Như Ý Đản

Chương 56: Vĩ Thanh (End)

Đại Phong Quát Quá

06/11/2020

Phượng mao đản được Tiểu Bát giấu vài ngày, rốt cục vẫn giấu không được, bị nhũ mẫu phát hiện. Nhũ mẫu nói việc này với Thẩm phụ, Thẩm phụ giận dữ, đánh Tiểu Bát mấy roi, Tiểu Bát vẫn khư khư ôm quả trứng không chịu buông tay.

Đan Chu đứng bên cạnh, nhìn hài đồng vừa đau vừa sợ thở không ra hơi nhưng nhất quyết không buông tay, đột nhiên trong lòng dâng lên tình cảm khác thường.

Y là Tiên Đế tôn quý, được xu nịnh vốn là chuyện đương nhiên, nhưng đều là không thật. Người tận tâm với y chỉ có hai, một là Bích Hoa Linh Quân, một là Tiểu Bát này.

Bích Hoa Linh Quân thật tâm đối đãi từ khi y còn nằm trong Như Ý đản, còn có một nguyên nhân là do Ngọc đế ủy thác, mà Tiểu Bát một hài đồng nho nhỏ nơi phàm thế, lại không duyên không cớ yêu quý quả trứng do phượng mao của hắn biến thành. Tiểu Bát ôm trứng không buông, Thẩm phụ thịnh nộ khó nén, nhốt cậu nhóc vào Phật đường.

Đan Chu đứng trong Phật đường, nhìn thấy Tiểu Bát cuộn người dưới chân tượng Phật, vuốt ve phượng mao đản, nhỏ giọng nói: "Ngươi yên tâm, cha đánh ta ta cũng sẽ không ném ngươi, ngươi nhất định có thể biến thành chim nhỏ, ta biết. Phụ thân không thích ta, bởi vì ta sinh ra nên mẫu thân của ta mới chết, ngươi cũng không có mẫu thân, ta phải chờ ngươi biến thành chim nhỏ, sau đó hai người chúng ta cùng một chỗ được không..."

Đan Chu nhíu mày, y phát hiện, thân thể Tiểu Bát càng cuộn càng chặt, thanh âm càng ngày càng nhỏ, có chút đứt quãng, sắc mặt cũng tái xanh.

Tiểu Bát vẫn nhỏ giọng: "... Ngươi nếu biến thành chim nhỏ, thì thích ăn hạt kê hay là hạt dưa? Con bát ca của Tam ca thích ăn hạt dưa lắm..."

Lời của cậu nhóc chỉ đến đây, dần dần biến mất, bàn tay đang ôm phượng mao đản bỗng nhiên vô lực hạ xuống, hai mắt nhắm lại, không nhúc nhích.

Đan Chu lẳng lặng đứng. Y còn nhớ rõ Tiểu Bát hẳn là bị bệnh tim, nhưng bình thường không bộc phát cho nên người nhà không phát hiện, nhưng sau khi bị đánh vài roi thì đột nhiên phát tác.

Khi đó y đang ngủ say trong quả trứng dưới đáy tiên trì, bỗng cảm ứng được hơi thở ấm áp dần dần tiêu tán, cảm giác bi thương mất mát từ phượng mao kịch liệt truyền tới. Trong khoảnh khắc đó, y quyết định hồi báo một chút ấm áp này, liền tách ra một luồng thần chí. Tới thế gian.

Phượng mao đản trong tay Tiểu Bát toát ra một tia hồng quang nhợt nhạt. Hồng quang càng lúc càng lớn, cuối cùng hóa thành một cái thân ảnh nửa hư nửa thực.

Đan Chu nhìn thấy chính mình của rất nhiều năm trước, cảm thấy vô cùng thân thiết. Thân ảnh kia ngồi trên bồ đoàn, trường bào hoa lệ màu đỏ rực trải rộng trên mặt đất, ôm Tiểu Bát vào lòng, cúi đầu độ một ngụm tiên khí.

Mi mắt Tiểu Bát run rẩy, cậu mở mắt, theo bản năng kéo lấy ống tay áo đỏ chói của Đan Chu kia, ngơ ngơ ngẩn ngẩn thất thần.

Thần tiên hoa hoa lệ lệ làm cho người ta không dám nhìn gần khẽ cười, giơ tay vuốt nhẹ gương mặt Tiểu Bát. Bỗng nhiên tiên quang chợt lóe, người đó biến thành một hài đồng mặc hồng sam, tuổi tác không xê xích Tiểu Bát bao nhiêu, cười cười tiến đến gần cậu bé, nghiêng người hôn lên mặt cậu một cái. Tiểu Bát ngơ ngác lấy tay sờ sờ mặt mình, hồng sam hài đồng trước mắt lại hồng quang chợt lóe, biến thành một con chim non nhỏ xíu, lông tơ xù xù, vỗ vỗ cánh, hồng quang lại chợt lóe, biến trở về thành quả trứng tròn vo.

Tiểu Bát ngây ngốc vươn tay, chạm vào quả trứng, trứng lăn lăn, hồng quang chói mắt, lại hóa thành thân ảnh hoa lệ vô song.

Thân ảnh kia mỉm cười sờ sờ đầu Tiểu Bát, rồi dần dần tiêu tán trong không trung, chỉ có một cây lông chim màu đỏ từ thinh không nhẹ nhàng rơi xuống.

Đan Chu không muốn nhìn nữa.

Bởi vì xem lại cảnh cũ chuyện xưa này, y đột nhiên phát hiện y rất muốn đi ra phía trước, sau đó sẽ Tiểu Bát trên bồ đoàn vào trong ngực.

Y đi theo thiếu niên Thẩm Yến mấy ngày, không có cảm giác gì đặc biệt, thế nhưng lại dấy lên tình cảm khác thường với Tiểu Bát nho nhỏ có chút duyên phận với phượng mao đản này. Loại cảm xúc này làm y thấy có lỗi với Thanh Tịch.

Y vì thế tiếp tục đạp mây mà đi, tiếp tục đi tìm Bích Hoa Linh Quân khi đã sắp thành tiên.

Lúc dừng rơi, Đan Chu phát hiện mình vẫn đang ở phàm gian.

Lần này chỗ y tới là một đỉnh núi, dưới chân núi là một viện tử rộng rãi, mơ hồ ngửi được mùi khói nhang. Đan Chu theo thường lệ ẩn mình đi vào trong viện, trong mấy gian phòng có mấy pho tượng, y thấy chúng cũng giống giống vài vị tiểu thần tiên trên thiên đình.

Xem ra nơi đây, hẳn là đạo quan của phàm gian.

Đúng lúc này, có một tiểu đạo sị kéo theo một đạo sĩ khác mặc đạo bào lam sắc, đứng trước một cánh cửa kêu: "Như Ý sư huynh ~ Như Ý sư huynh ~ "

Như Ý? Đây không phải là đạo hiệu của Thanh Tịch ở phàm gian đó sao? Đan Chu trong lòng vừa động, nha. Thì ra đây là lúc Thanh Tịch làm đạo sĩ nhưng còn chưa phi thăng thành tiên.

Nếu đã đến đây thì phải đi nhìn một cái. Một tiểu đạo sĩ khác ló đầu ra từ phía hành lang gấp khúc, nói : "Không cần gọi, Như Ý sư huynh sáng sớm đã chạy đến hậu sơn rồi, chắc lại đi cho mèo rừng ăn", tiểu đạo sĩ đầu tiên liền dậm chân nói : "Ai. Ta đây liền đến hậu sơn tìm, có người nhà đến thăm huynh ấy, vậy mà huynh ấy lại chạy mất."

Đan Chu nghe thấy mấy chữ "người nhà" thì trong lòng lại động.

Người trong nhà, không biết là người nào? Chẳng lẽ là... Tiểu Bát? Thanh Tịch làm đạo sĩ, không biết Tiểu Bát thế nào.

Tiểu Bát khi còn nhỏ so với thiếu niên Thanh Tịch thì khác rất nhiều, phỏng chừng trưởng thành hẳn là cũng sẽ không quá quy củ, chỉ sợ các lão nhân gia ở nhà còn phải đau đầu.

Đan Chu nhịn không được lại cười cười, theo sau tiểu đạo sĩ đi tìm Thanh Tịch.

Tới phía sau núi, từ xa đã thấy thân ảnh vận lam bào đang ngồi trên tảng đá, vuốt ve cái gì đó. Đan Chu nhìn thấy thân ảnh kia, không kiềm được nhộn nhạo trong lòng.

Tiểu đạo sĩ bước nhanh tới gọi: "Như Ý sư huynh.", người đang ngồi trên tảng đá ngẩng đầu cười, Đan Chu cảm thấy toàn thân thoải mái không hiểu vì sao.

Lúc này tướng mạo của hắn đã hoàn toàn là Bích Hoa Linh Quân hiện tại, Đan Chu tuy luôn nghĩ tiểu đạo sĩ ở phàm gian ăn mặc trông thật ngốc, nhưng đạo bào kia mặc trên người Thanh Tịch thì lại tuấn tú phiêu dật không nói nên lời, lão nhân gia càng nhìn càng vừa lòng thuận mắt.

Tiểu đạo sĩ nói: "Như Ý sư huynh, trong nhà của huynh có người tới thăm huynh, đang ở tiền điện, " đạo sĩ Bích Hoa Linh Quân liền đứng lên, con mèo rừng trong lòng ngực hắn xoẹt một cái nhảy xuống đất, đảo mắt đã chui tọt vào bụi cỏ, không thấy bóng dáng. Bích Hoa Linh Quân vỗ vỗ tay, nói : "Ừm, đi thôi."

Hắn lộ ra vẻ tươi cười, trong ý cười lại vô thức mang theo lười biếng vô tư, chậm chạp đi theo tiểu đạo sĩ đến tiền điện. Đúng là không có chút dáng vẻ thiếu niên quy củ, cũng đúng là bộ dáng mà Bích Hoa Linh Quân nên có, Đan Chu nhìn hắn, tươi cười. Y không khỏi cực kỳ vui mừng nghĩ, Thanh Tịch nên là như vậy. Chẳng thể trách y thấy thiếu niên ngày đó lại cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Nguyên lai là bởi vì quá quy củ.

Ở tiền điện, trước tượng Tam Thanh có một văn sĩ đang đứng đợi, trường bào cẩm sắc, mặt mày có năm phần tương tự Bích Hoa Linh Quân,thấy hắn vào tới thì đi đến gần, gọi: "Bát đệ..."

Bích Hoa Linh Quân nhướng nhướng mày, cười nói: "Yến ca."

Đan Chu đột nhiên cảm giác như năm xưa đánh nhau với Phù Lê. Chính là cảm giác ngũ lôi oanh đỉnh.

Bát đệ... Như Ý đạo sĩ này, là Tiểu Bát?

Thanh Tịch rõ ràng chính miệng nói qua, Như Ý là đạo hiệu của hắn ở phàm gian, hơn nữa Như Ý trước mắt này, dù có biến thành tro bụi Đan Chu cũng nhận ra được, đích xác là Bích Hoa Linh Quân! Nhưng mà, Thanh Tịch cũng chính miệng nói qua, tên của hắn là Thẩm Yến, tự Thanh Tịch. Vậy vì sao lại kêu người này là Yến ca, còn có thiếu niên mà ngày trước hài tử Tiểu Bát dắt lấy tay áo nữa, Yến ca Yến ca, là gọi thiếu niên thanh tú nghiêm cẩn kia mà, vì sao?

Rốt cuộc ai mới là Thẩm Yến. Ai mới là Như Ý?

Cẩm sam văn sĩ nói : "Bát đệ. Ta thăng nhiệm làm tri phủ Lư Châu, đang trên đường đi nhậm chức, đặc biệt tới thăm đệ một chút."

Bích Hoa Linh Quân chắp tay nói; "Chúc mừng Yến ca thăng quan."

Cẩm sam văn sĩ nhíu mày: "Bát đệ, tài học của đệ còn trên cả ta, hiện giờ triều đình chiêu mộ hiền tài, đệ vì sao không chịu hoàn tục, vì thiên hạ muôn dân ra một phần sức lực?"

Bích Hoa Linh Quân cười nói: "Yến ca khiêm tốn, đệ khi niên thiếu đọc sách chỉ đọc quàng đọc xiên, luận mới học, ít người so được với Yến ca. Người tài ở khắp nơi trong thiên hạ, cái gọi là cứu vớt muôn dân cũng không phải chỉ một người, nếu triều đình không quản, bọn họ cũng không ít đi, người muốn nhập triều lại càng vô số. Đệ tự cầu điều đệ muốn, những chuyện khác đệ lười quản."

Cẩm sam văn sĩ cau mày nói: "Tiên pháp đạo thuật chính là việc hư vô mờ mịt, chẳng lẽ đệ sở cầu là hư vô mờ mịt hay sao?"

Bích Hoa Linh Quân nói : "Đây chỉ là cách nhìn của mỗi người mỗi khác, Yến ca cảm thấy hư vô mờ mịt, cho nên ca nhất định sẽ không làm đạo sĩ. Đệ cảm thấy không hư vô mờ mịt, cho nên đệ làm đạo sĩ."

Cẩm sam văn sĩ nói: "Đệ cảm thấy không hư vô mờ mịt. Chẳng lẽ đệ tận mắt nhìn thấy rồi?"

Bích Hoa Linh Quân chỉ cười: "Yến ca làm sao biết đệ có tận mắt nhìn thấy hay không?"

Tại một góc sáng sủa của đại điện, có hai tiểu đạo sĩ vừa xem chừng vừa nhỏ giọng thảo luận.

"... Ngươi không biết... Vị huynh trưởng này của Như Ý sư huynh cơ hồ mỗi lần đến đều phải cùng huynh ấy làm ầm ĩ một trận như vậy hết..."

"Như Ý sư huynh cũng vậy thôi. Nhưng nhà huynh ấy giàu như vậy, mấy huynh trưởng đều làm quan lớn, sao huynh ấy lại đi làm đạo sĩ?"

"Cái này kêu là đạo tâm kiên định, ngươi xem Như Ý sư huynh với huynh trưởng nhìn thật giống nhau. Tên cũng giống. Huynh trưởng của sư huynh tên Thẩm Ngôn, huynh ấy tên Thẩm Yến. Đọc lên nghe giống y chang, khổ nỗi tính tình khác xa mấy ngàn dặm..."

Thẩm Ngôn, Thẩm Yến, thì ra là thế. (1)

Đan Chu cơ hồ muốn cười một tiếng dài.

Y mới đầu nghe được "Yến ca" nhưng thật ra là "Ngôn ca" . Cũng bởi vì âm đọc tương tự. Lúc đó y đã nhầm Thẩm Ngôn thành Thẩm Yến, lại trong lúc quan sát Thẩm Ngôn, không tự chủ được coi trọng Tiểu Bát.

Tiểu Bát nguyên lai chính là Thanh Tịch. Thanh Tịch nguyên lai chính là Tiểu Bát.

Hài đồng năm đó ôm lấy phượng mao đản. Hơi thở ấm áp khiến y dù ngủ say trong trứng ở tiên trì nơi tiên giới xa xôi cũng xúc động. Cuối cùng bởi vì được y độ một ngụm tiên khí, quay lại nhân gian.

Sau lại, rất nhiều rất nhiều năm sau, trở thành Thanh Tịch tự mình ấp ra y từ Như Ý đản, là Thanh Tịch dù ta thán Tiên Đế y kỳ thực không biết cái gì gọi là tình nhưng vẫn để y mãn ý không gì sánh được, là Thanh Tịch luôn chìu chuộng, y muốn cái gì hắn làm cái đó...

Này xem như đủ duyên, cho nên sinh quả, hay là từ lần đầu tao ngộ, đã dần biến thành đương nhiên?

Y chỉ biết là. Từ rất nhiều năm trước. Y đã là nguyên do đem Thanh Tịch đến bước đường này, Thanh Tịch cũng là ấm áp khiến y động tâm.

Có lẽ ngay trong nháy mắt này. Cái gì cũng đều hiểu được.

Bích Hoa Linh Quân đang ở trong miếu Thổ địa, Cát Nguyệt nằm bên chân hắn.

Cát Nguyệt ấp úng hỏi: "Linh quân, con anh vũ kia đã vài ngày không có tới. Sẽ không phải lại cảm thấy chán ghét đấy chứ?", Bích Hoa Linh Quân gật đầu: "Cũng có thể."

Cát Nguyệt lại hỏi: "Linh Quân, người vì sao không tức giận?"

Bích Hoa Linh Quân nói: "Bởi vì thật sự không giận được."

Lúc này, cửa miếu Thổ địa kèn kẹt mở ra, một cái trứng tròn lăn từ ngoài cửa vào, sau đó biến thành một chú chim cút lông tơ trụi lủi đứng trước mắt Bích Hoa Linh Quân, Cát Nguyệt kinh ngạc, lập tức nhảy dựng, lông trên người dựng đứng.

Quả trứng lăn qua lăn lại trên đất. Cát Nguyệt trầm mặc, bỗng nhiên nói: "Linh Quân, ta cáo từ trước.", yên lặng lui ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa.

Quả trứng đang lăn qua lộn lại chợt tỏa ra hồng quang nhàn nhạt. Hóa thành một con lông xù chim non.

Chim non vỗ vỗ cánh, nhảy lên đầu gối Bích Hoa Linh Quân, cọ đầu trên tay hắn, lông tơ đỏ như mây ấm lướt qua tay hắn. Trên người chim non lại toát ra đạm quang. Trong nháy mắt, biến thành một hài đồng tầm sáu bảy tuổi hồng sam chói lọi. Giống y như đúc hài đồng mà năm đó Bích Hoa Linh Quân nhìn thấy trong Quan Trần kính. Hài đồng dang tay ôm cổ Bích Hoa Linh Quân, hôn lên hai bên má hắn.

Trên người hài đồng lại lóe ra tiên quang, trong quang hoa chói mắt rốt cục hiện ra thân ảnh mà Bích Hoa Linh Quân thân thuộc, trường bào như lửa, vô hạn diễm lệ.

Đan Chu nhẹ nhàng đưa môi tới chạm vào môi Bích Hoa Linh Quân: "Thanh Tịch, ta đã hiểu tất cả rồi... Từ nay về sau. Chúng ta một mực cùng nhau. Khanh ở đâu ta sẽ ở đó. Trừ phi khanh không muốn cho ta theo."

Bích Hoa Linh Quân khẽ cười: "Đan Chu. Ta cho tới bây giờ đều chưa từng rời bỏ người. Ta vẫn luôn ở đây."

Chuyện đã rất nhiều năm trước, hắn còn là một hài đồng nhỏ tuổi. Nhưng một lần tương ngộ, để cho hắn vĩnh viễn không quên. Trường bào hỏa liệt, dung nhan hoa lệ, là hắn lần đầu hiểu được. Cái gì là tiên.

Rồi sau đó hắn tu luyện mấy năm, rốt cục phi thăng thành tiên. Hắn lên thiên đình, tìm khắp tam giới. Chỉ riêng chưa từng gặp qua thần tiên hắn muốn gặp kia.

Hắn lại ở thiên đình thật lâu thật lâu. Lâu đến ngay cả chính hắn đã không còn nhớ rõ, năm đó đến cùng có phải là một giấc mộng không?

Vì thế hắn thanh thản làm thần tiên. Nuôi tiên thú. Vân du tứ xứ, còn thường xuyên đến Tây Thiên, đàm luận phật hiệu cùng đạo pháp.

Cho đến có một ngày. Ngọc đế lừa hắn ấp một quả trứng.

Trong trứng có cọp con, cọp con cũng là giả.

Lúc ấy. Ở trên đảo nhỏ. Cọp con biến thành chim cút trọc lông, khi chim cút trọc lông biến thành một con phượng hoàng thì hắn quả thật bị làm giật mình.

Ngay lúc hắn đang kinh ngạc, hỏa phượng lại rơi xuống đất. Biến thành một thân ảnh hắn đã không nghĩ tới còn có thể gặp lại thân ảnh.

Vẫn là trường bào như lửa. Vẫn là diễm lệ quang hoa.

Trong khoảnh khắc đó. Hắn đột nhiên cảm giác được. Có lẽ hết thảy là bởi vì là nhân, có lẽ là sớm đã chú định, có lẽ chính là có nhân thì có quả.

Hắn trở thành thần tiên. Có lẽ chính là vì ngày này.

Bất kể như thế nào, hắn nhất định phải bắt được con phượng hoàng này về tới tay.

Đan Chu thoả mãn ôm lấy Bích Hoa Linh Quân. Bích Hoa Linh Quân cũng thoả mãn siết chặt hai tay.

Bích Hoa Linh Quân nuôi tiên thú rất nhiều năm, tính tình phượng hoàng hắn cũng là biết một ít.

Con phượng hoàng này cho tới bây giờ đều cao cao tại thượng, cho nên cần phải thuận mao, không thể nghịch mao.

Con phượng hoàng cho tới bây giờ đều thực tùy tính. Thích như thế nào thì như thế nấy. Cho nên chỉ có thể làm theo ý y. Không thể để cho y cảm thấy bị hạn chế.

Con phượng hoàng này có không ít tật xấu. Yêu thích sắc đẹp, không kiên định. Cho nên cần trước hết để cho y hưởng thụ thoải mái độc nhất vô nhị, mà nếu không có y liền tịch mịch.

Một ngày nào đó, y có lẽ sẽ minh bạch cái gì là tình.

Một ngày nào đó, y có lẽ sẽ cam tâm tình nguyện thu hồi lông cánh, chỉ dừng lại ở một chỗ.

Hiện giờ. Phượng hoàng độc nhất vô nhị trên thiên hạ rốt cục bị thu phục rồi.

Bích Hoa Linh Quân cong khóe môi thành một nụ cười.

Như Ý đản

Như Ý đản

Như Ý đản

Thật sự là tên rất hay.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Như Ý Đản

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook