Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 17: Bảo vệ

Đằng La Vi Chi

14/12/2020

Mùa đông năm 2003, tuyết rơi đầy toàn bộ tiểu khu, núi xanh trong khoảnh khắc đầu bạc.

Trêи TV các loại tin tức đều bị Thường Tuyết chiếm đầu đề. “Ngày xưa 'Ngọc Nữ' thế nhưng thành tiểu tam, phú hào Hongkong vì người đẹp mà vứt bỏ vợ con.”

“Thường Tuyết ngã bước, hình tượng cao lãnh tan vỡ.”

“Bộ phim điện ảnh mới của Thường Tuyết phòng bán vé gặp phải nguy cơ.”

……

Đủ loại tin tức ác liệt ảnh hưởng rất lớn, mọi người ăn xong cơm chiều, liền vây quanh ở trước TV xem tin tức như vậy. Các fan của Thường Tuyết cũng không dám tin tưởng cái tin tức này, còn có ý đồ làm sáng tỏ, đương sự Thường Tuyết vẫn luôn không có lộ diện.

Không biết ai chỉnh Thường Tuyết, chuyện này quan hệ xã hội cuối cùng vẫn là không có làm tốt, giống như núi lửa phun trào, tin tức Thường Tuyết làm tiểu tam truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Nhân thiết “Ngọc Nữ” gần mười năm không còn tồn tại nữa, từ đây Thường Tuyết rời khỏi sân khấu của một minh tinh.

Triệu Chi Lan nghẹn họng nhìn trân trối tin tức che trời lấp đất cùng các loại báo chí, bà nhịn không được cảm thán nói: “Mệnh a, có đôi khi thật đúng là nói không chừng.”

Thường Tuyết xuống dốc, điều mà Triệu Tú kiêu ngạo nhất đã không còn, ngược lại dưới ảnh hưởng như vậy, xuất hiện một loại kỳ dị xấu hổ.

Triệu Tú vẫn luôn đem Phương Mẫn Quân lui tới đắp nặn theo hình tượng của Thường Tuyết, hiện giờ Thường Tuyết bị bắt rời khỏi giới giải trí, phỏng chừng Triệu Tú không bao giờ nguyện ý để cho Phương Mẫn Quân cùng Thường Tuyết liên hệ đến.

Bối Dao nhìn tin tức này, nhíu mày trầm tư, nếu Phương Mẫn Quân cuối cùng lớn lên không giống Thường Tuyết như vậy, đối với Phương Mẫn Quân mà nói, chưa chắc không phải một chuyện tốt.

Nhưng Phương Mẫn Quân đã dọn ra tiểu khu, hiện giờ lại là nghỉ đông, không biết Phương Mẫn Quân là tình huống như thế nào.

Bối Dao có chút lo lắng cho cô ta, tuy rằng Phương Mẫn Quân có chút cao lãnh, nhưng rốt cuộc không phải người xấu tội ác tày trời. Cô nhớ tới nhà Bùi Xuyên có di động cùng điện thoại.

Bên ngoài tuyết rơi lớn, Bối Dao ôm bài tập nghỉ đông của mình đi đến nhà Bùi Xuyên.

Bùi Hạo Bân mở cửa, mặt mày giãn ra: “Là Bối Dao a, bên ngoài lạnh lẽo, mau tiến vào đi.”

“Cảm ơn chú Bùi ạ.”

“Tiểu Xuyên ở trong phòng, để chú đi gọi nó. Dì Tưởng không ở nhà, Bối Dao tùy tiện ngồi nhé.”

Bối Dao liên thanh nói lời cảm ơn.

Nhà Bùi Xuyên sạch sẽ ngăn nắp, Bùi Hạo Bân là quân nhân, cho nên trong phòng đồ vật bày biện chỉnh chỉnh tề tề. Đây là lần thứ hai từ lúc nhỏ đến bây giờ Bối Dao đến Bùi gia.

Bùi Xuyên cũng không thích không gian riêng tư bị xâm phạm, cho nên Bối Dao vẫn luôn tôn trọng kiêng kị này của anh.

Bùi Hạo Bân cẩu thả, lại không nghĩ nhiều như vậy. Cửa phòng ở tận cùng bên trong đột nhiên không kịp phòng ngừa bị Bùi Hạo Bân mở ra, Bối Dao vừa quay đầu, liền thấy một Bùi Xuyên rất nhiều năm chưa thấy.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi lớn, anh ngồi ở bàn học, lắp ráp một cái dụng cụ kỳ quái mà cô nhìn không hiểu.

Thiếu niên thân hình vẫn như cũ hơi đơn bạc, anh ngồi ở trêи xe lăn, trêи đùi che lại bằng cái thảm rất dài màu đen.

Anh quay đầu, liền thấy Bối Dao đang ôm sách.

Không khí trong một cái chớp mắt an tĩnh.

Bối Dao lần đầu tiên biết, anh ở nhà đều là không mang chi giả. Chỉ cần trước mặt người khác, Bùi Xuyên vĩnh viễn mang chi giả, thế cho nên làm người quên mất, anh trước nay đều không có chân.

Bộ cảm biến trong tay Bùi Xuyên tích tích hai tiếng, anh rũ mắt, đốt ngón tay rõ ràng bắn ra. Nó vỡ vụn.

Bùi Hạo Bân nói: “Tiểu Xuyên a, Bối Dao tới, các con cùng nhau chơi, cha có việc phải ra ngoài.”

Bùi Hạo Bân quần áo đều không kịp đổi, vội vàng ra ngoài.

“Thất thần làm cái gì, lại đây.”

Bối Dao xấu hổ cực kỳ, cô giống khi còn nhỏ co quắp giống nhau, sau khi tiến vào phòng anh hô hấp đều nhịn không được thả nhẹ.

“Bài tập không làm được?”

“Không phải.” Bối Dao ôm chặt bài tập nghỉ đông, hỏi anh, “Cậu có thể liên hệ được với Phương Mẫn Quân không?”

Bùi Xuyên ngước mắt, lạnh như băng đọc từng chữ: “Xen vào việc người khác.”

“Cậu ấy cùng chúng ta cùng nhau lớn lên, cậu không lo lắng cho cậu ấy sao?”

Bùi Xuyên dừng một chút, anh cảm thấy có chút buồn cười. Bối Dao đem anh nghĩ đến thật tốt quá, Phương Mẫn Quân là ai, anh dựa vào cái gì để ý cô ta chết sống tốt xấu? Nhưng mà trong ánh mắt nghiêm túc của cô, những lời này anh lại theo bản năng cảm thấy không thể nói cho cô nghe.

“Cậu có số điện thoại của cô ấy?”

“Không có.”

“Địa chỉ đâu?”

Bối Dao cúi đầu, mặt có chút hồng: “Không có.”

Bùi Xuyên liếc nhìn cô một cái, cô giống chim cút nhỏ, xấu hổ đến hận không thể đem chính mình chôn xuống.

Anh di chuyển xe lăn, đi ra phòng khách để máy bàn.

Bối Dao nhắm mắt theo đuôi đi theo phía sau anh.

Ngón tay thiếu niên đang ngồi ấn lên phím ấn xuống mấy con số, liền đối diện với cô đang ngồi xổm xuống ngẩng đầu mắt to nhìn anh chờ mong. Anh dời mắt, thấp giọng nói: “Chào cô Lý, em là Bùi Xuyên. Cô có thể cho em xin số điện thoại nhà bạn học Phương Mẫn Quân không ạ?”

“Lý do ấy ạ? Nhà bạn ấy lần trước chuyển nhà, có đồ để ở nhà em, muốn thông báo cho bạn ấy lấy về ạ.”

“Tốt, cảm ơn cô, em nhớ kỹ.”

Anh ngắt điện thoại, lại tích tích tích ấn xuống mấy số, sau đó đem ống nghe đưa cho Bối Dao.

Bối Dao cầm điện thoại, đầu kia rất nhanh liền thông. Là thanh âm của Triệu Tú: “Uy? Tìm ai?”

“Dì Tú, con là Bối Dao, con có thể cùng Mẫn Mẫn nói chuyện không?”

“Con đợi chút, để dì đi gọi con bé .”

Qua thật lâu, lúc Bối Dao có chút bất an, đầu kia truyền đến thanh âm khàn khàn của cô gái: “Uy.”

“Mẫn Mẫn, tớ là Bối Dao.”

Đôi mắt đen của Bùi Xuyên nhìn tiểu thiếu nữ đang gọi điện thoại.

Tóc dài hơi cuốn của cô rối tung ở sau người, cô mặc áo khoác màu lam nhạt. Cô nắm chặt khóa áo ở trêи vạt áo, có vẻ có chút khẩn trương. Bùi Xuyên nghe cô nói: “Mẫn Mẫn, năm nay tiểu khu có hoa mai nở rồi, đặc biệt thơm. Mẹ tớ làm lạp xưởng ăn rất ngon, khai giảng tớ mang cho cậu được không?”

“…… Chúng ta khi nào cùng đi công viên trò chơi đi, nghe nói thành phố C xây một cái công viên trò chơi mới rất lớn , tớ lớn như vậy còn chưa có đi công viên trò chơi để chơi, cậu có thể cùng đi với tớ không?”

“Đừng khóc nhé.” Cô ôn nhu nói, “Cậu là Phương Mẫn Quân, không phải Thường Tuyết.”

Tiểu cô nương ở đầu kia mặt vốn lạnh lùng, hiện tại khóc đến cuồng loạn, trong túi còn cất giấu một con dao gọt hoa quả. Lúc Bối Dao gọi điện thoại tới, kỳ thật là cô ta đang định cắt tay.

Cái tên Phương Mẫn Quân này, mười mấy năm vinh nhục, tựa hồ đều cùng Thường Tuyết móc nối. Hiện giờ tín ngưỡng sập, Phương Mẫn Quân khó chịu đến khó có thể hô hấp.

Nhưng mà thông qua cuộc điện thoại này, làm cô ta thống thống kɧօáϊ kɧօáϊ khóc ra.

Đúng vậy, cô ta mới mười hai tuổi, còn không có đi qua công viên trò chơi mới, chưa thấy cây mai ở cửa tiểu khu vẫn luôn không nở hoa bộ dáng nở hoa của nó. Cô ta sợ đau, cô ta cũng là luyến tiếc chết. Cô ta nhiều lần ngóng trông ai có thể cứu cô ta, nhưng cô ta trăm triệu không nghĩ tới, người này sẽ là Bối Dao. Từ nhỏ đến lớn đều bởi vì Thường Tuyết mà cô ta luôn đè nặng Bối Dao.

Phương Mẫn Quân dần dần được trấn an tốt.

Bối Dao ngắt điện thoại, mới thấy ánh mắt lãnh đạm ở phía trước của Bùi Xuyên.

Cô sờ sờ túi của mình, nhẹ giọng nói: “Thực xin lỗi nha, dùng điện thoại nhà cậu lâu như vậy, tớ lấy tiền trả cho cậu nhé.”

Cô sờ soạng lấy ra một tờ 50 đồng, cơ hồ đây là tất cả tài sản trong tiểu kim khố của cô.

Bùi Xuyên cười lạnh: “Cậu thật hào phóng.”

Anh nhận lấy tờ 50 đồng kia, cầm tiền giấy thưởng thức một chút: “Phương Mẫn Quân là gì của cậu, đây là tất cả tiền của cậu đi? Vẫn là nói, cậu đối ai đều như vậy?”

Bối Dao cảm thấy không thể hiểu được.

Phương Mẫn Quân không phải người nào của cô, nhưng cô suy nghĩ thật lâu, nếu cô là Phương Mẫn Quân, tâm thái cũng sẽ hỏng mất. Chuyện này nếu như tiếp tục không đi xuống, khả năng sẽ rất nghiêm trọng. Nếu không nghiêm trọng, từ trước đến nay Bối Dao tự nhiên cũng sẽ không quản chuyện của Phương Mẫn Quân.

Hai ngón tay của Bùi Xuyên nắm tiền giấy, nhẹ nhàng sử dụng lực. Nó rơi vào thùng rác.

Bối Dao theo bản năng “Oái” một tiếng, ngồi xổm xuống đem nó nhặt ra. Thiếu niên hỉ nộ vô thường đã đẩy xe lăn đi về phòng rồi.

“Bùi Xuyên, Bùi Xuyên……”

Cửa phòng phịch một tiếng ở trước mắt cô khép lại.

Bối Dao nhìn cửa ở trước mắt đóng chặt, lần đầu tiên sinh ra một chút ủy khuất. Cô rốt cuộc cũng mới mười hai tuổi, vẫn ở độ tuổi muốn người khác dỗ dành. Cô thường thường không hiểu Bùi Xuyên vì cái gì tức giận, cũng như cô không biết nên làm như thế nào để thiếu niên tâm tư thâm trầm này cao hứng.

Bối Dao cực lực thoái nhượng, cho anh hết thảy những gì chính mình cảm thấy tốt nhất. Nhưng mấy thứ này có lẽ tựa như tờ tiền giấy này, nếu như anh khinh thường, đảo mắt liền sẽ ném vào thùng rác.

Cô chớp chớp mắt, có chút muốn khóc, cuối cùng cũng không gõ cửa phòng anh, đóng cửa nhà anh, rời khỏi Bùi gia.

Bối Dao đạp lên trêи nền tuyết, mỗi bước đi là một bước chân nhỏ đáng yêu.

Sau bức màn của tầng 4, Bùi Xuyên rũ mắt nhìn cô.

Như vậy là đối vớianh không kiên nhẫn sao?

Cho nên anh, Phương Mẫn Quân, hoặc là Trần Hổ, Lý Đạt, ở trong lòng Bối Dao không có bất luận cái gì khác nhau.

Bùi Xuyên nghe thấy cô dỗ dành Phương Mẫn Quân. Trời cao cho cô một giọng nói mềm mại ngọt ngào, thời điểm nhẹ giọng dỗ dành người khác, làm nhân tâm đều mềm nhũn. Cô đã từng dỗ dành mình như thế nào, hôm nay chính là dỗ dành Phương Mẫn Quân như thế, tương lai có lẽ sẽ là Trần Hổ, Lý Đạt, bất luận một người nào.

Anh biết chính mình tức giận đến không hề có lý do, thậm chí là có vẻ tố chất thần kinh, nhưng anh khống chế không được cỗ trào phúng dâng lên từ đáy lòng.

Phảng phất có người đang nói, nhìn đi, Bùi Xuyên, ngươi ở trong mắt cô ấy, bất quá cũng chỉ là đứa trẻ đáng thương yêu cầu trợ giúp thôi.

Bùi Xuyên rõ ràng không nên tức giận, anh chỉ là một kẻ tàn phế vốn dĩ không có bất luận bạn bè nào. Chính là ngày đó ở chỗ rẽ chỗ nghe thấy được lời nói của Trần Hổ cùng Lý Đạt, nội tâm lặng yên không một tiếng động gieo một viên hạt giống.

Thiếu niên thông thường không có trưởng thành sớm như thiếu nữ, chính là năm chưa đi vào sơ nhị này, Bùi Xuyên ngây thơ lại ngây ngô mà hiểu được rằng, tâm tình của mình khi đối mặt Bối Dao không giống nhau.

Mà cô thì không biết, cái gì cô cũng không biết.

Anh nhìn dấu chân nhỏ trêи nền tuyết càng lúc càng xa, ngón tay tái nhợt gắt gao cầm tay vịn xe lăn.

~~~

Bối Dao mở quyển vở bí mật của mình ra, trêи đó là bí mật từ nhỏ đến lớn không thể nói với bất luận người nào của cô.

Bản thể đến từ tương lai của mình, hy vọng mình đối Bùi Xuyên tốt một chút, lại tốt một chút. Bối Dao biết được đạo lý ngàn năm phải nhớ đến ân tình của người khác, cô đem quyển nhật ký dùng hộp nhỏ mới tinh khóa vào, như vậy ai đều sẽ không mở ra.

Không bao lâu liền đầu xuân, thành phố C lạnh đến mau, ấm lại cũng mau, Bối Dao thực mau liền thay áo bông thật dày, mặc vào quần áo thời trang mùa xuân.

Đầu xuân vui mừng nhất là với Hoa Đình, cô nàng kinh ngạc phát hiện, tất cả bạn nữ trong lớp đều giống mình, đều bắt đầu phát ɖu͙ƈ. Như là gió xuân ôn nhu mà thổi một hơi, qua ngực các cô gái. Trước ngực dần dần phồng lên, lúc này cô nàng không còn là người đặc biệt nữa, lúc này không cần Bối Dao bảo, Hoa Đình đi đường cũng là thẳng sống lưng mà đi.

Bối Dao cũng vừa bắt đầu phát ɖu͙ƈ, ngực nhỏ thường xuyên sẽ có chút đau. Cô rất cẩn thận không đụng tới chúng nó.

Hoa Đình đỏ mặt ở bên tai cô nhỏ giọng hỏi: “Dao Dao, cậu tới cái kia sao?”

“Không có.”

“Ừ, tớ khoảng thời gian trước nó tới rất hoảng sợ, thiếu chút nữa bị dọa khóc, còn tưởng rằng chính mình bị bệnh nan y.”

“Sẽ không, đó là cậu trưởng thành.”

Hoa Đình hỏi cô: “Cậu đang làm gì vậy? Xỏ nhiều hạt châu như vậy.”

“Làm vòng bình an.” Thiếu nữ hồn nhiên mặt mày ôn nhu, cô mang theo ý cười nói, “Sắp tới sinh nhật Bùi Xuyên rồi.”

Cuối mùa xuân chính là sinh nhật Bùi Xuyên, tuy rằng anh gần đây tính tình rất kỳ quái, không hề nguyện ý cùng mình tan học cùng nhau về nhà, lần trước phát xong tính tình về sau cũng không chủ động hòa giải, nhưng cô không tức giận với anh.

“Bùi không cao hứng” đã như vậy “Keo kiệt”, nếu là cô cũng keo kiệt thì không phải nha!

Hoa Đình hừ một tiếng: “Cậu làm gì mà đối với cậu ta tốt như vậy, cậu ta đối với cậu một chút cũng không tốt.” Cũng chưa thấy Bùi Xuyên đối với Dao Dao thật tốt.

Bối Dao đem hạt châu gắn tốt: “Cậu ấy trưởng thành thì sẽ tốt thôi.”

“Nói như là cậu biết cậu ấy trưởng thành sẽ như thế nào vậy.”

Cô không biết, chính là không ngần ngại mà đối tốt với anh.

Các nữ sinh trong lớp có biến hóa, Phương Mẫn Quân lại đột nhiên gầy ốm xuống. Hiện giờ dáng vẻ này của Phương Mẫn Quân, thế nhưng giống người trong trí nhớ của cô, gầy ốm, xương gò má cao. Chỉ qua một mùa đông mà Phương Mẫn Quân đột nhiên trở nên không hề giống Thường Tuyết.

Cô ta không xinh đẹp, trêи người có một loại hơi thở tiêu điều, ngược lại nhiều một ít nhân khí.

Không khí xung quanh Phương Mẫn Quân vẫn thực xấu hổ, ngược lại là chính Phương Mẫn Quân làm bộ không thèm để ý.

Hoa Đình chống cằm: “Trước kia không thích cậu ta, hiện tại cậu ta còn rất đáng thương. Thường Tuyết làm sai sự tình, cậu ta lại không có làm sai.”

Bối Dao tán đồng gật gật đầu.

“Cậu biết không, trước kia còn có người thảo luận hoa hậu giảng đường là Phương Mẫn Quân hoặc vẫn là Thượng Mộng Nhàn, học kỳ này Phương Mẫn Quân làm mọi người đều cảm thấy thỏa thỏa là Thượng Mộng Nhàn, Phương Mẫn Quân nơi nào còn có bộ dáng của hoa hậu giảng đường.”

Thượng Mộng Nhàn? Bối Dao cảm thấy tên này thực quen tai.

Bối Dao đi học sớm một năm, rất nhiều người, rất nhiều chuyện đều không giống nhau. Cô vắt hết óc suy nghĩ ký ức xa xôi, mới phát hiện xác thật có một người như vậy.

Cô đời trước so với Thượng Mộng Nhàn nhỏ hơn hai lớp.

Chờ đến khi sơ tam cô hoàn toàn trở nên xinh đẹp, có người đã từng lặng lẽ nói cho cô nghe: Nếu là lúc ấy cậu là dáng vẻ hiện tại này, hoa hậu giảng đường khẳng định không tới phiên Thượng Mộng Nhàn. Cậu so với cô ta đẹp vô số lần!

Nhưng mà Bối Dao lúc này trêи mặt còn mang theo tính trẻ con thở dài, đẹp hay không không quan trọng, cô trước vẫn là lo sinh nhật của Bùi không cao hứng.

~~~

Học kỳ hai cuối mùa xuân, sơ nhị Thượng Mộng Nhàn có được danh hiệu hoa hậu giảng đường.

Nữ sinh mười bốn tuổi, tư dung thanh lệ, so bạn cùng lứa tuổi đều nhiều hơn một tia vũ mị. Phương Mẫn Quân xuống dốc, được lợi nhiều nhất chính là Thượng Mộng Nhàn, cô ta gần đây bàn học đều được nhét đầy thư tình.

“Thượng Mộng Nhàn, tớ đã nói rồi, Phương Mẫn Quân kia tính là gì, còn không phải là có điểm điểm giống minh tinh, hiện tại minh tinh xuống dốc, Phương Mẫn Quân gầy đến da bọc xương, xấu muốn chết. Trước kia Cát Bác thích cô ta, hiện tại nhìn đến cô ta làm bộ không quen biết, ha ha ha cậu không biết thật nực cười.”

Thượng Mộng Nhàn buông gương, cũng cười.

“Bất quá cũng chỉ có thế thôi.” Bạn tốt của cô ta nói, “Cát Bác nói cho tớ biết, trước kia bọn họ ở lớp 7 số 1, mọi người đều thích Phương Mẫn Quân, có người lại mắt cũng chưa nhìn qua Phương Mẫn Quân, vẫn luôn lạnh mặt.”

Thượng Mộng Nhàn có chút cảm thấy hứng thú: “Nga? Ai nha?”

“Là Bùi Xuyên ở lớp của họ, tớ nghe nói nam sinh kia không có chân, cẳng chân là chi giả. Cậu biết chi giả là cái gì không? Chính là làm rất giống với chân thật, mang vào là có thể đi đường.”

Thượng Mộng Nhàn biểu tình lộ ra một tia chán ghét.

“Chính là một tên tàn phế như vậy, thế nhưng chướng mắt Phương Mẫn Quân, cậu có thấy buồn cười không? Cậu nói hắn là chướng mắt khinh thường, hay là không dám thích đây?”

Nữ sinh ở cái tuổi này, đề tài cảm thấy hứng thú từ nhỏ là đồ ăn vặt cùng trò chơi, dần dần tới ai thích ai, ai đối ai có hảo cảm.

Thượng Mộng Nhàn ngữ khí khinh miệt nói: “Hơn phân nửa bởi vì Phương Mẫn Quân mị lực không đủ, còn cả ngày tỏ vẻ cao cao thượng thượng như vậy, tớ muốn Bùi Xuyên kia phải tỏ tình với tớ, tin hay không?”

Bạn tốt che miệng cười nói: “Đương nhiên tin, cậu đẹp như vậy. Nam sinh tàn tật kia đến lúc đó đối với cậu muốn chết muốn sống thì làm sao bây giờ?”

Thượng Mộng Nhàn cũng nở nụ cười, cô ta buổi chiều tan học không có về nhà trước, mà đứng đợi Bùi Xuyên tan học ở trêи con đường kia.

Vòng qua vườn trường là đến chỗ khóm hoa thạch lựu nở rực rỡ, Bùi Xuyên theo bản năng nhìn qua tảng đá Bối Dao thường xuyên ngồi kia.

Chung quanh là tiểu hoa nhi mùa hè nở khắp nơi, anh nhìn đến một bóng dáng sau bụi hoa.

Bùi Xuyên bước chân chậm lại, anh từ nơi đó đi qua đi, chờ cô gái theo kịp.

“Cậu chính là Bùi Xuyên?” Ngữ khí nhẹ nhàng nghịch ngợm từ bên cạnh người truyền đến.

Mày nhỏ của anh khó phát hiện mà nhăn lại, mới phát hiện người nọ là thiếu nữ không quen biết.

Thượng Mộng Nhàn theo đi lên, ánh mắt mịt mờ mà đảo qua cẳng chân Bùi Xuyên, che dấu thần sắc ở trong mắt.

“Tôi là Thượng Mộng Nhàn, là lớp số 1 sơ nhị, nghe nói bên kia nhà mọi người ở mới xây một cái công viên nhỏ phải không? Cậu có thể mang tôi đi nhìn xem không?”

“Không thể.”

Ý cười trêи mặt Thượng Mộng Nhàn cứng đờ một giây, trong mắt khinh thường, nhưng là nghĩ đến nếu người đối với Phương Mẫn Quân khịt mũi coi thường, về sau sẽ giống như chó Nhật lấy lòng mình, cô ta liền nhịn xuống không kiên nhẫn trong lòng.

“Không sao, tôi tự mình đi cũng không sao.” Cô ta cố ý vô tình đi ở phía trước anh. Mùa hè nên cô ta mặc một cái váy ngắn, lộ ra đôi chân thon dài mỹ lệ.

Thượng Mộng Nhàn áo trêи là áo ngắn tay màu hoa hồng diễm lệ, lộ ra nửa bên bả vai, cô ta có loại phong tình mà nữ sinh tuổi này đều không có. Thượng Mộng Nhàn chắc chắn anh sẽ bị mình hấp dẫn, bước chân ưu nhã lại không chút để ý.

Trêи mặt Bùi Xuyên không có biểu tình, xuất hiện một tia trào phúng cực ít.

~~~

Bối Dao tan học đi một chuyến đến quầy bán quà vặt trước trường học, cô làm vòng bình an hạt châu màu đỏ thật xinh đẹp, nhưng là cứ đưa như vậy tựa hồ không tốt lắm, cô nghĩ tới nghĩ lui lại bỏ ra ba đồng tiền mua một cái túi đựng, đem vòng bình an kết cẩn thận mà thả vào.

Bối Dao nhanh chóng chạy theo nhưng chạy đến chỗ khóm hoa thạch lựu, đã không thấy bóng dáng của Bùi Xuyên đâu.

“Vẫn là không đợi mình.” Cô khe khẽ thở dài, trêи lưng là cặp sách nhỏ của mình, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, bước chân nhanh hơn trêи con đường đi về nhà. Trêи con đường từ sơ trung về đến nhà này, gần đây có xây công viên mới. Nghe nói còn mất hai năm mới có thể làm xong, điều này làm những đứa trẻ ở tiểu khu tức giận, có một loại tiếc nuối kêu “Trường học luôn chờ chúng ta tốt nghiệp liền sửa chữa lại”, công viên cũng như thế.

Chờ công viên sửa được rồi, các thiếu niên thiếu nữ liền đi học cao trung rồi.

Trêи đường hoa dại nở rực rỡ, dưới ánh nắng ngày hè, Bối Dao dùng tay nhỏ quạt gió. Cô bước chân vội vàng, không bao lâu, ngước mắt liền thấy bóng dáng Bùi Xuyên.

Sống lưng anh thẳng tắp, bước đi bởi vì không nhanh, thoạt nhìn nhiều thêm một phần thong dong.

Thiếu niên thanh tuyển, bên người anh lại theo một thiếu nữ. Bối Dao ngẩn người, ôm quà tặng ngừng lại. Cây kẽo kẹt kẽo kẹt mà kêu, Bối Dao lau tầng mồ hôi mỏng trêи trán, ngồi ở trêи tảng đá dưới tàng cây bách.

Cô nhìn bọn họ đi xa.

Vòng bình an bị cô ôm ở trong ngực, Bối Dao lần đầu tiên hoài nghi chữ viết ở trong quyển vở nhỏ kia là thật hay không.

Bùi Xuyên này lạnh như băng sương, sẽ giống như ở trong bút ký, đem ai đó trở thành tâm can mà yêu quý sao? Tâm trí hiện giờ của cô là mười hai tuổi, tuy rằng có mấy năm ký ức, nhưng lại chưa đến tuổi rung động, Bùi Xuyên lại có bạn bè mới, thoạt nhìn vẫn là nữ sinh thật xinh đẹp, cô thật lòng mà vui vẻ cho anh.

Bối Dao nghỉ đủ rồi, mới theo con đường này chậm rãi đi trở về.

Bùi Xuyên cũng không biết Bối Dao ở đằng sau, anh cho rằng cô đã về nhà trước rồi.

Thượng Mộng Nhàn ở bên cạnh đang nói chuyện: “Có phải cô Trương lớp cậu nói chuyện có hay không mang theo khẩu âm? Âm cuối sẽ cao lên?”

Bùi Xuyên mắt nhìn tiểu khu xưa cũ cách đó không xa, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.

Ngón tay anh lơ đãng khảy khóa bên cạnh cửa sắt, cửa sắt kia dễ như trở bàn tay liền mở ra, cửa sắt đinh linh linh rung động.

Một đường không thấy anh mở miệng, đột nhiên nghe anh đáp lại, Thượng Mộng Nhàn kinh hỉ cực kỳ, thế cho nên không phát hiện động tác của Bùi Xuyên. Cô ta đắc ý mà nghĩ, này không phải để ý mình sao, giả vờ thanh cao cái gì? Phỏng chừng này một đường đi này đều trộm nhìn mình. Thượng Mộng Nhàn cười, vừa định nói chuyện, đột nhiên từ tiểu khu lao ra một con chó hung mãnh sủa như điên.

Con chó này đấu đá lung tung, đảo mắt đã chạy đến bên cửa sắt.

Nếu là cửa đóng lại còn tốt, đáng tiếc cửa bị Bùi Xuyên “Vô ý thức” mở ra, con chó kia lao tới, ngửa thẳng đầu mà sủa.

Thượng Mộng Nhàn sợ tới mức thét chói tai: “Tránh ra, con chó chết tiệt, cút xa một chút.”

Một mặt cô ta kêu, một mặt hướng đến phía sau Bùi Xuyên để trốn. Muốn đẩy anh đi đối phó cái con chó kia.

Trong mắt Bùi Xuyên hiện lên một tia lạnh lẽo, vừa muốn dịch thân mình, liền thấy Bối Dao ở nơi xa đang ôm túi quà.

Thân thể anh đột nhiên cứng lại.

Con đường này là con đường mà anh cùng Bối Dao về nhà, Bối Dao vẫn luôn có chút sợ hãi con chó gặp người liền sủa như điên này của nhà bà Chu. Bà Chu yêu mến Bối Dao, vì thế còn làm riêng cửa sắt.

Lão nhân gia cố ý dặn dò Bối Dao cùng những đứa nhỏ trong tiểu khu bọn họ không được mở khóa cửa sắt, chó nhà bà hung dữ, cắn người không tốt.

Chính là Bùi Xuyên vừa rồi đem nó mở ra.

Anh không biết Bối Dao có nhìn thấy hay không, lại từ lòng bàn chân dâng lên một tia lạnh lẽo. Bùi Xuyên che dấu chính mình ti tiện, nhưng là anh không thể không thừa nhận, bắt đầu từ rất nhỏ, anh sớm đã không có loại phẩm chất thiện lương này.

Cha anh thiện lương cùng chính nghĩa mà cái giá phải trả lại chính là đôi chân của anh.

Con chó kia sủa hai tiếng liền nhào tới, Thượng Mộng Nhàn hoảng loạn thét lên chói tai. Tháng năm đầu hạ, người anh lại như là bị đông cứng ở tại chỗ, không sức lực đi trốn. Bối Dao chạy tới chỗ bọn họ.

Cô đang cầm túi quà trêи tay cũng không quản, nhặt đất đá trêи mặt đất ném con chó kia: “Tránh ra, không được cắn người.”

Tay cô phát run, đánh trúng con chó kia, nó “Ngao” một tiếng, xoay người hướng về phía cô sủa như điên.

Bối Dao nhặt một hòn đá, cũng mặc kệ có chính xác hay không, liều mạng hướng trêи người con chó mà ném.

Cô đứng ở phía trước anh, run rẩy hướng đến con chó kia mà rống: “Còn không đi đánh ngươi!”

Con chó kia cuối cùng kẹp chặt cái đuôi chạy vào cửa sắt.

Bối Dao không cao bằng Bùi Xuyên, cô phải nhón chân lên mới đem cửa sắt đóng lại được.

“Bùi Xuyên.” Thanh âm thiếu nữ nôn nóng, “Nó có cắn cậu không? Có chỗ nào đau hay không?”

Đôi mắt đen của Bùi Xuyên chăm chú nhìn cô. Hồi lâu anh thấp giọng nói: “Không có.”

Bối Dao nhíu mày nhìn cô gái phía sau anh so với mình lớn hơn, cô thoạt nhìn có chút quen mắt, là sơ nhị Thượng Mộng Nhàn sao? Bối Dao có chút tức giận, cô đi tới liền nhìn thấy một màn Thượng Mộng Nhàn đem Bùi Xuyên đẩy ra kia, cô tuy rằng cho rằng tâm lý Thượng Mộng Nhàn là sợ hãi, nhưng là cô ta làm như vậy Bối Dao không thể tha thứ.

Thượng Mộng Nhàn cũng muốn hỏng mất, cô ta vốn dĩ chính là tính toán dụ dỗ tên tàn phế này một chút rồi đá hắn đi, nhưng ai ngờ được đến trêи đường lao ra một con chó chứ? Nghĩ đến hình ảnh mình vừa nãy thét chói tai, Thượng Mộng Nhàn quả thực muốn đâm tường.

Cô ta chạy nhanh mà nói: “Hôm nay tôi về nhà trước.”

Bối Dao cùng Bùi Xuyên cùng nhau đi về nhà. Cô không cao hứng, mắt hạnh cũng không nhìn anh, Bùi Xuyên rũ mắt, nhìn trong tay cô xách theo đồ vật, hỏi cô, “Cậu đang cầm cái gì?”

“Cái này nha, quà sinh nhật cho cậu, Bùi Xuyên, sinh nhật vui vẻ! Chúc mừng cậu lại thêm một tuổi!”

Anh nhận lấy, thấy thần sắc cô không có gì khác thường, mới biết cô cái gì đều không có thấy.

Bối Dao có chút do dự: “Bùi Xuyên, bạn mới kia của cậu một chút đều không tốt, cô ta muốn đem cậu đẩy ra.”

Anh không tỏ ý kiến: “Ừ.”

“Cậu không cần chơi cùng với cậu ta được không?” Khi nói lời này, cô rất thấp thỏm, rốt cuộc đó là hoa hậu giảng đường Thượng Mộng Nhàn tất cả nam sinh đều thừa nhận. Tuy rằng qua một hai năm nữa, cô có lẽ sẽ còn xinh đẹp hơn so với Thượng Mộng Nhàn, nhưng hiện tại cô chỉ là cô gái mang theo sự bụ bẫm của trẻ con mà thôi.

Bùi Xuyên thấp giọng nói: “Được.”

Cô cho rằng chính mình “Xúi giục” anh, mang theo một chút ngượng ngùng nhẹ nhàng mà khụ khụ.

Hoàng hôn đem bóng dáng ấm áp của cô kéo đến thật dài, cô mang theo chút tính trẻ con mà đi dẫm bóng cây.

Đôi tay của Bùi Xuyên để ở trong túi, nhìn bóng dáng cô.

Nếu anh không nói, cô cả đời sẽ không biết được anh chính là rắn độc, mà không phải sơn dương. Cô bài xích người có tâm tư ác độc như vậy, nếu có một ngày cô biết mình và Thượng Mộng Nhàn không hề khác nhau, thậm chí càng ác độc, thì cô sẽ làm gì đây?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook