Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 6

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây thứ 6 : Nhóc con Trương Thiên Vũ - Khai quật bức ảnh “ma”

- Thiên Vũ, qua đây với ông nào!

Ngoài vườn, nắng nhẹ hạt đậu bên bờ thảm xanh vừa rủ vài giọt sương long lanh. Nước trong hồ trong vắt óng ánh màu nắng nhàn nhạt, phản chiếu vài hạt tinh tươm lên mặt hồ phẳng lặng không gợn gió.

Chim ríu rít chuyền cành chào ngày mới trong hương tinh khôi. Tán xanh um hệt bàn tay to lớn đang dang rộng che chắn cho những sinh linh nhỏ bé.

Một chiếc bàn nho nhỏ đặt giữa khung cảnh vương sương, ba chiếc ghế tròn được đặt quanh bàn đã có người ngồi đó.

Chòm mây ủng ỉnh kéo nhau trôi trên nền trời trong veo, vẽ nét cười mãn nguyện trên ba gương mặt phúc hậu.

Cách đó không xa, một cậu nhóc đang ngồi nghịch vào sợi cỏ non, gương mặt phúng phính trong thật muốn véo cho một cái.

Nhặt được “vật thể lạ”, cậu nhóc lon ton chạy lại chiếc bàn nhỏ với nét cười tinh nghịch trên khóe môi hệt một ai đó. Chìa “vật thể lạ” ra trước mặt ba vị trưởng bối, nhóc con Thiên Vũ hớn hở khoe “chiến lợi phẩm” :

- Ông ngoại, bà ngoại, ông nội, ông bà xem Vũ nhặt được gì nè. Nó còn nhúc nhích nữa kìa…

Bỗng chốc, nụ cười trên khóe môi ba bậc trưởng bối vụt tan ngay khi nhìn thấy “vật thể lạ” đang được đung đưa trước mặt mình.

Bà Lâm nhẹ đón lấy “vật thể lạ” đang vùng vẫy kia khỏi tay đứa cháu cưng, quăng sang chỗ khác rồi ôn tồn bảo :

- Thiên Vũ, đó là giun đất, bẩn lắm, con đừng bắt nữa nhé!

Trương Tề bật cười rồi nhấp ngụm trà đắng. Hứng tia mặt trời ban sáng ở đất nước lạ dường như đã là công việc thường ngày của ba người họ. Đến nỗi họ đã quen với việc ngày ngày cùng nhau ngồi đây và trò chuyện, ngắm nhìn đứa cháu cưng tung tăng chạy nhảy…

Thật an toàn!

Thì ra, Vĩnh Khoa gởi Thiên Vũ qua đây với ba ông bà già cũng vì muốn cậu nhóc được an toàn. Hẳn là… sắp có chuyện gì tồi tệ xảy ra rồi đây… Sao guồng xoay của thời gian luôn luôn cuốn con người ta xuống vực thẳm nhỉ? Vừa yên ắng không được bao lâu thì liền gặp bão giông… Biết đến khi nào mọi chuyện mới kết thúc đây?

Không… Sẽ chẳng bao giờ có kết thúc nào cả. Mọi chuyện trong cuộc sống chẳng bao giờ kết thúc. Có chăng, lúc ta nghĩ rằng tất cả mọi chuyện đã đến hồi kết nhưng thật sự thì đâu phải, chỉ là một trang mới của quyển sách “Cuộc đời” được lật ra mà thôi. Câu chuyện vẫn sẽ được tiếp tục. Mãi không ngừng… Đó chính là dòng chảy mà tất cả mọi người điều bị cuốn theo, không sao dứt khỏi được!

Dẫu sao cũng mong rằng, sau cơn mưa trời lại sáng và cầu vòng sẽ lại xuất hiện.

- Thiên Vũ của ông không sợ sao? Nó là quái vật, nó sẽ cắn, sẽ ăn thịt Thiên Vũ của ông đấy! Vì vậy, Thiên Vũ không được nghịch nữa, nghe không?

Vừa nghe xong lời ông nội “đe dọa”, nhóc Thiên Vũ bất giác rùng mình sợ hãi rồi chạy đến ôm chặt lấy bà ngoại, thút thít :

- Vũ không muốn bị ăn thịt đâu, không muốn bị cắn đâu… Vũ sợ lắm. Vũ không dám nữa, Vũ sẽ ngoan…

- Ừm, cháu của ông ngoan là tốt. Đừng sợ, nó không dám làm gì cháu cưng của ông bà đâu, ông sẽ bảo vệ Thiên Vũ, chịu không nào!

Phì cười, Trương Tề đưa tay xoa đầu nhóc tinh ranh rồi cất giọng điềm đạm. Dưới ánh nắng nhẹ bẫng, không gian hệt thiên đường thật!

- Dạ…

Trong gió, có vương chút nắng, có nụ cười hạnh phúc được vẽ lên mây trời.

Trong gió, có vương chút nắng, có tia ấm áp của tình thân gia đình.

Trog gió, có vương chút nắng, có niềm vui nhỏ nhỏ đã hình thành.

...

----------------------

Căn phòng chứa mùi nguy hiểm ngày một nồng không lấy chút ánh sáng nào từ bên ngoài, tấm rèm cửa to đùng cứ tung đưa theo nhịp đẩy của một ai đó để che bớt ánh ắng mặt trời tràn vào giang phòng kia. Mảng tối lấn át mọi thứ xung quanh. Từ bên dưới nhìn lên chỉ có thể thấy được dáng người thấp thoáng cạnh khung cửa tối om, ngoài ra, không thấy được thêm gì khác.

Ngồi hẳn lên bàn làm việc, Hiếu Thiên đung đưa chân tự do trong dáng vấp khá thoải mái. Lúc lâu, cậu nhếch mép rồi ngửa đầu sang khung cửa sổ chối từ ánh nắng nhạt, cất giọng đùa cợt :

- Định chơi trò thám hiểm bóng đêm sao? Tiếc thật… giờ là sáng mà! Muốn chơi thì đợi đến khi đêm về nhé, Wen!

- Điên! Cậu đừng giở thái độ lếu láo đó với tôi, nếu muốn, tôi có thể tóng cổ cậu trở lại “tường bốn bức” ngay bây giờ đấy, Hiếu Thiên!

Cười khinh, Hiếu Thiên phóng xuống nền đất phẳng rồi dửng dưng cho tay vào túi áo khoác trắng, bước thẳng và không nói thêm gì nữa. Nếu nói chẳng phải rất bất lợi cho cậu hay sao? Cuối cùng thì cậu cũng đã học được từ câu “Im lặng là vàng!” kia được chút ít công dụng.

Cạch!

Cánh cửa phòng được Hiếu Thiên mở ra cùng lúc cánh tay người đứng trước cửa vừa giơ lên không trung. Nghểnh mặt nhìn “kẻ lạ”, Hiếu Thiên bỗng chốc nhếch môi rồi ngoái đầu lại phía sau, nói với vào trong :

- Wen, ai đây?

Nghe gọi, vị bác sĩ già khẽ dịch chân sang hướng cửa vào, ngó xem. Nhận ra gương mặt thân quen, ông cười hiền rồi gật gù :

- Về rồi sao? Thế nào, học tốt chứ, A Huân! – Ngưng lại, ông liếc sang Hiếu Thiên đang đực mặt ra, ngầm đuổi khéo – Chẳng phải cậu còn bận nhiều việc sao? Còn không đi?

Tỏ vẻ bất cần, Hiếu Thiên lách sang một bên rồi huýt sáo vang trời, bỏ đi. Giận dữ, Wen nói với theo để ngăn chặn kẻ gây ồn :

- Này, im lặng. Bệnh viện cứu người chứ không phải khoa tâm thần!

Đây là nơi đâu chứ? Khu vui chơi cho tên láo toét đó ư? Rõ là không rồi!

Từ ngày cho Hiếu Thiên vào đây, hắn ngày càng lên mặt khiến Wen muốn bóp chết hắn ngay tức khắc. Nhưng không, nghĩ lại vẫn chưa đến lúc cho tên đó ra đi vĩnh viễn nên ông khoan nhượng, xem chuyện hắn làm như gió thoảng qua tai rồi xong. Rồi, sẽ đến lúc, Wen trục xuất tên “trời đánh” kia ra khỏi bệnh viện. Mặc cho hắn thế nào thì thế. Mà cũng có khi… hắn sẽ lại được trở về “tường bốn bức” thì sao?

Đẩy cửa bước vào giang phòng lớn, A Huân ngạc nhiên nhìn tấm rèm cửa đã bị kéo kín rồi chốc lát lại nghĩ đến những-gì-vừa-vô-tình-nghe-được-khi-nãy. Chúng có mối liên kết nào không hay chỉ là ngẫu nhiên? Ngẫu nhiên… không đời nào! Wen vốn là người thích thoáng mát cơ mà, việc gì phải nhốt mình trong không gian tối om?

Lạ thật!

Mà thôi, đó đâu phải chuyện của cậu! Chuyện của cậu là làm tốt nhiệm vụ chữa bệnh của mình.

Cười nhẹ, A Huân đặt tấm bằng tốt nghiệp lên bàn cho Wen xem. Ông bật cười khoan khoái, quả không uổng công đã đầu tư cho chàng trai trẻ kia du học. Kết quả không tòi tí nào! Có khi, chàng thanh niên này lại giúp ông làm nên việc cũng hay… sẽ thế nào nếu… A Huân cùng ông… chóng lại Vĩnh Khoa?

Thú vị đây!

-----------------------

- Khoa, nhìn xem!

Sau cuộc thử nghiệm dài mấy tiếng đồng hồ, Chính An thở phào rồi chạy đến đưa Vĩnh Khoa xem thứ gì đó. Vừa sáng sớm, anh chàng Chính An kia đã mò đến nhà Vĩnh Khoa và lôi đầu hai vợ chồng dậy. Vô duyên không chứ? Không gian vợ chồng người ta đang yên ắng say giấc nồng thì bị cái giọng đáng chết kêu om sòm khiến cả hai vợ chồng phải bật dậy vì tưởng… cháy nhà.

Hậm hực đến tổ chức với một tâm trạng không thể nào tốt hơn được, Vĩnh Khoa âm thầm tăng ga, hạ ga, lúc chạy nhanh, lúc thắng gấp để trả thù kẻ phá rối cho đến khi đã đến tổ chức thì cậu mới buông tha con mồi đáng thương đang muốn nôn oẹ.

Lý do khiến Chính An hối hả đến vậy chỉ là bức ảnh có mặt Hiếu Thiên và một ông bác sĩ nào đó thôi ư? Nếu chỉ là vậy thì Vĩnh Khoa đã trừng trị tên khó ưa Chính An từ nãy giờ rồi. Hà cớ gì cậu phải ngồi đây và chờ đợi? Nghĩ lại, nếu không tại Chính An thì hôm nay hai vợ chồng đã được ăn sáng cùng nhau rồi, mặc dù việc đó ngày nào cũng diễn ra cả. Nhưng… biết sao được… đã quen như thế rồi…

Không… đó chỉ là bức ảnh trước khi đem đi kiểm nghiệm thôi nhé! Bức ảnh hiện tại mà Chính An đang đưa cho Vĩnh Khoa xem đã thay đổi hoàn toàn sau cuộc thử nghiệm nho nhỏ nhưng chiếm thời gian khá dài kia.

Nghi ngờ nhìn vào bức ảnh “ma” kia, Vĩnh Khoa thoáng biến sắc trong phúc chốc rồi sững người ra, nhìn Chính An như muốn nói gì đó. Hiểu ý, Chính An chỉ khẽ gật đầu thay cho những từ ngữ đã nghẹn lại ở cổ họng.

Trong bức ảnh, Hiếu Thiên đang nói chuyện cùng… Wen đại nhân chứ không ai khác, hình ảnh Wen có hơi nhòe đi sau thử nghiệm. Cú lừa thật ngoạn mục, đánh lừa mọi thị giác nhìn vào…

Tích tắc…

Tích tắc…

Tiếng đồng hồ đủng đỉnh lùa thời gian trôi thật chói tai, không gian yên lặng giờ đã bị tiếng chuông quả lắc phá hỏng.

Cũng đúng thôi, việc tiếp thu một chuyện shock đến đờ người như thế khiến Vĩnh Khoa không dám tin. Tại sao chứ? Rõ ràng Wen đã từng rất tốt với gia đình cậu, tốt với cậu đến thế cơ mà? Cớ gì giờ Wen lại như thế? Nếu muốn làm thế, sao Wen không thực hiện âm mưu ấy từ mấy năm trước? Sao lại dùng lòng tốt để thử nhau như vậy?

Hàng loạt câu hỏi không có lời giải đáp cứ tạo thành vòng dây giăng kín tâm trí Vĩnh Khoa, khiến đầu cậu như muốn nổ tung. Ngay và luôn!

Được rồi…

Không cần nghĩ ngợi nhiều chi mệt óc!

Vĩnh Khoa tin rằng, từ trước tới nay, những gì trong suy nghĩ cậu điều đúng… cho nên… không cần ngồi đó mà nghi ngờ vớ vẫn nữa…

Hà cớ gì một vị bác sĩ như Wen lại muốn chiếm đoạt tổ chức Demon trong khi bệnh viện của ông ấy cũng rất lớn và thu nhập hàng năm cũng đâu thua kém gì Demon…

Buồn cười!

----------------------

Bịch!

- Khoa, con nghi ngờ ông già lớn tuổi này sao? Con không tin ta? À… mà cũng phải thôi, tổ chức của con đang mạnh thế kia, ai mà không muốn chiếm đoạt… Con không tin ta cũng là lẽ thường…

Quăng tấm hình vừa xem lên bàn làm việc, Wen đau khổ nói với giọng khản đặc rồi cười chua chát nhìn sang Vĩnh Khoa.

Chỉ trong một ngày, hết người này lại người kia ra vào phòng ông. Giờ lại còn hải giải quyết chuyện này. Bực bội thật!

Thừa nhận ngay bây giờ chẳng phải sẽ hỏng hết mọi chuyện hay sao? Đâu được, lẽ nào công sức chờ đợi mấy năm bỏ sông, bỏ biển à? Khi nào thời cơ đến, đuoi cáo ắt sẽ tự được vạch ra. Vả lại, thời hạn kia cũng sắp đến… phải mau chóng dọn dẹp mọi chuyện thôi.

Quả không sai, rừng càng già càng cay, người càng già càng gian!

Thôi thì cứ tiếp tục giả nai. Hơn nữa, người ông cần giải quyết ngay bây giờ là… Chính An, người đã điều tra ra quá nhiều chuyện thì không nên để tồn tại làm gì cho lắm hư hại.

- Thôi, con muốn nghĩ ta thế nào cũng được, không tin thì ta đành chịu, giải thích chỉ đồng nghĩa với việc ta thừa nhận điều đó mà thôi…

- Không, con tin Wen… thế nên… đừng làm con thất vọng!

Cười nhẹ, Vĩnh Khoa đưa tay xé toạc bức ảnh “ma” kia rồi đứng lên. coi như cậu đã đúng, Wen không hề gạt cậu! Và tất nhiên, Vĩnh Khoa tin tưởng người bác sĩ mà cậu cho là tốt bụng kia. Có lẽ… do Chính An quá đa nghi mà thôi!

- Khoa, con nghĩ… Chính An… có không? Thằng nhóc đó… có khi phản con không?

Câu nói của Wen làm khựng bước chân Vĩnh Khoa trong tích tắc. Nắm chặt hai tay vo thành hình nấm đấm, Vĩnh Khoa kiên định đáp :

- Không, con tin Chính An!

- Con không nghĩ nó đã vu oan cho ta? Làm giả hình? Muốn ta và con đối đầu nhau? Muốn… đoạt lấy tổ chức Demon?

Đôi mày bỗng chốc chau lại tỏ vẻ đau khổ, Vĩnh Khoa khẽ khàng bỏ lại hai từ vỏn vẹn rồi rời phòng bác sĩ. Rõ rồi, quá rõ ràng rồi! Còn ai nữa chứ? Người lừa dối Vĩnh Khoa… chỉ có một… Chính An…. Tốt lắm… Rất tốt… Tốt đến không thể nào chấp nhận được…

- Con biết!

Bỏ lại trong phòng là Wen cùng cái nhếch môi hiểm, ông bật cười rồi ngã người ra sau ghế, thời hạn đã đến… Sẽ bắt đầu từ… Dương Chính An…

Lê từng bước chân mệt nhoài trên hành lang bệnh viện, Vĩnh Khoa đau đớn đấm mạnh vào bức tường bạc vài phát màu rồi nghiến răng. Mùi máu tanh hòa vào mùi thuốc khô khan nơi bệnh viện nhanh chóng lẫn vào không khí.

Từng giọt máu nhỏ giọt xuống hành lang bệnh viện như đang rột rửa vết thương lòng chua xót, máu chảy cùng vệt đỏ ố loang rộng bên cánh tay nhưng Vĩnh Khoa không hề cảm thấy đau chút nào. Nơi đau nhất vẫn là tâm can cậu…

Tin được không? Người mình tin tưởng nhất lại bịa chuyện gạt mình? Phải chăng cậu đã đặt niềm tin nhầm chỗ, nhầm người?

Biết thế… biết kết quả lại bi quan thế kia thì Vĩnh Khoa đã không hấp tấp chạy đến chỗ Wen và đưa ông xem bức ảnh “ma” kia để sự thật mãi mãi bị chôn vùi và cậu mãi mãi không biết đến sự lừa dối kia thì tốt rồi!

Giờ, phải đối mặt thế nào đây?

Chết tiệt! Ai có thể suy nghĩ giúp Vĩnh Khoa không? Cậu thật đang rất túng, hoàn toàn không nghĩ được gì hết! Đầu óc hoàn toàn trống rỗng…

Đối diện… nhưng đối diện bằng cách nào? Cậu sẽ phải chĩa súng vào người đó và… cướp cò sao?

Vớ vẩn, làm thế nào Vĩnh Khoa có thể ra tay cho được?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK