Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trên đường trở về, trong lòng Niếp Tích tràn đầy lo âu, nhưng cũng không náo

loạn, tuy tiếng động hỗn tạp của trực thăng thật sự làm cho người ta phiền tâm.

Hắn cúi đầu, trầm mặc không nói, khóe miệng hạ xuống, ánh mắt nhìn thẳng,

toàn thân không nhúc nhích, bên trong hai tròng mắt qua lại xẹt qua vẻ khác

thường, hô hấp dồn dập tựa hồ như đang điều tiết tần suất suy nghĩ, loại biểu

hiện này lại xuất hiện trên người Niếp Tích, kẻ mà luôn cuồng ngạo không kiềm

chế được, rất ít khi nhìn thấy, trong tay hắn cầm một điếu xì gà đã bị hắn tiêu

hủy, nhưng tựa hồ hắn cũng không nhận thấy được, kỳ thật đã lâu hắn không

hút xì gà , nhưng khi nhận biết đại ca còn chưa chết, không biết vì sao, hắn luôn

muốn hút.

Đã qua giữa trưa , trực thăng đưa hắn về tới chỗ ẩn nấp ban đầu kia, hắn vẫn

không nói gì như cũ, nhảy xuống trực thăng, đầu tiên là thở dài một hơi, theo

sau cúi đầu, hai tay để vào trong túi quần, chậm rãi thong thả đi về phía trước,

cái đó và hắn bình thường, trên mặt còn mang theo một chút cảm giác phá hư

hoàn toàn bất đồng, giờ phút này trong ánh mắt hắn có chút khác thường,

giống như nói ô ư không ra lời.

"Đây là chủ thượng nói đưa cho anh cách liên hệ, có tình huống khẩn cấp gì có

thể liên hệ đến địa phương của thành viên BABY-M." Phía sau truyền đến một

âm thanh lễ phép, Niếp Tích nhìn lại, đặc công trên phi cơ đã đưa cho mình một

chiếc điện thoại.

Chiếc điện thoại thoạt trông thật bình thường, nhưng bên trong là đặc chế ,

Niếp Tích nhìn thoáng qua điện thoại, không nói gì thêm, ngập ngừng một chút,

nhận lấy.

Xe hắn còn đang ở trên chỗ đường nhỏ kia, hắn dùng điều khiển từ xa mở cửa

xe ra, chui vào trong xe, nhưng cũng không có lập tức đi, hai cánh tay khoát lên

trên tay lái, vừa mới lấy cái điện thoại kia ở trong tay hắn đổi tới đổi lui, hai mắt

hắn liếc nhanh, giống như xem đi xem lại nhìn chằm chằm cái điện thoại đó,

không tự giác lại lấy ra một điếu xì gà, để ở trên miệng, đầu kia châm lửa, khói

nhè nhẹ tỏa ra, ánh mắt hắn trầm trầm hiện ra nội tâm hắn.

Ban đầu hai quan hệ bình thường vô sự, lại có Niếp Ngân xuất hiện, liền hoàn

toàn bị quấy rầy , ít nhất ở trong lòng hắn đã hoàn toàn bị quấy rầy .

Trong lòng không yên, từ lúc Niếp Ngân hỏi về sức khỏe Lãnh Tang Thanh ,

cũng đã lần lượt nghiêm trọng thay đổi .

Kỳ thật ngày trước hắn yêu Thanh Nhi là chân thật , và sự áy náy với anh mình

cũng là chân thật , cho nên chưa bao giờ thổ lộ với Thanh Nhi , thầm nghĩ duy trì

quan hệ này, không lùi cũng không tiến, như vậy có thể ở bên Thanh Nhi, ở trên

danh nghĩa là thực xin lỗi thay cho anh mình, mặc dù có chút lừa mình dối

người, nhưng mà một chuyện này làm cho hắn không đau, dù sao cái khi nghĩ

đến lúc anh mình chết, đối mặt với tình cảm của Thanh Nhi, hắn cũng có thể

thoải mái một ít.

Nhưng hiện tại thì ngược lại , đại ca lại sống, đối với tiềm thức hắn cảm giác là

không chết, mà lại sống. *trời ơi thế này là chướng ngại vật à, nghĩa là Niếp

Tích ngươi ko muốn anh mình sống lại à???????????*

Cho dù là vài ngày trước cùng Thanh Nhi cãi nhau ở vườn cây anh đào, thổ lộ,

hắn vẫn cảm thấy có thể khôi phục lại bộ dạng trước kia, nhưng hiện tại mọi

chuyện đã xảy ra rất nhiều biến hóa, trong lòng hắn không nắm chắc .

Tuy hắn cũng yêu anh mình, tuy khi lại nhìn thấy anh mình, trong lòng kích động

cùng hưng phấn là không sai , nhưng hắn không thể không thừa nhận, khi biết

được anh mình vẫn yêu Lãnh Tang Thanh như cũ, phân kích động cùng hưng

phấn lại đột nhiên lạnh một chút, trong nháy mắt trong lòng hiện lên một tia địch

ý, cho nên mới cố ý nói chuyện về cha mẹ Thanh Nhi, cùng với mức độ tình cảm

của Thanh Nhi và mình ở hiện tại.

Thực rối rắm, Niếp Tích vươn hai ngón tay thon dài ra xoa xoa ánh mắt, tiếp

theo vặn cái chìa khóa, tiếng mô-tơ nổ vang lên, thấp mắt thấy hắn cầm lấy điện

thoại, mũi thở phì, cau mày, suy tư một hồi, sau đó đem điện thoại ném ra

ngoài cửa sổ, vừa định khởi động chân ga, trên mặt hắn lại hiện ra một trận

lòng chua xót và cảm giác mất mát, mở cửa xe, lại thật cẩn thận đem điện thoại

nhặt lên, nhưng mà nhặt lên hắn lại trầm mặc , hô hấp đã trở nên không đều, lại

gắt gao nhìn chằm chằm điện thoại trong tay, trong ánh mắt đã lan tràn ra tơ

máu, ước chừng qua 5 phút, hắn cắn chặt hàm răng, ôn nhu trong ánh mắt đã

chuyển thành không kiên định, từ cửa sổ, hắn đan cánh tay dùng sức vung lên,

đem điện thoại ném đi ra ngoài thật xa.

Sau đó đạp chân ga, xe chậm rãi thúc đẩy, hắn lấy điện thoại mình ra, bát thông

dãy số Niếp Ngân ...

——— —————— —————— ————————

Trong bệnh viện giống như hòa bình, không có chỗ nào khác, chính là một cô

bác sĩ mặc áo trắng dài Lãnh Tang Thanh thường xuyên không tự giác mà lưu

ý.

Hôm nay cũng như thế, khi vừa mới tiếp bệnh nhân xong, bàn tay Lãnh Tang

Thanh nâng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn về phía bên ngoài, theo bản năng ánh mắt

lại một lần nữa nhìn cái vị trí của người ngồi trên ghế dài kia, tuy có rất nhiều

cành khô, nhưng vừa vặn có một khe hở, vẫn đủ để cô ở trong phòng nhìn thấy

đầy đủ người kia.

Lúc này ở trên có một người ngồi, dáng người đó khôi ngô, to lớn, thon dài,

bệnh nhân kia đang kéo cánh tay cơ bắt lên, làn da màu đồng dưới ánh mặt

trời có vẻ khỏe mạnh, gió nhẹ thổi qua sợi tóc hắn, làm cho hắn hết sức nhẹ

nhàng khoan khoái, một người hắn lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, tựa hồ có chút suy

nghĩ.

Lãnh Tang Thanh tâm "Lộp bộp" một chút, xác thực, cái bóng dáng kia, có cảm

giác rất giống hắn, điều này làm cho tim Lãnh Tang Thanh đập đột nhiên đập

tăng tốc, tim đập tăng tốc đập cũng không hoãn lại, trên mặt biểu hiện trên

khuôn mặt cô càng ngày càng kích động.

"Niếp Tích!" Cô đứng mạnh lên, bên trong hai mắt có chút kinh ngạc cùng khó

hiểu.

Buông xuống mọi chuyện, cô chạy nhanh ra khỏi ngoài cửa lớn bệnh viện, vội

vàng chạy tới chỗ cành cây khô kia, dừng lại, hai tay giúp đỡ thắt lưng, thở

hồng hộc nhìn người ngồi trên ghế dài này, quả nhiên là Niếp Tích.

"Anh... Anh làm sao vậy? Bị bệnh sao?" Lãnh Tang Thanh lớn tiếng hỏi, tựa hồ

đã quên chuyện hai người cãi nhau lần trước, tuy mấy ngày nay cô cũng cũng

có chút khó khăn.

Niếp Tích nhìn thấy cô đến, đáy mắt hiện lên một tia đắc ý, nhưng lập tức lại ẩn

trở về, vui sướng nhìn Lãnh Tang Thanh, đứng nhanh dậy, còn không đứng

vững, hắn lại biểu tình thống khổ lên mặt, một bàn tay ấn ngực, thân thể mất đi

trọng tâm, lại đổ xuống dài ghế.

Nhìn thấy Niếp Tích như vậy, Lãnh Tang Thanh nhanh đỡ hắn, khuôn mặt trắng

nhỏ hồng lên tràn ngập khẩn trương, giọng gấp gáp hỏi: "Anh rốt cuộc làm sao

vậy? Có đau tim không? Anh vào từ lúc nào? Sao không nói cho tôi biết?"

Niếp Tích miễn cưỡng cười cười, chống thân mình ngồi dậy, sau đó lấy ra một

lọ thuốc, cho vào miệng mấy viên, một lát sau, tựa hồ tốt lên.

Lãnh Tang Thanh chú ý đến thuốc của hắn, quả nhiên là thuốc trị tim, điều này

làm cho cô càng thêm sốt ruột .

Niếp Tích chậm rãi quay đầu nhìn Lãnh Tang Thanh, bên trong hai mắt hiện ra

nhè nhẹ bi ai thống khổ, tiếng khàn khàn nói: "Cảnh sát phát hiện hài cốt anh

trai, đi xem xét, chính là anh ấy ."

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK