Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 5

“250, anh nói em sao?” Nguyễn Thúc Dương lấy tay chỉ chóp mũi mình hỏi.

Biểu tình vô tội làm cho Hoa Thiên Tưởng có ý nghĩ muốn xúc động trước người này, sao quái nhân lại rơi xuống đây, thế nhưng có thể làm cho hắn mất hình tượng công cố giữ trong những năm qua không sót chút gì.

Tiểu Đinh bên cạnh chen vào nói: “Tuy rằng không phải lời hay gì nhưng đúng là…”

“250, ngươi là nói ta sao?”Nguyên Thúc Dương lấy tay chỉ trứ chính mình chóp mũi hỏi.

Biểu tình vô tội làm cho Hoa Thiên Tưởng nghĩ muốn xúc động tê tái vì người trước mặt, ở đâu rơi ra quái nhân thế nhưng có thể cho hắn nhiều năm qua duy trì hình tưởng lãng tử không còn sót chút gì nhưng đúng với biểu hiện của người yêu.

“Ta biết Hoa Thiên Tưởng sau lần đâu tiên vẫn thấy hay hỏi thăm ngươi!”

Hoa Thiên Tưởng cảm thấy được bộ dáng mình hiện tại nhất định dữ tợn, tiểu Đinh thối vì sao bây giờ lại gây thêm phiền.

“Quên đi, về tiền bạc anh không để tâm, nếu cưng hôm nay đơn thuần tới tìm anh, anh hoan nghênh. Nếu không thì mời.” Nếu thật sự thu tiền của y, hắn sau này mặt mũi Hoa Thiên Tưởng còn để đâu a!

“A? Chính là chính là…… kỳ thật em……” Nghĩ đến mục đích của mình, Nguyễn Thúc Dương cảm thấy không biết mở miệng làm sao, ngay cả nói chuyện đều nói lắp.

Hoa Thiên Tưởng có chút không kiên nhẫn, không muốn cùng người khác dây dữa lãng phí thời gian, thời gian buổi tốc của hắn rất quý giá.

“Có chuyện nói mau, anh còn nhiều việc.” Muốn đem nam nhân này đuổi đi, nói hay không thì nhanh lên.

Hắn ngồi trên ghế cao bên quầy bar, xoay trái xoay phải, muốn nhìn người xung quanh một chút, chính là không cố ý nhìn Nguyễn Thúc Dương.

Mà tiểu Đinh sống chết cũng không đi chỗ khác, cứ lau bàn chỗ bọn họ ngồi không ngừng, bộ dáng muốn xem kịch vui.

Nguyễn Thúc Dương có chút uể oải, y biết có một số việc y rất kiên trì cùng nguyên tắc, có đôi khi không nói thích người khác đối với người làm mình động tâm không cố ý xem nhẹ, trong lòng lòng vẫn có chút khổ sở.

“Cho ta một ly rượu.” Y hướng tiểu Đinh nói, tiểu Đinh hỉ hởn đưa ly rượu đến, Nguyễn Thúc Dương một hơi uống sạch.

Quay đầu, lớn tiếng nói với Hoa Thiên Tưởng: “Mời anh làm người của em. Chúng ta quen nhau được không?”

“Bang” một tiếng mọi người quay đầu lại nhìn phía bên này, tiểu Đinh cũng từ quầy bar xoay qua nhìn, kết quả lảm cho hắn thiếu chút nữa cười đến rút gân.

Nghe được y nói làm hắn kinh ngạc, Hoa Thiên Tưởng dưới chân liền bước trượt. Nga! Không phải, là té trên mặt đất, đương nhiên tư thế té tao nhã, quan trọng là… có người nói to nhỏ về hắn.

Ngươi xung quanh bắt đầu nhỏ to, đoán quan hệ của hai người.

Nguyễn Thúc Dương sờ sờ tóc, bây giờ Hoa Thiên Tưởng cái dạng này, rốt cuộc có đáp ứng hay không đáp ứng đây?

Hoa Thiên Tưởng bên này đã hoàn mất năng lực ngôn ngữ, trong lòng nghĩ ta hôm nay bị cái gì vậy, ban đầu nhì nhất chỉ là mặt mặt mũi thôi, đến bây giờ mặt mũi nhìn ông bà cũng không có.

Hắn thầm nghĩ mà muốn khóc a! Hoa Thiên Tưởng tung hoành cây cỏ hơn mười năm, không nghĩ tới bên trong áo đều bị một người 419 cũng không biết phá hủy tất cả.

Hoa Thiên Tưởng cảm thấy bản thận bây giờ như nữ diễn viên khổ tình, tưởng tượng nơi trống trải, như ngọn đèn mong manh đều nằm trên người nữ nhân đau khổ này. Hoa Thiên Tưởng trên người lạnh rung, chỉ thấy Hoa Thiên Tưởng quát to một tiếng: “Đia nhân oan uổng a!”

Mọi người nhìn, đây là chuyện gì a?

Tất cả mọi người bị câu nói Hoa Thiên Tưởng: Đại nhân oan uổng a! Đều lắc đầu.

Hoa Thiên Tưởng thừa cơ xông lên nắm lấy khoác Nguyễn Thúc Dương kéo đi, nếu y không muốn sống thì chiều. Chờ cho đến nơi vắng người, Hoa Thiên Tưởng mới quay đầu nhìn nam nhân hại người rất nặng này.

“Cưng ăn cơm no không có việc gì làm phải không? Nói ra mấy lời như vậy, ai chẳng biết Hoa Thiên Tưởng chỉ làm 1 không làm 0, ngày mai chắc chắn lời đồn bay đầy trời, danh dự của ta a!”

Nguyễn Thúc Dương nghiêm mặt nói: “Em là nói thật, mời anh kết giao cùng em được không?”

Đây không phải lần đầy Hoa Thiên Tưởng được người khác thổ lộ, cũng là lần thứ nhất được thổ lộ đến xấu hổ như vậy.

Đương nhiên cũng bị Nguyễn Thúc Dương gắt ao nắm chắc kết qu3a.

Bất quá, đây là sau này. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhất Vạn Cú Ngã Ái Nhĩ

BÌNH LUẬN FACEBOOK