Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 28

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây thứ 28 : Xin lỗi? Muộn rồi… cưng!

- Trương Vĩnh Khoa, cậu còn định đùa tới khi nào nữa?

Giọng nói “truyền nhiễm” của Chính An như liều độc dược có tính kích thích mạnh bạo, truyền thẳng đến từng giác quan của Vĩnh Kỳ và A Huân, làm tê liệt mọi cảm xúc và suy nghĩ trong não bộ ngay tức thì.

Cùng lúc, hai gương mặt đang thư giãn vì trò đùa của anh chàng Chính An đột nhiên căng cứng lại. Mọi cảm xúc trên hai gương mặt dường như tan biến vào hư vô.

Cạch!

Cộc cộc cộc

Cây bút trên tay A Huân tìm được sự tự do, rơi thẳng xuống nền gạch trắng toát, phát ra những thanh âm khô khốc tê liệt. Lăn đến mũi giày đen, cây bút bi mới giảm tốc độ lăn và dừng hẳn lại ngay trước mũi giày, hệt như một tên nô lệ đang quỳ sập trước mặt chủ nhân của mình.

Giương đôi mắt ngạc nhiên của mình nhìn sang Chính An rồi lại dời đến anh chàng có gương mặt hệt Vĩnh Kỳ, A Huân bần thần không nói nên lời. Dường như cuống họng cậu đã bị vật gì đó chặn ngang mất rồi!

Trụ vững trên đôi chân như muốn rã rời của mình, Vĩnh Kỳ ngơ ngác đẩy ánh nhìn nghi hoặc sang con người kia, quét tới quét lui như thể không tin. Một lúc lâu, đôi môi đỏ mới bất giác run run, như muốn nói điều gì đó mà không tài nào nói được.

Thở nhẹ, Vĩnh Khoa chậm chạp cho một tay vào túi, ung dung khom người nhặt cây bút bi lên, mang đến chỗ A Huân và đặt vào chiếc hộp đựng viết trên bàn. Xong, cậu trầm ngâm cất giọng, cứ như một kẻ phạm tội đang đứng trước phiên tòa xử phạt. Tự nhận hết mọi phần lỗi do mình tạo ra.

- Xin lỗi! Vì tất cả!

- …

Trong giây lát, cả căn phòng đột nhiên bị nhấn chìm bởi sự im lặng đến độ ngạt thở. Chẳng một ai cất lời phá tan bầu không khí ngột ngạt giữa bốn chàng trai kể từ lúc những lời nói thành khẩn kia vừa thoát ra khỏi khóe môi mộng đỏ.

Vẫn giữ nét bình thản trên gương mặt, Vĩnh Khoa âm thầm dời mắt quan sát hết thẩy mọi gương mặt trong phòng. Chờ đợi “phán tội”. Nhưng, mọi chuyện một lần nữa lại nằm ngoài dự đoán của cậu.

Từ gương mặt ngạc nhiên tột cùng, Vĩnh Kỳ nhanh chóng đổi biểu hiện cảm xúc trên mặt mình thành nét cười vui mừng quái lạ. Cậu nhào đến Vĩnh Khoa, ôm xiếc thật chặt rồi “thút thít” :

- Vĩnh Khoa, em có biết anh rất đau lòng không? Tại sao lại hành động NGU NGỐC như vậy hả thằng NGỐC? Hu hu hu…

Trò quái gì thế này?

Cố gắng đẩy mạnh Vĩnh Kỳ ra khỏi người mình, Vĩnh Khoa chau mày khó hiểu nhìn đối phương trân trân bằng đôi mắt lạnh tanh khi xưa. Lẽ ra cậu sẽ không dùng ánh mắt như vậy để nhìn anh mình sau bao ngày cách xa đâu, vì cậu vẫn còn nợ Vĩnh Kỳ một ân tình khi nhờ vả Vĩnh Kỳ đến đây giúp đỡ. Hơn nữa, việc nhờ vả Vĩnh Kỳ đến đây một chuyến lại còn gián tiếp làm gián đoạn giai đoạn hạnh phúc cao trào của anh trai mình nữa chứ.

Nghĩ kĩ, Vĩnh Khoa thấy mình thật có lỗi với anh trai biết bao!

Quay trở lại với tình huống hiện giờ, chỉ vì những ngôn từ phát ra từ cái loa phóng vệ tinh kia, Vĩnh Khoa nghe không lọt tai tí nào. Nói cách khác, Vĩnh Khoa không tài nào nhồi nhét những lời kêu than kia của Vĩnh Kỳ vào bụng cho được. Có nước nghẹn mà chết tức tưởi mất!

Cũng đúng thôi! làm Vĩnh Khoa tức là một trong những điều nằm trong kế hoạch của Vĩnh Kỳ từ trước rồi mà.

Vĩnh Kỳ đã cố tình chạy lại ôm chặt Vĩnh Khoa để thể hiện nỗi nhớ mong của mình giành cho em trai, một cách thắm thiết. Còn nữa, cậu đã cố tình nhấn mạnh nguyên âm và phụ âm gần cuối để tôn thêm sức nóng cho câu nói đau đớn mang tính quằn quại của mình còn gì. Ngu ngốc, ngốc. Nghe chẳng phải rất hài hước và thuận tai hay sao?

Bỏ qua người anh trời cắn của mình, Vĩnh Khoa kinh ngạc trố mắt đờ đẫn khi nhìn thấy chàng bác sĩ trẻ A Huân đã đang đứng trước mặt mình tự bao giờ, cùng hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt non nót chất chứa sự gian manh khó lường.

Không thốt nên lời, Vĩnh Khoa chỉ biết im lìm nhíu mày, thể hiện ngôn ngữ không bằng lời qua đáy mặt kinh ngạc tột độ. Có nhớ cậu cũng đau nhất thiết phải khóc như thế? Xem ra, Trương Vĩnh Khoa cũng rất quan trọng đối với mọi người nơi đây nhỉ?

(Anh ấy lại một lần nữa tự đề cao bản thân mình. Phục sát đất)

Giống hệt Vĩnh Kỳ, A Huân lại ôm chầm lấy Vĩnh Khoa, kèm theo hành động nhỏ.

- Tại sao cậu lại mất tích lâu đến vậy? Có biết bọn tôi lo thế nào không? Bọn tôi còn tin những chuyện cậu ngầm sắp đặt là sự thật nữa. Cậu tại sao lại ngốc đến như vậy? Nếu có chuyện gì khó suy nghĩ tại sao lại không bàn bạc cùng bọn tôi? Sao lại hành động một mình? Cậu không nghĩ đến bản thân thì cũng nên nghĩ đến vợ, con mình chứ? Còn có bọn tôi nữa mà. Cậu chết một mình thì cũng tốt đấy, vì Thế giới mất đi một người sẽ rộng rãi hơn. Nhưng cậu nghĩ xem, nếu cậu chết mà làm người khác đau khổ, rồi tự nhiên sống lại thì sao cậu không chết quách cho xong? Lại còn ngu ngốc đổi mạng sống của mình. Cậu thật sự muốn chết đến mức phải làm như vậy ư? Vậy sao không nói sớm với tôi, trong ngành của tôi có rất nhiều cách chết đẹp. Chắc chắn cậu sẽ rất thích!

Mỗi câu nói là một cái đánh mạnh vào lưng Vĩnh Khoa, vì thế, A Huân không ngại gì mà suy nghĩ thật nhanh những lời cần thiết và trau chuốt cho văn chương hoa lệ để nói với chủ tịch Trương. Cùng với lời nói và hành động là biểu lộ cảm xúc trên gương mặt. Mọi cảm xúc của A Huân thay đổi đến độ choáng ngợp, khiến ai đó cười nghiêng ngả phía sau. Ngay cả A Huân, nếu cậu không cố gắng cầm cự thì có lẽ đã bật cười khanh khách vì tài lẻ của mình mất rồi. Cũng may là cậu đang trong tình trạng “giấu” mặt phía sau lưng Vĩnh Khoa.

Nói đi thì phải nói lại, thật tình thì A Huân đánh đau chứ chẳng đùa! Bằng chứng là gương mặt lạnh tanh của Vĩnh Khoa đang nhăn nhó đầy khổ sỡ phía sau.

Thú vị thật!

Chính xác thì đó cũng là một trong những việc cần làm để tiếp đón vị khách lạ mà quen Trương Vĩnh Khoa. Theo đúng như kế hoạch từ trước.

- Aish, cậu có cần mạnh tay vậy không, A Huân?

Đau rát cả lưng, Vĩnh Khoa đau khổ đẩy A Huân ra xa cơ thể mình rồi nhăn nhó than vãn. Trong khi đó, Chính An lại lầm lũi cười lén một cách thích thú nhìn hiện trường vụ án đang diễn ra đúng như kế hoạch. Thật sảng khoái!

Mà khoan đã!

Những lời A Huân nói vừa rồi sao nghe mà quen tai đến thế? Hơn nữa, điệu bộ của Vĩnh Kỳ cũng rất lạ lẫm?

Đưa tay xoa xoa cầm, Vĩnh Khoa lườm lườm mắt ngẫm nghĩ mọi chuyện. Đột nhiên, từ dưới nền gạch lạnh toát, Vĩnh Khoa nhìn thấy một vật gì đang nằm lăn lốc cạnh chân A Huân. Rất đáng nghi!

Tò mò cuối người xuống thấp, Vĩnh Khoa đưa tay nhặt vật lạ mặt ấy lên, săm soi hồi lâu.

Đây chẳng phải thuốc nhỏ mắt hay sao?

Thuốc nhỏ mắt? <-- Nước mắt? <-- A Huân?

Một mối liên hệ vô cùng hợp lí. Vô cùng logic và chuẩn xác.

Trong tức thời, Vĩnh Khoa quay quắt lại phía sau vì cậu có cảm giác bị đâm lén sau lưng. Thật không ngờ, trực giác của Vĩnh Khoa luôn luôn đúng. Cậu đã nhìn thấy một Dương Chính An đang cười nghiêng cười ngả. Trông rất khóai trá!

Vì Chính An vẫn đang cười sặc sụa và vì Vĩnh Khoa đột nhiên xoay người lại một cách bất ngờ nên Chính An đáng thương vẫn chưa kịp ngậm mồm lại. Nụ cười gian manh vẫn còn cơ hội hiện diện trên gương mặt gian trá đầy gian xảo.

Lại tiếp tục kích thích não bộ hoạt động, vận dụng hết chất xám có trong đầu, Vĩnh Khoa không ngừng đua ra kết luận.

Thứ nhất, Chính An đột nhiên tìm được Vĩnh Khoa trông khi cậu ngụy trang một cách hoàn hảo cho vở kịch của mình đã làm xuất hiện một dấu hỏi to đùng trong tư tưởng Vĩnh Khoa.

Làm sao mà Dương Chính An có thể điều ra tung tích bí ẩn của cậu chỉ trong tích tắc?

Thứ hai, Chính An kiên quyết lôi Vĩnh Khoa về Việt Nam.

Mặc dù cậu có thể về Việt Nam cùng Chính An vì lúc này sóc con không còn ở đó, nhưng hành động khó hiểu của Chính An khiến Vĩnh Khoa không khỏi hoài nghi.

Thứ ba, vừa về đến Việt Nam thì Chính An đã lôi ngay Vĩnh Khoa đến bệnh viện, nơi A Huân làm việc chỉ với câu nói : Cậu phải tìm cách xin lỗi mọi người đi!

Chính câu nói kia đã làm sự hoài nghi trong Vĩnh Khoa dâng lên thêm một mức. Tại sao phải tìm cách xin lỗi? Và còn thái độ mờ mờ ám ám của Dương Chính An nữa. Thật đáng nghi!

Cuối cùng, những gì nãy giờ Vĩnh Kỳ và A Huân làm hệt như được lập trình sẵn trong đầu vậy. Rõ ràng tính cách của hai con người kia hoàn toàn không như vậy, làm gì có thể bộc lộ được những xúc cảm “đáng khen” đó chứ?

Vĩnh Kỳ bù lu bù loa thút thít một cách khó khăn, ngượng nghịu. Lời nói của Vĩnh Kỳ còn mang hàm ý mắng trực tiếp Vĩnh Khoa.

A Huân dùng thuốc nhỏ mắt tạo hiện tượng khóc giả, lại còn ngang nhiên đánh người giữa ban ngày cùng những câu từ dài dòng. Chẳng phải muốn kéo dài thời gian để đánh cậu thêm vài cái thật đau hay sao?

Dựa vào những lí lẽ, lập luận trên của mình, Vĩnh Khoa đã đưa ra kết luận cuối cùng : Cậu đã và đang bị lừa toàn tập!

Gương mặt ngáo ộp của Vĩnh Khoa là chất xúc tác ngay lúc này, chính nó đã khiến cả ba chàng trai đang cố kìm nén cảm xúc liền vỡ òa trong vui sướng. Tiếng cười hả hê vang vọng khắp giang phòng làm việc, tạo bầu không khí dễ chịu hơn so với những thời khắc nghẹt thở ban nãy.

Trừng mắt, Vĩnh Khoa nhìn chằm chằm Chính An, lạnh lùng gắt :

- Cậu còn bảo tôi xin lỗi?

- Xin lỗi? Muộn rồi cưng!

Chộp lấy thờ cơ, Vĩnh Kỳ nhanh miệng đá lại câu nói của Vĩnh Khoa rồi ôm bụng cười như điên. Thật không ngờ hôm nay Trương Vĩnh Khoa lại mắc lừa cả đám một cách ngây thơ đến vậy. Quả là cơ hội hiếm có!

-----------------------------------------

Bầu trời trong veo màu của nắng.

Gió nhè dội vào thân cây to lớn, tạo không gian rộng thênh cho những tán lá xanh um khiêu vũ cùng nhau. Khúc nhạc êm đềm tường chừng như không âm thanh lại chính là cái mà con người ta mong chờ nhất để được nghe thấy. Bài nhạc của nhịp sống, của nguồn sống, của cuộc sống.

Tựa lưng vào gốc cây, Thiên Di ngẩng đầu đón gió cùng nắng ấm. Luồng khí ấm mát từ trên không trung bao trùm lấy thân hình nhỏ bé, ôm trọn vào lòng vỗ về.

Bỗng, nỗi nhớ trong tiềm thức lại ùa về cùng nhịp điệu không âm của cảnh vật thiên nhiên. Nếu bây giờ, ngay lúc này, có người cùng ở bên, cùng nhau nắm tay, tựa đầu vào nhau, ngắm nhìn quang cảnh yên bình. Thì hay biết mấy!

Trương Vĩnh Khoa.

Cái tên khiến Thiên Di nghe đến càng nhớ lại càng ghét, càng hận. Cậu tại sao lúc nào cũng như vậy? Muốn vô tâm đến mức tan vỡ thì mới hài lòng hay sao?

Tách!

Một giọt…

Hai giọt…

Rồi ba giọt…

Từng giọt nước trong suốt, nóng hỏi lăn nhẹ trên bờ má xinh. Chạm vào đôi môi chúm chím. Mặn chát. Đắng ngắt.

- Vĩnh Khoa, anh thật đáng ghét…

Khóe môi nhỏ khẽ hé mở, thốt ra những thanh từ nhẹ bẫng. Nước mặt lại được dịp tuôn trào, chiếm lấy gương mặt đáng yêu không rời. Càng lúc, tiếng khóc của Thiên Di càng to hơn. Mọi buồn phiền trong lòng cũng tuôn theo dòng nước trong suốt mặn đắng ấy mà trào ra ngoài.

Từ xa, Thiên Vũ lon ton chạy đến gốc cây, nơi có mẹ mình đang đứng đó. nhìn thấy nước mắt mẹ đang rơi lã chã trên gương mặt xinh xắn, nhóc con khẽ kéo nhẹ vạt áo Thiên Di, nói với giọng trong veo :

- Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Ai dám chọc giận mẹ của Vũ thế?

Giật mình, Thiên Di lúng túng đưa tay lau nhanh những giọt nước còn chưa khô hẳn. Quay sang cậu nhóc nhỏ, cô nhẹ nhàng bảo :

- Thiên Vũ ngoan, sao con lại chạy ra đây?

- Vì Vũ lo cho mẹ!

Thật ra là vì muốn xác định vị trí hiện giờ của mẹ Thiên Di cơ! Nhưng tình cờ lại nhìn thấy mẹ Thiên Di xinh đẹp của mình khóc nên Thiên Vũ mới lon ton chạy đến cạnh mẹ, hỏi han.

Cười nhẹ sau khi nghe những gì cậu nhóc tinh quái nói, Thiên Di đưa tay véo nhẹ bờ má phúng phính :

- Ngoan, giờ vào nhà chơi đi. Mẹ không sao đâu. À, con đừng nói cho biết mẹ đang ở đây nhé, mẹ muốn ở một mình.

- Dạ.

Cười lém lỉnh, Thiên Vũ ngoan ngoãn gật đầu rồi lại lon ton chạy vụt đi. Mất hút.

Chạy vào nhà, nhóc Thiên Vũ tinh nghịch đảo mắt quanh nhà. Xác định được đối tượng “tình nghi”, Thiên Vũ vui vẻ chạy đến.

- Chú Minh Tuấn, mẹ cháu muốn gặp chú!

Sau câu nói khẳng định ấy của Thiên Vũ, Minh Tuấn cười nhẹ rồi đi theo cậu nhóc tinh nghịch mà không biết rằng mình vừa mắc lừa chú bé lém lỉnh này. Thiên Di đâu hề nói muốn gặp Minh Tuấn. Chỉ là, Thiên Vũ muốn được đi chơi thôi.

Sau đó, Minh Tuấn khẽ nhíu mày vì không nhìn thấy Thiên Di đâu cả. Địa điểm hiện giờ cậu đang đứng cùng Thiên Vũ là điểm mà trước đó cậu và Thiên Di đến tìm nhóc con này – đài phun nước.

- A, chắc mẹ cháu đi đâu đó dạo mát rồi. Hay chú và cháu đi chơi nhé? Ở đây có rất nhiều trò thú vị, chắc chú sẽ thích lắm!

Cười tít mắt, Thiên Vũ liền kéo tay Minh Tuấn đi theo mình, không để cậu kịp có phản ứng hay có cơ hội từ chối ý tốt của nhóc con. Kết quả, Minh Tuấn vừa phải tốn tiền, vừa phải tốn sức lực để du ngoạn cùng cậu nhóc khỏe mạnh giàu tinh thần vui chơi, ăn uống - Thiên Vũ.

Sau đó, khi đã bị lừa thì Minh Tuấn mới phát hiện. Hôm nay là ngày cá tháng tư

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK