Nhiệm Vụ Sinh Đẻ

Chương 6: TÌNH HUỔNG NGẠI NGÙNG

Cố Hạnh Nguyên

02/12/2020

Cố Hạnh Nguyên liếc mắt một cái.

Bắc Minh Thiện đứng đẳng xa đang bị một

đám phụ nữ vây quanh.

Cũng khó trách, trời sinh anh ta có dáng vẻ

yêu nghiệt, hại nước hại dân, đi đến đâu là ruồi

bâu đến đó.

Lý Đỉnh Thịnh không cho Cố Hạnh Nguyên

từ chối.

Ông ta ôm lấy Cố Hạnh Nguyên đi nhanh

vào đám đông.

Có điều đông quá làm bọn họ không thể

chen vào được!

Lý Đỉnh Thịnh có chút nôn nóng, đột nhiên

trong lòng nghĩ được một kế.

Lợi dụng người đông, ông ta giả vờ tách khỏi

Cố Hạnh Nguyên.

Rồi ngấm ngầm đẩy cô vào trong đám người.

Cố Hạnh Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân bị

ép nghiêng ngả.

Sau đó hình như nghe thấy được tiếng vải bị

rách phía sau.

Không đúng rồi.

Chỗ nào đó dường như lành lạnh.

Ôi trời, đúng là bất thường rồi...

Ngay lập tức...

ĐẠ 0

Một tiếng thét chói tai vang lên trong hội

trường!

Thoáng chốc, thời gian như ngừng lại.

Tất cả mọi người đều đứng im.

Chỉ còn lại tiếng thét của Cố Hạnh Nguyên!

Thế là, mọi người bắt đầu tìm kiếm chủ nhân

của âm thanh đó.

Sau đó vô cùng ăn ý mà nhường cho Cố

Hạnh Nguyên một lối đi riêng.

Lúc tất cả ảnh mắt của mọi người đều rơi

vào người cô...

Chỉ thấy hai tay cô đang ôm chặt lấy bộ lễ

phục.

Hai mắt nhắm lại mà hét lên không thôi!

"Này, này cô, váy của cô bị rách..."

Không biết là người nào trong đám đông đã

tốt bụng lên tiếng nhắc nhở.

Tiếng hét của Cố Hạnh Nguyên liền bị nghẹn

lại trong cổ họng!

Phía sau lưng thấy lành lạnh làm cô mở

bừng mắt ra.

Khốn khiếp, là ai không có mắt dám xé áo

của cô?! Nói chung là không ai ngờ tới trong một buổi

tiệc long trọng như này lại xuất hiện một màn

buồn cười như thế.

Bắc Minh Thiện thuận theo đám người đi tới,

liếc mắt một cái liền thấy cô gái vừa hò hét.

Con mắt thâm thúy hơi híp lại, lướt nhìn qua

phần da thịt bị lộ của cô và cánh tay đang run

rầy.

Bộ lễ phục bó sát màu đen bị rách phía sau

lưng.

Lộ ra đường cong eo trắng muốt trơn bóng.

Cô chật vật giữ lấy phần vải còn sót lại, cố

hết sức che chẳn phần ngực.

Không thể phủ nhận là làn da của cô gái này

trắng như tuyết.

Nhưng mà gò má có hơi nhức nhức.

Lần nữa nhắc nhở anh hình ảnh cô gái này

vừa mới giương nanh múa vuốt với mình.

Gan cô lớn lắm mới khiến cho anh mất hết

mặt mũi như vậy!

Gương mặt được thừa hưởng từ mẹ mà anh

luôn tự hào lại bị cô so sánh với dùng dưỡng

ẩm quá nhiều?

Đời này của Bắc Minh Mực chưa từng trải

qua sỉ nhục lớn như vậy!

Nhưng mà anh nhịn được.

triển .

`

Sau nhiều năm rèn luyện, anh tuyệt đối

không gây ra tình huống thất thố trước mặt

đám đông.

Có điều...

Nhìn thấy dáng vẻ bất lực của cô khi che

chắn trước ngực.

Đôi môi mỏng của anh thoáng hiện lên nụ

cười gian xảo...

Thế giới của Cố Hạnh Nguyên tại khoảnh

khắc bộ lễ phục bị rách...

Sụp đổ.

Cô thậm chí không dám ngẩng đầu lên nhìn

đám người đang vây xem.

Thân thể cô run rẩy không dám nhúc nhích.

Chỉ sợ một cử động nhỏ sẽ làm bộ lễ phục

rơi xuống hoàn toàn.

Cô cũng không quên rằng vì để mặc được

bộ lễ phục bó sát này, bên trong trừ miếng dán

ngực thì cũng chỉ có quần trong chữ T.

Lễ phục mà rơi xuống thì cô sẽ gần như

***.

Gương mặt cô nóng lên, đôi mắt trong veo

mở to, nhìn chằm chằm xuống đất. Chỉ ước cái trừng mắt của mình có thể tạo ra

một trận địa chẩn.

Nhân tiện đem chôn cô xuống luôn.

Làm thế nào bây giờ, tổng giám đốc Lý đâu

rồi?

Vào lúc mọi người đang chờ xem kịch hay...

Vào lúc cô đang đau khổ nghĩ biện pháp

chạy trốn...

Bỗng nhiên một đôi giày da cá sấu đen

nhánh xuất hiện trong tầm mắt.

Một đôi chân thon dài mặc quần Tây sừng

sững đứng ở phía trước cô.

Ngay sau đó, cô cảm giác được phía sau trở

nên ấm áp.

Đôi mắt vui sướng nâng lên...

Trong lúc lơ đãng đụng phải một đôi mắt

phượng sâu thăm thẳm.

"Anh..." Cô kinh ngạc nói!

Quay qua thì nhìn thấy trên vai mình có thêm

một chiếc áo vest màu trắng.

Cai tên này lại cởi áo ra che cho mình?

Hành động này của Bắc Minh Thiện làm cho

cả hội trường hít sâu một hơi.

Đây là... anh hùng cứu mỹ nhân à?

Biểu cảm của anh vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ

có lông mày là hơi nhíu.

Sau đó trước mặt tất cả mọi người, cúi người

xuống...

Bế bổng Cố Hạnh Nguyên lên!

"A..." Cô giật mình hô lên một tiếng.

Cảm giác váng đầu một trận.

Khả năng phản xạ đóng băng.

Một giây sau, Bắc Minh Thiện bế cô xuyên

qua biển người.

Sải bước hướng về phía toilet...

x*+*

Cố Hạnh Nguyên đột nhiên thấy đầu óc

choáng váng.

Úp mặt vào ngực của Bắc Minh Thiện, cô

ngửi thấy một chút mùi vị mê hoặc lòng người

của đàn ông.

Nhưng mà... ngay lập tức cô lấy lại được lí

trí.

"Thả tôi ra! Khốn khiếp, thả tôi xuống..."

Cô bắt đầu giãy dụa.

Chút vải còn sót lại trên người vì cử động

của cô mà rơi xuống...

"A..." tay cô nhanh chóng che lại bảo vệ

ngực.

Đôi mắt anh lập tức trở nên âm u.

Bắc Minh Thiện nhếch môi, thì thầm bên tai

cô: "Nếu như cô không an phận, tôi sẽ mang

cô trở lại hội trường!"

Một câu uy hiếp này thành công làm cho cô

trở nên ngoan ngoãn.

Đôi mắt sâu của Bắc Minh Thiện xẹt qua một

tia gian xảo.

Anh ôm cô đi thẳng tới toilet nam.

Rầm ~

Cửa phòng toilet bị anh đá một cái rầm.

Mấy người đàn ông đang ở trong đó "giải

quyết" đều giật mình quay lại nhìn.

Có người đang đi được một nửa thì bị dọa

cho không tiếp tục được nữa.

Cố Hạnh Nguyên vùi đầu vào trong áo khoác

của anh.

Cuống quít rúc vào trong ngực Bắc Minh

Thiện.

Chỉ mong đừng ai trông thấy bộ dạng hiện

tại của cô.

Anh im lặng nhìn một lượt, bình thản dõng

dạc nói:

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhiệm Vụ Sinh Đẻ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook