Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 13: Không chịu khuất phục

Đằng La Vi Chi

14/12/2020

Tháng mười mưa thu rơi xuống tí tách tí tách, thời điểm tan học thì mưa cũng đã ngưng.

Hoa Đình đeo trêи lưng là cặp sách hồng nhạt có hình công chúa Bạch Tuyết, đứng ở trước bàn học của Bối Dao, chờ cô cùng nhau đi. Bối Dao trong lòng bất an, cô xua xua tay: “Các cậu về nhà trước đi, tớ đau bụng, muốn đi WC.”

Hoa Đình lên tiếng, cùng một cô bé khác cùng nhau về nhà.

Bối Dao chậm rì rì đi WC.

Cô bé lớp 4 mặc bộ quần áo màu xanh lá cây, trêи đầu buộc đuôi ngựa cao cao. Cô không có để tóc mái, một đôi mắt to trong sáng giống như thủy tinh.

Bùi Xuyên đỡ bàn học mượn lực đứng lên, chờ mọi người đi hết, anh một mình chậm rãi đi ra ngoài trường học.

Anh đeo một cái cặp sách màu đen, trêи cặp sách không có những hình vẽ của phim hoạt hình chiến đấu giống như bạn bè, chỉ là vô cùng đơn giản thuần một màu đen. Tư thế đi đường của Bùi Xuyên có một chút kỳ quái, anh đi được rất chậm, giống như ốc sên bò, mỗi một chút đều rất nỗ lực.

Bối Dao lặng lẽ lộ ra đầu nhỏ, trêи lưng cô đeo cặp sách của mình, chạy chậm theo sau.

Tới bên người anh, cậu bé mười tuổi kia rất nhạy bén mà quay đầu lại.

Cô lúng ta lúng túng dừng lại bước chân, xuyên qua không khí lạnh lẽo của tháng mười sau cơn mưa nhìn anh.

Bùi Xuyên ánh mắt lãnh đạm, Bối Dao chạy nhanh cúi đầu, từ bên người anh đi qua.

Chờ cô đi ra một đoạn đường, Bùi Xuyên mới tiếp tục đi về phía trước.

Đoạn đường về nhà này còn chưa tu sửa xong, bọn họ chỉ có thể đi đường nhỏ. Đường nhỏ xa một ít, ước chừng đi mất 30 phút. Bùi Xuyên đi đường chậm nên mất càng nhiều thời gian. Anh mới lắp thêm chi giả không bao lâu, phần còn lại của chân đã bị cụt tiếp xúc với chỗ lắp chi giả đi lâu rồi sẽ ẩn ẩn làm đau. Bùi Xuyên chỉ có thể đi trong chốc lát rồi lại nghỉ một lát.

Anh không thích có người nhìn thấy anh như vậy, cố hết sức mà đi trở về nhà, cho nên thường thường là chờ các bạn cùng lớp đi xong rồi, anh mới đứng dậy chậm rãi về nhà.

Bùi Xuyên nhìn cô bé phía trước bóng dáng biến mất không thấy, trong lòng nhỏ dâng lên một chút tức giận khó phát hiện.

Cô là có ý tứ gì? Cố ý đi chậm lại nhìn mình rồi chê cười sao? Cô tò mò một kẻ tàn phế đi đường như thế nào đến thế ư?

Chim sẻ nhảy lên trêи cành, bóng dáng màu xanh miết đáng yêu của cô càng ngày càng xa.

~~~

Đinh Văn Tường học lớp 6 đang chơi hạt cát.

Con đường còn chưa tu sửa xong, trêи đường lớn chất đầy xi măng và cát, hắn cùng ba cậu nhóc lớp 6 khác đang cùng nhau chơi hạt cát.

Hắn là lão đại của nhóm người này, thành tích kém, mẹ hắn nói nếu là lại không nỗ lực, sơ trung sẽ không cho hắn học.

Đinh Văn Tường biết là mẹ hù dọa hắn, nhưng cuộc đời hắn vốn dĩ đã bị hủy, cho nên cũng không thèm để ý đến chuyện còn học hay không học chữ nữa. Hắn nghe Cường ca nói làm công cũng có thể kiếm không ít tiền.

Hạt cát từ khe hở ngón tay hắn rơi xuống, trêи tay phải của hắn không có ngón áp út cùng ngón út.

Đây là bởi vì khi còn nhỏ ở nông thôn bà hắn không trông hắn cẩn thận, bị dao thái rau lợn chặt đứt.

Đinh Văn Tường mười hai tuổi nhưng với ba cậu nhóc kia cao hơn nhiều, có đứa đẩy ngã bức tường bằng cát, nói ra chút chuyện mới mẻ: “Đinh Văn Tường, cậu có biết hay không trường học chúng ta ở lớp 4 có một nam sinh không có chân a?”

Đinh Văn Tường đương nhiên biết, hắn vỗ vỗ tay: “Gặp qua, ngồi xe lăn.”

“Đúng vậy, nhưng là tớ hai ngày trước nghe nói, cậu ta lại có chân, còn có thể đi đường.”

Đinh Văn Tường trừng lớn đôi mắt.

“Thật sự, không lừa cậu, chính là có thể đi rồi, trong khoảng thời gian này cậu ta đều đi đường về nhà. Cậu nói có phải hay không cậu ta lắp một cái chân giả a? Chân giả như thế nào có thể giống chân thật mà có thể đi đường nhỉ?”

“Chân giả?” Đinh Văn Tường nhìn xem tay phải tàn khuyết của mình, “Tớ nhất định phải đi nhìn xem.”

Hắn lập tức không chơi cát nữa, có đứa khác nói: “Tớ biết, cậu ta tan học đi cái đường nhỏ kia, đi được rất chậm, giống như rùa đen bò, tớ mang các cậu đi.”

Đinh Văn Tường và một đám người vòng qua đường lớn, cặp sách khoác trêи vai, hấp tấp hướng đường nhỏ đi.

Bùi Xuyên đi từng bước một, đi được rất chậm lại rất ổn, tròng mắt anh đen nhánh, dừng lại bước chân, nhìn mấy đứa con trai lớn hơn không có ý tốt ở trước mặt.

Anh không quen biết bọn họ, cho nên anh dừng một chút, tiếp tục đi về phía trước.

Đinh Văn Tường mắt cũng không chớp nhìn chằm chằm chân anh, duỗi tay giữ chặt cổ áo Bùi Xuyên: “Thằng nhóc, không được đi, cho tôi xem chân giả của cậu.”

Bùi Xuyên đồng tử đen nhánh, không nói một lời duỗi tay bẻ đi cái tay kia.

Đinh Văn Tường vốn dĩ cho rằng đứa nhóc nhỏ hơn mình nhỏ hai tuổi này thoạt nhìn yếu ớt lại tàn phế không có gì uy hϊế͙p͙, không nghĩ tới cái tay kia bẻ đến tay trái của hắn sinh đau. Đinh Văn Tường bị bắt buông tay, nhưng là hắn càng tức giận.

Đứa bé mười hai tuổi có lực phá hoại vô cùng, cũng bắt đầu đặc biệt quan tâm mặt mũi, Đinh Văn Tường nói: “Đem người đè lại!”

Mấy đứa nhóc như một tổ ong bay đến, đem Bùi Xuyên ấn ở trêи mặt đất.

“Cút ngay!” Bùi Xuyên cũng giận, nhưng mà cánh tay anh sức lực có lớn đến đâu cũng không thắng nổi so với những thiếu niên khác lớn hơn anh hai ba tuổi.

Đường nhỏ tràn đầy lầy lội, chi giả của anh vốn là đi không thuần thục, trọng tâm chếch về phía sau, anh bị ấn ở trêи mặt đất, bên cạnh gương mặt chính là nước bùn dơ bẩn. Trời mới vừa đổ mưa, mặt đường đầy vị tanh hôi của bùn đất chui vào xoang mũi.

Bọn họ đè lại gương mặt anh cùng cánh tay, Bùi Xuyên biết bọn họ muốn làm cái gì, trêи mặt anh không chút bình tĩnh, anh giống như một con thú nổi điên, giãy giụa hét lên: “Buông tôi ra! Các ngươi buông tôi ra!”

Đinh Văn Tường tay vẫn còn đau, hắn đá Bùi Xuyên một cái, học mẹ hắn mắng chửi người: “Tiểu súc sinh.”

Đinh Văn Tường ngồi xổm xuống, đi cởi dây giày của Bùi Xuyên. Dây giày của Bùi Xuyên rất dài, quấn quanh vài vòng về sau, cột vào ống quần bên ngoài —— anh không muốn lộ ra màu sắc dị thường của chi giả.

Dây giày đã bị cởi, nếu lại vén ống quần của Bùi Xuyên lên, bên trong chính là chân giả không có chút độ ấm nào.

Lúc này đúng vào lúc tan học.

Đám trẻ học lớp ba cùng với mấy đứa bạn học ở tiểu học đang chơi đùa ở trêи con đường nhỏ này, rất nhiều người thấy một màn này, sau đó có người lặng lẽ nói: “Cái kia, anh ta là Đinh Văn Tường học lớp 6.”

Ở trường học, tất cả mọi người đều biết Đinh Văn Tường.

Tốp năm tốp ba bọn nhỏ mở to hai mắt nhìn, không ai dám lên trước.

Ngón tay Bùi Xuyên chạm vào trong nước bùn. Anh lần đầu tiên sinh ra ý niệm muốn cho mọi người chết đi, nếu là bọn họ chết đi, bọn họ đều chết hết nên thật tốt!

Dây giày bên phải của Bùi Xuyên đã bị cởi ra, Đinh Văn Tường huýt sáo một cái. Hắn muốn vén ống quần của thằng nhóc này lên.

Phía sau lưng hung hăng đau xót, Đinh Văn Tường hét lên một tiếng, hắn hung tợn quay đầu lại.

Một cô bé mặc cái áo khoác màu xanh lục, cầm một nhánh cây khô cây 3 nhánh, lại đánh hắn mạnh một chút.

Bối Dao sợ hãi cực kỳ, trong trí nhớ hữu hạn của cô, hai đời cô đều không có từng đánh nhau.

Đinh Văn Tường trừng mắt nhìn cô, tay cô đều run hết cả lên, nhưng mà cô vẫn nắm chặt nhánh cây, đứng ở phía trước Bùi Xuyên.

“Các ngươi buông cậu ấy ra.” Cô đánh lên cánh tay những đứa đang đè lên tay Bùi Xuyên.

Bọn nhỏ lớp 6 đau đến oa oa kêu to, có đứa đạp Bối Dao một cái.

Cô cũng khóc.

Cô đau quá oa, Bối Dao cắn môi, vẫn như cũ không chịu ném cái nhánh cây kia đi.

Nửa mặt thanh tuyển của Bùi Xuyên ở trong nước bùn, ngửa đầu lãnh đạm mà nhìn hết thảy một màn này.

Anh lần đầu tiên thấy Bối Dao khóc, cô vừa khóc vừa múa may nhánh cây khô, đánh vào đám người phía trước kia. Cô nói: “Tôi sẽ nói cho cô Thái của chúng tôi, còn sẽ nói cho cả chú tôi nữa, chú tôi là cảnh sát, chú ấy sẽ đem các người bắt hết đi!”

Đinh Văn Tường mắng to một tiếng, sau đó nói: “Nếu không phải xem ngươi là nữ sinh, hôm nay giết chết ngươi!” Lại quay đầu nhìn nghe thấy 'cảnh sát' dọa sợ các bạn học, “Đi a, còn đứng làm cái gì!”

Bọn họ đi hết rồi.

Những đứa bé lớp nhỏ hơn cũng không dám ở lại, cũng lưu luyến mỗi bước đi mà trở về nhà.

Chờ đến khi trêи đường nhỏ không có người, Bối Dao mới nức nở khóc ra.

Cô nhớ rõ một màn này.

Giống nhau như đúc ở trong ký ức, chẳng qua đời trước là cô ở trong một đám bọn lớp dưới kia. Ống quần của Bùi Xuyên cuối cùng bị vén lên, cô thấy chi giả lạnh băng cùng chân bình thường không giống nhau của anh.

Đám trẻ đó đều lộ ra nhút nhát cùng ngạc nhiên, cô bị bạn tốt lôi kéo lui một bước. Bạn tốt nói: “Cái chân giả kia thật dọa người a.”

Anh ở trong đám lầy lội, đôi mắt đen nhánh nhìn cô, chậm rãi chết lặng.

Từ đó về sau, Bối Dao rốt cuộc không bao giờ thấy qua Bùi Xuyên mang chi giả nữa, anh một lần nữa ngồi trêи xe lăn.

Đời này cô chạy về tới.

Bối Dao cầm một nhánh cây rất nặng, dẫm qua mấy năm thời gian, ngồi xổm xuống ở bên người anh, nước mắt rơi trêи gương mặt trắng nõn mềm mại.

“Ô ô ô……”

Tròng mắt tĩnh mịch của Bùi Xuyên giật giật, quay đầu nhìn cô.

Cô ném nhánh cây, thân thể phát run, tựa hồ so với anh còn sợ hãi hơn. Bùi Xuyên cau mày, cánh tay chống đỡ thân thể ngồi dậy.

Quần áo anh bị nước bùn làm ướt nhẹp, cả người vốn sạch sẽ nay hoàn toàn không thấy đâu.

Bùi Xuyên mặt không biểu tình, cắn răng từ trêи mặt đất đứng lên.

Cỏ dại ven đường cắt vào da thịt trong lòng bàn tay nhỏ của anh.

Anh cúi đầu, đôi mắt hạnh của Bối Dao đầy nước mắt, cô nức nở, không biết làm sao. Cô gái nhỏ như vậy, có lẽ cả đời cũng chỉ biết đánh một lần như vậy.

Bùi Xuyên chậm rãi đi ở phía trước.

Đi rất nhiều bước rồi cuối cùng vẫn là nhịn không được quay đầu lại, cô vẫn như cũ ngồi xổm nơi đó.

“Bối Dao.” Anh lần đầu tiên gọi tên cô, bình tĩnh nói, “Về nhà.”

Bối Dao quay đầu lại, mắt to của cô hồng toàn bộ, giống như thỏ con. Cô nức nở: “A.”

Sau đó cô nỗ lực run rẩy đứng lên, đi theo phía sau anh.

Hoàng hôn chậm chạp đã đến nửa bên mặt đường, anh bất an an ủi, cũng không có lau nước mắt cho cô, nghe cô khóc một đường trở về.

“Bùi Xuyên, tớ có chút sợ hãi.”

“Ừ.”

“Tớ sẽ bị thông báo phê bình sao?”

“…… Sẽ không.”

“Tớ có chút đau.”

“Ừ.”

Mu bàn tay mềm mại của cô lau đôi mắt: “Ngày mai chúng ta cùng nhau đi đường về nhà đi?”

Anh trầm mặc hồi lâu: “Được.”

Một năm này Bối Dao còn không biết, cậu bé lạnh nhạt bên người này, tương lai sẽ đem cô khi còn bé bao dung cùng ấm áp, đổi thành cả đời sủng ái cùng si cuồng, từng chút một trả lại cho cô.

Mùa thu lá cây rơi xuống hết.

Bối Dao một đầu tóc dài mềm mại dần dần dài ra, từ lúc ban đầu sóng vai chậm rãi rồi dài đến xương bả vai. Đuôi tóc của cô hơi vàng cùng với một chút cuốn nhẹ, rũ ở ngực. Bởi vì tóc của cô khác so với các cô bé khác, cho nên phá lệ mềm mại.

Giọng nói của cô vẫn còn chút non nớt của trẻ con.

Từ lớp 4 đến lớp 6, Bùi Xuyên đi học đều sử dụng chi giả. Ngay từ đầu chậm rì rì dịch bước, đến cuối cùng có thể cùng thiếu niên bình thường đi được nhanh giống nhau. Anh nghỉ đông và nghỉ hè đều ở nhà, mang lên quyền bộ, bắt đầu học quyền anh.

Tháng đầu tiên của lớp 6, nghe nói Đinh Văn Tường đã lên sơ nhị bị một đám xã hội đen đánh phải vào bệnh viện.

Việc này không chỉ gợi lên một chút sóng gió, làm đề tài bát quái hàn huyên trước khi uống trà sau ăn cơm được hai ngày, đã bị phai nhạt ở trong trí nhớ của các thiếu niên.

Vào tháng 4 của học kỳ 2 lớp sáu, cô Thái đột nhiên thông báo: “Hoa lê cùng hoa đào đều nở rồi, lớp chúng ta ngày mai đi ra ngoài chơi xuân.”

Năm này còn chưa có cấm hoạt động chơi xuân.

Trong phòng học sửng sốt một lát, bỗng nhiên phát ra không dứt tiếng hoan hô.

—–

Tác giả có lời muốn nói:

Người đọc 1: Xuyên Xuyên rốt cuộc có thể chính mình đi WC! Rốt cuộc có thể ở trường học uống nước ô ô ô ô ô ô khát chết cậu bé ô ô ô ô ô ô

Người đọc 2: Ta muốn biết vì cái gì hắn chỉ cần tìm một cái liền tìm thấy dây buộc tóc ở đống rác, ta hiện tại đi tìm nam thần của ta ở đống rác cũng có thể tìm được anh ấy sao?

( Chi Chi: Hả? Ngươi cảm thấy là được? )

Người đọc 3: Bùi Xuyên thông minh nguyên nhân đại khái là khi còn nhỏ hai chân không chạm đất, virus liền đóng cửa.

Lầu một: Ngươi là ma quỷ vẫn là tú nhi

Lầu hai: Chỉ số thông minh liền chiếm lĩnh cao điểm

————

Tiểu kịch trường có độc, hahaha

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook