Nhất Thụ Nhân Sinh

Chương 4: Cải thìa

Priest

20/11/2020

Chuyện xảy ra khi bé, với người sống trên đời, thật ra có bao nhiêu ảnh hưởng? Những nhà tâm lý học hẳn có nghiên cứu sâu sắc về chuyện này.

Còn đối với những kẻ thường dân như chúng ta mà nói, có lẽ sớm đã trả chữ trả nghĩa hết lại cho thầy cô, không còn nhớ cô giáo xinh đẹp nắn nót viết từng chữ cái lên trên bảng đen, quên mất hồi tiểu học học buổi sáng hay buổi chiều, cũng nhớ không nổi năm nào thì bắt đầu học môn tự nhiên.

Thế nhưng, vĩnh viễn quên không được người đã từng khi dễ mình, quên không được miếng bã kẹo cao su bị trây trên ghế, rồi tiếng cười nhạo báng ác ý, quên không được mùa đông năm ấy, tại ao sen đầy bùn mặt nước đóng băng, vết sình lau mãi không sạch.

Cũng quên không được cảm giác bất lực khi mà bị cả thế giới quay lưng bỏ mặc.

Đó là mùa đông lạnh thấu da thấu thịt. Dù mai này lớn lên, Tạ Nhất đã tới thành phố miền Nam ấm áp, nhưng vẫn quên không được cái giá rét buốt tim buốt gan, gió bấc lốc từng cơn dữ dội như muốn thổi vỡ những ô kính thủy tinh, còn bầu trời thì một màu xám xịt, như thể mãi mãi chẳng tươi sáng lên nổi.

Khi ấy, người ta vẫn không biết rằng, có một loại bệnh chẳng phát trên máu thịt xương da mà nảy nở ở đáy tâm hồn. Vì vậy, con nít sau cơn đại nạn thì liền trở nên khác lạ.

*

Tạ Nhất ra viện, Giả Quế Phương đều mỗi ngày rước thằng bé mồ côi mẹ cha lại không thương này về nhà mình, đối đãi như con ruột. Vương Đại Xuyên mỗi lần nhìn Tạ Nhất cũng phải kìm lòng chẳng đặng mà than thở mấy tiếng, mặt mày bặm trợn quen thuộc cũng nhu hòa đi ít nhiều.

Thế nhưng hai vợ chồng vốn là người thô kệch, không thể làm gì khác hơn là trừng mắt nhìn thằng bé suốt ngày buồn bã tâm sự nặng nề. Gương mặt non nớt gầy gò hẳn đi, thậm chí nhìn không có sinh khí.

Điều khiến Vương Thụ Dân thấy khốn khó hơn cả chính là Tạ Nhất không hé răng nửa lời với ai về chuyện xấu xí đã xảy ra trong trường nhiều ngày trước. Song Vương Thụ Dân lại biết, Tạ Nhất chuyện gì cũng đều nhớ cả... Mặc kệ Vương Thụ Dân lấy tiền tiêu vặt mua kẹo mạch nha nhét vào tay Tạ Nhất, hay mặt dày mày dạn kéo Tạ Nhất ngồi xuống cùng làm bài tập, Tạ Nhất cũng không có biểu lộ gì, thậm chí là một cái liếc mắt hay bĩu môi.

Vương Thụ Dân mơ mơ hồ hồ cảm giác thấy, từ nay về sau trong thế giới của Tạ Nhất không còn người tên Vương Thụ Dân nữa. Một sinh vật sống, biết đi đứng hít thở là cậu ta đây, với Tạ Nhất cũng chỉ như cục đá hay cái xì hơi, chẳng có chút tác động hoặc ảnh hưởng gì.

Cậu ta bắt đầu thấy khó chịu vô cùng. Ban đầu là cậu không ưa gì Tạ Nhất, chỉ hận sao chẳng thể cách xa cái thằng ẻo lả như con gái này nhiều hơn một chút, để hình tượng của bản thân không bị hạ thấp. Thế rồi, khi Tạ Nhất thực sự xa lánh lại khó chịu, ngực như bị cái gì đè nặng, lại còn thấy mất mát nữa.

Có rất nhiều người có tiềm chất thích bị chà đạp, ví như đồng chí Vương Thụ Dân đây, từ bé đã hiển lộ cái sự thiên phú đó. Hồi trước là Tạ Nhất cẩn thận e dè xem cậu ta như anh lớn, cậu ta lại dửng dưng, xem người ta như đá ngáng đường. Bây giờ tới phiên người ta coi cậu ta như không khí, cậu ta lại trở chứng muốn làm thân.

*

Ngày đầu khai giảng học kỳ hai lớp Ba, Vương Thụ Dân cố gắng dậy sớm mua điểm tâm rồi đứng chờ trước cửa nhà Tạ Nhất. Lúc Tạ Nhất mở cửa thì trông thấy một con khỉ đứng run run trong gió. Tháng hai gió còn rất lạnh, lùa vào hành lang rét tận xương. Vương Thụ Dân hai má ửng hồng, nhe răng ra cười ngu, rồi do dự một chút mới nắm lấy tay Tạ Nhất, "Trễ rồi, mau đi thôi."

Ấy nhưng tay Vương Thụ Dân chỉ chụp được không khí. Tạ Nhất rụt về phía sau, cúi đầu như cũ, tránh né bàn tay Vương Thụ Dân. Nụ cười trên mặt Vương Thụ Dân sượng cứng lại, mất tự nhiên mà rút tay về gãi đầu, sau đó đi theo sau lưng Tạ Nhất mà lải nhải, "Tui nghe nói hôm nay có sao đỏ đứng trực, đằng ấy có mang khăn quàng theo không?"

Bị ngó lơ.

"Ách... Cậu làm bài xong hết chưa? Bài tập nghỉ đông tui còn làm thiếu hai bài, cho tui mượn cặp bi đi?"

Tiếp tục bị ngó lơ.

Vương Thụ Dân cắn răng, đường đường là ông hoàng con như cậu ta đời nào phải tủi thân như vậy chứ, nên bèn nổi giận, bước xồng xộc lên phía trước, túm lấy bả vai Tạ Nhất, ỷ vào chuyện mình cao hơn mà siết lấy thằng bé. Tạ Nhất bị Vương Thụ Dân bất ngờ túm lấy nên hụt chân lảo đảo một chút, đoạn lại ngước mắt lên, không nhìn Vương Thụ Dân, chỉ xẹt qua rồi thôi. Rõ ràng là chẳng xem Vương Thụ Dân ra kí lô nào. Đôi mắt to tròn trong sáng xinh đẹp đó, bất giác khiến Vương Thụ Dân như đông cứng người lại.

Bấy giờ ông hoàng con liền tay chân lóng ngóng, chẳng biết làm sao.

Tạ Nhất nhích người ra, xốc cặp sách lên, bước về phía trước. Bóng lưng nho nhỏ trong gió lạnh như lung lay sắp đổ. Vương Thụ Dân nhác thấy phía mép cặp còn vài ba vết bùn rửa không sạch, thốt nhiên lại thấy khó chịu, mím môi một cái, cúi đầu bước theo sau Tạ Nhất một khoảng ngắn, chân đá đá mấy viên đá nhỏ dưới đất.

Ven đường hàng quán đã được bày ra, người ta rộn ràng ghé lại mua bán. Tâm trạng Vương Thụ Dân thì lại như cái cống thoát nước bị nghẹn lại.

*

Khi Tạ Nhất đẩy cửa bước vào phòng học, tiếng nói cười sang sảng như thể tiếng rao ngoài chợ ngưng bặt hẳn. Đối với đám nhỏ tám chín tuổi mà nói, chuyện chết chóc là một khái niệm hết sức xa xôi, thậm chí còn là việc khơi gợi trí tò mò của chúng. Chính vì vậy mà chúng đưa đôi mắt hiếu kỳ lên ngó chằm chằm vào Tạ Nhất, rồi quay đi rì rầm bàn tán.

Những ánh mắt đó bất giác khiến Tạ Nhất thấy lạnh cả người, thoáng sợ hãi. Cậu đứng sững ra trước cửa một lúc mới cúi đầu giấu non nửa gương mặt sau chiếc khăn quàng cổ, vờ như không hiểu bọn chúng đang nghĩ gì. Thương hại? Hiếu kỳ? Hoặc là gì đó khác? Bàn tay dưới ống tay áo run run. Sát na ấy, Tạ Nhất chỉ muốn quay lưng bỏ chạy khỏi phòng học hỗn tạp đầy mùi người lạ này, thế nhưng cậu lại không hề dừng chân.

Bỗng dưng, người Tạ Nhất bị đụng trúng, Thôi Tiểu Hạo mập mạp cùng một đám nhóc chạy xộc vào phòng, cố tình đụng trúng Tạ Nhất, khiến vai thằng bé đánh lên tường, đau điếng người.

Thôi Tiểu Hạo quay đầu lại, đôi mắt nhỏ xíu trốn dưới mớ thịt béo múp nhìn Tạ Nhất đầy khinh miệt, rồi cay nghiệt nói, "Con chào má Tạ!"

Chòm tóc mái của Tạ Nhất rũ xuống, không ai thấy rõ mặt cậu. Tạ Nhất thấy như trong đầu mình có một kíp nổ, đang tích tắc kêu thành tiếng. Thôi Tiểu Hạo cao giọng hả hê hát, "Cải xanh hoa vàng thắm... Con hai tuổi, mất mẹ rồi... Úi!!!"

Chẳng ai biết Vương Thụ Dân là từ đâu xông ra, Thôi Tiểu Hạo hát chẳng tròn câu liền bị Vương Thụ Dân đấm một cái. Cu cậu trừng đôi mắt lên như một con cọp con, tháo cặp xách của mình xuống, ném vào người Thôi Tiểu Hạo, rồi đẩy thằng nhóc té ngửa ra đất. Sách vở để trên bàn của bé gái ngồi gần đó bị bàn tay to béo của Thôi Tiểu Hạo quơ rớt. Vương Thụ Dân cưỡi trên người Thôi Tiểu Hạo, bồi thêm một cái tát, quát to, "Dám hát bậy hả mậy! Tao cho mày hát nè!"

Thôi Tiểu Hạo vùng vẫy, nhưng tiếc là do quá béo nên chẳng nhúc nhích nổi, cứ nắm hai bàn tay của Vương Thụ Dân mà khóc toáng lên. Đoạn cô bạn lớp trưởng có hai bím tóc to ơi là to liền nhào tới hô hào, "Hai bạn làm gì hả? Không được đánh nhau! Tui méc cô bây giờ!"

Đáng tiếc, giọng nói lanh lảnh như họa mi của cô bé chẳng bì được với tiếng tru như lợn bị thiến của Thôi Tiểu Hạo, đã vậy đám nhóc còn bu quanh mà hò reo inh ỏi, "Đánh đi! Đánh đi! Đánh mạnh vào!"

Bấy giờ, đừng nói là chợ, có là trại chó điên cũng không náo nhiệt bằng cái lớp này.

Chuyện ầm ĩ rất nhanh tới tai thầy giám thị. Một người đàn ông mập mạp tuổi trung niên đá cửa vào, mặt mày cau có nhăn nhó khó coi hơn cả con tê giác chiếu trên Ti Vi. Trên cái đầu tròn vo bóng lưỡng là một chủm tóc ít ỏi dựng thẳng, nhìn vui mắt vô cùng. Lão đỏ mặt tía tai quát vào mặt Vương Thụ Dân, "Các em đang làm gì hả? Dám đánh nhau à? Có tin tôi gọi giáo viên chủ nhiệm của các em không!?"

Thầy giám thị nhanh chóng xộc tới kéo Vương Thụ Dân ra. Vương Thụ Dân đỏ mắt chẳng phân biệt được địch ta, há mồn nhắm ngay tay thầy giám thị mà cạp. Ấy nhưng thầy giám thị tuy vóc người to béo lại được cái mau lẹ, tức tốc rút tay về như một tay cao thủ lão làng, khiến Vương Thụ Dân chỉ cắn được không khí.

Thầy giám thị trừng mắt lên quát, "Phản rồi, phản rồi, nó dám cắn cả tôi này!!?" Một tay thầy giám thị xách cổ áo Vương Thụ Dân, một tay dựng Thôi Tiểu Hạo đang quơ quào dưới đất dậy.

Cô Lý chủ nhiệm vội vội vàng vàng tông cửa mà vào, vừa nhìn tình hình thì mồ hôi rơi lộp bộp, "Có chuyện gì? Có chuyện gì? Vương Thụ Dân? Thôi Tiểu Hạo? Lại là hai em nữa à?"

Thầy giám thị quả nhiên không hổ danh tê giác già, dạy dỗ bảo bang học trò thì cứ như nước nguồn chảy xuống vô cùng lưu loát rành rẽ, khiến cô Lý chỉ biết gật gù như giả cối, thỉnh thoảng còn hùa theo khen phải, sau cùng thì lôi hai ông tướng lên phòng giáo viên làm kiểm điểm. Trước khi rời khỏi lớp, cô Lý đẩy đẩy gọng kính, trừng mắt lườm đám học trò đang phấn khích túm tụm lại coi trò vui, triển khai ngón võ sư tử rống, "Nhìn cái gì? Sao không đi coi bài? Lát nữa tôi sẽ cho làm kiểm tra, ai dưới trung bình thì ăn năm mươi roi!"

Mọi người nhất loạt tản đi.

Tạ Nhất đứng lẫn trong đám người đang tán đi, quay về chỗ ngồi của mình, lấy sách vở nhăn nhúm ra, dùng bày tay be bé cố vuốt cho phẳng, thế nhưng khi mở sách ra lại chẳng nhìn thấy được chữ nào.

Bút máy cầm trên tay không tự chủ được mà hí hoáy viết vào chỗ trống ngoài lề sách, hàng loạt những chữ "Chết đi".

Sao các người không chết hết đi?

Câu này cứ vang lên không ngừng trong đầu Tạ Nhất, choáng hết những suy nghĩ khác. Cậu siết chặt cây bút máy, những đốt ngón tay tái đi, môi cũng mím chặt lại.

Ngòi bút ghim chặt xuống trang giấy làm thủng một lỗ. Cô bé gái ngồi cùng bàn chăm chỉ xem bài, không quan tâm tới người bạn bên cạch.

Sao các người không chết hết đi...

./

*là một bài đồng dao thiếu nhi, nói về đứa bé mồ côi mẹ, ba lấy mẹ kế sinh em trai rồi không được yêu thương nữa.

Lời bài hát dịch nhu nhu thì là như này:

Cải xanh, hoa vàng thắm

con hai tuổi, mẹ mất rồi,

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Theo cha, thôi cũng đành,

chỉ sợ cha lấy mẹ ghẻ thôi.

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Mẹ ghẻ tới, con ba tuổi đầy

có thêm em bé, con ra rìa.

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Em trai ăn mì, con húp nước thừa

lòng buồn tủi, mắt khóc nhòe

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Con nhớ mẹ, không người biết,

con nhớ mẹ, trong mộng tìm,

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Hoa đào nở, hoa hạnh rơi,

nhớ mẹ xưa, trận gió lùa,

mẹ yêu ơi, mẹ yêu ơi!

Xin lỗi chẳng biết có liên quan hay không nhưng tự dưng bạn lại nghĩ tới đoạn này trong bài hát yêu thích:

“à ơi... hoa bay lên trời, cây chi ở lại,

à ơi... hoa cải lên trời,

rau răm ở lại chịu lời đắng cay

à ơi... hoa cải bay đi, rau răm thôi đành…"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhất Thụ Nhân Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook