởi vì thân thể hai nam nhân cơ hồ giống nhau, cao to giống nhau, đứng ở cùng nhau một chỗ, ngay cả ánh mắt độ cao đều không sai chút nào

“ Hình như cậu cũng tập đua nhiều ?”

Nam tử âm tà cười, nhìn chằm chằm Niếp Tích, bắn ra ánh mắt vô tận sắc bén.

Niếp Tích chút không có e ngại, dùng khuôn mặt đồng dạng nhìn lại nam tử, khóe môi khẽ nhếch.

“Quá khen, quốc trung tốt nghiệp mà thôi.”

Nam tử hưng phấn mà lắc lắc đầu, xoay người, đi về xe mình .

“A, Anh tên là gì?”

Niếp Tích dù có hưng trí kêu hắn.

Nam tử quay đầu lại, nhìn Niếp Tích liếc mắt một cái, hé miệng nói.

“Hỏi tôi chăng?”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK