Trang Chủ
Truyện Teen
Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2
Chương 17

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Áng mây thứ 17 : Tuyệt vọng.

Rầm!

Rầm!

Rầm!

- Chết tiệt!

Rầm!

Rầm!

- Khốn khiếp!

Quăng hết mọi thứ trên bàn xuống đất, Chính An giận dữ hét lớn. Cảm xúc của cậu lúc này hệt ngọn gió đang nổi giận, dồn hết sức bình sinh để quật ngã mọi thứ mình nhìn thấy trong cơn tuyệt vọng khốn cùng. Nhưng chò dù có quăng hết mọi thứ trên bàn xuống thì cũng không thể nào làm hạ đi cái đau lớn trong cậu được.

Lúc này, Chính An cứ như con thú dữ lâu ngày bị giam cầm đang nổi điên vậy. Con thú ấy sẵn sàng làm mọi chuyện mặc cho hậu quả có là gì trong những lúc giận dữ.

Bóng tối trong sâu thẳm tâm hồn của một con người yếu đuối tràn ngập nỗi thất vọng khó tả. Bóng tối ấy dần lấn át mọi hy vọng và đập đổ mọi niềm tin trong nháy mắt.

Bóng tối ấy… thật đáng sợ!

Chưa một ai nhìn thấy gương mặt hung tợn kia xuất hiện một giây phút nào cả, nhưng bây giờ thì có đó thôi. Một Chính An luôn biết giữ bình tĩnh, luôn biết đè nén cảm xúc của mình, luôn tạo niềm vui cũng như tiếng cười cho nhiều người lại có lúc biến thành một con người hung hăng đến thế. Gương mặt trẻ trung và dễ mến kia rất ít khi cáu bẳn vì một ai hay một chuyện gì. Đôi mày thanh thoát có nét cười được thay thế bằng cái nhíu mày khốn khổ và hiện diện trên khuôn mặt Chính An.

Bây giờ thì cậu còn có thể vui sao? Còn có thể cười sao? Có thể xem như không có chuyện gì xảy ra hay sao?

Hoàn toàn không!

Ngồi bệnh xuống nền gạch lạnh toát, A Huân đưa đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Tin được không? Cậu có thể tin được chuyện vừa nghe thấy không? Làm thế nào… làm thế nào có thể xảy ra chuyện đó được?

Tâm trạng của chàng bác sĩ trẻ giống như rơi vào hố đen tuyệt vọng, không lối thoát, không ánh sáng. Một người bạn tốt cậu vừa quen không bao lâu, một anh chàng ngốc đến khó chấp nhận, một con người tài năng có thể quán xuyến mọi chuyện dù là nhỏ hay lớn một cách toàn mĩ nhất. Con người đó… làm sao có thể…

Trong lúc này, A Huân cảm thấy mình thật vô dụng, vô dụng đến đáng trách. Với trách nhiệm là một bác sĩ thì cậu nên cố gắng tìm hiểu về tình trạng của Vĩnh Khoa chứ? Tại sao cậu lại lơ đãng đến như vậy? Tại sao… tại sao lúc đó Vĩnh Khoa lại ngốc đến mức nhào ra cứu người khác? Tại sao? Tất cả là tại sao?

Buông thỏng hai tay lơ lửng trong không trung, Vĩnh Kỳ cuối đầu không nói gì, bàn tay cậu xiếc chặt vào nhau như cố kìm hãm cơn đau đang khuấy động tâm can. Vì cuối đầu nên không ai thấy những giọt nước trong suốt lấp lánh đang âm thầm rơi xuống. Thật khẽ. Thật nhẹ. Thật đau…

Khung cảnh vui vẻ khi nãy bỗng chốc hóa đau thương. Mảng màu sắc vui nhộn lắm ánh nắng ấm giờ đã được thay thế bằng sắc trắng vô hồn đáng sợ. Tất cả những người có mặt trong giang phòng tĩnh lặng đều mang chung một tâm trạng đớn đau. Tâm trạng ấy… chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ mà thôi.

- Không được! Tôi phải đến đó!

Vụt chạy sau những lời chắc nịch đầy vẻ đau thương, A Huân lao đi như gió khỏi tổ chức với gương mặt tuyệt vọng. Nơi cậu đến hẳn là nơi đó. Bệnh viện mà Vĩnh Khoa đang hôn mê.

Im lặng nhìn theo chàng trai trẻ lúc lâu, Vĩnh Kỳ thiểu não đứng dậy rồi lủi thủi bước đi. Dường như biết Vĩnh Kỳ sẽ đi đến đâu nên Chính An cũng chỉ im lặng và bước theo. Trong đầu Chính An hiện giờ rối như tơ, không cách nào thoát khỏi được mớ hỗn độn đó. Con người vô tâm kia, cái con người biếng làm trong suốt những ngày tháng qua… Tại sao… Tại sao lại thành ra như thế này?

Chết tiệt! Cứ mãi hỏi tại sao như thế thì được ích lợi gì? Có cứu sống được mạng người không? Có thay đổi được chuyện gì không? Có làm ra phép màu không?

Thừa thãi! Tất nhiên là không rồi! Nhưng… những câu hỏi không có lời giải kia cứ luẩn quẩn bám theo ba chàng trai trẻ như mớ rễ vướng víu ngoan cố thì phải làm thế nào? Bứt rễ và không quan tâm? Họ làm được chứ? Họ có thể không quan tâm đến con người ngốc nghếch kia được sao?

Bầu trời quang đãng trong chốc lát bỗng phủ đầy màu xám ngắt vô vọng đến đau lòng.

Gió hiu quạnh vờn nhẹ từng cơn như kéo giọt thời gian chạy chậm lại để mong muốn đảo ngược tình thế.

Lá cây lao xao phát ra tiếng thét vô hình, chẳng một ai, chẳng một ai có thể nghe thấy bất cứ gì ngoài gió…

-----------------------------

Lao như tên bắn vào sảnh của bệnh viện, A Huân ngó quanh quất rồi định hướng, lại tiếp tục chạy như bay, nơi cậu chạy đến tất nhiên là căn phòng quen thuộc mà cậu vẫn hay ghé qua trong vài ngày gần đây.

Vừa lúc A Huân dừng chân trước cánh cửa trắng toát cũng là lúc một vị bác sĩ già từ trong bước ra với nét mặt u rũ của người trong ngành.

Nhìn thấy A Huân, ông khẽ cuối đầu rồi lướt qua chàng trai trẻ như thể chàng trai ấy là vô hình. Vì ông biết, ông hiểu. Rằng A Huân sẽ đoán được những gì ông sắp nói với nét mặt như thế. Đơn giản, bởi A Huân là người trong ngành nên chắc sẽ thấu điều tồi tệ đó mà không cần một bác sĩ nào phải nói ra.

Nhưng không, ông đã lầm.

A Huân vẫn không thể nào tin nỗi sự thật tàn khốc kia! Nói đúng hơn là… cậu không-hề-muốn-tin.

Quay người lại, A Huân từ tốn nhích chân đến cạnh vị bác sĩ kia rồi chậm rãi cất giọng, âm vực trong giọng nói yếu đến mức vị bác sĩ kia phải cố lắm mới nghe rõ những gì cậu vừa nói.

- Tình hình… xin bác sĩ… nói cho tôi biết… tình hình của…

- A Huân, cậu từng làm trong bệnh viện cũng khá lâu, và cậu là một bác sĩ giỏi nên chắc sẽ hiểu ý của tôi mà, phải không?

- Tôi…

Định nói gì đó nhưng lại thôi, A Huân trầm tĩnh cuối thấp đầu, im lặng.

Thở dài, vị bác sĩ kia lắc nhẹ đầu rồi bỏ đi. Trước khi cất bước, ông không quên bỏ lại vài lời cần thiết, cứ coi như để ai ủi… mà không biết đó có được gọi là an ủi hay không nhưng ông phải nói, nói cho anh chàng trẻ tuổi hiểu rõ.

- Sống hay chết, đều đã được đặt sẵn. Đó là quy luật. Mà đã là quy luật thì không một ai có thể thay đổi hay phá bỏ cả. Phải biết chấp nhận mọi chuyện, A Huân à. Tôi rất tiếc khi phải nói điều này với cậu nhưng đó là sự thật. Hẳn là… cậu không muốn nghe câu nói muôn thuở của ngành y khiến bao người ngã gục phải không? Thế nên… tôi sẽ không nói. Nhưng, cậu phải hiểu điều đó vì sự thật mãi chỉ là sự thật mà thôi.

Sai rồi! Quy luật không mãi là quy luật nếu có một người tài giỏi có thể phá bỏ nó. Và Vĩnh Khoa chính là người đó. Chính cậu đã tự phá bỏ cái quy luật gàn dở lâu đời của tổ chức DemonWhite đó thôi! Không phải sao!

Quy luật vẫn có thể được thay đổi hoặc phá bỏ, chỉ có điều… chắc vị bác sĩ kia không hiểu được đâu.

Có thể nói A Huân điên rồ, ngốc nghếch hay mơ tưởng cũng được. Vì cậu vẫn tin, tin rằng ai đó có thể một lần nữa tự mình thay đổi quy luật…

--------------------------------

Sự thật? Sự thật ư? Sự thật quái gì chứ?

Đấm mạnh tay vào tường, Vĩnh Kỳ đau khổ nghiến răng khi vừa nghe hết thẩy những gì vị bác sĩ kia vừa nói. Cậu không thể chấp nhận… không thể nào chấp nhận được sự thật quá tàn nhẫn trước mắt mình. Cái sự thật ấy… nó đau lắm. Rất đau!

Liệu… một cô nhóc ngây thơ, đáng yêu như sóc con có chịu đựng được cú shock này?

Không, không thể được… Thiên Di không thể nào chịu được cú shock quá tàn nhẫn kia… cô nhóc ấy… không thể nào chịu được đâu…

Phải làm sao đây? Làm thế nào đây?

Diễn hết màn kịch?

Nhưng… còn Bảo Châu… cho dù là Bảo Châu hiểu rõ và đã đồng ý cho cậu sang đây để giúp sóc con nhưng… Bảo Châu là vợ cậu, cậu phải có trách nhiệm với cô gái đó. Lại còn cả Trương Tề và cha mẹ sóc con, cha cậu và đứa nhóc Thiên Vũ… tất cả mọi người sẽ ra sao đây?

Vĩnh Kỳ thật sự chẳng dám nghĩ tiếp đoạn kết cho vai diễn của cậu được nữa! Cái kết này… rất đau thương và mất mác.

- Sóc con… ra sao đây?

Giọng nói đau đớn của Chính An chậm rãi phá tan cái im lặng chết người và bầu không khí ngột ngạt trong khung cảnh ảm đạm. Giọng nói ấy như sợi dây dựt mạnh mọi vấn đề, khiến mọi người thoát khỏi bóng tối đớn đau mà quay trở về với thực tại tàn khóc.

Ánh nhìn vô hồn cùng dáng người từ từ hạ xuống thấp của Vĩnh Kỳ, nhìn cậu cứ như vừa bị tử thần rút hồn và ném vào tường vậy. Khung cảnh ấy làm A Huân và Chính An tự nhủ mình phải mạnh mẽ hơn nữa thì mới giữ kín chuyện này, được đến đâu hay đến đó. Nếu cả ba người đều buông xuôi, đều tự nguyện dâng linh hồn của mình cho lưỡi hái tưởng tượng thì tất cả sẽ sụp đổ, mọi công sức sẽ tan thành tro bụi.

Ngồi xuống cạnh Vĩnh Kỳ, Chính An nhỏ giọng nói trong khi lòng cậu cũng thắt lại từng cơn. Tự dặn mình phải cố chịu đựng, phải có kìm nén, Chính An giữ nét mặt bình tĩnh nhìn sang Vĩnh Kỳ.

- Vĩnh Kỳ, chúng ta phải cứng rắn, nếu chúng ta buông xuôi như thế thì sóc con chắc cũng không sống nổi đâu. Màn kịch này… chưa thể kết được.

Màn kịch này… đúng thật là chưa thể kết thúc được! Vì đã diễn quá đạt và vì không thể lại để sóc con khóc mãi như lúc nào đó được nên không thể nào chọn cái kết đau lòng như vậy.

Cười chưa xót, Vĩnh Kỳ khẽ gật đầu thay cho câu nói “Tôi biết rồi!” đang nghẹn đắng nơi cổ họng. Ánh nhìn hơi có chút thần sắc, Vĩnh Kỳ nhích người đứng thẳng dậy rồi im lặng, không nói một lời.

- Minh Tuấn… Minh Tuấn… cái tên đó… có khi nào…

Mơ hồ thốt ra ý nghĩ của mình, A Huân đảo mắt quanh bệnh viện rồi chạy đến chỗ cô y tá gần nhất, hỏi với giọng gấp gáp :

- Cho tôi hỏi, trong ngày hôm nay có ai đến căn phòng đó không?

Đưa mắt nhìn theo hướng cánh tay A Huân chỉ đến, cô y tá kia khẽ nhíu mày rồi suy nghĩ lúc lâu. Như nhớ được gì đó, cô khẽ mỉm cười rồi đáp nhanh :

- Có, lúc sáng có một chàng trai đến.



Rõ rồi!

Sáng nay không một ai trong ba người có mặt ở đây đến bệnh viện cả.

Những lời Minh Tuấn nói hôm đó cứ như một cuốn phim được tua chậm, thật chậm trong đầu mỗi người.

Vo tay thành hình nắm đấm, Vĩnh Kỳ nghiến răng ken két rồi rít lên, gương mặt cậu từ đau đớn chuyển sang căm phẫn tột cùng.

- Khốn khiếp!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi! Phần 2

Avatar
Dâu tây bướng bỉnh10:08 21/08/2015
mình cũng như bạn GY vậy. phần 1 ông Wen rất mự trung thành nhưng wa phần 2 lại phản bội có vẻ ít hợp lý.Dù sao thì cả p1 vad p2 đều hay tất
Avatar
Lê Vy14:02 03/02/2015
truyện càng đi tới càng hay, yêu chị Tiểu Lyly và Thiên Di nhất luôn !
Avatar
Nguyễn Thị Huyền16:01 11/01/2015
Hayyyyyyyyy wáááááá!!!!!!!!!
Avatar
Gy09:06 07/06/2014
Phan 2 cung rat hay, nhung minh thay hoi vo li qua, phan 1 mieu ta noi tam cua Wen la rat trung thanh va yeu qui 2 anh em nha nay ma, sao gio lai thanh ke phan boi
Avatar
dung04:05 19/05/2014
uhm truyen rat hay day,cang doc cang hay,tiec la het mat roi ^_^
Avatar
lan11:05 18/05/2014
hay wa di phan 2 rat hay lun, tom lai ca 2 phan deu hay hihi,e vs may dua ban e cug photo het ca 2 phan ui nak,co wa troi dua muon doc luon,hihi co may dua ko thich doc truyen chu mak bay h lai rat cham chu doc truyen nay nha,cug nho truyen nay mak lop them vui nhon ngay nao cug co truyen ban tan vs nhau cug nho vay mak lop minh vs may lop khac cag than nhau hon.nho truyen nay het do.cam on ad nhieu nhe

BÌNH LUẬN FACEBOOK