Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 15: Thoát khỏi rồi sao

Đằng La Vi Chi

14/12/2020

Sự kiện chơi xuân này khiến cho trường học chú ý, từ năm 2002 về sau, trường học liền không cho giáo viên một mình mang theo học sinh của lớp đi chơi xuân cùng đi bơi vào mùa thu nữa.

Trải qua chuyện này, Bùi Xuyên ở lớp học nhân duyên ngược lại tốt hơn không ít.

Anh hàng năm đều lạnh mặt, lớp học cũng chưa người cùng anh nói chuyện, hiện giờ nam sinh sau bàn thế nhưng lấy hết can đảm hỏi mượn cục tẩy của anh.

“Tớ có thể mượn một chút không, dùng xong sẽ trả lại cậu ngay.” Sau bàn là một bạn học nam mang mắt kính, khi cậu ta nói lời này rõ ràng rất khẩn trương, nhịn không được đẩy đẩy mắt kính của mình.

Bùi Xuyên lần đầu tiên gặp được tình huống như vậy, anh không nhúc nhích, nhàn nhạt nhìn nam sinh kia. Nam sinh kia một thân chảy đầy mồ hôi lạnh: “Không, không……”

Bối Dao lướt qua vĩ tuyến 38 mà anh vẽ khi còn nhỏ, từ bút hộp Bùi Xuyên lấy ra cục tẩy, nhanh chóng đem nó đưa tới trêи bàn của nam sinh phía sau.

Nam sinh khô cằn nói: “Cảm ơn.”

Bối Dao chống cằm nhìn Bùi Xuyên, trong mắt cô chứa ý cười, như là hoa xuân nở đến rực rỡ ở ngoài cửa sổ. Bùi Xuyên liếc nhìn cô một cái, sau đó nói với nam sinh bàn sau : “Không cần cảm ơn.”

Đôi mắt cô dần dần sáng lên, cả một tiết học đều trộm cười.

Nam sinh đeo kính ngồi phía sau phát hiện Bùi Xuyên không đáng sợ như vậy nên về sau có đôi khi hỏi Bùi Xuyên vài câu hỏi.

Bối Dao cũng nghe, thành tích hiện giờ của cô có thể bảo trì ở top 3 của lớp học. Một là dựa vào ký ức của những năm sau, hai là dựa vào nỗ lực. Cô thường thường một khi tan học liền bắt đầu làm bài tập.

Bối Dao phát hiện Bùi Xuyên thực thông minh, phá lệ thông minh.

Một đề toán anh có thể giải bằng rất nhiều loại phương pháp, thời điểm giảng giải cho người khác, anh không thích nói chuyện, liền viết cách giải cho họ xem.

Chính là cách giải đơn giản mà rõ ràng, làm họ lập tức sáng tỏ.

Bối Dao kinh ngạc cảm thán, anh sao lại có thể thông minh như vậy nha!

Lúc tốt nghiệp tiểu học năm 2002, Bùi Xuyên chính là thủ khoa. Dưới cây ngô đồng, tiểu thiếu niên ngây ngô cùng các thiếu nữ hợp lại chụp một bức ảnh, cuộc sống học sinh tiểu học liền cứ thế mà kết thúc.

Nghỉ hè lớp 6 dài nhưng mà nhàn nhã.

Một năm này Triệu Chi Lan đều vượt qua khiêu khích của Triệu Tú với giọng “Con gái cô thành tích tốt thì có ích lợi gì, con gái tôi tinh tế động lòng người giống ' Thường Tuyết ' mới là ghê gớm kìa”.

Triệu Chi Lan tan làm trở về, đánh giá gương mặt còn mang theo phúng phính trẻ con của Bối Dao: “Dao Dao, mợ con mới mở lớp vũ đạo, không bằng mẹ đem con đưa đi học khiêu vũ?”

Bối Dao lắc đầu: “Con đã bỏ lỡ thời điểm học tốt nhất, hiện tại học không tốt lắm.”

Chủ yếu Bối Dao không quá thích người mợ khắc nghiệt kia, cả nhà cậu mợ đều mượn tiền nhà mình, ba năm cũng không có trả một phân nào, ngày sau cũng không trả được.

“Nghỉ ở nhà như thế mà không làm gì sao được, dù sao cũng phải vận động.” Tiểu khu có rất ít bé gái, Phương Mẫn Quân cao lãnh, Bối Dao cùng Phương Mẫn Quân chơi không thân, cho nên kỳ nghỉ ở nhà thời gian tương đối nhiều.

“Vậy con nhảy theo đĩa có được không?”

“Được, ngày mai mẹ đi mua hai cái đĩa về.”

Khi đó internet không có phổ biến như ngày sau, nhà Bối Dao có một đài DVD cơ, bỏ đĩa quang vào có thể xem video.

Nhà Bối Dao ở tầng ba, nhà Bùi Xuyên ở tầng bốn đối diện.

Bọn họ đều ở tại nằm nghiêng, đẩy mở cửa sổ là có thể thấy lẫn nhau. Chẳng qua phòng Bùi Xuyên có cái ban công nhỏ, năm anh chín tuổi đã lắp thêm rèm cửa vào, Bối Dao không nhìn thấy anh.

Ánh nắng tháng bảy chiếu vào trêи sàn nhà, Bùi Xuyên ngẫu nhiên đẩy cửa sổ ra, liền thấy phía trước cửa sổ của thiếu nữ nở rộ chuông gió thảo màu lam.

Chúng nó giống một đám tiểu lục lạc, sinh khí bồng bột.

Phòng Bối Dao chỉ có một cái quạt cũ, cô nhảy đến thở hồng hộc, mở cửa sổ thông khí. Nhà Bùi Xuyên tầng lầu cao chút, anh lơ đãng rũ mắt, liền thấy đối diện Bối Dao đang nhảy theo nhạc.

Cô giãn tứ chi, mang theo vài phần thiếu nữ non nớt cùng ưu nhã, hai tay nâng cao.

Bởi vì sợ nóng, Bối Dao mặc một cái áo ba lỗ màu xanh non.

Động tác của cô làm cho áo trêи lưng di chuyển, lộ ra một đoạn vòng eo trắng đến lóa mắt, còn có rốn nhỏ đáng yêu. Cô rõ ràng cũng không mảnh mai tinh tế mà vòng eo kia lại mềm mại nhỏ bé, không đủ một nắm tay.

Sắc mặt Bùi Xuyên lập tức thay đổi, “Xoát” một cái kéo bức màn ra.

Toàn bộ kỳ nghỉ mùa hè, Bối Dao không thấy bức màn đối diện kéo ra thêm một lần nào nữa.

~~~

Nhảy theo nhạc cũng không có hiệu quả, thiếu nữ dựa theo quỹ đạo thời gian mà trưởng thành.

Triệu Chi Lan tuy rằng thất vọng, cũng hiểu được điều này cũng không thể cưỡng cầu.Tháng chín tới,tiểu học tiến hành lên sơ trung, sơ trung của thành phố C cách nhà ngược lại xa hơn chút, ước chừng đi đường mất 40 phút, cùng tiểu học không ở cùng một hướng.

Điều khiến Bối Dao vui mừng chính là cô cùng Bùi Xuyên vẫn như cũ học chung một lớp.

Lớp 7 số 1 là lớp học thực nghiệm của sơ trung.

Lớp học này người quen giảm đi không ít, bởi lớp này là dựa theo thành tích kiểm tra cuối kỳ tiểu học lớp 6 tiến vào, 7, 8 có hai lớp là lớp thực nghiệm, còn lại đều là lớp bình thường.

Trần Hổ quang vinh mà vào lớp số sáu, hắn vẫn như cũ ngồi ở vị trí đếm ngược đệ nhất của lớp số sáu.

Lớp số bảy người quen cũng không ít, Phương Mẫn Quân, Hoa Đình, còn có đội sổ tiến vào Lý Đạt. Mọi người đều là bạn học.

Trần Hổ vì thế thiếu chút nữa khóc một chuyến, toàn bộ bạn cùng lứa tuổi ở tiểu khu đều vào “Lớp học bá”, trừ bỏ hắn.

Hắn lại ăn một trận đánh nữa từ cha hắn.

Vào ngày đầu tiên đi học, các bạn học có thể tự lựa chọn chỗ ngồi cho mình.

Hoa Đình vui mừng mà ôm cánh tay Bối Dao, cùng Bối Dao ngồi cùng nhau. Bối Dao theo bản năng nhìn Bùi Xuyên, bên người anh không biết từ khi nào có một cô gái tóc ngắn mặc váy dài ngồi xuống.

Bối Dao ngẩn người, trong lòng khó tránh khỏi có chút buồn bã, đảo mắt lại nghĩ, như thế hẳn là Bùi Xuyên cảm thấy vui hơn mới đúng.

Cô nhìn không ra Bùi Xuyên có nguyện ý hay không lại muốn làm bạn ngồi cùng bàn với mình, nhưng là 6 năm tiểu học với “Vĩ tuyến 38” làm cô vẫn luôn cảm thấy Bùi Xuyên ước chừng không quá thích mình.

Lúc Bùi Xuyên mới học tiểu học ngồi xe lăn, mọi người đều biết chân anh tàn tật. Mà nay tới một hoàn cảnh mới, cũng không có Trần Hổ không lựa lời, Bùi Xuyên tự nhiên có người thân cận.

Tiểu thiếu niên bộ dáng thanh tuyển, sau khi lắp chi giả cao cao gầy gầy, khí chất lạnh lùng, trong đám người có thể liếc mắt một cái đã thấy anh.

Hiện giờ cái này lớp, hiện tại không ai biết Bùi Xuyên không có chân, anh có thể giống người bình thường cùng người khác ở chung. Một khi có khởi đầu tốt, liền sẽ càng ngày càng tốt.

Bối Dao nghĩ nghĩ, sau đó thật lòng vui vẻ thay cho anh.

Ngồi cùng Bùi Xuyên là một cô gái tên Trác Doanh Tĩnh, từ thành phố bên cạnh chuyển sang học sơ trung, các thiếu niên thiếu nữ phần lớn đều có bạn chơi cùng của mình, hiếm khi có người nào là không có, Trác Doanh Tĩnh tuy rằng có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn là ngồi xuống bên cạnh Bùi Xuyên.

“Chào cậu, tớ là Trác Doanh Tĩnh, cậu tên là gì a?”

Bùi Xuyên trầm khuôn mặt, anh quay đầu lại nhìn thoáng qua, anh rõ ràng đã ở bàn học đầu tiên phía trước cửa sổ ngồi xuống, Bối Dao lại không hề lại đây.

Là cảm thấy rốt cuộc thoát khỏi người tàn phế là anh sao?

Bùi Xuyên tâm tình không tốt, một chút cũng không nghĩ phản ứng bạn ngồi cùng bàn mới. Trác Doanh Tĩnh lớn lên không xinh đẹp, thắng ở thanh tú, một đầu tóc ngắn thoải mái thanh tân. Bùi Xuyên không đáp lời, cô ta có chút xấu hổ, cũng không nhiều chuyện nữa.

Thẳng đến phát xong sách, Bùi Xuyên viết xong tên, Trác Doanh Tĩnh mới nhỏ giọng kinh ngạc cảm thán: “Cậu chính là thủ khoa của lớp chúng ta Bùi Xuyên a! Tớ nhìn thành tích của cậu, siêu cấp lợi hại, chỉ có ngữ văn là thiếu một điểm.”

Góc nghiêng của người con trai mang theo vài phần trẻ con của thiếu niên lại lạnh băng, anh khép lại sách, quay đầu đi nhìn ngoài cửa sổ.

Một hồi mưa thu trời trở lạnh, cây ngô đồng xanh biếc ẩn ẩn có vài miếng phiến lá bắt đầu ố vàng.

Trong lòng Bùi Xuyên giống như một khối đá nặng trĩu đè ép, làm anh muốn phát giận. Mùa hè còn không có hoàn toàn qua đi, thành phố C khô ráo, anh hiện giờ cũng đã uống nước như bình thường, nhưng là ly nước là chuẩn bị cho Bối Dao, phảng phất thành một loại thói quen.

Đang lúc hoàng hôn, anh đột nhiên vặn ly nước ra, ngửa đầu một ngụm uống sạch sẽ.

Lúc tan học, Bối Dao không cùng Hoa Đình đi cùng nhau. Động tác của cô chậm, mới cất xong sách tiếng Anh mới, bóng dáng Bùi Xuyên đã biến mất ở phòng học cửa.

“Ai? Bùi Xuyên……”

Trước đây anh đều sẽ chờ mình, hôm nay anh không quay đầu lại, đã đi xa.

Bối Dao hoảng loạn cất sách bài tập cùng hộp bút hộp vào, đeo cặp sách lên lưng rồi đuổi theo anh. Gấu trúc nhỏ vung vung, bút trong hộp bút cũng va chạm đến lách cách.

Bùi Xuyên nghe thấy được tiếng bước chân phía sau, khóe môi nhấp ra một tia không vui cùng lạnh lẽo, cúi đầu đi về phía trước.

“Bùi Xuyên.” Thanh âm thiếu nữ ngọt thanh, cô thở hồng hộc: “Cậu đi chậm thôi, chờ tớ với.”

Hoàng hôn đem thân ảnh bọn họ kéo đến thật dài, Bối Dao rốt cuộc đuổi theo anh.

“Cậu làm sao vậy? Không phải muốn cùng nhau về nhà sao?”

Anh lãnh đạm nói: “Cậu cùng Hoa Đình về.”

Bối Dao hạnh nhi mắt nghi hoặc: “Nhà Hoa Đình không ở hướng này.”

Hắn càng tức giận: “Đừng đi theo tớ, cậu có phiền hay không.”

Bối Dao có chút khổ sở, cô không rõ Bùi Xuyên vì cái tức giận, thiếu nữ cũng có chút ủy khuất: “Nhà tớ ở hướng này.”

Bùi Xuyên từ nhỏ đến lớn chỉ có hai loại cảm xúc, hoặc là lãnh đạm, hoặc là hung dữ.

Hiện giờ anh ở trạng thái hung dữ, nếu anh không đi nhanh, chân lắp chi giả nhìn không ra dị thường, nhưng anh hôm nay như là giống với giận dỗi, bước nhanh đi về phía trước.

Trêи đường, khi đi qua Lý Đạt cùng Trần Hổ, Trần Hổ ngốc. Ngọa tào, cái người đang đi siêu cấp nhanh kia là Bùi Xuyên?

Mãi cho đến khi khai giảng đã được một thời gian, Bùi Xuyên cùng Bối Dao cũng không có hòa giải.

Chiều thứ sáu hôm đó đến tổ 1 làm trực nhật, trong đó có bàn của Bùi Xuyên.

Trêи bàn Bùi Xuyên, sách bị bạn học sắp xếp bàn ghế làm rối loạn, ánh mắt Trác Doanh Tĩnh sáng lên, giúp bạn ngồi cùng bàn lãnh đạm sắp xếp lại sách.

Giữa bọn họ cũng không có “Sở hà Hán giới” mà thiếu niên lạnh như băng vẽ ra.

Bùi Xuyên cầm cây lau nhà trở về, sắc mặt lập tức lạnh xuống: “Ai cho cậu đụng đến đồ vật của tôi!”

Đôi mắt đen của anh nhìn chăm chú, khi không cười có chút đáng sợ. Trác Doanh Tĩnh bị dọa tới: “Tớ chỉ là giúp cậu sửa……”

“Không cần.” Anh nói.

“Cậu như thế là sao!” Trác Doanh Tĩnh rốt cuộc cũng chỉ là một cô gái nhỏ, cô ta mấy ngày nay đối với Bùi Xuyên mặt lạnh ủy khuất cực kỳ, “Tớ rõ ràng là có lòng tốt, muốn cùng cậu làm bạn tốt.”

Các bạn học đều ở cửa sau phòng học tranh đoạt cây chổi, trong phòng học nhất thời an tĩnh.

Ngô đồng rơi xuống vài cái lá cây, gió thu thổi bay lên.

Anh cong cong môi, khuôn mặt lạnh băng của thiếu niên mang theo vài phần trào phúng: “Làm bạn? Cậu muốn cùng một người tàn phế không có chân làm bạn?”

——-

Tác giả có lời muốn nói: Người đọc: Ta thường thường bởi vì không đủ ấu trĩ, mà cùng người đọc của Chi Chi không hợp nhau

Chi Chi: Ngươi sẽ bởi vì nguyên nhân không hợp nhau đó mà bị đánh

Người đọc viết đoạn ngắn tử:

Rắn: Cho mọi người biểu diễn tiết mục, giả chết.

Bùi Xuyên duỗi tay cầm lấy cục đá đập chết.

Rắn: Ô ô ô ta không giả vờ đi đi!

Vẫn là thiên tú người đọc:

Giang Nhẫn: Cửu Châu ngày thăng Trung Quốc năm, tứ hải triều khởi báo xuân tới

Tần Kiêu: Trung Hoa nhi nữ đại chúc tết, cùng chung sung s͙ư͙ớ͙n͙g͙ tân thời đại

Ngụy Tây Trầm: Tấn Giang di động bản cài đặt

Bùi Xuyên: Tấn Giang di động bản cài đặt

Thù Lệ: Đang đọc tiểu thuyết các bằng hữu

Lục Chấp: Đã về nhà đoàn tụ, các bằng hữu cùng đang ở trêи đường về nhà

Hợp: Mọi người Tết Âm Lịch vui vẻ!

Cái này thật sự cười chết ta, hình ảnh nam chủ tề tụ tốt có cảm giác tốt làm sao bây giờ, tối hôm qua có phải hay không đang xem xuân vãn?

Các ngươi thật là người đọc thành thục a, đều sẽ chính mình viết truyện cười giải trí chính mình ha ha ha ha.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook