Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, đang lên mạng, Sa Nghị bèn ngẩng đầu lên, anh ngẩn người tới thất thần, mái tóc dài ướt nhẹp của cô tùy ý thả rũ xuống bờ vai, từng sợi tóc mượt mà đầy mê hoặc!

Hàng mi dài và dày, sắc mặt thì ửng đỏ vì vừa tắm xong, bên ngoài chiếc áo không tay màu trắng cô khoác một chiếc áo khoác ngắn làm tôn lên vóc dáng đang dậy thì của cô, kết hợp với một chiếc váy nhung màu vàng nhạt dài tới đầu gối, để lộ đôi chân nhỏ đầy cám dỗ, Sa Nghị cảm thấy yết hầu rất căng thẳng, cảm giác khô nóng vọt xuống hết dưới hạ thân, anh cúi đầu thở dài, rồi vẫy Bối Bối qua, cầm khăn bông lên, tỉ mỉ lau khô tóc cho cô.

Chuẩn bị xong xuôi, Bối Bối kéo Sa Nghị đi tản bộ, chuông đồng hồ vừa khéo điểm 12 giờ, di dạo trên đảo còn có thể tiện đi ăn cơm luôn, lần này, Bối Bối mang theo tận 4 đôi giày, một đôi giày vải màu trắng để đi chơi, 2 đôi tông trong đó 1 đôi trắng một đôi đen, 1 đôi giày da có gót không cao lắm màu đỏ. Cô đi đôi tông màu trắng, đeo túi máy ảnh sau lưng, rồi đi ra cửa.

Cây cầu nối liền với biển, khi nước thủy triều dâng lên, cây cầu đóng vai trò chính là là một cây cầu, khi nước rút, cây cầu là một nơi để trang trí, nhưng điều này tuyệt đối không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nó. Bởi vì nước thủy triều rút, tấm ván gỗ trên cầu đều bám lại đầy rêu xanh, rất dễ làm người ta trượt chân, do đó, Sa Nghị ôm lấy Bối Bối, đi từng bước thật nhỏ, anh chỉ sợ cô ngã.

Nước biển rất xanh một màu xanh thẳm tinh khiết, hạt cát thì nhỏ, không chút tạp chất, bên cạnh bãi cát có một loạt giường bãi biên rất lớn, anh ôm Bối Bối nằm lên đó, Bối Bối nằm úp trên ngực Sa Nghị, lặng lẽ ngắm biển, nghe tiếng tim đập của Sa Nghị, cô cảm thấy rất thỏa mãn.

Cứ thế cô ngủ thiếp đi, Sa Nghị một tay gối đầu, một tay ôm Bối Bối. Rồi Bối Bối tỉnh giấc vì cơn đói, thấy Bối Bối đã tỉnh, Sa Nghị cũng mở mắt ra, vươn tay trêu chọc miệng cô.

“Tỉnh rồi?” Sa Nghị ngẩng đầu, nhìn Bối Bối

“Dạ, Nghị Nghị, em đói quá” Bối Bối sờ cái bụng

“Ha ha, con bé này” , giống như khi còn bé, anh cũng hay gọi cô như vậy, “Đi thôi, đi ăn cơm nào”

Bối Bối vươn hai tay ra muốn được Sa Nghị cõng, anh treo máy ảnh lên trên cổ, một tay nâng Bối Bối lên, cô sợ tới nỗi hét toáng lên, cõng Bối Bối đi tới nhà hàng Noo. Noo là một nhà hàng bờ biển hình vỏ sỏ nằm ở trung tâm đảo, vừa ăn cơm, vừa được đạp chân lên cát mịn khiến cho người ta cảm thấy được thả lỏng, nhà hàng này phục vụ tất cả các món ăn từ khắp các nơi trên thế giới từ bữa sáng tới bữa tối, có mì, có trứng chiên, bánh rán, bò bít tết, xà lách…..vv….tất cả đều là buffet.

Lúc đến nhà hàng thì đã qua giờ cơm trưa, người tới ăn cũng chẳng còn nhiều nữa, anh đặt Bối Bối xuống, cô lập tức tò mò ra nhìn bảng hiệu cửa hàng, đó là một cây cọc cắm trên một tấm kính mờ, trên đó viết NOO, không hề khoa trương tí nào. Sàn nhà hàng đều là cát, xung quanh cửa sổ không lắp kính mà chỉ có một tầng giấy bóng kính cuốn lên làm rèm cửa.

Bối Bối rất thích nơi này, cô cầm khay thức ăn đi phía sau Sa Nghị, bàn tiệc buffer vô cùng sạch sẽ, ngăn nắp, tất cả các món đều không tệ, không nhiều cũng chẳng ít. Hoa quả, món tráng miệng, các loại thịt, các món rau, món kem mà Bối Bối thích cũng có, còn có một người da đen đang đứng nướng món gì đó, tiếc là nói tiếng Anh, giọng địa phương quá nặng nên Bối Bối không hiểu được, đành quay sang nhìn Sa Nghị nhờ giúp đỡ.

Bối Bối nhìn Sa Nghị với vẻ sùng bái khi anh thành thạo nói chuyện với anh chàng người da đen, giúp Bối Bối lấy một phần bánh gạo và bò bít tết, còn những thứ khác anh đều tự mình cầm, Bối Bối cực kỳ thích thú đối với những loại trái cây kỳ quái ở nơi đây, cô lấy một đống hoa quả không thể gọi tên cùng với ly kem mà cô yêu thích, khi múc một thìa kem, định bỏ vào miệng thì bị Sa Nghị giật lấy, Bối Bối bĩu môi, “Người ta muốn ăn”

“Ngoan nào, bụng rỗng thì đừng ăn kem, không tốt cho dạ dày đâu” cắt miếng thịt bò bít tết ra, rồi xiên một miếng nhỏ đưa cho Bối Bối. Vừa nhai miếng thịt bò Sa Nghị đưa cho, ánh mắt Bối Bối vừa láo liêng khắp nơi, xung quanh đều là người nước ngoài, thỉnh thoảng mới có một hai người châu Á, thấy có người cởi giầy, đặt thẳng chân xuống nền cát trắng mịn, Bối Bối cũng đá bay đôi tông ra, thoải mái thật đấy, không hề có cảm giác bị hằn dấu chân.

Ăn một lúc thì Bối Bối đòi tự mình đi chọn món, Sa Nghị chẳng còn cách nào đành đi theo cô, vả lại Bối Bối còn không cho anh mở miệng giúp, nhìn Bối Bối và anh chàng da đen đang ông nói gà bà nói vịt, gương mặt cô đỏ bừng, bộ dạng cấp bách cực kỳ đáng yêu, anh bèn kéo cô qua nói thầm.

“Bé con, tối nay tắm uyên ương cùng anh thì anh sẽ dạy em một câu, đảm bảo em muốn ăn gì cũng được”

“Thật sao? Nhanh lên, anh nói mau đi.” Bối Bối choàng hai tay vịn cổ Sa Nghị, khẩn trương giậm chân

“Đồng ý trước thì anh mới nói cho em biết.”

“Thật nhé, thế thì người ta đồng ý ”

“Ha ha, em chỉ cần chỉ vào đĩa ăn của người khác rồi nói ‘the same to him’ là được”

Phục vụ tiểu tổ tông cơm nước xong thì mặt trời đã xuống núi, Sa Nghị chỉ muốn nhanh chóng về phòng thực hiện việc tắm uyên ương, có điều Bối Bối chưa muốn về, cô muốn tới bãi biển ngắm ánh nắng chiều, bãi biển có vẻ yên tĩnh, nhưng những chú cua nhỏ lại không hề yên lặng, trên bờ cát có rất nhiều hang, Bối Bối dừng lại nhìn thì phát hiện ra có vô số con cua nhỏ trên mặt đất, những cái hang này đều do bọn chúng đào. Vốn định thò tay băt một hai con về phòng nuôi nhưng bọn nó giống như một con giơó, vèo một cái chạy bay mất dép.

Còn có những con ốc biển nhỏ, những con ốc này rất dễ bắt, chỉ cần xem ở đâu có dấu tích của nó rồi dùng cành cậy xẹt qua một đường, lần theo tới cuối bạn sẽ phát hiện ra một con ốc biển giống hệt ốc sên vậy. Ở bãi biển còn có vài con ốc mượn hồn núp bên trong ốc biển, nhưng Bối Bối cũng chẳng dám bắt, cô sợ bọn chúng lao ra kẹp mình.

Cô kéo tay anh, đi dạo trên bờ biển, chân Bối Bối dính đầy cát, nhưng tới gần chân cầu, bạn sẽ thấy dưới đất đặt một cái vại nước nhỏ, đó chính là nước ngọt đã xử lý, họ còn chuẩn bị thêm một cái gáo nước nhỏ, chuyên dùng để khách du lịch rửa sạch cát trên chân. Cậu bé da đen đang thả vào trong vại nước những đóa hoa tươi, vừa nhìn đã muốn tới rưa chân rồi.

Bên canh, có một cô nàng trông thấy cách Sa Nghị săn sóc người yêu, cô ta bèn phát vào người bạn trai mình, Bối Bối trông thấy bèn rạng rỡ cười với bọn họ, bạn trai của cô gái kia lẩm bẩm trong lòng, nếu bộ dạng em giống như cô gái này thì anh cũng sẽ nâng niu em trong lòng bàn tay thôi.

Cuối cùng, Bối Bối đi nhiều cũng đã mệt, cô ghé đầu nằm trên vai Sa Nghị, đi về phòng, ngày mai đã lên lịch ra biển lặn nên cô muốn về nghỉ ngơi.

Về phòng, Bối Bối ngạc nhiên phát hiện ra cậu bé da đen đã giúp bọn họ chuẩn bị xong những cánh hoa hồng để ngâm làm nước tắm, hóa ra Sa Nghị đã sớm ủ mưu trước, hừ. Bối Bối cởi quần áo, ngâm mình trong nước, bồn tắm rất lớn, bốn người chui vào cũng vừa ấy chứ, hơn nữa lại còn là bể tắm lộ thiên, đây là khu vực tư nhân nên không cần lo lắng có người trông thấy, bọn họ còn có thể ra nhìn ra bên ngoài bãi biển và những cây chuối tây, thật phấn khích, thật kích thích!

Bối Bối mở van muối tắm tạo bọt tản ra trong nước, chỉ một lúc sau, cả bồn tắm lớn đều biến thành một vùng bong bóng trắng như bọt biển, cô vốc một đám bong bóng ném lên trời, Sa Nghị thu dọn quần áo cho Bối Bối xong đi vào thì đã thấy cô vùi mình trong đống bong bóng, chỉ lộ ra tay và chân, đôi chân thon dài trắng nõn tựa vào cạnh bồn tắm.

Anh cởi áo sơ mi, rút thắt lưng ra, để lộ vòm ngực cường tráng, nghiêng người ôm lấy cô, khẽ ngâm nga “Bối Bối của anh”. Cô không hề cử động, cô giống như con thú cưng nhỏ mặc cho người ta ôm ấp, anh hôn trán cô rồi trượt xuống miệng, cô mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, anh hôn đôi mắt của cô, chiếc mũi thanh tú của cô, khóe môi của cô, bàn tay anh chậm rãi đặt lên nơi tròn trịa mềm mại ấy, cô vẫn không nhúc nhích, vẫn dịu dàng yếu đuối nhìn anh, tràn ngập sự tin tưởng, môi anh, trượt từ cần cổ cô xuống phía dưới, cô ăn ý nâng cao cơ thể lên.

Anh bước chân vào trong bồn tắm khiến một đám bọt tán loạn, Bối Bối bắt đầu bướng bính vốc một đám bọt tát lên người Sa Nghị, dưới sự tác động của những giọt nước run rẩy, da thịt trắng hồng, làn nước trong veo với mùi thơm của tinh dầu, cực kỳ trêu ngươi, cậu bé của Sa Nghị đã ngóc thẳng đầu dậy.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhật Ký Trưởng Thành Của Tiểu Bối

BÌNH LUẬN FACEBOOK