Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 60: Tôi Còn Chưa Có Chết Đâu

Đằng La Vi Chi

14/12/2020

Trong lúc cả nước đều vì kỳ thi đại học mà nhường đường thì gia đình Bùi Hạo Bân nghênh đón một sinh mệnh mới.

Tào Lị sinh con thành công. Bùi Hạo Bân nhìn đứa con trai mới sinh, thật lâu không nói lời nào.

Đứa nhỏ nằm trong tã lót, ngày Bùi Xuyên thi đại học thì đứa trẻ mới được nửa tháng.

Khuôn mặt vừa mềm vừa nhỏ, nhẹ nhàng như một đám mây.

Bùi Hạo Bân ngơ ngẩn nhìn đứa nhỏ đang say ngủ, lại nhớ tới bộ dạng lúc mới sinh của Bùi Xuyên 19 năm trước. Đó là lần đầu tiên ông ta làm cha, có trời mới biết ông ta có bao nhiêu chờ mong đứa trẻ kia. Từ khi thai bắt đầu động, ông ta thường ghé vào trêи bụng Tưởng Văn Quyên nghe đứa nhỏ đá vào bụng mẹ.

Năm đó Bùi Hạo Bân hơn hai mươi tuổi, vì sinh mệnh mới này mà mỗi ngày đi làm ông ta đều tràn đầy ý cười.

Có người hỏi, ông ta liền ưỡn ngực nói: “Quyên Nhi sắp sinh rồi, tôi phải là tấm gương tốt nhất cho đứa nhỏ.”

Năm ấy Bùi Xuyên được sinh ra, Bùi gia có chút gia sản nhưng vẫn không tốt được như bây giờ.

Bùi Hạo Bân giặt tã cho con, cũng giống bao ông bố nhiệt tình trêи đời này yêu thương trân quý đứa nhỏ của mình.

Sau đó Bùi Xuyên sinh ra.

Cũng chỉ nho nhỏ một đoàn như này, lần đầu tiên Bùi Hạo Bân dùng ngón tay lại gần nắm tay nhỏ của con, đứa nhỏ vậy mà đã cầm lấy ngón tay ông ta.

Bùi Hạo Bân kϊƈɦ động đến đỏ bừng cả mặt.

Khi đó Bùi Hạo Bân khí phách hăng hái, ông ta cũng yêu Tưởng Văn Quyên.

Cuộc sống vợ chồng tốt đẹp, hai người đều phấn đấu vì ngày mai, trong lòng ngập tràn kỳ vọng. Bùi Hạo Bân cũng làm đúng theo lời hứa của mình, bỏ ra tâm huyết làm một hình cảnh thật tốt, mà sau đó quả thực ông ta cũng làm được.

Phá án vụ án tử mười mấy năm trước không biết đã giải cứu bao nhiêu người.

Thế nhưng đứa con của ông ta thì lại bị hủy hoại.

Tưởng Văn Quyên có thể thống khổ phát tiết mà khóc thút thít, Bùi Hạo Bân lần đầu tiên hoang mang về nhân sinh của mình.

Tưởng Văn Quyên sợ hãi nhìn thấy phần chân bị cụt của con trai, ông ta cũng sợ, thậm chí còn tuyệt vọng.

Đó là ký ức đời này ông ta sẽ không quên được, rất nhiều năm sau nhớ lại cũng sẽ vẫn run rẩy.

Có đôi khi Bùi Hạo Bân cảm thấy nhân sinh như một giấc mộng, nếu Bùi Xuyên không sinh ra thì tốt rồi. Hoặc là ngày đó người bị chặt đứt hai chân là mình cũng được.

Nhưng mọi thứ đều không thể quay về nữa.

Vì thế ông ta sợ hãi có thêm một đứa con khác.

Nhưng cố tình vào năm 2009 đó, em trai Bùi Xuyên ra đời.

Đó là một đứa nhỏ khỏe mạnh.

Khỏe mạnh giống như…… Bùi Xuyên lúc mới sinh năm đó, giống Bùi Xuyên lúc mới đến thế giới này.

~~~

Ngày 8 tháng 6 thi đại học kết thúc, có người vui vẻ, có người sầu lo.

Thùng rác chất đầy bài thi, máy bay giấy của thời thanh xuân từ khu dạy học bay đến nơi khác.

Trần Phỉ Phỉ và Dương Gia đang ở trong phòng ngủ thu dọn đồ vật, chờ có kết quả thi đại học rồi sẽ có một bữa liên quan cảm ơn thầy cô. Trần Phỉ Phỉ vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: “Dương Gia, lúc trước tớ không quá thích cậu, hiện tại mới phát hiện cậu cũng không tệ lắm.”

Dương Gia dỗi nói: “Hiện tại cậu mới biết sự thật này sao?”

Trần Phỉ Phỉ hắc hắc cười: “Cuối cùng cũng thi xong rồi, giải thoát thật là vui vẻ!”

Không ai hỏi đối phương thi thế nào, bởi vì sau khi thi xong đáp án tiêu chuẩn của mỗi môn đều được thông báo. Bạn học nào có trí nhớ tốt thì đều có thể đánh giá được điểm của mình.

Bối Dao làm bài không tốt lắm.

Vào ngày 8 tháng 6 đó, vừa vặn là ngày cô đến tháng. Vì vậy cô đau bụng cả buổi sáng, cuối cùng cắn răng viết xong thì cũng đã đau đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

Mà buổi sáng là thi tiếng Anh, trong lúc hoảng hốt, cô làm bài nghe không tốt lắm.

Nhân sinh luôn tràn ngập rất nhiều điều thấp thỏm ngoài ý muốn như thế.

Trước khi công bố thành tích, Bối Dao không nhịn được mà gọi điện cho Bùi Xuyên: “Bùi Xuyên, em hơi sợ, bài tiếng Anh em thi không tốt, em sợ em không đậu đại học B.”

Thiếu niên ở đầu bên kia cất giọng khàn khàn: “Không sao, Dao Dao, không sợ. Em đi học ở đâu thì anh sẽ học ở đó, được không?”

Giọng anh ôn nhu, khiến cô nghe được thì mắt cũng ngấn lệ: “Không được, em không muốn làm gánh nặng của anh.”

Anh cười: “Dao Dao không phải là gánh nặng mà là niềm kiêu ngạo của anh.”

Bối Dao còn quan tâm một vấn đề: “Anh thi tốt không?”

Bùi Xuyên tự nhiên sẽ không nói dối cô: “Khá tốt.”

Bối Dao nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Bùi Xuyên, nếu có thành tích, của anh cao hơn em nhiều thì anh cứ đến đại học tốt nhất đi. Cùng lắm thì chúng ta sẽ … sẽ yêu xa trong bốn năm vậy.”

Anh nghe cô gái ngốc này quy hoạch tương lai thì nhẹ nhàng cong cong môi.

Cô nói: “Em nói thật đó, nếu anh vì em mà học trường thấp hơn điểm thì cả đời này em sẽ thiếu anh một trường đại học tốt.”

Bùi Xuyên nghe tiếng nói ngọt ngào của thiếu nữ, anh đẩy cửa sổ ra, nhìn về hướng nhà cô.

Bầu trời thật cao và xanh.

Bùi Xuyên nói: “Dao Dao, một người đàn ông tốt sẽ không để cô gái của mình phải chờ mình một năm lại một năm.” Anh nhìn chim bay trêи trời ngoài cửa sổ, đôi mắt đen nhánh, “Nếu đã thích em thì sẽ không bỏ rơi em, dù núi đao biển lửa cũng phải cõng em đi qua.”

Lời anh giống như đang dạy cô, lại càng giống như đang nói lời âu yếm.

Cô chống cằm, nhìn tường vi trước cửa sổ leo lên, nhịn không được cười: “Giống như anh sao?”

Anh mím môi.

Không phải anh, anh không có hai chân, anh còn không cõng cô đi nổi 10 mét.

~~~

Hôm công bố thành tích thi đại học là ngày 23 tháng 6, cả nước đều tràn ngập bầu không khí khẩn trương.

Bối Dao đầu tiên nói với Triệu Chi Lan là lần này mình làm bài không tốt, để Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài không cần quá kỳ vọng.

Mấy ngày nay Triệu Chi Lan xem tin tức về việc thành tích thi đại học không tốt mà nhảy lầu thì tâm cũng hoảng hốt. Bà nói với Bối Dao: “Mẹ nói cho con, thành tích chỉ là một phần rất nhỏ trong sinh mệnh, học tốt thì chính là dệt hoa trêи gấm, nếu không tốt thì cũng không ảnh hưởng đến toàn cục. Chỉ cần con khỏe mạnh vui vẻ thì đã là tâm nguyện lớn nhất của cha mẹ rồi.”

Bối Dao cười gật gật đầu.

Vì thế lúc này đổi lại cha mẹ mới là những người khẩn trương nhất.

Lúc Bối Dao nhận được thành tích thì trong nháy mắt sung s͙ư͙ớ͙n͙g͙ vô cùng.

Điểm so với cô dự đoán thì cao hơn rất nhiều, rốt cuộc sau mười năm học cực cực khổ khổ. Bối Dao hoan hô một tiếng, với thành tích này hẳn là có thể học đại học B rồi!

Điểm tiếng Anh của cô không cao lắm còn những môn khác thì lại rất tốt. Lần đầu tiên Bối Dao cảm ơn vì bản thân đã nỗ lực rất nhiều, luôn dốc toàn lực không lùi bước. Cho dù kết quả cuối cùng không tốt như dự đoán nhưng cũng cao hơn nhiều rồi.

Cô không phải gánh nặng của Bùi Xuyên!

Hôm sau thành tích cả nước được thống kê ra.

Triệu Chi Lan đắm chìm trong niềm vui con gái thi tốt, nhưng vừa nhìn thấy bảng thống kê thì đã sợ ngây người.

“Cái gì? Ông xã, nhìn xem Trạng Nguyên của thành phố chúng ta là ai này?”

Bối Lập Tài cũng thò đầu lại, vừa thấy cũng sợ ngây người: “Bùi Xuyên!”

Năm 2009, Trạng Nguyên của kỳ thi đại học của thành phố C chính là Bùi Xuyên.

Mùa hè năm này, truyền thông sôi nổi hẹn phỏng vấn vị Trạng Nguyên này. Bọn họ trước đó không lâu cũng đều biết về sự bất hạnh của Bùi Xuyên, thế nhưng đứa nhỏ bất hạnh này lớn lên lại trở thành Trạng Nguyên khoa học tự nhiên của thành phố.

Là đứng đầu toàn thành phố đó!

Lúc bảng vàng được dán lên thì thϊế͙p͙ vàng văn tự đều là tên Bùi Xuyên.

Trêи bảng vàng ở cổng trường Tam Trung nhấp nhô kiểu chữ màu vàng kim, tràn đầy kiêu ngạo đối với Bùi Xuyên. Ánh mắt Kim Tử Dương lần đầu tiên nhìn thấy thì cũng cảm thấy như đang mơ.

“Không phải đâu! Con mẹ nó, Xuyên ca đúng là điếu tạc thiên*!”

* Điếu tạc thiên (吊炸天) hoặc là Điểu tạc thiên (屌炸天): là một từ lưu hành trêи mạng TQ, có ý hình dung người kia rất lợi hại ở phương diện nào đó hoặc là một sự kiện nào đó khiến người ta kinh ngạc.

Trạng Nguyên Bùi Xuyên, đạt điểm tối đa các môn khoa học tự nhiên, dốc lòng nhân sinh, trong lúc nhất thời tất cả các trường học đều chìa cành ô liu* với anh.

*Cây ô liu là biểu tượng của sự trường thọ, sự kiên trì, hòa bình và tình hữu nghị, sức khỏe và sự phát triển. Ở đây chỉ tất cả mọi người đều thấy được sự kiên trì của Bùi Xuyên, các trường học đều bày tỏ hy vọng Bùi Xuyên có thể vào học tại trường của họ.

Mọi trường đại học tốt nhất trong cả nước đều mời chào, anh có thể tùy ý chọn một trường.

Bùi Xuyên thậm chí còn nhận được thư mời của một trường đại học danh tiếng nước ngoài.

Nhưng anh lại để nó vào trong ngăn kéo khóa lại, nghiêm túc ở trêи mạng kê khai nguyện vọng vào đại học: Nguyện vọng 1 – Đại học B.

Chuyên ngành thì mặc kệ là điện tử, khoa học kỹ thuật hay cơ khí, máy tính anh cơ bản đều có thể khống chế.

Mùa thu ba năm trước đây, anh lừa cô gái nhỏ khiến cô hoảng sợ, buồn bã. Bọn họ suýt nữa là bỏ lỡ nhau ba năm. Ba năm sau anh đáp ứng cô nhất định sẽ cùng cô học chung một trường đại học.

~~~

Sau khi nhận được kết quả thi đại học, liên hoan cảm tạ thầy cô cũng lục tục cử hành.

Mà thật khéo là lớp số 9 của Tam Trung và lớp số 6 của Lục Trung đều tổ chức ở cùng một nhà hàng. Trong buổi liên hoan, Ngô Mạt không tới. Nghe nói cô ta thi không tốt nên tính toán học lại một năm. Hai ba năm rối rắm trong chuyện tình yêu, chưa bao giờ cô ta nỗ lực trả giá nửa phần cho việc học tập, bây giờ thi không tốt mới tỉnh ngộ hối hận.

Chủ nhiệm lớp Bối Dao – Lý Phương Quần rất vui vẻ, năm nay lớp bọn họ có số lượng học sinh thi đậu cao hơn so với dự đoán. Học sinh có tiền đồ thì cô giáo cũng mỹ mãn.

“Cô, hôm nay có thể uống rượu không?”

Lý Phương Quần quặm mặt lại nói: “Hôm nay không được, hôm nay mấy đứa vẫn là học trò của cô, kính rượu các thầy cô thì dùng nước ngọt là được, tất cả mọi người đều sẽ không để ý.”

Đám học sinh “Thiết” một tiếng thật dài.

Quả nhiên từng ấy năm qua đi thì cô Lý vẫn thích giảng đạo lý như cũ.

Lý Phương Quần gõ gõ cái bàn: “Các bạn học! Thi đại học không phải là điểm đích của các em, mà là mở đầu cho một thời kỳ mới, một cuộc đời phong phú có giá trị. Mặc kệ tương lai các em đi học ở đâu thì cô đều mong các em đừng ham vui chơi trước mắt, cần nỗ lực phấn đấu, không ngừng đi về phía trước để nhìn thế giới càng lớn hơn.”

Nhìn bộ dạng bọn học sinh nghe không vào thì cô Lý bất đắc dĩ nói: “Thật là……”

Sau đó cô lại cười, đúng là thanh xuân không chút cố kỵ.

Đến cùng mới chỉ là tuổi trẻ, vĩnh viễn sẽ không hiểu những đạo lý mà chỉ có khi già rồi mới hiểu.

Những giáo viên bọn họ năm đó không phải cũng thế sao?

Thành thị đèn đuốc rực rỡ.

Một thành phố nhỏ như thành phố C thì đến ánh đèn cũng ôn nhu.

Ở một căn phòng khác là mấy người Kim Tử Dương.

Bọn họ tất nhiên là uống rượu, giáo viên cũng không quản được. Quý Vĩ vừa lau kính vừa khóc, cả mặt đều là nước mắt.

Kim Tử Dương trêu hắn nói: “Được rồi, Viagra, đàn ông khóc chít chít như đàn bà làm gì.”

Quý Vĩ nói: “Cậu thì biết cái gì! Cậu biết cái gì chứ?”

“Được được được, tôi không hiểu.”

Trịnh Hàng cũng dở khóc dở cười: “Nếu cậu thật sự muốn xuất ngoại thì trực tiếp nói với cha cậu một tiếng là được mà.”

Quý Vĩ lắc đầu: “Cái đó không giống nhau, tôi tự mình thi đậu cùng với việc tìm qua hệ đến đó dự thính không giống mà.”

Kim Tử Dương không thể lý giải nổi vì sao lại khác nhau, nhà bọn học là thương nhân mà thương nhân như bọn họ chỉ coi trọng kết quả cùng lợi ích. Chỉ cần kết quả tốt thì quá trình thế nào cũng được, không có gì khác nhau cả.

Nhưng mà tình cách Quý Vĩ ôn hòa nhất lại cố chấp nhất.

Bùi Xuyên nói: “Quý Vĩ, lại học lại một năm đi.”

Quý Vĩ nhìn về phía anh: “Xuyên ca……”

Bùi Xuyên gật gật đầu: “Vì yêu thích thật sự mà cố gắng vài năm cũng không gọi là lãng phí.”

Quý Vĩ đỏ mắt gật gật đầu: “Sang năm! Sang năm em nhất định sẽ thi đậu Cambridge.”

Kim Tử Dương: “…… Thôi đi, cậu thi cái mà “Hikikomori*” còn tạm được.”

*Hikikomori được viết bằng chữ Nhật 引?き篭もり? có nghĩa là “tự rút lui và nghỉ ngơi”. Thuật ngữ này dùng để chỉ những thanh, thiếu niên Nhật Bản ở độ tuổi từ 13~29, những đứa trẻ không hoà nhập với xã hội, không bạn bè, tự nhốt mình trong phòng và từ chối mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Hội chứng Hikikomori là hiện tượng những người không tham gia vào các hoạt động xã hội, tự giam mình trong phòng, không có bất cứ mối quan hệ nào khác ngoài gia đình, không tiếp xúc này kéo dài từ 6 tháng trở lên. Họ thường thức ban đêm để chơi game, xem tivi và đọc truyện tranh và ngủ ngày.

Quý Vĩ tức giận đến mặt đỏ bừng.

Nhưng mà cuối cùng trước khi tàn cuộc, Kim Tử Dương cảm khái mà vỗ vỗ bả vai Quý Vĩ nói: “Vĩ à, mấy anh em ta chỉ có cậu là có mộng tưởng. Đừng nói, có đôi khi bọn tôi rất hâm mộ, muốn biết mộng tưởng có cái tư vị gì mà không được. Cố lên, tôi cũng tin cậu sẽ thi đậu Cambridge.”

Kim Tử Dương và Trịnh Hàng tương lai đều phải đi con đường giống nhau, nhờ quan hệ mà vào một trường nào đó học kinh tế, về sau tốt nghiệp đến công ty nhà mình làm việc.

Trịnh Hàng nói: “Có đôi khi tôi cảm thấy đàn ông không cần sống quá lâu. Chỉ cần có sự nghiệp, có cô gái mà mình thích, tan tầm vợ con chờ ở nhà, sau đó rúc vào ổ chăn ấm áp, cái gì cũng thoả mãn rồi. Lúc không cần nỗ lực thì thả lỏng, thả lỏng xong rồi lại cảm thấy trống rỗng. Đám người trong lớp học từng nỗ lực nhiều, mặc kệ bây giờ là cười hay khóc thì ít nhất cũng có cảm xúc chân thật. Chúng ta lại không có nỗ lực cho cái gì, ngay cả cười hay khóc cũng không làm được.”

Bùi Xuyên nói: “Đầu óc cuối cùng vẫn thanh tỉnh, cũng không muộn.”

Trịnh Hàng cười khổ.

Bùi Xuyên nhàn nhạt nói: “Khởi điểm so với người khác cao hơn, làm cái gì cũng dễ dàng, đầu óc lại thanh tỉnh thì thế nào cũng sẽ không kém.”

“Xuyên ca, uống một chén đi, chúc tương lai tiền đồ như gấm!”

Mấy thiếu niên lại chạm cốc.

Bùi Xuyên uống xong rượu trong chén, nhìn bộ dạng bọn họ cũng đã thành thục hơn trước. Ba năm hóa ra lại nhanh như vậy, đem mỗi người đều mài giũa thành bộ dáng góc cạnh rõ ràng.

Lần đầu tiên anh tin tưởng vào tình bạn.

~~~

Bối Dao không nghĩ tới sau buổi tiệc liên hoan lại có người tỏ tình với mình.

Là một nam sinh cùng lớp với cô.

Hắn rất khẩn trương, hiển nhiên cũng là lần đầu tiên tỏ tình với người khác. Đám Dương Gia thì cười xấu xa đi trước.

Nam sinh lấy hết can đảm nói: “Bạn học Bối Dao, tớ thích cậu lâu lắm rồi. Tớ biết cậu rất nỗ lực học tập vì thế chỉ dám nói với cậu sau khi tốt nghiệp, xin hỏi cậu có nguyện ý cho mình một cơ hội không?”

Bối Dao từng nhận được rất nhiều thư tình, nhưng hiếm khi được người ta tỏ tình trực tiếp.

Cô lắc đầu: “Thực xin lỗi.”

Ánh đèn lay động, cô thấy bên kia đường có một đôi mắt đen láy nhìn mình.

Anh đã uống rượu, trêи tay đeo găng tay, cứ đứng cách một con đường đen tối mà nhìn cô.

Khoảng cách xa vài bước, Bùi Xuyên lẳng lặng nhìn người khác biểu đạt tình cảm đối với cô.

Nam sinh đang thổ lộ kia rõ ràng vô cùng khẩn trương, đến việc có “Người ngoài” đang xem cũng không biết.

Nam sinh thực kϊƈɦ động nói: “Tớ…… tớ cũng đã rất nỗ lực, năm nay tớ thi không tồi, cậu muốn đi đâu học thì mình sẽ đi cùng, nếu cậu có thể làm bạn gái tớ thì tớ sẽ đối xử với cậu thật tốt.”

Bối Dao cắn môi, cô chỉ nhìn Bùi Xuyên đứng ở bên đường đối diện. Cô cần Bùi Xuyên chủ động thừa nhận địa vị của anh.

Bùi đại trứng thối, nếu còn không lại đây thì bạn gái anh sẽ không có nữa đâu!

Bùi Xuyên nói với chính mình không thể đi.

Anh ngăn cản được nhất thời, nhưng không thể chậm trễ cô cả đời.

Nhưng dưới ánh đèn, đôi mắt lấp lánh của thiếu nữ chỉ nhìn anh. Thế giới xung quanh đều là bộ dáng trầm mặc an tĩnh.

Trước khi nam sinh kia duỗi tay kéo Bối Dao, anh bước vài bước đi đến che trước người cô.

Cánh tay của nam sinh kia bị bàn tay đeo găng tay của Bùi Xuyên hất ra.

Bùi Xuyên luyện quyền anh, vân da rất rắn chắc, nam sinh bị anh hất một cái thì tay cũng đỏ lên.

Nam sinh kinh ngạc mà nhìn Bùi Xuyên một cái.

Bùi Xuyên lại lạnh lùng nói với hắn: “Tôi còn chưa có chết đâu.”

Cho nên cô ấy là người cậu có thể chạm vào sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook