Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 31

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Trương Vĩnh Khoa là đồ khốn. Có gì sai sao, anh Vĩnh Kỳ?

Ngây thơ nhìn gương mặt giận dữ của Vĩnh Khoa, Thiên Di thản nhiên nghiêng đầu hỏi lại. Nhìn nét mặt giả vờ vô tội của cô mà Vĩnh Khoa tức trào máu.

Chẳng phải khi nãy còn hùng hồn gọi Trương Vĩnh Khoa này Trương Vĩnh Khoa nọ hay sao?

Hửm?! Khoan đã!

“Có gì sai sao, anh Vĩnh Kỳ” Là ý gì đây? Cô vẫn chưa phát hiện ra cậu là Vĩnh Khoa à? Hay lại cố tình giả vờ ngây thơ?

Vắt sạch mớ nước biển mặn chát đang bám vạt áo mình, Vĩnh Khoa sải nhẹ chân trên nền cát trắng, đẩy tia nhìn lạnh lùng sang cô vợ lếu láo dám hành hung chồng mình, gắt khẽ :

- Sao hả?

- Tại anh mang gương mặt giống với tên trời đánh Vĩnh Khoa nên em mới trút giận lên người anh.

Hơ! Câu trả lời dễ nghe ghê nhỉ!?

Nếu Vĩnh Kỳ thật sự có mặt ở đây thì không biết mọi chuyện sẽ thế nào nữa! Nhưng, Vĩnh Khoa dám chắc chắn một điều rằng, dù là cậu hay Vĩnh Kỳ có mặt ở nơi này đi nữa thì con bé này vẫn sẽ bị trừng phạt thích đáng.

Cuối đầu, Vĩnh Khoa khẽ mỉm cười. Thản nhiên nhấc từng bước chân trên nền cát trắng, cậu hờ hững nhìn Thiên Di rồi chậm rãi bước đến gần cô, lạnh lùng đặt câu hỏi :

- Em thích nếm thử nước biển không?

Đánh hơi được mùi nguy hiểm, Thiên Di nheo nheo mắt, đanh giọng nói lại :

- Anh Vĩnh Kỳ sẽ không làm thế.

Hờ hờ, Vĩnh Kỳ không làm thế. Nhưng Vĩnh Khoa thì có đấy!

Đột nhiên, Vĩnh Khoa cuối người, áp sát mặt mình vào mặt sóc con. Cậu cười nhẹ rồi thì thầm vào tai sóc con bằng chất giọng dịu dàng :

- Vì anh không phải Vĩnh Kỳ, nên anh sẽ làm thế, ngốc ạ!

Phập!

- Đồ chết bầm.

Nhân lúc ai đó sơ hở, Thiên Di nhanh nhẹn nắm lấy bàn tay lâu ngày không chạm đến, cắn thật mạnh vào cho hả cơn giận bao lâu qua.

Cậu là đồ đáng ghét, cô nhóc đã đau thế nào khi cậu không từ mà biệt. Ngay lúc vừa biết được mọi chuyện, cô đã chạy thật nhanh đến tổ chức để mong được gặp lại cậu. Nhưng, chính cậu lại là kẻ dối trá trước. Nếu muốn làm Vĩnh Kỳ thì cứ việc, cô không bắt ép cậu phải nhận mình là Vĩnh Khoa làm gì!

Vết răng của Thiên Di in sâu trên cánh tay Vĩnh Khoa. Đau buốt.

Mặc dù bị cắn rất đau và cũng rất giận nhưng Vĩnh Khoa vẫn ý thức được phần lỗi thuộc về mình. Cậu là người phạm sai lầm trước khi đã vô tâm bỏ rơi cô vợ đáng yêu trong quãng thời gian dài dăng dẳng. Chịu đau thế này có đáng gì so với những gì Thiên Di đã trải qua.

Vĩnh Khoa lẳng lặng vòng tay, ôm chặt cô gái cậu yêu sâu đắm vào lòng vỗ về.

Tuyến lệ đã được kích hoạt tự bao giờ, Thiên Di cảm nhận được nước mắt lại đang rơi. Đáng ghét!

Vùng vẫy để thoát khỏi cái ôm của Vĩnh Khoa, Thiên Di nhíu chặt mày, dùng sức đẩy cậu ra nhưng vô ích.

Giữ chặt Thiên Di trong lòng, Vĩnh Khoa đau lòng tựa càm lên mái đầu phảng phất hương thơm dìu dịu, nói nhỏ :

- Vợ yêu, anh biết lỗi của mình rồi. Em đừng giận nữa. Anh cũng rất đau lòng khi rời xa em, ngốc à!

Vĩnh Khoa tưởng nói như thế thì có thể khiến Thiên Di tha thứ cho cậu ư? Cậu đã lạnh lùng bỏ đi mà không hề báo trước, cô đã đau thế nào cậu hiểu sao? Nếu thật sự đau lòng thì tại sao lại hành động như thế? Còn nữa, lời nói của Chính An hiện giờ vẫn còn quanh quẩn trong đầu cô gái nhỏ. Mặc dù vẫn rất tin tưởng rằng Vĩnh Khoa không phải loại người có thể dễ dàng đi ngoại tình bên ngoài nhưng Thiên Di không thể nào gạt phăng chuyện đó ra khỏi đầu mình. Đơn giản vì cô là con gái, mà con gái thì ai mà lại không ghen khi nghe người khác nói thế về chồng mình.

Gạt phăng nước mắt, Thiên Di thẳng thừng đẩy mạnh người Vĩnh Khoa ra xa mình, lạnh lùng nói :

- Tránh ra đi. Anh nói anh cũng đau lòng ư? Anh đau lòng mà lại nhẫn tâm rời bỏ tôi để ngoại tình? Anh có biết anh đáng ghét lắm không? Tôi ghét anh, rất rất ghét anh.

Gì cơ? Ngoại tình? Ngoại tình ư?

Tròn mắt nhìn Thiên Di, Vĩnh Khoa run run người không tin vào những gì mình tận tai nghe thấy. Vì lý do gì mà Thiên Di lại gán cho cậu cái danh ngoại tình vô lý kia? Cô không hiểu cậu yêu cô thế nào sao?

Cố giữ bình tĩnh,Vĩnh Khoa nhấn giọng hỏi lại, mắt vẫn trừng trừng không tin :

- Em nói anh ngoại tình?

- Chính An nói.

Lạnh lùng đáp lại lời Vĩnh Khoa, Thiên Di thản nhiên quay người, toan bước đi nhưng đã bị chất giọng lạnh tanh ngăn lại. Đứng quay lưng lại với Vĩnh Khoa, Thiên Di cố giữ bình tĩnh để không bật cười. Kế hoạch của cô đang thành công trên từng giây trôi qua. Tuyệt lắm!

- Em đứng yên đó.

- Chẳng việc gì tôi phải đứng lại.

Đáp lại mệnh lệnh của Vĩnh Khoa vẫn là thái độ gạt phăng mọi chuyện của sóc con. Tiếp tục bước đi, Thiên Di thậm chí còn không thèm bước chậm lại để mong Vĩnh Khoa đuổi theo.

Vì dáng người thấp nên những bước chân của sóc con cũng chẳng bằng vài ba bước chân của Vĩnh Khoa. Thoắt cái, Vĩnh Khoa đã đứng chắn trước mặt Thiên Di.

- Tại sao lại tin lời Chính An?

- Vì tôi tin Chính An.

- Em không tin anh? – Giữ bình tĩnh, Vĩnh Khoa cố dịu giọng.

- Đúng.

- Lý do?

- Còn hỏi ư? Tôi nghĩ anh là người rõ nhất lý do là gì mà? Tránh ra đi, tôi muốn về.

- …

Hà hà! Hay lắm. Không uổng công Thiên Di tập luyện nhuần nhiễn nét mặt lạnh hệt Vĩnh Khoa cùng những câu nói tường chừng vô tâm.

Dịch chân sang hướng khác, Thiên Di thẳng thừng bước đi trong cái nhìn đau đớn của Vĩnh Khoa. Đưa tay nắm lấy cánh tay nhỏ nhắn, Vĩnh Khoa nhỏ giọng cất lời :

- Anh xin lỗi. Anh biết lần này anh đã rất quá đáng. Em bỏ qua cho anh có được không?

Gì thế này? Sao Vĩnh Khoa của cô lại cứ hệt như một đứa trẻ nhỏ đang vòi kẹo thế kia? Cái bản tính này xuất hiện ở cậu khi nào thế?

Nhưng, cũng rất đáng yêu!

Đáng yêu? Không biết Vĩnh Khoa mà nghe được hai từ này thì sẽ nghĩ thế nào đây?

Nghĩ thầm, Thiên Di cười trong lòng rồi tinh nghịch nhìn Vĩnh Khoa, nghiêm giọng hỏi lại :

- Anh biết lỗi thật ư?

Đôi mắt sâu hoắc tỏ ra tia vui mừng nho nhỏ khi nhận được câu nói nhẹ nhàng của cô vợ lém lỉnh, Vĩnh Khoa nhoẻn miệng cười rồi gật đầu đáp :

- Thật. Anh biết tội mình lớn, chỉ mong được em tha thứ.

- Được. Với một điều kiện.

Chỉ chờ có thế, Thiên Di nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề chính. Vẫn chưa nhận ra âm mưu của cô vợ nhỏ, Vĩnh Khoa thản nhiên gật nhẹ đầu, xoay người cô nhóc lại rồi hỏi :

- Điều kiện thế nào?

- Làm việc nhà và phục tùng mệnh lệnh của em trong vòng một tháng.

-----------------------------------------

Đứng tựa lưng vào một góc cây đầy ánh đèn đường, Chính An lo lắng ngó nghiêng vào quán nước đối diện mình, như để tìm kiếm một ai đó. Một ai đó mà cậu đã thầm để ý từ lâu. Không biết cậu đã cực khổ thế nào để van nài con sóc nghịch ngợm kia nói hết mọi thông tin liên quan đến cô bạn Diễm My nữa. Cuối cùng, không uổng công ỉ ê thuyết phục, Chính An đã tìm được đến nơi Diễm My hiện đang làm thêm.

Keng keng.

Ngay khi cánh cửa thủy tỉnh vừa được mở ra thì một dáng người quen thuộc xuất hiện. Nhận ra được “đối tượng”, Chính An thầm vui trong lòng rồi chỉnh trang lại “xiêm y”. Xong đâu vào đó, cậu chuẩn bị bộ mặt vui nhất có thể để tạo ấn tượng đẹp.

- Chào em, rất vui được làm quen!

Tươi cười, Chính An nhanh chân chạy đến chắn trước mặt cô bạn của sóc con, thân thiện mở lời làm quen.

Vốn là, Chính An đã định làm quen với Diễm My từ lâu. Nhưng vì phải lùng sục tung tích của Vĩnh Khoa nên cậu đành gác lại chuyện của bản thân mình. Với lại, Diễm My của cậu chắc cũng không chạy mất đâu mà lo, nhỉ!

Dù sao thì Chính An cũng đã báo thù Vĩnh Khoa rồi còn gì, chẳng phải cậu đã nói với con sóc siêu phá phách kia rằng chồng cô đang đi ngoại tình hay sao? Hẳn là, với bản tính không được nhu mì kia, Thiên Di chắn chắn sẽ không để yên cho Vĩnh Khoa đâu.

Việc Chính An cần phải làm bây giờ là chinh phục tình yêu của cậu mà thôi! Đã đến lúc rồi!

Diễm My mỉm cười nhìn anh chàng dễ thương trước mặt, hỏi khẽ :

- Chào anh, chẳng hay anh là...

- Dương Chính An, anh cũng là bạn của Thiên Di.

- À, ra là vậy! - Đưa tay gãi đầu, Diễm My cười nhẹ rồi lại hỏi - Anh tìm em có việc gì không?

Đương nhiên là có rồi. Mà... Nói thế nào đây nhỉ?

Trong lúc vận dụng trí thông minh của mình, Chính An vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi để nhằm duy trì ý định tạo ấn tượng tốt với ai đó.

Có rồi.

Nháy mắt tinh nghịch, Chính An làm điệu bộ hài hước khiến Diễm My bật cười, rồi nói với giọng nhẹ nhàng :

- Cô nhóc siêu phá phách Thiên Di muốn gặp em. Vì đã cúp cua quá nhiều ngày nên đâm ra nhớ cô bạn đáng yêu cùng lớp ấy mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK