Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Niếp Ngân nghe xong việc này, mày kiếm theo bản năng nhíu chặt, vô tình nhớ

tới từng hành vi của Niếp Thâm, trong lòng hơi hơi thu lại."Cậu ta muốn làm thế

nào?"

Khuôn mặt Isabella khổ sở, "Tôi biết nó sẽ mượn hôn lễ này để đạt tới mục

đích, nó muốn người Niếp môn đều phải chết." :s

Sắc mặt Niếp Ngân càng thêm ngưng trọng.

"Bởi vì lo lắng tình huống của nó, cho nên tôi sẽ tìm người tùy thời hỏi thăm

động tĩnh, không nghĩ tới lại phát hiện nó có quyết định này." Isabella đi lên phía

trước, vẻ mặt khẩn cầu: "Vô luận ra sao, cậu phải đi ngăn lại vụ tai họa này, tuy

nói Niếp môn có rất nhiều người chết cũng không hết tội, nhưng người bên

trong dù sao cũng vô tội, tôi không muốn nhìn con tôi nợ quá nhiều máu."

Niếp Ngân thở dài, nhìn mây trên trời ở bên ngoài cửa sổ, sớm đã trở nên âm

trầm.

"Nhưng mong cậu trăm ngàn lần đứng làm tổn thương nó, tôi biết tôi đã không

còn tư cách để cầu xin cậu, nhưng nó là con tôi, trên đời này có người mẹ nào

hy vọng mình con gặp chuyện không may chứ?" Khuôn mặt Isabella tha thiết

nói.

Niếp Ngân quay đầu nhìn bà ta, thật lâu không nói gì.

——— ———— hoa lệ lệ phân cách tuyến ——— ————

Ba ngày, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, kỳ thật

rất nhanh liền đi qua.

Ban đêm, Lãnh Tang Thanh mất ngủ.

Nhớ tới triền miên đêm trước, lòng của cô lại rung động .

Trở mình, ánh mắt lại mở thật to, trên giường tựa hồ còn lưu lại hơi thở của

người đàn ông, quấn quít triền miên nóng bỏng của đêm hôm trước, hơi thở

của hắn, động tác của hắn đều đủ để đánh mắt lý trí cô.

Vì sao lại như vậy?

Đây là vấn đề mà Lãnh Tang Thanh đã nghĩ muốn vỡ đầu!

Cô lại có cảm giác với Niếp Tích !

Thật đáng xấu hổ.

Cô nghĩ mình sẽ bài xích cảm giác này, nhưng, làm sao cô lại lần lượt phục

tùng trong lòng người đàn ông đó, qua ngày đó cô mới biết rằng mình khát

vọng cảm giác đó đến cỡ nào.

Đây là một loại cảm giác thật đầy đủ, trước kia, chỉ có Niếp Ngân mới có thể

tạo ra cảm giác này cho cô.

Niếp Tích vẫn không làm được, câu nói "Chờ anh" kia cũng trở nên mất đi ý

nghĩa và kỳ diệu, cô phải làm sao?

Cô không phải không rõ Niếp Tích đang chờ câu trả lời của cô, chỉ cần qua

ngày mai, cô sẽ cho hắn câu trả lời thuyết phục .

Tay Lãnh Tang Thanh nắm chặt, nhìn chằm chằm màn hình thật lâu, điện thoại

di động vừa sáng, cô lại lần nữa nhìn lên màn hình, trên màn hình hiện lên anh

chụp của Niếp Ngân.

Là có một lần cô chụp.

Niếp Ngân chưa bao giờ chụp ảnh, cũng ghét chụp ảnh, đây là cái ảnh mà cô

nén chụp, là thứ duy nhất nhớ lại hắn...

Trên ảnh chụp Niếp Ngân mặc áo gió tối màu, hắn đang chuẩn bị lên xe, bởi vì

hắn đang định lên xe, đứng ở cửa xe không biết đang có chuyện gì, gương mặt

cương nghị lộ ra nghiêm túc, cô để ảnh chụp xuống dưới, lúc ấy còn tưởng

rằng hắn không phát hiện mà che miệng cười trộm.

Nhưng mà, khi cô nhìn qua, lại phát hiện Niếp Ngân cách đó không xa đang

nhếch môi nhìn cô, như phát hiện động tác nhỏ của cô, đôi mắt chim ưng cơ trí

lộ ra hiểu rõ hành vi trẻ con của cô có bao dung cùng sủng nịch

Một khắc kia, lòng cô lại hạnh phúc như bay lên .

Một màn này ở trong đầu Lãnh Tang Thanh xoay vòng, nước mắt lơ đãng hiện

lên đầy trong hốc mắt, đưa điện thoại di động ở trong lòng lên môi, trong lòng

cô, cô cảm nhận được tình yêu mà Niếp Ngân dành cho mình.

Ở trước mặt hắn, đại đa số cô giống như đứa bé không bao giờ lớn, bởi vì

Niếp Ngân là người đàn ông quá mức thành thục, ở bên hắn, cô vẫn luôn để ý

hắn, tò mò nhưng thứ hắn trải qua, tò mò chuyện của hắn, vĩnh viễn giống như

tiểu học sinh, thông qua hắn để học tập những kiến thức chưa bao giời biết.

Lãnh Tang Thanh hít sâu một hơi, vậy mới có thể thu lại nước mắt.

Tiếng chuông di động lại vang lên, đêm khuya, dị thường rõ ràng.

Ngón tay cô run lên, theo bản năng ấn nút nghe.

Lới người đàn ông tràn ngập trầm thấp, "Còn chưa ngủ sao?"

Là Niếp Tích.

Lòng Lãnh Tang Thanh bỗng dưng co rút đau đớn một chút, ngồi xuống, cắn

cắn môi, "Ừ, không ngủ được."

"Làm sao vậy?" Niếp Tích quan tâm hỏi

"Không có gì..." Cô nhẹ giọng nói, muốn nói gì rồi lại thôi, nhớ tới chuyện tối

qua xảy ra, cô lại có chút ngượng ngùng, kỳ thật càng muốn hỏi rõ, nhưng ——

Cô không biết nên mở miệng thế nào.

Niếp Tích ở đầu máy bên kia cười cười, "Thực xin lỗi, anh nói ba ngày này sẽ

không quấy rầy em, nhưng không cách nào, anh thật sự rất nhớ em, Thanh Nhi,

nếu hành vi của anh khiến em không vui, thì anh thực xin lỗi, hy vọng em có thể

hiểu." Hắn vẫn cố nén không gọi điện thoại cho cô, vẫn nghĩ chịu đựng để cô

ra quyết định, nhưng đêm nay hắn không có thể chịu nổi đành gọi cho cô.

Nhưng lời nói này, làm Lãnh Tang Thanh nghe lại hiểu lầm, lòng của cô trong

nháy mắt trầm đến đáy cốc, kỳ thật cô biết ảo tưởng đều đã tan biến, tối hôm

qua người đàn ông kia chính là Niếp Tích, mà khi hắn trực tiếp thừa nhận như

vậy, lòng cô thất vọng, tràn ngập chênh lệch lớn.

Nghĩ vậy, cô không khỏi tự giễu.

Lãnh Tang Thanh à Lãnh Tang Thanh, người đàn ông tối qua không phải Niếp

Tích thì thể là ai? Còn ai có thể giống Niếp Ngân như vậy? Trừ phi là Niếp

Ngân thật, chỉ tiếc, hắn đã muốn không còn ở trên đời này.

Âm thầm hít sâu một hơi, cô chỉ cảm thấy ngực đau đớn khó nhịn, thật lâu sau

nhẹ giọng nói câu, "Không có việc gì, tôi... Không có trách anh." Cô có tư cách

gì mà trách hắn? Tối hôm qua, không phải cô cũng hưởng thụ đó sao?

Niếp Tích tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, ôn nhu nói: "Vậy là tốt rồi, Thanh Nhi, em có

biết hiện tại tôi đối với em lo được lo mất thế nào không, tôi rất sợ mất em."

Lãnh Tang Thanh không nói chuyện, vẫn gắt gao cắn môi.

Thấy cô nửa ngày không nói lời nào, Niếp Tích còn tưởng rằng cô mệt mỏi, vì

thế liền săn sóc nói: "Vậy em nghỉ ngơi thật tốt, đừng ngủ quá muộn."

Lãnh Tang Thanh "Ừ" một tiếng, ngay lúc hắn định ngắt máy, cô đột nhiên mở

miệng, "Cái kia...

Niếp Tích ở đầu máy bên kia vẫn chờ.

Lãnh Tang Thanh liếm liếm môi, lại trầm mặc một một lúc, mới chậm rãi mở

miệng: "Hôn lễ... Tôi không hy vọng quá phô trương."

"Thanh Nhi..." Niếp Tích hiển nhiên rất kích động, bắt đầu nói năng lộn xộn,

"Em, em vừa mới nói cái gì? Em đáp ứng anh phải không? Em đáp ứng anh

?"

Lãnh Tang Thanh hít sâu một hơi, ngực nặng nề, nhẹ giọng nói câu, "Ừ, tôi đáp

ứng anh." Nếu tối hôm qua cô có chấp nhận Niếp Tích, như vậy cô muốn thử,

có thể được hạnh phúc hay không là đều hy vọng từ trên người đàn ông này.

Đầu máy di động bên kia truyền tới tiếng hoan hô của Niếp Tích, hắn hưng

phấn nói: "Được được, em yên tâm, cử hành hôn lễ nhất định sẽ dựa theo yêu

cầu của em, chỉ cần em thích, hình thức hôn lễ gì cũng có thể, anh sẽ không mời

truyền thông, chỉ mời người trong Niếp môn được không?"

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK