Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Một chiếc xe Mercedes màu đen chạy băng băng vững vàng dừng ở trước cửa cao ốc Nhậm thị, tài xế xuống xe mở cửa cho chủ nhân.

Một người đàn ông vóc người cao ráo tuấn mỹ từ trong xe đi ra, có một mái tóc màu nâu đậm rối loạn, mặc Tây phục kiểu kinh điển tiêu chuẩn màu xám tro, tôn lên một cái áo sơ mi trắng, thắt cà vạt ô vuông màu đỏ thẫm, không bám vào một khuôn mẫu lại tiết lộ ưu nhã tiêu sái. Trong mắt hẹp dài hàm chứa dòng điện khêu gợi và một luồng u buồn nhàn nhạt.

Một đường đi vào Nhậm thị, bất tri bất giác đã hấp dẫn đông đảo phái nữ nhìn chăm chú. Người đàn ông đại khái là đã sớm quen tình hình bị người chú ý, vì vậy cũng không quan tâm, vậy mà một đám nhân viên nữ Nhậm thị không khỏi truyền miệng, rối rít đàm luận người khách anh tuấn khôi ngô truyệt không thua đổng sự trưởng này.

Người đàn ông bước tới nơi tiếp đón, giượng một nụ cười hiền hòa ôn nhu như nằng xuân với tiểu thư ở chỗ tiếp đón.

"Tiểu thư, xin thông báo Nhậm Hải Khiếu tiên sinh, Vương Thế Chiêu tập đoàn Thiên Vương tới chơi."

"Vương tiên sinh, Vân trợ lý đã thông báo rồi, xin mời đi theo tôi." Tiểu thư tiếp đón nắm chặt mỗi phút mỗi giây nhìn người đàn ông anh tuấn mê người này. Vương Thế Chiêu, trưởng công tử của tập đoàn Thiên Vương, nổi danh phong lưu phóng khoáng như Đông thiếu, cho tới bây giờ chỉ có thể quan sát xa xa từ trên báo chí tạp chí truyền thông. Hiện tại có cơ hội tiếp xúc gần gũi, khiến cô phát hiện hắn còn anh tuấn hấp dẫn hơn trong hình. Tại trên người của hắn, dung hợp thân sĩ của đàn ông nước Anh, lãng mạn của đàn ông nước Pháp, nhiệt tình của dằn ông Italy, lại kiêm thêm thận trọng dè dặt của đàn ông Trung Quốc, thật sự là làm phái nữ không tự chủ được ái mộ.

Thang máy đi lên lầu cao nhất, trái tim của tiểu thư tiếp đón cũng thình thịch nhảy loạn như nai con.

Mỉm cười lễ độ, khi thang máy đạt tới lầu cuối, phút chốc sắp bước ra thang máy, Vương Thế Chiêu nhẹ giọng nói với tiểu thư tiếp đón: "Em cười lên, rất giống người anh thích nhất, rất ôn nhu, em phải giữ vững nụ cười như thế nha."

Nói xong, đầu hắn cũng không hề xoay lại ra khỏi thang máy, để lại tiểu thư tiếp đón trong thang máy vì một câu nói không rõ hàm nghĩa của hắn mà cười khúc khích.

"Vương Thế Chiêu này đúng là có tiền vốn làm hoa hoa công tử (play boy), chỉ tiếc, so với em còn hơi thua một bậc." Một phòng khác, Đông Trẫm nương nhờ trong phòng làm việc của Đổng Sự Trưởng không chịu rời đi, bĩu môi với máy giám thị.

"Đông Trẫm, nếu cậu nhất định muốn ở lại tham gia náo nhiệt, anh cũng không phản đối. Bất quá, cậu phải cố gắng căng chặt da ra, mặc dù nhiều năm anh không động thủ rồi, sửa chữa cậu vẫn còn dư dả." Hải Khiếu lạnh lùng cảnh cáo. Vừa liếc nhìn người đàn ông làm Tâm La dính vào sắc thái đau khổ trên màn ảnh, mới đứng người lên đi ra phòng làm việc.

Trong phòng khách, Vân Lan đã tiếp đãi Vương Thế Chiêu.

"Vương tiên sinh, Nhậm tiên sinh lập tức tới ngay, xin chờ một chút."

"Không sao." Vương Thế Chiêu nhẹ nhõm ngồi xuống, nhận lấy cà phê Vân Lan sai người pha, nhẹ nhàng uống một hớp, sau đó nheo mắt lại. "Đặc sản từ đảo New Guinea[1], thật khiến cho người ta vui mừng, thật tỉ mỉ."

"Vương tiên sinh quả nhiên là người trong nghề, cũng không uổng tại hạ cố ý chuẩn bị." Hải Khiếu đi vào phòng tiếp khách, Đông Trẫm mang theo tâm tình xem cuộc vui, nhắm mắt theo đuôi theo sát đi vào.

"Vân Lan, không có chuyện của cô, đi làm việc của cô đi."

"Vâng" Vân Lan lui ra ngoài, thuận tiện đóng cửa thay bọn họ.

Vương Thế Chiêu để ly cà phê xuống, đứng dậy bắt tay với Hải Khiếu, quan sát người đàn ông cũng xuất sắc trước mắt. Mặc dù cho tới bây giờ hắn chưa từng qua lại với Nhậm Hải Khiếu, nhưng vẫn có nghe chuyện về hắn. Nhậm gia, vốn là thế lực dưới mặt đất có uy vọng nhất vùng này, chỉ cần là chuyện Nhậm gia ra mặt can thiệp, hai nhà hắc bạch không khỏi cho bọn họ tình cảm. Vậy mà mười năm trước, Nhậm lão gia đương gia chủ chuyện trước kia của Nhậm gia đột nhiên tuyên bố không nhúng tay phân tranh của giang hồ nữa, chuyển giao tất cả cho con thứ chỉ mới hai mươi tuổi lúc đó, chính là Nhậm Hải Khiếu này. Cũng vì vậy, quyền thế trên giang hồ thay đổi, tạo ra Đông Đường - thế lực mạnh nhất dưới mặt đất hôm nay. Người đàn ông áo trắng đứng sau lưng Nhậm Hải Khiếu, tuấn mỹ không khuyết điểm, mặt cười đến vô hại, chính là thiếu chủ Đông Đường, Đông Trẫm.

Hôm nay, hắn cũng coi là phúc đức ba lời, lại có thể đồng thời nhìn thấy hai nhân vật truyền kỳ thường ngày thần long thấy đầu không thấy đuôi này.

"Vương tiên sinh, mời ngồi." Hải Khiếu thu tay lại.

"Nhậm tiên sinh mời."

Hai người ngồi xuống, mà Đông Trẫm da mặt dày, không cần chủ nhân kêu, liền ngồi xuống bên cạnh Hải Khiếu.

Vương Thế Chiêu nhìn cẩn thận biểu tình của hai người đàn ông một đen một trắng, một lạnh một nóng này. Nhậm Hải Khiếu trầm lạnh khắc nghiệt, cũng không cố ý che giấu, bất luận kẻ nào đến gần hắn, cũng sẽ thoải mái bởi vì kính sinh sợ. Tiêu biểu khi ánh mắt của hắn trừng nhìn, liền khó có thể làm bậy. Mà Đông Trẫm là vẫn vẻ mặt tươi cười, nhưng trong ánh mắt của hắn lại bình tĩnh vô sóng tựa như hai mặt gương có thể chiếu rọi lòng người. Cơ trí hơn người, vắng lạnh xa cách mới là diện mạo thật của hắn a.

"Hôm nay tôi đến đúng hẹn, là muốn biết, tại sao Nhậm thị cự tuyệt hợp tác với Thiên Vương, bảo vệ một nhóm đồ sứ cổ?" Vương Thế Chiêu đi thẳng vào vấn đề.

"Vương tiên sinh nói vậy không biết quy củ bảo vệ của Nhậm thị." Hải Khiếu lành lạnh nói.

"Tôi hiểu biết rõ, nhưng Thiên Vương đưa ra giá tiền cực kỳ ưu đãi cho quý công ty."

"Thật ra thì, lấy năng lực ngành bảo vệ của Thiên Vương, có thể ứng phó mới đúng."

"Không dối gạt Nhậm tiên sinh, là tôi điều một bộ phận người, để bọn họ giúp tôi tìm một người rất quan trọng." Vương Thế Chiêu cười khổ một tiếng. "Tôi giống như tất cả người không biết quý trọng, phải chờ tới mất đi rồi mới phát hiện sự quan trọng của cô đối với tôi."

"Vậy sao?" Hải Khiếu nghiêm túc kiểm tra vẻ mặt của hắn. "Có thể làm đến anh hùng nhụt chí, không có gì ngoài chuyện nữ nhi tình trường."

Vương Thế Chiêu không có phủ nhận, hắn hoàn toàn không để ý người khác nhìn hắn như thế nào. Một ngày kia, hắn đẩy xuống tất cả mời mọc, đẩy cửa nhà ra, trong miệng vừa nói "Anh đã trở về", đáp lại hắn lại là cả phòng vắng lạnh tịch liêu thì tim của hắn, lần đầu tiên trở nên lạnh cứng như chết. Trong cả đời, hắn ở một khắc lúc đó, kinh hoàng vạn trạng, không kịp cởi giày, hắn chạy vào trong nhà, đẩy ra một cánh lại một cánh cửa, tìm tăm hơi của cô.

Nhưng, cuối cùng hắn chẳng qua là xác nhận cô rời đi. Khi hắn nổi điên đập phá tất cả, mới tuyệt vọng ý thức được, cô đi không chút nào lưu luyến, trừ chính đồ của cô, cô thậm chí không có mang theo hình của hắn. Hắn thống khổ thấy rõ, cô thật muốn rời khỏi hắn, kết thúc đoạn tình cảm hơn mười năm này.

Cho đến mấy ngày trước kia, có người bạn nói nhìn thấy cô vừa nói vừa cười đi cùng với người khác ở trong công viên trò chơi, hoàn toàn không có đáp lại với tin tức hắn tìm cô chung quanh, tim của hắn, đã đau đến chết lặng.

"Người có thể được Thế Chiêu huynh quý trọng, nói vậy bất phàm." Đông Trẫm không nhịn được thám thính.

"Uh, kiên cường, dũng cảm, ôn nhu, quan tâm, cô có ánh sáng của minh châu mỹ ngọc." Vương Thế Chiêu cười, nhớ lại cô gái trước sau như một ôn nhu như nước.

"Bởi vì Vương tiên sinh thẳng thắn nguyên nhân, Nhậm thị liền đón lấy án hợp tác này." Hải Khiếu phất tay một cái. "Trước không cần cám ơn tôi, Nhậm thị phá cái lệ này, sau này không biết được sẽ có bao nhiêu người theo lệ mà đến. Vì cắt đứt phiền toái không cần thiết, hiệp ước của chúng ta chỉ có anh biết tôi biết, trong quá trình tuyên truyền xin bộ phận PR của bên anh ngàn vạn đừng nói tới. Khác, dù sao tôi cũng là thương nhân, cho nên trước đòi một cái nhân tình, tương lai nếu có một ngày tôi thi đấu với Vương tiên sinh, còn hi vọng Vương tiên sinh cạnh tranh công bằng với tôi, đừng trộm đi mới phải."

"Đó là tự nhiên." Vương Thế Chiêu ngoài gật đầu đồng ý, lại hơi nghi ngờ, câu nói của Nhậm Hải Khiếu, tựa như có hàm ý khác.

Đông Trẫm ở một bên xem cuộc vui, cơ hồ muốn bật cười. Hải Khiếu lão hồ ly này, đề phòng cẩn thận, tuyệt không chịu thua thiệt.

"Vương tiên sinh, cầu chúc hợp tác vui vẻ." Hải Khiếu chẳng qua là mỉm cười.

Tan việc trở lại Sướng Thúy cư, đi vào cửa, Hải Khiếu phát hiện trong nhà to như vậy, trừ người giúp việc ra, lại hát lên không thành kế (kế nhà trống), lão quản gia và Nhậm Thất đều không có ở sảnh trước.

"Chú Toàn và Nhậm Thất đâu?" Hắn thuận miệng hỏi người giúp việc xuôi tay đứng nghiêm ở bên.

"Đi hậu viện. Tiểu thiếu gia học được cách làm diều ở trong trường, Mật tiểu thư thêm vào tài liệu, tự chế diều, chơi diều với tiểu thiếu gia ở phía sau."

"Biết." Hắn khoát tay áo, về phòng của mình đổi một bộ đường trang màu tro thuốc lá, cũng lui về phía sau vườn.

Còn chưa có đến sân võ, đã nghe tiếng cười đùa hoan hô. Hắn ngửa đầu nhìn về bầu trời, một con diều vẽ đơn giản, tuyệt không có nửa điểm sức tưởng tượng, đã được cho phép cất cánh đến giữa không trung.

Hắn nhàn nhạt cười cười, quay người lại, lại quay trở về Sướng Thúy cư. Hắn có thể suy ra nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của con trai, cũng có thể suy ra đỏ ửng thật mỏng vì chạy giỡn trên da trắng nõn của Tâm La, có thể suy ra chú Toàn đứng ở một bên quan sát giống như ông sư già, cũng có thể suy ra mặt Nhậm Thất không thay đổi đứng chắp tay, kì thực trong lòng đã cười gần chết. Hắn không muốn đột nhiên xuất hiện vào giờ phút này, hư hăng hái của bọn họ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]New Guinea: Đảo New Guinea, nằm ở phía bắc Úc, là hòn đảo lớn thứ hai thế giới, bị tách biệt khỏi lục địa Úc khi khu vực này được biết đến với tên gọi Eo biển Torres bị ngập lụt thiên niên kỷ thứ 5 trước Công nguyên. Tên gọi Papua từ lâu đã đồng hành với hòn đảo này. Nửa phía tây hòn đảo là hai tỉnh của Indonesia: Papua và Tây Irian Jaya, còn nửa phía đông là lục địa của đảo quốc độc lập Papua New Guinea.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhật Ký Trưởng Thành Của Bảo Mẫu

BÌNH LUẬN FACEBOOK