Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tránh khỏi tầm mắt của Lãnh Tang Thanh, xe để ở chỗ rẽ bên cạnh nhà ăn, trên

mặt Niếp Tích rất không cao hứng, hắn cảm thấy việc mình làm tuy có chút ích

kỷ, nhưng không tính là tổn hại đến cái gì, nhưng trong quá trình xuất hiện tình

huống như vậy, sai lệch yêu cầu ban đầu của hắn và điểm mấu chốt.

Hắn lấy điện thoại ra, gọi cho Niếp Thâm, điện thoại rất nhanh tiếng đáp lại.

"Tích đại ca, có chuyện gì sao?" Cho dù giọng nói Niếp thâm cách điện thoại,

nhưng vẫn có có thể cảm giác được cỗ hàn ý kia.

"Là cậu giết ban giám đốc chủ tịch bệnh viện, còn dùng một chút thủ đoạn ác ý

bỏ đi rất nhiều phòng thuê đại lý!" Niếp Tích có chút không hài lòng nói.

Trong điện thoại Niếp Thâm cười cười, nhẹ giọng nói: "Ừ, đúng vậy."

"Có phải làm như vậy sao?" Niếp Tích gầm nhẹ một tiếng.

"Như vậy... Có cái gì sai sao? Cái lão già kia gia bảo nó quả như mạng, không

chịu bán, cửa hàng xung quanh cũng giống vậy, luôn vụng trộm đào một chút tài

nguyên, không chịu bỏ phòng thuê, nói chuyện với một nhà một nhà rất phiền

toái, tôi thật chán ghét vì lãng phí thời gian." Ngữ khí Niếp Thâm thực bình thản,

giống như không có chuyện gì xảy ra.

"Hừ hừ, cậu thật là bình tĩnh." Niếp Tích cười lạnh một tiếng, không nói gì nữa,

trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Niếp Thâm nhìn điện thoại đã bị cắt đứt, có điểm bất đắc dĩ trừng mắt nhìn nó,

ánh nắng mặt trời ngoài cửa sổ hắt vào hắn, làn da hắn trắng có vẻ trong suốt,

có lẽ làn da kia nổi bật lên vì bờ môi của hắn hồng như máu, lại có vài phần

mềm mại, khuôn mặt này lại không ngờ làm nên khí chất hắn, hắn giống như

một bá tước trong tòa thành.

Rót một ly hồng rượu, hắn phiêu nhiên ngồi xuống ghế, hứng thú mười phần

thưởng thức sủng vật, đây là một không gian tường được làm bằng thủy tinh,

bên trong diện tích rất lớn, nhánh cây, nham thạch, suối nước, nê sa... Cái gì

cần có đều có, chằng chịt, có hứng thú, mấy chục con sói chú ở bên trong nhàn

nhã sinh hoạt, loài ăn thịt này, có thể so với người trưởng thành chỉnh khuôn

mặt.

*Cái m.n không hiểu chỗ này thì bỏ qua nhé, vì khả năng của tôi cũng chỉ có

hạn, đại khái tôi vẫn có thể truyền đạt 100% cốt truyện cho m.n.*

Lúc này, phòng vang lên tiếng đập cửa, sau khi được cho phép, một quản gia

đi đến, trong tay cầm một phong thư.

"Chủ nhân, có người đưa tới một phong thư." Quản gia thật cẩn thận nói.

"Người nào? Giọng nói Niếp Thâm tìm không ra một tia độ ấm.

"Ách... Không rõ ràng lắm, người đó thế nào tôi cũng không nhìn thấy." Quản

gia đã sợ tới mức toàn thân mãnh liệt run rẩy , hai đầu gối quỳ đất.

"Gọi người theo dõi hắn sao?" Niếp Thâm không liếc hắn một cái, vẫn hứng

thú nhìn cái trang mãn sói chu tường thủy tinh kia.

Quản gia không nói gì, cúi đầu thật thấp, mồ hôi trên trán như nước mưa rơi

xuống thảm.

Niếp Thâm cầm lấy phong thư, rất mỏng, mở ra sau bên trong chỉ có một tờ

giấy hé ra, trên giấy chỉ có mấy chữ thật to mà ít ỏi ——

Có người muốn giết ngươi!

Sau khi xem xong, Niếp Thâm vò nát giấy, đắc ý nở nụ cười.

Phía sau, quản gia đã có một khẩu súng thượng thang, họng nhét vào miệng

mình.

Niếp Thâm xoay người chậm rãi đi tới, quản gia nhìn thấy chủ nhân đang cười,

cũng không có lập tức động cò súng, tưởng chủ nhân sẽ bỏ qua mình, hai mắt

đang nhìn chủ nhân, nhưng Niếp Thâm sát bên người hắn, không có một tia ý

tứ dừng lại, lướt qua hắn, trực tiếp đi ra cửa.

"Pàng!" Trong phòng truyền đến một tiếng súng vang.

Cửa thang lầu hai người hầu nghe tiếng thấy đi tới, gặp chủ nhân Niếp Thâm,

lại chạy nhanh xoay người thi lễ.

Mặt Niếp Thâm không chút thay đổi, hắn đi qua giữa hai người hầu, chỉ thản

nhiên nói một tiếng: "A, con nhện."

——— —————— —————— ——————

Lại là một giữa trưa mữa, Lãnh Tang Thanh đem cơm đến phòng bệnh Niếp

Tích, nhưng hôm nay cô chỉ mang đến một phần Niếp Tích.

Đi vào phòng bệnh, Lãnh Tang Thanh quá sợ hãi, chỉ thấy được Niếp Tích

không chịu nổi dựa vào trong góc, hai mắt sưng đỏ, tay trái cầm một lưỡi dao,

cổ tay phải mở ra, trong ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, rõ ràng là muốn tự sát.

Lãnh Tang Thanh ném cơm trưa xuống đất, vội vàng chạy tới, căn bản không

có bận tâm mình có thể bị thương hay không, đoạt lấy con dao trong tay Niếp

Tích, chạy đến bên cửa sổ mở cửa sổ ra, quăng ra ngoài cửa sổ thật xa.

Niếp Tích bị vì hành động này của Lãnh Tang Thanh mà làm cho kinh sợ, lập

tức từ trong đầu thế giới ùa về sự thật, hồi thần, kinh ngạc nhìn Lãnh Tang

Thanh.

“Anh muốn làm gì! Đây là anh muốn làm gì!" Lãnh Tang Thanh đi đến trước mặt

Niếp Tích, dùng sức loạng choạng trên đầu vai hắn, lớn tiếng hô, nhìn Niếp Tích

như vậy, cô thật sự cảm thấy rất đau lòng, cô thực không biết vì sao bóng dáng

Niếp Ngân cứ như bóng ma quanh quẩn bên Niếp Tích, thủy chung không rời

đi.

Niếp Tích không nói gì, chỉ thấp mắt, bả đầu tựa vào bả vai Lãnh Tang Thanh,

tuy rằng không khóc, nhưng quanh thân lại tản ra một cỗ bi thống mãnh liệt.

Ngược lại Lãnh Tang Thanh lại khóc, cô thực không hy vọng nhìn thấy Niếp Tích

như vậy, nâng hai tay lên, muốn an ủi ôm lấy đầu Niếp Tích, nhưng tựa hồ lại cố

ý lảng tránh cái gì đó, bỏ hai tay xuống dưới, Niếp Tích không có chút do dự,

gắt gao ôm lấy eo nhỏ Lãnh Tang Thanh, trong đầu Lãnh Tang Thanh nhất thời

trống rỗng, muốn giãy dụa rời đi, nhưng nhìn hiện tại Niếp Tích như vậy thì

không làm gì, mặc cho hắn gắt gao ôm lấy.( Kết Kết: Đậu hủ, đậu hủ!!!)

Sau một lát, Niếp Tích thở phào một hơi, buông lỏng hai tay ra, đầu cũng nâng

lên, thực xấu hổ cười cười, nói khổ một tiếng: "Thật ngại."

Lãnh Tang Thanh không nói gì, hiển nhiên đối với hành động ôm ấp này của

Niếp Tích cô rất để ý .

Niếp Tích quay đầu nhìn thoáng qua phần cơm kia, chỉ có một phần, cảm thấy

có chút kỳ quái, giọng điệu có chút cứng rắn, vội vàng hỏi một tiếng: "Sao... trưa

hôm nay không giúp tôi mua cơm sao?"

Lãnh Tang Thanh xoa xoa nước mắt, miễn cưỡng cười cười: "Trong bệnh viện

hủy bỏ nhà trọ bác sĩ, xung quanh vài phòng ốc đại lý tất cả đều đóng cửa, giữa

trưa tôi tính đi xa chút nữa để thuê phòng."

Nói xong, cô nâng Niếp Tích dậy, đặt hắn ở trên giường.

Nghe xong Lãnh Tang Thanh nói, đáy mắt Niếp Tích hiện lên một tia sáng,

nhưng lập tức lại ẩn trở lại, vẻ mặt quan tâm hỏi: "Cần tôi giúp không?"

Lãnh Tang Thanh lắc lắc đầu, vẫn mỉm cười thực đông cứng: "Có thể cho tôi

mượn xe của anh một chút được chứ ."

Niếp Tích lấy trong túi quần bộ chìa khóa, đưa cho Lãnh Tang Thanh, mỗi một

động tác đều có vẻ thực suy yếu.

"Cám ơn." Lãnh Tang Thanh cầm lấy cái chìa khóa, cố ý nói một tiếng cám ơn,

tựa hồ như cố ý đối với Niếp Tích, sau đó cầm cái chìa khóa đi ra phòng bệnh.

Cửa vừa đóng, khuôn mặt Niếp Tích trầm xuống, lại khôi phục bộ dạng bình

thường, xoa xoa khóe mắt, chậm rãi đi thong thả đi đến bên giường, mắt nhìn

ngoài cửa sổ, tay tùy ý châm một điếu xì gà, hít sâu một ngụm, khóe miệng hơi

hơi nhướn lên, sầm ra một chút nụ cười xấu xa khiếp người

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Niếp Môn

BÌNH LUẬN FACEBOOK