Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 18

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây thứ 18 : Sự thật thương tâm

Đêm lặng lẽ.

Bóng tối vụt qua khung cảnh đặc sánh mùi thuốc bệnh viện, rồi lướt nhẹ ra ngoài sa lộ đông đúc, bao trùm cả không gian ngoài kia.

Bóng tối nhanh chóng chiếm lấy những tia đèn lấp lánh đến chói mắt, nhưng không thành. Mảng ánh sáng mờ mờ ảo ảo về đêm vẫn ung dung tỏa sáng.

Qua khung kính trong suốt từ dãy lầu bệnh viện, Vĩnh Kỳ lặng lẽ đứng đó, đưa mắt về phía nền trời chuyển màu kia. Sắc màu ấy cứ như tâm trạng của cậu trong lúc này. Tận trong đáy mắt sâu hoắc là màu đen đau thương.

Một chiếc giường trắng tinh khôi, lạnh lẽo…

Một tấm grap giường trắng toát…

Một con người với gương mặt anh tuấn xanh xao, nằm bất động nhắm nghiền mắt…

Trong lúc tấm grap giường từ từ được vị bác sĩ phủ lên đỉnh đầu của Vĩnh Khoa thì mọi hy vọng đều tiêu tan như chưa từng có. Kết thúc rồi, tất cả đã kết thúc rồi!

Yên ắng.

Chỉ khi chiếc xe đẩy vừa khuất bóng sau dãy hành lang, thì không khí liền trở nên ngột ngạt, không một nói gì với nhau. Khoảng không hẹp giữa bức tường trắng chỉ còn lại ba bóng đen thấp thoáng, kẻ đứng người ngồi, tâm trạng phức tạp.

Thời gian trôi qua như cả ngàn thế kỉ, Vĩnh Kỳ chỉ trầm ngâm đứng chết lặng bên khung cửa rực ánh đèn bên đường. Dường như cậu chỉ muốn thời gian ngay lúc này dừng hẳn lại và ngừng trôi, cậu không muốn đối diện với sự thật khó tin kia chút nào. Cậu phải đối diện thế nào đây? Chấp nhận? Hẳn là phải chấp nhận rồi, nhưng bằng cách nào và khoảng thời gian nào cậu mới có thể chấp nhận chuyện này?

Ngồi bất động trên chiếc ghế trong hành lang, chiếc ghế màu đỏ như màu tan thương, chiếc ghế đỏ thẳm cứ như vệt máu còn loang lại đâu đó.

Cuối đầu, Chính An cười buồn rồi đưa tay săm soi đôi cánh bạc lấp lánh màu ánh kim. Đôi cánh bạc mang hình ảnh một ai đó mà cậu đã từng quen biết, đôi cánh bạc cho thấy sức mạnh không gì đánh gục của một vị chủ tịch trẻ tuổi luôn hết sức vì công việc, đôi cánh bạc phản chiếu toàn bộ tính cách thật bên trong con người lạnh lùng nhưng trẻ con…

Nắm chặt đôi cánh bạc trong tay, Chính An cố kìm nén xúc cảm của mình.

Tại sao chứ?

Tại sao ông trời lại bất công như vậy? Nếu Ngài không muốn giúp đỡ con người kia thì tại sao ban đầu, trong những lúc nguy hiểm khác, Ngài lại tạo ra phép nhiệm màu để làm gì? Nếu đã giúp con người kia thì sao Ngài lại không giúp luôn trong lúc này, Ngài tiếc gì một phép màu kia chứ?

Tại sao tử thần lại đáng ghét như thế? Đã bao lần, đã bao lần Ngài không nhận con người vô tâm, tính tình trẻ con kia, thì hà cớ gì vào lúc này, ngay tại thời điểm này, Ngài lại nỡ lòng cuỗm đi nguồn sống của con người ngốc nghếch đó? Cái lưỡi hái của Ngài có bao giờ chịu nhận sinh mạng kẻ lạnh lùng ấy đâu, tại sao lại đổi ý khi mọi chuyện đang dần tốt đẹp?

Phải chăng… trong cuộc chơi tàn khốc kia, ông trời đã luôn dày vò Vĩnh Khoa?

Dựa người vào tường, A Huân im lặng nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt. Đôi mắt vô hồn như lưỡi dao bén muốn chém nát tất cả. Chưa lúc nào một A Huân của biển cả lại dày đặc tâm trạng khốn đốn thế này.

Biển có thấu nổi không? Biển có nhìn thấy không? Đứa con của Người đang rất tuyệt vọng, đang rất khốn khổ. Nếu bây giờ, trước mặt A Huân không phải là cánh cửa trắng toát, lạnh lẽo đóng chặt và cướp đi sinh mạng người khác, mà là biển khơi trắng xóa và đầy nước xanh thẳm thì chắc chắn A Huân sẽ lao mình như bay, xuống tận đáy biển, để được biển ôm trọn vào lòng, được biển lắng nghe và an ủi, được biển vỗ về như một đứa trẻ mất đi phương hướng. Để rồi sau đó, thân xác mệt lã sẽ nằm dài trên bờ cát trắng, từng hạt cát li ti sẽ quấn quít quanh cơ thể rã rời vì đuối sức, như muốn chia sẻ nỗi buồn.

Nhưng, trước mặt A Huân lúc này lại là cánh cửa đóng chặt, đóng chặt như chính tâm hồn cậu vậy. Không có biển, không có sóng, cũng chẳng có cát trắng mà chỉ là khoảng không trống rỗng, trống rỗng đến đáng sợ.

Bên ngoài, nhịp sống con người vẫn trôi chậm, đều. Không một ai hay biết vừa có một thiên thần đã bay đến cõi hư không. Không một ai cả!

Gió mang tiếng thét như gọi hồn lượn lờ quanh gốc cây to, quyện vào âm thanh cộc lốc phát ra từ những chiếc lá xơ xác.

Sao chẳng hiện, trăng chẳng sáng.

Trên nền thảm đen chỉ có vệt đen là rõ nhất, là chói mắt nhất, chói đến mức làm nhòe khung cảnh trước mặt ba chàng trai trong bệnh viện.

Ba con người…

Một tâm trạng...

-----------------------------------

Xoảng!

Bàn tay nhỏ nhắn khẽ đụng phải một chiếc cốc thủy tinh trong suốt, khiến chiếc cốc chao đảo hồi lâu rồi rơi tõm xuống nền gạch bóng, vỡ thành từng mảnh nhỏ.

Ngồi thụp xuống, Thiên Di vội nhặt nhanh mảnh vỡ thủy tinh lên, nhưng không hiểu sao, chỉ khi cô nhóc vừa chạm tay vào mảnh vỡ thì tay liền chảy máu. Màu đỏ của máu thấm vào lớp thủy tinh trên nền gạch, mùi máu tanh lan tỏa nhanh sau đó.

Sao thế này?

Cả ngày hôm nay, trong giờ học thì tâm trạng treo ngược cành cây, ngay cả bài giảng cũng chẳng thèm để tâm, mắt cứ để đâu đâu tận ngoài ô cửa. Đến khi về nhà thì lại làm “hư hao tài sản”, Vĩnh Khoa mà biết chắc sẽ băm cô ra mất.

Nhưng… tại sao khi nghĩ đến Vĩnh Khoa thì tâm trạng lại… hỗn độn đến thế?

Đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ khuya. Vĩnh Khoa vẫn chưa về.

Bỏ luôn đóng mảnh vỡ trên nền gạch, sóc con vội bước ra khoảng sân trước nhà, ngó nghiêng mắt về phía cổng vào. Chẳng thấy ai, chẳng thấy một con xe nào cả.

Bỗng nhiên, Thiên Di cảm thấy sợ, nỗi sợ này rất lạ. Nỗi sợ lạ này chưa khi nào xảy đến với cô cả. Tại sao lúc này…

Nỗi sợ vô hình kia đã gợi nhớ cho sóc con về những chuyện thường xuyên xảy ra dạo gần đây. Mỗi tối, nếu không về trễ thì Vĩnh Khoa cũng luôn tìm cớ là có hẹn với người trong tổ chức để nán lại đâu đó cho đến tận sáng mới về. Ngược lại, nếu cậu về sớm thì chỉ cười nói vài câu với cô rồi lại đi tuốt vào tận phòng làm việc rồi chăm chú thực hiện công việc của ngày hôm sau, cậu còn viện lý do là dạo này công việc bận tất bật nên cố gắng làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Thế là cả đêm cậu chẳng vào phòng ngủ.

Dạo này, thái độ của Vĩnh Khoa rất lạ, trái ngược hoàn toàn. Nhưng… Thiên Di vẫn luôn cố tin tưởng cậu, rằng những gì cậu nói điều là sự thật. Vì cô tin cậu sẽ không nhẫn tâm lần thứ 2 để rút cạn nước mắt của cô. Nếu có… nếu chuyện đó lại lập lại thêm một lần nữa… thì… chắc chắn… cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Sóc con không thể nào chịu thêm cú đánh mạnh nào nữa. Thật sự rất đau. Đau lắm!

Brừm.

Két.

Ánh sáng từ hai quả đèn ô tô làm sóc con phải đưa tay che mắt lại để tránh. Cho đến khi luồng ánh sáng ấy chuyển sang một hướng khác thì Thiên Di mới có thể nhìn thấy người bên trong buồng lái.

Chiếc BMW đen loáng chạy nhanh vào khu vườn đầy cỏ. Đó chính là người mà sóc con đang đợi còn gì!

Xe chạy chậm dần rồi dừng hẳn trong khoảng sân rộng trước nhà. Tháo dây an toàn, Vĩnh Kỳ im lặng nhấc chân xuống xe và mau chóng lấy lại nét mặt thường ngày của một… Vĩnh Khoa.

Vừa nhìn thấy cậu, Thiên Di nhoẻn miệng cười rồi lao như bay về phía chồng mình, vòng tay ra sau eo, ôm chặt lấy Vĩnh Khoa.

- Sao anh về trễ thế? Hôm nay lạ lắm, không hiểu sao em cứ nghĩ đến anh thôi, cứ sợ anh xảy ra chuyện…

- Ngốc, anh bận việc ở tổ chức. Đừng nghĩ linh tinh.

Ôm chặt sóc con vào lòng, Vĩnh Khoa nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc mang hương thơm dịu, khẽ đặt lên đó một nụ hôn… thay cho lời xin lỗi.

Phải rồi! Cậu đã có lỗi lớn với cô nhóc đáng yêu này. Tội lỗi kia… biết bao giờ mới rửa sạch? Với trách nhiệm là một người anh, tại sao cậu lại không bảo vệ nổi đứa em trai song sinh của mình chứ? Cậu là người anh tồi, người anh vộ dụng nhất trên thế giới này.

Rời tay khỏi thân hình nhỏ bé, Vĩnh Khoa cười dịu dàng rồi cất giọng :

- Vào nhà thôi, em định cho anh ngủ ngoài này huh?

Cười hì hì, Thiên Di lon ton chạy theo sau Vĩnh Khoa. Chắc là tại dạo này học hành căng thẳng nên sóc con bị stress thôi. Cứ nghĩ linh tinh, lang tang rồi đâm ra lo lắng vớ vẩn. Vĩnh Khoa của cô vẫn an toàn đó thôi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Yên tâm được rồi!

Trong vô thức, bàn tay nhỏ nhắn đã nắm chặt đôi cánh bạc đang lắc lư trên chiếc cổ trắng ngần lúc nào không hay, cho đến khi vào tận nhà…

----------------------------------

Tiếng nhạc xập xình cùng ánh đèn mờ ảo chuyển động không ngừng khiến người ta chóng mặt, hoa mắt. Bầu không khí ồn ào trái ngược hoàn toàn với khung cảnh im ắng ngoài kia vào lúc giữa đêm như thế này.

Ngồi ở một góc khuất, một mình, Minh Tuấn chậm rãi nâng niu cốc rượu thượng hạn lên săm soi rồi lại từ tốn uống từng chút một, như để thưởng thức và lưu giữ hương thơm của nó. Hoặc cũng có thể là để nuốt trôi dòng suy nghĩ lảng đãng trong đầu.

Đặt lại cốc rượu đã hết sạch xuống bàn thủy tinh, Minh Tuấn lại tiếp tục rót đầy cốc rồi ngã hẳn người ra sau ghế.

Một lúc lâu, cậu lại tiếp tục nhâm nhi hương rượu mạnh rồi hòa mình cùng những giai điệu điên cuồng nơi náo nhiệt được gọi là bar. Lắc lư thân xác, thả lỏng tinh thần, đánh bay nghĩ suy là ba điều Minh Tuấn đang cần phải làm. Cậu cứ như thế, điên cuồng theo nhạc như một kẻ vô âu vô lo.

Chợt, Minh Tuấn thả lỏng người rồi cười nhạt. Cậu quay trở lại ghế ngồi, buông thỏng hai chân trên sàn, rồi hướng tia nhìn bất cần sang hai người vừa đặt mình ngồi xuống chiếc bàn đối diện cậu.

Tia nhìn đầy hận thù hằn mạnh trên mắt Chính An, nhấp một ngụm rượu ngon, cậu nhếch môi khinh bỉ rồi đá một câu sang Minh Tuấn :

- Đồ hèn.

- …

Chẳng đáp, Minh Tuấn chỉ “khiêm tốn” thực hiện cái nhếch môi bĩu cợt rồi lại ngồi thong thả, nhâm nhi rượu như chẳng có gì.

Thái độ cười cợt của Minh Tuấn càng làm Chính An tức điên lên, bấu chặt chiếc cốc thủy tinh như muốn nghiền nát nó ra, cậu nghiến răng giận dữ nhìn sang Minh Tuấn.

Đặt một tay lên bờ vai đang run từng hồi, A Huân nhẹ giọng lên tiếng, mắt thì đao đáo ném sang Minh Tuấn những cái nhìn không ưa.

- An, mặc kệ hắn ta. Chúng ta đến chỗ khác.

Chết tiệt!

Vì muốn giải khuây nên cậu mới kéo thêm A Huân đến nơi này, để phòng khi say quá thì còn có người đưa về, ai ngờ lại gặp phải kẻ không ưa đâu chứ. Đúng là khốn khiếp!

Chính An chỉ ước sao cậu có thể nhào đến và giết chết tên khốn nạn kia, ngay bây giờ. Nhưng, vì Vĩnh Khoa, vì sóc con, vì tất cả mọi người nên cậu không muốn tay mình vương máu. Nhiệm vụ của cậu là gì chứ? Là bảo vệ chủ tịch chứ không phải báo thù một cách ngu xuẩn như Minh Tuấn. Cậu và hắn hoàn toàn khác nhau, vậy nên, cậu không muốn mình phải giống hắn.

- Đồ tồi. Thật hèn hạ khi lợi dụng lúc người khác đang bị thương nặng mà ra tay. Có giỏi sao không đợi Vĩnh Khoa khỏe lại rồi đấu một cách công bằng? Đúng là loại người đáng khinh bỉ. Sao không chết quách đi cho rồi!

- Tôi thích hành dộng tiểu nhân, thì sao nào? Cậu tức vì không giống tôi được à, Dương Chính An?

Khác với lần trước, lần này Minh Tuấn đã cất giọng đáp trả. Ném cái nhìn đầy thách thức sang bàn đối diện, cậu thẳng thừng nghênh mặt như một kị sĩ chuẩn bị ra trận.

Rầm!

Đá đổ cái bàn trước mặt, Chính An trừng mắt nhìn Minh Tuấn như muốn lao đến ngay.

Tâm trạng cậu đang không tốt, đừng có điên mà châm dầu vào lửa. Đừng nghĩ một con người với gương mặt trẻ con lúc nào cũng tạo tiếng cười cho mọi người là không biết hoặc rất hiếm khi nổi giận. Cơn giận của Chính An có thể sẽ tương đương với sự giận dữ lúc Vĩnh Khoa cáu bẳn đấy! Có điên mới dám chọc giận kẻ nguy hiểm ngầm.

- An, đi thôi. Đừng để hắn khiêu khích mình!

Lại bàn tay ấy, lại cách nói chuyện nhẹ nhàng ấy, A Huân lườm Minh Tuấn một cái sắc lẻm rồi kéo tay Chính An, nói khẽ :

Cũng may, nhờ có A Huân can ngăn nên cơn giận trong Chính An mới dịu đi. Vì cách nói chuyện của A Huân, cách A Huân trấn an cậu và cách nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt rất giống với… Vĩnh Khoa.

Yên lặng mặc cho A Huân kéo đi, Chính An cụp mắt xuống để cố bình tĩnh lại. Nếu cứ mãi thế này, nếu cậu cứ nhầm lẫn A Huân và Vĩnh Khoa ở cái tính cách của họ thì sẽ có ngày cậu điên lên mất. Sự thật là Vĩnh Khoa đã chết, làm gì còn Vĩnh Khoa để mà cậu bảo vệ chứ? Mọi thứ kết thúc rồi, tất cả đã chấm dứt rồi. Chẳng còn gì cả! Không còn một thứ gì cả!

Nhiệm vụ bảo vệ chủ tịch coi như chấm dứt… Nhưng… Tại sao chứ? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm cướp đi mạng sống của một người bạn mà cậu quý nhất? Tại sao ông trời lại nhẫn tâm cướp đi nguồn sống của một người tài năng khó ai bì kịp như Vĩnh Khoa?

Nếu ông muốn lấy mạng người khác, sao lại không nhắm vào cậu, cậu sẵn sàng chết thay cho Vĩnh Khoa, bất kì lúc nào.

Nếu được quay trở về thời điểm đó, Chính An thề, nhất định cậu sẽ thay thế Vĩnh Khoa để thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm đó, cho dù cậu phải chết…

Nhưng… được sao, có thể sao? Thời gian qua rồi làm sao quay lại được?

Mãi mãi vẫn thế!

Vĩnh viễn vẫn là thế!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK