Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 71: Hộ khẩu

Đằng La Vi Chi

15/12/2020

Bùi Xuyên không bệnh, anh đang thanh tỉnh hơn bất kỳ lúc nào.

Đây là một ván cờ rất cẩn thận, lúc anh ở “Nhà giam số 7″, đã từng nghe đám lão tiền bối nhắc đến Hoắc gia. Tổ tông của Hoắc gia liên quan đến súng ống đạn dược, sau đó lại chuyển qua kinh thương, thế lực không hề đơn giản.

Hoắc gia đã từng có quyền có tiền, hiện tại cũng không kém. Trí nhớ của Bùi Xuyên tốt, chuyện này tuy chỉ là lời tán gẫu trong giờ giải lao nhưng anh vẫn nhớ đến.

Tuy gia thế của Hoắc Húc tốt nhưng cái loại đại gia tộc này việc xấu lại rất nhiều.

Người bình thường đều biết không thể nhúng tay vào tang sự của nhà người khác, nhưng Hoắc Húc lại hết lần này đến lần khác cố tình nhúng tay. Loại hành vi vội vàng này tuy Bùi Xuyên không biết vì sao nhưng anh khẳng định Hoắc Húc đang cấp thiết lấy lòng Bối Dao. Các tiền bối nói, Hoắc gia trước kia rất phong quang, toàn bộ thành phố B cũng coi như nhân vật có tiếng thượng đẳng. Nhưng sau đó Hoắc gia gia chủ là Hoắc Nhiên cùng vợ là Khương Hoa Quỳnh ly hôn.

Không biết vì nguyên nhân gì mà Hoắc Nhiên đem đa số tài sản nhường cho vợ mình là Khương Hoa Quỳnh.

Nhưng có quyền nhất là Khương Hoa Quỳnh lại giống như không phải mẹ đẻ của Hoắc Húc.

Chuyện này làm Bùi Xuyên nhịn không được nghĩ sâu xa, anh đang đợi lỗ hổng, chờ một cơ hội tuyệt vời để phản kϊƈɦ.

~~~

Kỳ nghỉ Bối Dao xin nghỉ kết thúc, cô không thể không về thành phố B tiếp tục đi học.

Triệu Chi Lan rốt cuộc vẫn cắn răng đem tiền trả cho Hoắc Húc, qua lần này nhà bọn họ lại nghèo rớt mồng tơi.

Triệu Chi Lan rất áy náy, nếu không phải ngày đó bị Triệu Hưng làm tức đến điên rồi thì bà cũng không nghĩ không quản chuyện này, rồi để Hoắc Húc nhúng tay.

Nhưng …… Nhà bình thường làm gì có ai làm mai táng những 15 vạn chứ!

Có điều trả tiền rồi thì trong lòng Triệu Chi Lan cũng nhẹ nhàng.

Lúc bà đưa Bối Dao ra xe lửa đã nói với cô: “Dao Dao, mẹ trước sau đều cảm thấy cái cậu Hoắc Húc kia không tốt lắm, con nói thật với mẹ đi, con có thích cậu ta không?”

Bối Dao vội vàng lắc đầu.

Triệu Chi Lan nói: “Tuy rằng cậu ta thoạt nhìn tuấn tú lịch sự, nhưng mẹ càng nghĩ càng thấy không yên lòng. Con đừng đem chuyện này để trong lòng, tiền thì mẹ và cha con sẽ chậm rãi tích cóp, ân tình trả thì chúng ta không nợ cậu ta cái gì nữa. Con gái tìm bạn trai phải coi trọng nhân phẩm, biết không?”

Bối Dao cười nói: “Biết ạ, con cũng đã trưởng thành, rất nhanh sẽ đi làm. Về sau mẹ và cha cũng sẽ nhẹ nhàng chút.”

Mặt mày Triệu Chi Lan giãn ra, cũng lộ tươi cười.

Bối Lập Tài ở bên cạnh cũng nói: “Người một nhà bình bình an an là được, hiện tại chúng ta đều có công việc, có gì phải buồn.”

Bối Dao ngồi xe lửa về thành phố B, mà Bùi Xuyên đã trở về trước cô.

Lúc đó ở đại học B đã có hoa nở đầy vườn, một năm này sau khi kết thúc học kỳ năm 4, một năm nữa thôi là Bối Dao sẽ tốt nghiệp.

Lúc trước Bối Dao xin nghỉ một thời gian, lúc cô trở về thì đám bạn cùng phòng đều rất vui vẻ.

Nhưng mọi người cũng biết lúc trước bà ngoại Bối Dao qua đời, cho nên không đề cập đến chuyện này, sợ cô khổ sở. Bọn họ chỉ cãi cọ ầm ĩ chọc cho cô vui vẻ.

Bối Dao rất thích những người bạn thiện lương đáng yêu cùng phòng, cô nghiêng nghiêng đầu, cười nói: “Cũng có một tin tức tốt.”

Tất cả mọi người đều tò mò mà nhìn cô.

Bối Dao nói: “Bạn trai tớ ra tù rồi.”

Mọi người: “……”

Khóe miệng Vương Càn Khôn giật giật: “Không phải nói thời hạn thi hành án là tám năm sao, lúc này mới được bao lâu chứ? Bốn năm?”

Bối Dao gật gật đầu: “Anh ấy biểu hiện tốt nên được ra sớm.”

Tần Đông Ni ngược lại nghĩ thoáng, đã hiểu mỗi người có cách sống khác nhau, chỉ sợ Bối Dao tương lai vất vả chút, cô nàng cười chúc mừng: “Tốt quá, chúc mừng cậu.”

Nhưng bọn họ còn chưa nhìn thấy bạn trai Bối Dao thì hôm sau đã có một chiếc xe thể thao chở đầy hoa tươi ngừng dưới ký túc xá.

Hoắc Húc mặc tây trang đi giày da xuất hiện, bên trong xe thể thao mui trần đều là hoa hồng.

Các cô gái từ trêи lầu thăm dò, sôi nổi kinh ngạc cảm thán. Xe đó là siêu xe, người lại là soái ca, lại còn nhiệt tình như thế, từ buổi chiều vẫn luôn đợi đến khi tan lớp tự học buổi tối.

Sau đó không biết là ai nói đây chính là Hoắc thiếu của thành phố B, mới đi du học về!

Tổ tiên nhà họ từng có nguyên soái, Hoắc gia hiện tại cực kỳ có tiền.

Mọi người đều sôi trào lên!

Hoắc Húc đứng thẳng tắp, hắn kỳ thật có chút gấp. Năm lần bảy lượt Bối Dao đều không thèm để ý, ngẫu nhiên gặp được cô cũng tránh mặt. Triệu Chi Lan xương cốt cũng cứng, đem tiền trả lại hết.

Vì thế Hoắc Húc chỉ có thể trắng trợn táo bạo theo đuổi Bối Dao.

Trong lúc mọi người đều đang chờ mong không biết cô gái nào may mắn thì Bối Dao trở về từ tiết học buổi tối.

Thấy Hoắc Húc, cô theo bản năng lạnh mặt.

Mắt Hoắc Húc sáng rực lên, kỳ thật chính hắn cũng chưa ý thức được loại vui mừng sau khi đợi một hồi nhìn thấy Bối Dao này cũng không phải do diễn kịch, mà là từ trong lòng không chịu khống chế mà chui ra, kéo dài mãi, khiến hắn không dám tìm tòi nghiên cứu.

Hoắc Húc vội vàng lấy bó hoa từ trong xe ra đưa cho cô: “Tặng cho em.”

Rất nhiều người ở trêи ký túc xá xem náo nhiệt, mọi người thấy cô gái may mắn là Bối Dao thì trong lòng cũng đã hiểu rõ. Rốt cuộc cô cũng là hoa hậu giảng đường, cũng chỉ có cô gái xinh đẹp như thế mới có thể khiến Hoắc Húc chờ suốt một buổi chiều.

Dưới ánh mắt cực kỳ hâm mộ chờ mong của mọi người, Bối Dao lui về phía sau một bước, giọng cô thanh thúy sạch sẽ, lướt theo gió đêm khiến không ít người nghe được, cô nói: “Hoắc công tử, tôi có bạn trai rồi.”

Những lời này làm rất nhiều người đều ngẩn ngơ, tiếng ồn ào chợt ngừng.

Sắc mặt Hoắc Húc trầm xuống.

Hắn cũng không biết rõ hắn tức vì không chiếm được hay vì cái gì.

Hoắc Húc nói: “Có bạn trai cũng có thể chia tay, em còn chưa kết hôn thì tôi vẫn đợi.”

Những lời này vừa nghe thì cực kỳ có khí phách, khiến đa số các cô gái đều mắt sáng lấp lánh.

Bối Dao lại tức đến bật cười, không chút khách khí thể hiện sự chán ghét của mình: “Lần đầu tiên có người đem việc làm ' tiểu tam ' ra nói đến đúng lý hợp tình như vậy. Hoắc công tử, mong anh tự trọng.” Bối Dao nhìn thẳng phía trước rồi đi lên lầu.

Tần Đông Ni giơ ngón tay cái lên: “Dao Dao thật trâu bò!” Trời ạ, khuôn mặt của Hoắc Húc đều xanh cả rồi.

Chuyện này còn chưa xong, ngày hôm sau không biết ai mang chuyện hoa hậu giảng đường có bạn trai tung ra ngoài.

Nhưng đã năm 4 rồi mà cũng không thấy Bối Dao yêu đương với ai, hoa hậu giảng đường có bạn trai, sao có thể chứ?

Mọi người sôi nổi đoán xem đó là ai, cũng có người nói: “Không có khả năng, hơn phân nửa là Bối Dao vì cự tuyệt Hoắc Húc theo đuổi mà nói dối.”

Trong lúc nhất thời mọi thuyết đều xôn xao.

~~~

Tại tổng bộ công ty Cẩm Giang.

Thiệu Nguyệt có chút luống cuống, lặng lẽ gọi điện thoại cho Hoắc Húc: “A Húc, anh còn chưa theo đuổi được cô ta sao?”

Hoắc Húc cũng rất bực bội: “Không, cô ta nói …cô ta đã có bạn trai.”

Lúc hắn nói những lời này thì không cảm nhận được ngữ khí của mình nhưng Thiệu Nguyệt lại nghe ra trong đó cất giấu không cam lòng và mất mát.

Thiệu Nguyệt ghen ghét!

Chẳng lẽ Hoắc Húc thật sự thích con bé Bối Dao kia sao? Không phải hắn hứa sẽ yêu mình cả đời sao? Nhưng phải lựa chọn giữa tính mạng và tình yêu thì tình yêu chỉ là cái rắm!

Thiệu Nguyệt nhịn xuống ghen ghét, réo rắt thảm thiết nói: “Anh ngẫm lại chút, lúc mới về nước, chúng ta đã bị tai nạn xe cộ. Người đàn bà điên Khương Hoa Quỳnh kia sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Bà ta vẫn luôn điều tra việc năm đó, cũng cho rằng con trai bà ta là do anh hại chết. Em không muốn chết, 5 năm trước em vì anh mà đã làm mọi thứ, đời này em muốn ở bên anh cả đời.”

Nghe Thiệu Nguyệt nói đến khoảng thời gian khó khăn trong quá khứ, Hoắc Húc cắn răng: “Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ tốt cho em.”

5 năm trước, Hoắc Húc ở thành phố C*, ngoài Thiệu Nguyệt thì hắn chỉ từng tiếp xúc với Bối Dao trong ngày mưa kia.

*Bên cv là thành phố B nhưng 5 năm trước thì chính là năm Bối Dao học cao nhị, hẳn là thành phố C mới đúng. Tớ nghĩ chắc tác giả nhầm đôi chút nên tớ để thành phố C nha.

Thiệu Nguyệt vẫn luôn vì hắn trả giá, thậm chí còn vì hắn mà bị hủy dung. Khi đó Hoắc Húc đã thề sẽ không để cô ta vì chuyện của anh trai hắn là Hoắc Nam Sơn mà gặp nguy hiểm.

Chỉ có hắn và Bối Dao ở bên nhau, thể hiện việc thích cô cuồng nhiệt thì mới có thể tạm thời quấy nhiễu tầm mắt của Khương Hoa Quỳnh, để bà ta không đoán ra được chân tướng năm đó, cũng vì Thiệu Nguyệt mà tranh thủ một chút hi vọng sống.

Hoắc Húc bắt đầu điều tra tên “Bạn trai” trong miệng Bối Dao kia.

Hắn cho rằng Bối Dao chỉ tìm cớ, không nghĩ tới cô thực sự có bạn trai!

Chờ đến khi tư liệu được trình lên, sắc mặt Hoắc Húc khó coi cực kỳ. Vì sao hắn lại bại bởi một kẻ …… Từng ngồi tù, còn bị tàn phế chứ!

Bùi Xuyên! Trạng Nguyên kỳ thi đại học bốn năm trước, hiện tại vẫn có thể tìm được tin tức lúc trước.

Hoắc Húc đem toàn bộ đồ trêи bàn gạt hết xuống đất, thư ký nơm nớp lo sợ đứng ở ngoài cửa.

Hoắc Húc khi đó còn chưa ý thức được, so với tỉnh táo trù tính, trêи mặt hắn càng có nhiều mất mát và phẫn nộ.

Cô thà thích một kẻ tàn phế chứ không chịu thích hắn, vì sao trước sau không để ý đến hắn?

~~~

Tháng tư, vườn trường đột nhiên xuất hiện một quả dưa to đến kinh thiên động địa!

Bạn trai của hoa hậu giảng đường Bối Dao lên cao trung đã ngồi tù, còn là một kẻ không có cẳng chân!

Tin đồn này giống như mọc chân, chỉ mấy ngày đã truyền khắp vườn trường.

Có người nghi ngờ nói: “Không thể nào, nhiều người theo đuổi cô ấy như vậy, sao có thể?”

Cũng có người tin tưởng: “Sao lại không thể, cậu nghĩ lại đi, mấy năm trước bởi vì bạn trai ngồi tù nên mọi người chưa bao giờ thấy hắn đến gặp Bối Dao. Bối Dao lúc trước cũng tự mình thừa nhận có bạn trai, hơn phân nửa là thật rồi.”

Trà mai nở, lúc Bối Dao ôm sách y đi ngang qua, mấy nữ sinh che miệng cười trộm, cất giọng không nhỏ nói: “Còn tưởng hoa hậu giảng đường ánh mắt rất cao, người nào theo đuổi cũng chướng mắt, không nghĩ tới lại thích dạng người như thế, không nói sớm.”

Bối Dao mím môi, gắt gao nắm chặt sách.

Cô không thèm để ý dư luận này đó, trước kia cô nghĩ, có một ngày công khai với Bùi Xuyên thì những người tâm địa không tốt sẽ nói lời khó nghe. Nhưng lúc thấy bọn họ dùng từ ngữ thô bỉ nói về Bùi Xuyên như vậy thì cô vẫn nhịn không được tức giận.

Vương Càn Khôn tính tình bạo, cô nàng cười lạnh nói: “Chuyện của người khác, liên qua cái rắm gì đến mấy người? Có người miệng thối, lớn lên còn xấu!”

Nữ sinh kia phản bác: “A, thì sao, tôi cũng không mù mắt. Hơn nữa tôi có nói cô đâu, cô nhảy lên làm gì?”

Vương Càn Khôn bẻ tay kêu vang: “Chỉ là muốn đánh loại người như cô mà thôi.”

Nhưng cô nàng còn chưa động thủ thì Bối Dao đã lạnh giọng mở miệng: “Cậu nói tôi thích người thế nào? Nói rõ ràng?”

Nữ sinh kia có chút sợ, nhưng vì mặt mũi mà còn muốn nói gì đó, có điều lại bị bạn lôi đi.

Vương Càn Khôn hướng về phía bọn họ vẫy vẫy nắm tay: “Nên đánh loại người này một trận.”

Bối Dao cũng muốn động tay, nhưng cô lại hít một hơi thật sâu, sau đó lắc đầu: “Càn khôn, trở về đi học thôi, loại này…… quá nhiều.”

Người như vậy vĩnh viễn sẽ không hiểu được việc nói những lời độc ác là tội ác bạo lực cỡ nào.

Quả nhiên mấy ngày tiếp theo những kẻ mang chuyện này ra đàm luận khinh thường rất nhiều. Cho dù đi đánh từng người thì cũng không thể ngăn được, dù sao miệng cũng mọc trêи người người ta. Dù sao thì mình bưng kín người này, không bưng kín được người khác.

Vào năn cao tam kia, lúc chuyện chân Bùi Xuyên bị lộ ra, các bạn học lại yên lặng nói cổ vũ anh.

Nhưng lần này lại khác, anh có thêm một thân phận tội phạm. Mà người ta không bao giờ bao dung cho thân phận này.

Hơn nữa có người sau lưng thúc đẩy nên lời đồn đãi càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí có người nói Bùi Xuyên đã ra tù, lại là một kẻ không có nghề nghiệp.

~~~

Kim Tử Dương nghe thấy việc này thì tức muốn chết: “Xuyên ca! Ai lại độc như thế, để em giết chết nó.”

Bùi Xuyên cười lạnh: “Là Hoắc Húc.”

Kim Tử Dương: “……”

Bùi Xuyên đã tới viện nghiên cứu làm việc, lúc Kim Tử Dương biết anh là nhà khoa học thì quả thực sợ đến ngây người. Ở trong mắt loại học tra như hắn thì nhà khoa học này chính là một sự tồn tại thần thánh.

Nhưng Kim Tử Dương biết Bùi Xuyên cải tạo ra có bao nhiêu giỏi giang, còn người khác đâu có biết!

Trêи mặt Bùi Xuyên vẫn bình tĩnh, cũng không có cảm giác tự ti hoặc khó chịu.

Kim Tử Dương cẩn thận xem xét: “Anh không tức giận à?”

Những người bên ngoài nói khó nghe như vậy, cái gì mà tàn phế, cái gì cóc ghẻ, tội phạm……

Bùi Xuyên mở máy tính, bình tĩnh nói: “Như vậy mới tốt.”

Anh vốn dĩ chính là cóc ghẻ, nhưng thịt thiên nga anh nhất định phải ăn.

Từ nhỏ đến lớn, chẳng lẽ anh còn chưa nghe đủ những lời đồn đãi vớ vẩn về mình sao?

So với tốc độ điều tra của Hoắc Húc thì Bùi Xuyên tra còn nhanh hơn.

Anh là cao thủ máy tính, một tháng này anh không ngừng nghỉ mà tìm kiếm, cũng không tìm mọi cách đưa tiền cho Triệu Chi Lan, cũng không ngăn cản những lời đồn đãi vớ vẩn tản đi.

Bùi Xuyên một lòng tra quá khứ của Hoắc gia.

Kết quả đương nhiên là có kinh hỉ.

Ngón tay thon dài lạnh băng của anh điểm điểm trêи bàn phím, xuất hiện ảnh chụp Thiệu Nguyệt.

Người phụ nữ này đã bí mật về nước, xuống máy bay, còn có việc 5 năm trước. Đương nhiên, còn có hai nhân vật quan trọng khác là Khương Hoa Quỳnh và Hoắc Nam Sơn.

5 năm trước Hoắc Nam Sơn chết ở thành phố B, gia chủ Hoắc gia là Hoắc Nhiên cùng chủ mẫu là Khương Hoa Quỳnh ly hôn. Hoắc Nhiên yểm hộ đem đứa con riêng là Hoắc Húc đưa ra nước ngoài.

Khương Hoa Quỳnh không tra ra được nguyên nhân cái chết của Hoắc Nam Sơn. Mọi thông tin đã sớm bị xóa hết, Bùi Xuyên tự nhiên cũng tra không ra. Nhưng điều này không cản trở Bùi Xuyên liên tưởng chuyện Hoắc Húc vì cái gì muốn theo đuổi Bối Dao.

Thế lực của Khương Hoa Quỳnh rất mạnh, lại là một người đàn bà điên mất con.

Hoắc Húc muốn một tấm chắn cho Thiệu Nguyệt!

Hắn từng gặp Bối Dao ở thành phố C, cô đủ xinh đẹp, đủ khiến người ta động tâm. Thế là đủ để Khương Hoa Quỳnh tin tưởng Hoắc Húc thiệt tình yêu cô.

Bọn họ lựa chọn Bối Dao.

Bùi Xuyên nhắm mắt, cưỡng bách chính mình không bộc phát phẫn nộ. Phẫn nộ không giải quyết được vấn đề. Anh muốn Hoắc Húc và Thiệu Nguyệt phải trả giá lớn,muốn trêи tay mình sạch sẽ, anh còn muốn …… Lợi dụng chuyện này cưới Bối Dao.

Đối với cha mẹ trong thiên hạ thì còn có chuyện gì đáng sợ hơn kẻ muốn hại con gái của mình chứ?

Anh biết mình đê tiện, nhưng so với việc gả con gái cho một kẻ kiện toàn nhưng mang đến nguy hiểm tính mạng, bọn họ sẽ không thể không chấp nhận…… một kẻ tàn phế như anh.

Bùi Xuyên sửa sang lại những tư liệu đó.

Anh không vội, còn không phải chỉ bị nhạo báng thôi sao?

Bùi Xuyên chờ Hoắc Húc chó cùng rứt giậu mà gây áp lực lên Triệu Chi Lan cùng Bối Lập Tài.

~~~

Lời đồn đại trong trường còn chưa bình ổn xuống thì Hoắc Húc lại lần nữa trắng trợn theo đuổi Bối Dao.

Hắn tặng cô hết thứ nọ đến thứ kia, hoa tươi, xe thể thao, phòng ở, còn cực lực quét sạch lời đồn, bảo hộ thanh danh cho Bối Dao.

Nhưng Bối Dao lại chẳng nhận thứ gì.

Mọi cách đều vô dụng, trong lòng cô có chán ghét sẵn có dành cho Hoắc Húc, còn có nội dung trong nhật ký khiến cô không hề có hảo cảm với hắn. Cho dù hắn biểu hiện tốt thế nào thì Bối Dao cũng không phản ứng lại.

Tình cảm của cô rất rõ ràng, cô đã thích ai thì sẽ thích người đó cả đời một cách chân thành.

Ngược lại, cô đã ghét ai thì vô cùng kiên định, sẽ không chút dao động.

Hoắc Húc cắn răng, được, cô không muốn chấp nhận tôi đúng không?

Vậy người nhà cô hẳn sẽ đồng ý! Cái tên cậu tham tài vô dụng kia khẳng định sẽ nguyện ý.

Cha mẹ Bối Dao sợ là còn không biết cô qua lại với một tên tàn tật vừa ra tù đâu nhỉ? Hoắc Húc nghĩ so với tên kia mọi người hẳn là sẽ ủng hộ hắn và Bối Dao ở bên nhau hơn!

Chiếm không được tình cảm của Bối Dao thì hắn phải có biện pháp khác. Hắn không có nhiều thời gian, hắn cần phải cưới Bối Dao.

Nếu như bọn họ không đồng ý thì hắn sẽ ép cưới, nhà hắn không tầm thường, hiện tại non nửa Hoắc gia đều nằm trong tay hắn, cô nhất định phải gả!

Kỳ thật có đôi khi hắn nghĩ, nếu không thể quang minh chính đại cưới Thiệu Nguyệt thì kết hôn với Bối Dao …… Kỳ thật trong lòng hắn không bài xích.

Hoắc Húc khởi hành đến thành phố C.

Nếu không có gì ngoài ý muốn thì hắn có thể lấy được hộ khẩu nhà cô trước.

~~~

Bùi Xuyên cười cười, anh thật vui khi Hoắc Húc nghĩ như vậy.

Sau giờ ngọ anh khép máy tính lại, gọi điện cho Bối Dao.

Hiện tại cô vẫn chưa biết gì hết.

Lúc này Bối Dao mới ngủ trưa dậy, giọng nói có chút mê mang, lộ ra chút mềm mại: “Bùi Xuyên, anh hết bận rồi à?”

Bùi Xuyên nói mình có một chuyện quan trọng cần làm, Bối Dao đoán anh đang đi tìm việc, vì nghĩ đến tôn nghiêm của bạn trai nên cô không mở miệng hỏi tiến triển.

Bùi Xuyên nói: “Anh chưa xong việc, nhưng rất nhanh sẽ xong.”

Cô chớp chớp mắt, không tỉnh táo lắm: “À.” Bối Dao vẫn còn mệt rã rời.

Bùi Xuyên thấp giọng nói: “Anh rất thích em, Dao Dao.” Rất yêu, yêu vô cùng.

Cô cười: “Ừ, em biết.”

Hắn nói: “Em đừng chán ghét anh được không?”

Cô cọ cọ gối đầu, mềm mại nói: “Được.”

Hồi lâu anh không nói chuyện, thẳng đến khi Bối Dao ngủ mất, anh nghe thấy bên kia tiếng hô hấp vững vàng truyền đến mới trịnh trọng nhẹ giọng nói: “Về sau anh sẽ đối xử tốt với em.”

Đời này anh sẽ không phụ em.

Sau khi mọi thứ kết thúc thì cầu em đừng nóng giận, cũng đừng ghét bỏ anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook