Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 22

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây thứ 22 : Kẻ “tình nghi”

Reng reng reng

Từng hồi chuông điện thoại vang lên liên hồi, vội vã, thúc giục cứ như người gọi điện đang có chuyện gấp gáp lắm. Ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại trong phòng hồi lâu, Chính An quay sang Thiên Di cũng đang tròn mắt ngạc nhiên, nói khẽ, rồi tiến đến chiếc điện thoại đang làm ồn.

- Em đợi anh tí!

Nghi ngờ áp ống nghe lên tai, Chính An chưa kịp đáp trả thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lạnh lẽo đến quen thuộc. Phải nói là cậu chẳng bao giờ cho phép mình quên đi chất giọng lạnh tanh ấy :

- Chính An ngu ngốc!

- …

Đôi mắt sâu hoắc ẩn chứa tia buồn bỗng chốc vụt sáng sau khi não bộ vừa phân tích những thanh âm “lạ” trong điện thoại. Mở to mắt ngạc nhiên, Chính An như biến thành kẻ ngốc khi mường tưởng tượng ra ai đó đang đứng bên đầu dây bên kia.

Làm thế nào có thể chứ?

Điên rồ!

Gạt phăng cái ý nghĩ điên rồ kia ra khỏi trí óc, Chính An lấy lại tinh thần rồi nghiêm túc trả lời vào điện thoại bằng giọng trầm trầm :

- Tổ chức Demon…

- Giữ nguyên điện thoại và nghe, đừng nói.

Cái chất giọng “đậm đà bản sắc dân tộc” kia không ngừng dấy lên não bộ Chính An một mối ngờ vực mơ hồ, khiến cậu không tài nào tập trung và nghe được nữa. Cảm giác chông chênh như thể cậu đang lơ lửng giữa không trung, chẳng thể nào giữ thăng bằng cho được.

Lại gạt phăng những suy nghĩ “trừu tượng hóa” sang một bên, Chính An khẽ nhíu mày rồi nói vào điện thoại. Cậu cho rằng có kẻ nào đó đang đùa giỡn với tổ chức nên mới hằng hộc gắt lên :

- Xin lỗi, tôi không rảnh để đôi co với anh. Thật ra, anh là ai?

- Tôi đã bảo cậu cứ im lặng và nghe mà. – Giọng nói bên đầu dây kia vẫn điềm tĩnh như thế. Âm vực trong giọng nói đầy hơi lạnh âm u, truyền thẳng vào ống nghe.

- Tôi không có thời gian. Cũng chẳng muốn nghe. – Đáp một cách thản nhiên và đầy dứt khoác, Chính An khẽ nhíu mày.

- Tôi biết. Cậu, Vĩnh Kỳ và cả A Huân đều đã rất mệt mỏi.

Đến nước này thì Chính An không thể nào bình tĩnh hơn được nữa. Cậu lập tức gác máy trong căm phẫn.

Nhãn thần chứa đầy tia tức giận lẫn buồn bực, nắm chặt nắm đấm, Chính An đờ đẫn nhích chân về phía trước như kẻ mất hồn.

Làm ơn đừng có đùa như vậy chứ? Cú shock kia vẫn chưa nguôi ngoai trong thâm tâm mỗi người đâu!

Nhìn sóc con đang ngơ ngác nhìn mình như muốn hỏi gì đó, Chính An vội cười trừ rồi gắng bình tĩnh để nói vài câu quan trọng :

- Sóc con, anh có việc bận phải đi ngay bây giờ. Chuyện em muốn biết tối nay anh sẽ nói. Cứ ở nhà em và chờ anh. Anh hứa đấy!

Nói xong, Chính An vội lao đi như thể thực sự cậu đang có chuyện quan trọng lắm. Nhìn theo cái dáng cao cao dần khuất xa, sóc con khẽ chau mày suy nghĩ. Tại sao chỉ vì một cú điện thoại mà sắc mặt Chính An lại thay đổi đến như vậy? Rốt cuộc thì người gọi điện thoại là ai chứ?

Đột nhiên, mắt Thiên Di bừng sáng. Lon ton chạy lại chiếc điện thoại để bàn, cô nhanh mắt liếc qua dãy số vừa gọi đến, và lưu vào máy của mình trong nháy mắt.

Rời tổ chức với tâm trạng khá phức tạp và khó gọi tên, sóc con lướt nhẹ tay trên bàn phím điện thoại rồi do dự một lúc. Sau khi đã đấu tranh nội tâm xong thì cô nhóc mới mạnh dạn nhấn phím gọi.

Tút tút tút

Lạ thật!

Chẳng thể nào gọi được!

Ngơ ngác nhìn vào màn hình điện thoại và nhìn vào dãy số ban nãy, rõ ràng là không sai một số nào, sao lại không có tín hiệu?

Chán nản thở dài, Thiên Di lê từng bước chân nặng trĩu trên con đường đầy nắng. Việc cô nhóc cần làm bây giờ là về nhà và trông chờ vào những gì Chính An sắp kể tối nay.

Trương Vĩnh Khoa đáng ghét, cậu không biết rằng cô đã nhớ cậu biết bao! Nỗi nhớ ấy đã được dung hòa và hiện nay đã hóa thành hận thù. Sóc con hận vì cậu đã nhẫn tâm rời xa cô trong im lặng, chẳng một lời giải thích, chẳng một lời nhắn nhủ.

Cậu muốn dày vò cô lắm sao?

Đồ tồi!

-------------------------------------------

Hộc hộc hộc

Chạy thụt mạng vào bệnh viện, Chính An lao nhanh vào căn phòng ngập sự im lặng rồi tựa lưng vào tường, thở dốc.

Căn phòng im lặng kia không nơi đâu xa lạ chính là nơi trú ngụ của anh chàng bác sĩ trẻ tuổi A Huân. Mỗi khi rỗi rãnh thì Vĩnh Kỳ đều tìm đến đây, đôi khi Chính An cũng thế, vì chỉ có nơi đây mới có thể giúp ba anh chàng kia “tịnh tâm” và tự an ủi lẫn nhau. Ngoài nơi đây, chẳng còn nơi nào khác!

Nhận thấy sự khác lạ trên gương mặt đẫm mồ hôi đầu tiên, A Huân chậm rãi nhìn Chính An hồi lâu rồi đặt câu hỏi, giọng nói vẫn nhẹ và buồn thấy rõ :

- Cậu có chuyện gì à? Sao lại chạy đến đây rồi đứng đỏ thở hồng hộc thế?

- Lúc nãy, lúc nãy tôi nhận được một cuộc điện thoại. Giọng nói từ đầu dây bên kia rất quen, rất giống với tên ngốc Vĩnh Khoa – Với hơi thở gấp gáp, Chính An cố gắng nói thật chậm rãi để A Huân và Vĩnh Kỳ có thể nghe thấy.

Câu nói vừa dứt, mặt A Huân liền biến sắc. Cậu trân trân mắt nhìn Chính An như thể không tin những gì mình vừa nghe thấy.

- Sao?

Lúc này, Vĩnh Kỳ mới đứng lên, chậm chạp sải nhẹ chân trên nền gạch trắng toát. Bước đến cạnh Chính An, cậu cuối đầu ủ rũ rồi nói khẽ :

- Chỉ là giống thôi. Trên thế giới này thiếu gì người có giọng nói khá giống nhau. Làm ơn đừng nhắc về chuyện này nữa!

Lủi thủi bước đi trong vô vọng, Vĩnh Kỳ hiện giờ đã đau đầu, đau lòng lắm rồi. Làm on đừng một ai khơi gợi lại chuyện đáng thương tâm đó nữa. Phép màu ư? Vĩnh viễn không hề có thứ đó tồn tại đâu! Mọi chuyện đã rành rành trước mắt thế kia, không chấp nhận thì còn làm được gì!

Đợi đến khi Vĩnh Kỳ khuất bóng, Chính An mới gieo tia nhìn khó hiểu về phía A Huân. Rõ ràng lúc nãy cậu nghe rất rõ ràng mà. Chẳng những thế, người đó còn gọi đúng tên cậu mà.

Phải rồi!

Người gọi điện đã gọi tên Chính An còn gì!

Mắt bỗng sáng lên cho một tia hy vọng mỏng manh, Chính An đẩy tia nhìn ấy về phía A Huân, mong muốn A Huân nói vài lời.

- Người gọi đến đã gọi đúng tên tôi. Thật đấy, A Huân!

Cụp mắt xuống, lắc đầu buồn bã, A Huân dời mắt sang khung cửa kính ngập nắng rồi nhỏ giọng. Giống như đang tự nói với chính mình vậy!

- Chắc nhầm lẫn thôi. Chẳng phải ta đã chấp nhận sự thật hay sao. Đừng khơi lại mọi chuyện. - Ngưng lại một lát, A Huân khẽ đứng khỏi ghế rồi tiến về phía Chính An đang đứng, vỗ nhẹ lên vai Chính An rồi tiếp tục thì thào - Về danh tính của tổ chức cũng như tên của những người đứng đầu, hẳn là ai ai cũng biết đến, cho nên, chuyện ai đó biết đến cậu cũng dễ hiểu thôi.

Cũng đúng thôi! Những gì Vĩnh Kỳ và A Huân nói đều đúng cả. Sự thật đang ở trước mắt mà sao cậu cứ viễn tưởng thế kia. Có lẽ, người gọi điện cũng chỉ là tình cờ có giọng nói giống với ai đó mà thôi.

Cậu nên bớt ảo tưởng thì hơn!

Nhếch môi cho một nụ cười buồn, Chính An gật nhẹ đầu rồi ngồi xuống nền gạch trắng toát, lạnh lẽo.

Đưa mắt nhìn vào không trung hồi lâu, Chính An cuối đầu xuống rồi nhíu mày nghi hoặc, rõ ràng là nghe đúng chất giọng ấy mà…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK