Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 1

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây đầu tiên : Đại học, ta tới đây!

Con đường xám ngắt nghẹt xe cộ khi sáng sớm. Chốc chốc, lại có tiếng ồn ào từ những nơi khác nhau vọng lại. Dường như dòng chảy của thời gian là vô hạn và chúng tồn tại mãi mãi. Chúng cuốn con người đi không ngừng, khiến họ dần thay đổi và lòng người cũng vì thế mà dần đổi thay.

Yêu nhau, cưới nhau là một chuyện. Cuộc sống vợ chồng lại là một chuyện khác. Có người nghĩ hạnh phúc, có người nghĩ bi thương. Dù sao, đó là quyết định của họ. Họ chọn quyền chăm sóc lẫn nhau và mãi là như thế. Và, Vĩnh Khoa, Thiên Di cũng thế. Nhưng, cuộc sống hôn nhân kia… không đơn giản như họ vẫn thường nghĩ. Chắc hẳn sẽ có biến động…

Đưa tay vén lọn tóc trước trán, Thiên Di khẽ cười tinh nghịch rồi thở nhẹ. Nắng vàng vô tư đậu bên bờ vai nhỏ nhắn, sưởi ấm.

Đứng trước cánh cổng Đại học to tướng, sóc con cảm thấy rất vui vì công sức bấy lâu giờ đã được đáp trả. Rồi lại là một cuộc sống mới đầy những điều bất ngờ, thú vị và chút ngạc nhiên.

Sáng nay, có người đã đòi đưa cô nhóc đến trường nhưng nhóc con một mực phản đối. Xém chút có cãi nhau. Vì không tài nào cãi nỗi cái tính ngang bướng của cô vợ ngốc nên Vĩnh Khoa đành thuận ý. Nói gì thì nói, khi đến giờ sóc con tan trường thì cậu vẫn sẽ có mặt để đón. Mặc kệ ai kia có chịu hay không chịu.

Hít hà lấy mùi không khí tinh sạch, Thiên Di đứng thẳng lưng. Mím môi, sóc lại balo rồi khoan khoái bước đi. Tìm lớp.

Gió lướt nhè nhẹ trên khoảng không bao la. Rung nhẹ nhành cây xanh còn vương chút sương. Khuôn viên trường thật rộng lớn và không khí thì trong lành. Từng tốp sinh viên mới- cũ nói cười rôm rã dưới ánh nắng nhàn nhạt. Cảnh quang là thứ duy nhất gắn kết mọi thứ lại với nhau.

Ngắm nghía cảnh đẹp mê mẩn, sóc con quên mất mình đang đi tìm lớp. Đúng là trò đùa của tạo hóa. Lại phải tìm lớp lần 2. Còn nhớ, khi vào cấp 3, cô nhóc củng đã mệt mỏi với màn khai chiến này. May nhờ có thầy Vinh tốt bụng chỉ cho. Còn bây giờ, Đại học chứ chẳng phải cấp 3. và, trường này nào có thầy Vinh của sóc nhỏ…

_ Khối hội họa nằm ở đâu nhỉ?

Cắn móng tay, Thiên Di lắm lét ngó ngược ngó xuôi tìm kiếm khối lớp của mình. Mãi chẳng thấy, sóc con chán nản đi lại chiếc ghế đá gần đó. Ngồi phịch xuống rồi thở dài.

Chọn vào ngành Hội họa là ước mơ từ bé của Thiên Di. Tài năng là bẩm sinh. Một năm sang Mỹ du học cũng để nhóc con trau dồi thêm kỹ năng vẽ, phối màu. Những điều đó, sóc con điều giấu Vĩnh Khoa rất kỹ. Thế nên, dạo gần đây, khi nhìn thấy vợ mình hú hoáy với biết bao nhiêu là giấy và bút màu thì cậu mới biết. Có hôm, sóc con còn để màu dính cả lên mặt khiến Vĩnh Khoa bật cười suốt.

_ Chào bạn, bạn là Thiên Di phải không?

Sau giọng nói trầm trầm là một chàng trai cao ráo. Mái tóc màu hạt dẻ óng ánh bay nhẹ trong gió.

Thiên Di ngơ ngác ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn chàng trai anh tú hồi lâu rồi chau mày :

_ Bạn là ai?

_ Mình là lớp trưởng của lớp D-Hội Họa. Thầy Hiệu trưởng nhờ mình tìm bạn, nói bạn là thành viên của lớp năm nay. Rất vui được làm quen. Mình tên Minh Tuấn.

_ Hi hi, tốt quá rồi. Nãy giờ mình tìm lớp mệt muốn chết!

Cười tinh nghịch, Thiên Di nhanh chóng đứng lên rồi lon ton đi theo bạn cùng lớp. Cô nhóc đâu ngờ rằng, đằng sau màn tìm lớp “dễ dàng” kia đã có sự giúp đỡ của một người.

-----------------

Mấy phút trước,

Đợi đến khi Thiên Di rời nhà, Vĩnh Khoa cũng đặt báo xuống rồi chẳng nói chẳng rằng, chạy thẳng đến trường của vợ mình.

Ngang nhiên bước vào ngôi trường to lớn, Vĩnh Khoa chậm rãi gieo tia nhìn lạ quanh khuôn viên để chắc rằng ngôi trường này tốt. Trước khi đến phòng Hiệu trưởng, Vĩnh Khoa đã dạo một vòng lớn và khám phá hết mọi ngóc ngách trong trường. Sự xuất hiện của cậu làm bao người mê mẩn. Có một vài người còn làm tưởng ai kia là sinh viên mới nên rất vui…

Cạch!

Đẩy cánh cửa phòng Hiệu trưởng, Vĩnh Khoa thản nhiên bước vào. Họ chào nhau rồi làm quen nhau. Nhanh chóng đi nhanh vào vấn đề chính, Vĩnh Khoa đẩy một tấm hình nhỏ đến trước mặt Hiệu trưởng kèm theo câu nói như mệnh lệnh :

_ Lữ Thiên Di, sinh viên mới. Thiên Di rất kém trong việc tìm kiếm lớp. Ngài giúp nhé. Là lớp D-Hội Họa.

_ Cậu không thể nói lịch sự hơn à?

Chau mày, Ngài Hiệu trưởng gằng giọng. Dù sao Ngài cũng là người lớn tuổi. Hơn nữa, nhìn ai kia trẻ thế, dám ăn nói với bậc thầy thế à!

Rời ghế, Vĩnh Khoa cho một tay vào túi rồi bước thẳng ra cửa kèm theo câu nói lạnh tanh :

_ Đó là lịch sự rồi!

Bộp!

Từ ngoài cửa, Chính An bước vào. Thuận chân, cậu tung ngay cú đá vào chân trái ai kia khiến ai kia nhíu mày giận dữ. Chẳng thèm để tâm đến ai kia làm gì, Chính An sải chân đến trước Hiệu trưởng, cuối đầu chào rồi cười lễ phép :

_ Thành thật xin lỗi Ngài Hiệu trưởng. Tính cậu ta vốn vậy. Ngài bỏ qua nhé. Vốn là chủ tịch của Demon nên cậu ta phải thế. Ngài thông cảm. Còn chuyện của sinh viên mới Thiên Di, nhờ Ngài giúp.

Vừa nghe đến cái tên Demon, Ngài Hiệu trưởng hơi ngạc nhiên. Ông quan sát Vĩnh Khoa từ đầu đến chân rồi cười nhẹ. Quả là tài giỏi. Thế mà ông không nhận ra.

Demon trong những năm gần đây đang theo đà đi lên. Không một ai là không biết đến danh tiếng Demon và chủ tịch đương thời. Demon không chỉ là một tổ chức lớn mà còn giúp người rất tốt. Là một tổ chức đáng được mọi người ủng hộ và tin cậy. Gắn với Demon đương nhiên là tập đoàn họ Trương vang danh rồi.

Rời trường, BMW tiếp tục lăn bánh trên sa lộ nghẹt xe cộ. Lúc này, Vĩnh Khoa cáu gắt liếc sang con người cạnh mình, nghiến răng ken két :

_ Khi nãy, cậu làm trò gì thế hả?

Nhún vai, Chính An tựa lưng ra thành ghế rồi cười nói :

_ Cậu làm ơn đi. Thay đổi cách hành xử tí đi. Không hiểu sao Thiên Di lại chịu cưới cậu nữa.

_ Kệ tôi. Cậu học thói nói nhiều từ đâu đấy. Còn nói nữa tôi quăng cậu khỏi xe!

Chính An cố nín cười. Hắng giọng, cậu lấy lại phong độ rồi nói tiếp bằng chất giọng cực nghiêm túc :

_ Nghe nói… Hiếu Thiên vừa được thả!

Khựng lại vài giây, Vĩnh Khoa chẳng đáp mà tập trung lái xe. Chuyện Hiếu Thiên được thả cậu cũng đã biết. Lúc trước, tên đáng chết dám cả gan bắt cóc vợ cậu. Cũng may cậu còn tình người nên chỉ giao hắn cho cảnh sát tùy họ xử lí. Vài năm trong tù, chắc tính cách hắn có phần thay đổi. Dù sao thì chắc Hiếu Thiên cũng chẳng làm hại sóc con được.

_ Cậu không lo sao?

Chính An nghi hoặc nhìn sang Vĩnh Khoa, cậu dường như đang lo lắng điều gì đó. Hoặc, cậu đã biết điều gì đó…

_ Cậu muốn nói gì?

Quay mặt ra phía cửa xe, Chính An thở dài. Có nên nói không? Rằng cậu đã nhìn thấy Wen và Hiếu Thiên gặp nhau? Thôi đi! Chắc chỉ là gặp mặt nói vài câu hỏi thăm thôi. Dù gì Wen cũng là bác sĩ nhiều năm, hẳn có nhiều bệnh nhân. Có lẽ Hiếu Thiên là một trong số đó. Chắc không có chuyện gì đâu!

_ À, tôi chỉ muốn hỏi… Cậu… Mà không có gì đâu. Cậu lo lái xe đi. Nhiều chuyện quá!

Nhếch môi, Vĩnh Khoa dừng xe trước cửa tổ chức. Đưa tay tháo dây an toàn, cậu bất giác cất giọng :

_ Tôi có nhìn thấy Wen và Hiếu Thiên gặp nhau. Lúc trước, hắn từng là bệnh nhân của Wen. Cậu đó, đừng căng thẳng quá. Chẳng phải mọi chuyện kết thúc rồi sao!

Đúng! Mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi. Mùi tanh của máu. Hơi lạnh từ nòng súng đen. Âm mưu độc ác. Tất cả chỉ là quá khứ. Chẳng phải đây là hiện tại hay sao?

Chỉ là, đôi khi nên đề phòng chút thôi!

Việc cần làm trước mắt là đưa tổ chức và tập đoàn họ Trương đi lên. Ngày càng phát triển và hưng thịnh hơn.

--------------

_ Chào các bạn, mình là Thiên Di. Rất vui được làm quen.

Nhờ Minh Tuấn, Thiên Di quen nhanh với lớp hơn. Mọi người thật thân thiện và đáng yêu. Ai cũng tươi cười để đón sinh viên mới. Chắc hẳn, Đại học sẽ ngập màu hồng.

_ Di ngồi cùng Diễm My nhé!

Được sự chỉ dẫn của Minh Tuấn, Thiên Di quen thêm được cô bạn tóc ngắn đáng yêu. Má phúng phính hai chiếc lúm đồng tiền xinh xinh. Diễm My cười chào Thiên Di rồi thu dọn sách của mình để chừa chỗ cho bạn cùng bàn mới.

_ Chào Di, từ nay cứ gọi mình là My nhé!

_ Ừm.

Gật nhẹ đầu, Thiên Di tinh nghịch nhìn cô bạn đáng yêu rồi cười xòa. Cả hai nói chuyện thật hợp nhau. Chắc họ sẽ thân nhau. Nhanh thôi!

Ngày mới. Cuộc sống mới. Môi trường mới. Tất cả điều mới mẻ.

Đột nhiên, Minh Tuấn ngồi trên quay xuống hai cô nàng kia, ra hiệu im lặng rồi trêu :

_ Vừa gặp thôi mà nói chi lắm thế!

Thiên Di bĩu môi rồi nghịch ngợm lè lưỡi. Chợt nhớ đến việc gì đó, sóc con cười nói :

_ Hì hì. Hôm nay cám ơn Tuấn nhiều nhé!

Nụ cười hồn nhiên kia khiến Minh Tuấn sững người hồi lâu. Cậu vội lấy lại bình tĩnh rồi vui vẻ nói :

_ Thế chiều nay Di đãi mình món gì đi? Coi như làm quen.

_ Ừm, được đó. My đi nữa!

Lúc Thiên Di còn chưa kịp từ chối thì hai người bạn mới đã và đang bàn về những món ngon. Họ nói cười ríu rít khiến sóc con cũng vui lây. Rồi đây, sẽ là một tương lai mới.

Ngoài kia, nắng tinh khôi truyền qua ô cửa kính, chiếu thẳng vào một góc phòng học. Nhành lan bên bậu cửa sổ nhẹ lung lay theo nhịp đẩy của gió. Nhịp nhàng, không ồn ào.

Bên dưới sân, còn một vài cô cậu sinh viên mới lon ton chạy vào lớp để kịp buổi học đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK