Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thành Las Vegas. Thiên đường sinh động.

Sòng bạc, sàn nhảy, rượu tràng, vô số phồn hoa, cho người phấn khởi cho rằng, đã tìm được giấc mộng rồi.

Người kia mang theo trương ấn có VISA chữ “Cánh”, người đó có thể ở trong này không kiêng nể ai.

Tất chân mị hoặc.

Cảm tính hồ tra.

Các người đàn ông ở đây, ai cũng có hai cô giái ngồi lên hai bên đùi, mà các ánh mắt cô gái còn lại ở các người đàn ông đang cô đơn, tìm kiếm thỏa mãn.

Nơi này có thứ nhiều nhất là cái gì?

Mỹ nữ?

Tuấn nam?

Tiền tài?

Cũng có thể …

Là dục vọng.

Nhưng mà, vén lên bóng đêm mê người, nơi này căn bản chính là một cái lò dục vọng sát sinh.

Từ sân bây quốc tế Las Vegas, đến từ phi cơ của Ma Gia Địch Sa, sau một trận giảm xóc mãnh liệt, chậm rãi ngừng lại.

Có cô nhân viên mỉm cười làm mất hồn mọi người nói: “máy bay đã sắp hạ cánh xuống an toàn, yêu cầu mọi người lấy hành lý , chuẩn bị hạ xuống”.

Niếp Tích từ trên chỗ ngồi đứng lên, trái phải chuyển động có cái cổ mỏi chút, tiếp theo là cái thắt lưng lười, lộ ra một nửa phần bụng cường cháng ở đó có ánh sáng mập mờ, có vẻ phá lệ khuynh hướng cảm xúc.

Cô nhân viên muốn nhìn trộm, tính “Đi ngang” nhìn trộm Niếp Tích một cái, trên mặt hơi hơi phiếm hồng, âm thanh đang nói cũng có chút mơ hồ.

Ngồi bên cạnh Niếp Tích là Tu Nguyệt, đã sớm chú ý tới ánh mắt của cô nhân viên, bất quá cô cũng không có để ý.

Lúc ở trên máy bay cô liền để ý qua, lần này trên chuyến bay cô nhân viên hàng không nhìn Niếp Tích, quả nhiên không có phụ bạc các cô trang điểm, người người đều là nổi tiếng “Sân bay”, cô rất hiểu cái tính cách kia, đầu tiên mắt sẽ đặt ở bộ vị, nếu lần đầu tiên không khiến cho mắt hắn hứng thú, hắn tuyệt đối không nhìn lại lần thứ hai .

Niếp Tích cũng phát hiện đến cô tiếp viên thừa lúc nhìn trộm, hắn cố ý đứng lên, lục khối cơ bụng khỏe mạnh, đương nhiên, cái này cũng không phải là Niếp Tích có để ý tới cô.

“Thử, tư vị cũng thật thấp.” Phát hiện cử động Niếp Tích, Tu Nguyệt châm chọc một câu.

Niếp Tích đang tự đắc, bị cô dội cho một chậu nước lạnh, á khẩu luôn không trả lời được, có chút bất mãn với lên trên khoang lấy hành ký.

“Này, nữ vương, nhà cô bên kia xử lý tốt chưa? Tôi không muốn cho bọn họ đến nhà của tôi láo loạn”. Niếp Tích dùng khí ngữ châm chọc giống Tu Nguyệt hỏi.

Tu Nguyệt đối với cách xưng hô thình lình này có chút kinh ngạc, nhưng lại không tự giác bật cười:“Tốt lắm, về sau anh cứ gọi tôi như vậy đi, trước khi lên máy bay tôi đã gọi điện rồi tôi nói các nngười đã thả tôi , hiện tại tôi một mình ở Matxcova muốn tới đó giải sầu, gọi bọn họ đừng tới quấy rầy tôi.”

Niếp Tích bất đắc dĩ cười, thở dài:“Tôi cảm thấy chúng ta giống như đang bỏ trốn vậy.”

Nói xong câu đó, Niếp Tích có điểm hối hận , bởi vì hắn thực rõ ràng thấy được đôi mắt đẹp của Tu Nguyệt sáng lên.

Chỉ thấy cô đứng mạnh dậy, đối diện Niếp Tích, hưng phấn mà nói :“Chờ xong xuôi chuyện này, chúng ta bỏ trốn đi! Dứt bỏ mọi việc, chỉ có hai chúng ta.”

Niếp Tích sờ sờ trán Tu Nguyệt bên ngoài mặt thì giả vờ giải thích còn trên thực tế là nói qua loa để Tu Nguyệt chết tâm:“Cho dù chúng ta có lên mặt trăng, Niếp môn nhân cũng có biện pháp, trong vòng một tháng cũng tìm thấy chúng ta đem về, cô hiểu không?”

Trên mặt Tu Nguyệt hiện lên một phần mất mát trong lòng chua xót, Niếp Tích không có nói nữa, cầm hành lý hai người đi về phía trước.

Khi đi qua cô nhân viên, cô ta phấn đấu quên mình đến gần hắn.

Nhưng vào lúc này, Tu Nguyệt nhanh chóng đi về phía trước khóa lại từng bước, chặn cô nhân viên tới gần, đem bọn họ người ngăn cách , cô cầm lấy tay Niếp Tích , giả về không có việc gì tiếp tục đi.

Niếp Tích nhìn chằm chằm Tu Nguyệt, nhỏ giọng nói:“Hoảng cái gì? Tôi đối với những cô gái có loại dáng người này không có hứng thú .”

Tu Nguyệt vẫn không nhân nhượng, không để ý đến lời nói của Niếp Tích , khoác vai hắn tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng ai biết, cô gái đó tựa hồ cũng không có ý buông tha, nàng lớn tiếng gọi lại Niếp Tích:“Tiên sinh! Tiên sinh!”

Niếp Tích quay đầu lại, tựa như tiếu phi tiếu nhìn cô.

“Nhìn bên người đã có bạn gái , còn không chịu bỏ qua sao?” Tu Nguyệt trong lòng nghĩ, đồng thời quay đầu lại, mất hứng nhìn cô nhân viên.

“Tiên sinh, hãng hàng không của chúng tôi đang hoạt động một công tác đối với khách hàng, ngài có thể phối hợp một chút lưu lại cách liên lác được không?” Vị tiểu thư này ân cần nói, hai mắt liều mạng ngắm Niếp Tích nói ra cái cớ nhất cở lưỡng tiện.

Cô gái xinh đẹp này đang lấy cớ!

Niếp Tích nghe xong ngẩn ra, cố nén cười, quay mắt nhìn nhìn Tu Nguyệt, trong mắt cô lúc này lửa đang cháy điên cuồng, Niếp Tích trong lòng đắc ý.

“Đương nhiên có thể.” Niếp Tích cố ý nói cho Tu Nguyệt biết.

Tiếp nhận quyển sổ của cô gái tiếp viên đưa cho hắn viết số điện thoại xuống, rồi trả lại.

Lúc này Tu Nguyệt như giận điên lên, nhìn Niếp Tích viết xuống số điện thoại của hắn.

Niếp Tích xoay người ôm lấy Tu Nguyệt, dùng nụ cười cự kì mê người trước mặt cô tiếp viên nói:“Đây là số điện thoại của vợ anh, có chuyện gì có cô ấy gọi đến em nghe rồi báo cho anh biết.”

Nói xong, hắn lại tiêu sái xoay người, tiếp tục đi về phía trước.

Cô nhân viên hàng không hai mắt mờ mịt, không tự giác mà nhìn về phía trước, muốn nói cái gì lại á khẩu không nói ra được, một bộ mặt mất mát nhìn bóng dáng Niếp Tích đi xa, ánh mắt đưa tình.

Tu Nguyệt cũng thập phần kinh ngạc, vui mừng nhìn Niếp Tích, lại nhìn cô nhân viên trước mặt, đắc ý nói:“Cô gái, còn nhìn cái gì? Cơ hội làm tình nhân cũng không có cho cô đâu.” Nói xong, cô chạy vài bước, lập tức nhảy lên lưng Niếp Tích, gắt gao cuốn lấy thân thể hắn.

“Uy! Uy! Cô muốn tôi chết sao? Tôi đã cầm hành lý rồi cô nhảy lên như vậy,sẽ xảy ra án mạng đấy !” Niếp Tích vặn vẹo thân thể, oán giận nói.

Tu Nguyệt vẫn không xuống, cô đầu tựa đầu vào Niếp Tích, nũng nịu nói:“Không thể tưởng được, tiểu bảo bối của tôi cũng biết lấy lòng.”

“Tiểu bảo bối!” Niếp Tích cảm giác được tóc của mình dựng đứng lên :“Không được kêu những từ ghê tởm đó được không, mau xuống dưới, thật là nặng!”

Tu Nguyệt cười vui vẻ:“Như vậy đi, tôi cầm hành lý, anh cõng tôi trên lưng.”

Niếp Tích cười nhạo một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ:“Có khác nhau sao? Nặng như nhau thôi!”

Tu Nguyệt hôn thật sâu trên cổ Niếp Tích một chút, lúc kết thúc còn dùng lực cắn một cái, Niếp Tích đau kêu ra tiếng.

“Ngươi ở trước mặt nữ vương nói thật nhiều, còn không đi nhanh!”

Niếp Tích u oán thở dài, yên lặng đi về phía trước.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK