Những Cô Nàng Ngổ Ngáo

Chương 11: Học Thế

Tiểu Tuệ Kilala

02/06/2016

1 năm sau, nói là một năm nhưng cũng chưa đến, bây giờ đang là thời điểm các nàng nhà ta cố gắng học hành để lấy được cái danh hiệu tốt tốt một chút vì còn tháng nữa là kết thúc cuộc đời cấp 3 tươi đẹp ở cái trường Sky này rồi. - Haizzzz, Map Map đói quá à.

Thiên Di nằm dài lên bàn kêu đói, sáng nay Linh không chuẩn bị gì nên giờ họ phải nhịn tới tận bữa trưa vậy. Linh nhìn ba nàng kia móc trong túi ra gói snack khoai tây rồi bóc cho cả đám ăn. Suốt gần 1 năm kia Linh mới giảm được có 2 -3 kg không bõ để kể thành tích. Chỗ ngồi vẫn được sắp xếp y như ở lớp 11 trước đó. Mà dạo này 4 nàng cũng có vẻ thân với 5 anh chàng đẹp mã Blue Dragon kia hơn trước càng làm tụi con gái trường này thêm ghen ghét.

Sân bay quốc tế, chuyến bay từ Mĩ về Việt Nam, một người con gái tóc dài ngang vai màu nâu đeo đôi kính to bản đen, mặc một áo sơ mi đen, quần bò màu tối bó sát cặp chân siêu dài đi thêm đôi giày nike màu đen có vẻ hơi lạ chút đeo balo màu đen đính đầy đinh đang từ từ bước ra. Đi phía sau cô gái cây đen này còn có một tên vệ sĩ mặc vest đen đang đẩy hành lí, họ cùng nhau đi ra ngoài lên xe. Tay quản lí ngồi ghế phụ đằng trước, tài xế đang bắt đầu lái xe.

- Tiểu thư....cô muốn về nhà hay đến trường?

- Đến trường đi, tôi muốn học thế anh trai mình.

Cô gái đó mỉm cười ngồi nhai kẹo cao su. Tay vệ sĩ kiêm luôn quản gia của cô gái nhìn tay lái xe ra hiệu. Vậy là họ phải đến trường Sky.

Tiết cuối cùng trước khi được ăn trưa, nhìn đám học sinh lớp mình hăng hơn bao giờ hết vì chuẩn bị được đi ăn rồi. Thành tích lớp kể từ ngày Vương Khánh Anh rời đi càng tốt nên do vài 'thành phần' đã chăm học hơn. Vừa lúc đó cảnh cửa mở ra, cô hiệu trưởng của Sky xinh tươi bước vào làm mấy tên con trai trong lớp huýt sáo. Đi bên cạnh cô hiệu trưởng còn có một cô gái chơi nguyên cây đen mồm nhai kẹo cao su đeo kính rất oách làm cả lớp tò mò. Cô gái này cao ghê 1m75 luôn đó.

- Có chuyện gì sao cô hiệu trưởng?

- À, đây là học sinh mới sẽ học thay cho em Vương Khánh Anh. Nào giới thiệu đi em.

Cô hiệu trưởng cười hiền nhưng đừng nhìn bả vậy mà tưởng bà ấy hiền. Những người nào thông minh quá đỗi tinh ý sẽ nhận ra bà hiệu trưởng này đáng sợ tới mức nào thế nên dù học sinh quậy đến đâu vào Sky cũng thành ngoan ngoãn hết. Cô gái toàn cây đen kia nhìn xuống cả lớp, bốn cô nàng kia nghe đến Khánh Anh liền phần nào suy đoán. Cô gái kia bỏ kính ra làm cả lớp ngạc nhiên kì quá giống Khánh Anh đi. Họ còn nghĩ Khánh Anh giả gái lừa mình nữa.

- Xin chào, tôi là Vương Băng Anh, là em gái song sinh của Vương Khánh Anh, anh trai tôi vì bận làm việc nên không thể về đây nên tôi sẽ học thế chỗ của anh ấy. Có gì mong mọi người giúp đỡ.

Vương Băng Anh mỉm cười nháy mắt với cả lớp trông đầy cá tính làm mấy tên hai mắt trái tim nhìn cô gái xinh đẹp này. Hiệu trưởng nhìn Vương Băng Anh.

- Tôi cũng có nghe mẹ và anh trai em nói rồi. Vậy học vui vẻ nhé Vương Băng Anh.

- Vâng, tạm biệt cô xinh đẹp.

Vương Băng Anh mỉm cười nháy mắt với bà cô hiệu trưởng không đợi cô chủ nhiệm xếp chỗ mà đi thằng xuống bàn cuối ngồi bên cạnh Long đại ca kia. Sự xuất hiện của cô gái này làm không những cả lớp mà ngay đến bốn cô gái kia cũng không tin được. Nhi quay lại nhìn Vương Băng Anh.

- Là....là em sinh đôi của Khánh?

Nhi lắp bắp hỏi, Băng Anh mỉm cười nhìn cô bạn xinh đẹp này. Mẹ có nói đây là người được xem như bạn gái của anh hai Trần Ngọc Nhi.

- Ừm, là em song sinh. Từ nhỏ tớ sống bên Mĩ nên mọi người không biết cũng phải, Khánh Anh chắc cũng không kể nhiều. Anh ấy nói cậu là vợ của anh ấy Anne Queen đúng chứ?

- Ừ.

Nhi gật đầu, rõ ràng đều giống Khánh Anh đến từng cử chỉ mà. Tiết học diễn ra mà mọi người cứ chốc chốc lại nhìn Vương Băng Anh, nhân vật tầm cỡ này. Tin đồn nhanh chóng phát tán khi giờ ăn trưa bắt đầu. Băng Anh được nhóm bạn nữ này lôi kéo đi xuống canteen cùng nhóm 5 tên kia. Họ ngồi vào hai cái bàn trong canteen chập lại.

- Khánh vẫn khỏe chứ?

Nana không hẹn hỏi ngay lập tức. Băng Anh ngồi bên cạnh Nhi định nói với cô gì đó thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện nhảy đến ôm chầm lấy Băng Anh từ phía sau. Họ cũng tò mò cái tên đẹp mã này là ai đây?

- Vương Băng Anh, bỏ em mà đi một mình là không hay đâu. Em giận luôn đó.

- Cậu cứ như đàn bà ấy Khoa. Nhìn tôi girl chính hãng cũng có như cậu không?

Băng Anh cười cười chọc cái thằng nhóc cứ bám đuôi cô suốt từ 1 tuần trước khi gặp mặt nhau. 4 nàng kia kinh ngạc nhìn thằng nhóc Khoa mập ngày nào giờ thành hotboy chẳng thua kém ai thế này. Khoa mỉm cười nhìn mấy bà chị kéo ghế ngồi giữa Băng Anh và Thiên Di.

- Chào mấy bà chị, em đã thành công giảm cân và trở về đây.

- Không nhận ra luôn, mà cưng quen Băng Anh?

Linh nhìn thằng nhóc này trong khi cô nàng cố lắm giảm từ 2 đến 3 cân rồi lại về như ban đầu.

- Ừm, 1 tuần trước em đi tìm địa chỉ của anh Khánh thì đột nhiên gặp được chị Băng Anh. Vậy là ở cùng chị ấy luôn.

- Vậy Khánh đâu? Sao Khánh không về nước?

Thiên Di lo lắng hỏi, Khoa liền im bặt không dám nói gì cả. Băng Anh nhìn họ nói nhỏ đủ để những người ngồi bàn này nghe được.

- Anh hai....chết rồi.

Nghe đến đây bàn tay đang cầm đũa của Nhi và ba cô nàng kia liền rơi hết lên mặt bàn rồi xuống đất. Khánh Anh chết rồi sao? Không thể nào, sao lại chết được cơ chứ? Băng Anh nhìn họ, nét mặt đó của cô là không hề nói dối mà những anh chàng Blue Dragon đều nhận ra được.

- Sau ca phẫu thuật ghép tủy anh hai đã mất. Tớ cũng đã bị xốc và hôn mê suốt mấy tháng trời.

Băng Anh nhìn họ, thực ra đoạn này là cô cũng đang nói dối, cô không chắc vì kí ức của cô rất mập mờ, chỉ biết lúc tỉnh lại mẹ cô đã kể lại toàn bộ như vậy mà thôi. Ngay lúc đó họ thấy Nhi nhặt đũa lên và tiếp tục ăn bình thường không nói gì cả. Băng Anh nhìn mọi người.

- Thế nên tớ mới về đây thay anh Khánh làm mọi chuyện. Tớ sẽ trở thành cái bóng của anh ấy, học thế giúp anh ấy và thực hiện được mọi lời hứa của anh ấy.

Băng Anh mỉm cười, Thiên Di đã chú ý và nhận ra có gì đó không đúng, rất gượng gạo trong lời nói của Băng Anh nhưng đây không phải nơi để nói chuyện. Thôi thì cứ để xem sao đã. Mọi chuyện cần chi tiết hơn nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Những Cô Nàng Ngổ Ngáo

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook