Trang Chủ
Truyện Teen
Nhắm Mắt Lại Sẽ Thấy Sao Rơi
Đi Mua Sắm

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Những tiếng vọng xa dần rồi mất hút. Trong giấc mơ của mình tôi thấy chính tôi là một chiếc lá đang bị nhấn chìm trong dòng nước cuộn xoáy đục ngầu rồi biến mất. Khi tôi tỉnh dậy trời mới vừa hửng sáng, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm trán và lưng áo. Osamu nằm bên cạnh tôi vẫn đang thở đều đều, anh vẫn đang say ngủ.

Rốt cuộc vẫn không tài nào ngủ lại tiếp được, tôi liền lăn khỏi giường đi vào nhà tắm. Nhưng thật lạ, tôi bắt gặp bé Miu đang đứng đánh răng bên trong, giờ mới là năm rưỡi sáng.

“Chào buổi sáng, Miu.” Tôi chào con bé.

“Em ào ị!” Miu nhìn tôi cười tít mắt, mồm vẫn ngậm một đống bọt kem đánh răng mà chào đáp lại.

“Sao Miu dậy sớm thế?”

“Miu quen rồi.” Con bé đáp. “Bà nói người nào hay ngủ dậy muộn sau này sẽ bị nghèo khổ nên luôn bắt Miu ngủ sớm dậy sớm.”

“Vậy à?” Tôi hỏi cho có rồi bắt đầu vã nước lên mặt. “Tối qua Miu ngủ ngon chứ?”

“Dạ ngon ạ. Tối qua Miu mở ti vi xem chương trình có anh Shibata Makoto hát rồi mới đi ngủ.”

“Qua đây nào.” Tôi vò ướt khăn mặt giúp con bé lau gương mặt lem nhem mới ngủ dậy của nó. “Xong rồi đấy, Miu ra ngoài đợi một lúc rồi chị làm bữa sáng cho nhé.”

“Vâng!” Con bé gật đầu rồi nhanh chóng chạy biến ra ngoài.

Cảm giác hơi chộn rộn trong cái dư âm của cơn ác mộng ban sáng trong tôi vẫn còn chưa kết thúc. Nó khiến tôi cảm thấy hơi quay cuồng và lạ nhà, lạ cái ngôi nhà mà mình đã ở trong suốt ba năm dài này. Đêm hôm qua khi tôi mở hòm thư điện tử có thấy người của nhà xuất bản Momogaoka liên lạc, họ đưa cho tôi tập bản thảo của nhà văn Mamiya Jin để tôi đọc và vẽ bìa sách cho nó. Mamiya Jin trước đây vốn là một nhà văn chuyên về mảng đề tài tâm lý xã hội tương đối nặng nề, tôi đã từng có vài lần được hợp tác trong những tác phẩm trước của anh ta, thường thì sẽ luôn thú vị khi được thiết kế bìa cho một cái nội dung sách phức tạp. Nhưng dạo gần đây những cuốn sách của anh ta bắt đầu có thiên hướng nhẹ nhàng hơn, độc giả họ nói rằng Mamiya đã thay đổi kể từ ngày kết hôn rồi. Hay tôi cũng kết hôn nhỉ? Ý nghĩ bất chợt đó khiến tôi bật cười với chính mình. Tôi vẫn còn trẻ mà, đây đâu phải là thời đại mà phụ nữ kết hôn ở độ tuổi ngoài hai mươi.

Khi tôi ra đến bếp thì bé Miu đã tự thay quần áo xong và đang lúi húi lục tủ lạnh. Con bé lôi bình sữa ra và tự rót cho mình một cốc.

“Chị Kumiko xem Miu rót sữa này.” Con bé nói: “Hôm trước Miu xem trên ti vi người ta dạy cách rót sữa, rót đúng là phải nghiêng đầu rót sữa về phía xa hơn mép hộp thế này này, thế mới không bị đổ ộc ra.”

“Thế à?” Tôi nhìn Miu hai tay ôm hộp sữa nặng cẩn thận tự rót cho mình. “Có cần chị giúp không?”

“Miu làm được!”

“Vậy rót cho chị một cốc luôn nhé?”

“Có ngay.”

Tôi quay vào phía bếp ga rồi bắt đầu rán trứng và nướng bánh mỳ. Tôi ít khi chuẩn bị bữa sáng cầu kỳ, mỗi lần đến lượt tôi vào bếp là Osamu chỉ được ăn bữa sáng đơn giản kiểu Tây thế này.

“Miu chạy vào phòng gọi anh Osamu dậy rửa mặt rồi ra ăn sáng đi.”

“Vâng!”

Con bé chạy vù vào phòng ngủ và tôi nghe loáng thoáng nó nói gì đó như: “Dịch vụ chuyển phát nhanh đến rồi đây.” Và: “Cảm ơn vì đã sử dụng dịch vụ!”

“Nhiệm vụ hoàn thành!” Miu dõng dạc tuyên bố sau khi đẩy được Osamu vào trong nhà tắm.

“Giờ thì giúp chị dọn bát nào.”

“Được không ạ?” Con bé thích thú nhảy cẫng lên. “Ở nhà bà không cho Miu dọn bát đĩa. Bà bảo bà không muốn Miu làm vỡ hết đĩa sứ đẹp của bà.”

“Ở nhà mình không có đĩa sứ đẹp đâu nên Miu được giúp dọn đấy.” Tôi bảo. “Nhưng nếu làm vỡ chị sẽ bắt Miu phải lao động để đền đấy nhé.”

“Vâng!”

Miu vui vẻ tất bật với những công việc được giao cho. Trông con bé như thể rằng trên đời này chẳng có gì có thể khiến cho nó nản lòng hay buồn phiền được vậy.

Tôi vẫn nhớ hồi mình còn nhỏ gần như chẳng bao giờ có được mấy những tháng ngày thoải mái như thế. Tôi từng sống trong một gia đình có truyền thống nổi tiếng về hoa đạo và trà đạo, ngôi nhà của gia đình tôi rất lớn, gần như một trang viên kiểu truyền thống có cả hồ cá và rừng trúc nhỏ. Đồ gốm được bày trong nhà toàn là những món đồ cổ nên tôi không bao giờ được đụng tới chúng. Bữa ăn sáng được chuẩn bị cầu kỳ, ngồi ăn cùng bố mẹ và em trai nhưng chúng tôi không nói chuyện nhiều, việc tiếng trẻ con kêu khóc trong nhà là bị cấm nên tiếng cười vì thế cũng chẳng có được bao nhiêu. Tôi vẫn nghĩ việc rời bỏ một nơi ảm đạm như thế là quyết định đúng đắn nhất mà tôi từng làm cho cuộc đời mình.

“Chào buổi sáng.” Osamu lên tiếng cắt đứt mạch hồi tưởng trong đầu tôi.

“Chào buổi sáng.” Tôi đáp lại. “Không có đồ làm cơm hộp cho anh đâu nên trưa nay làm việc xong anh ra ngoài ăn gì đó đi nhé.”

“Anh biết rồi.” Osamu ngồi vào bàn rồi nói: “Nhưng trưa em vẫn phải chú ý giờ giấc mà nấu ăn cho bé Miu đấy nhé.”

“Hôm nay chị nói đưa Miu đi mua đệm hình mèo Happy mà a!” Con bé cũng lên tiếng.

“Được rồi, đi mua đệm rồi cho Miu đi ăn pizza nhé?” Tôi cười với nó.

“A! Miu chưa được ăn pizza bao giờ!” Con bé reo lên.

“Vậy cho ăn đến nổ bụng luôn nhé!”

“Vạn tuế!”

Osamu ra khỏi nhà đến toà soạn để chuẩn bị cho công việc đòi bản thảo mỗi ngày với các hoạ sĩ truyện tranh của anh ấy. Còn tôi sau khi dọn dẹp xong cũng lui về phòng làm việc bắt đầu đọc cuốn sách mới của Mamiya Jin. Công việc của chúng tôi vẫn chẳng có gì thay đổi.

Tốc độ đọc của tôi tương đối ổn và tập trung, nhưng bắt đầu sang chương thứ năm thì cứ một lúc bé Miu lại ló đầu vào. Thoạt đầu con bé chỉ ló đầu vào và nhìn tôi vài giây rồi lại chạy biến đi mất. Nó chẳng nói gì cả, chỉ mở hé cửa ló đầu vào nhìn xem tôi đang làm gì rồi lại chạy biến đi. Tôi cũng giả vờ như không biết, không hỏi gì mà chỉ tập trung vào màn hình máy tính.

“Chị Kumiko.” Cuối cùng con bé cũng lên tiếng.

“Sao?” Tôi hỏi.

“Bao giờ thì mình đi mua đệm in hình mèo Happy ạ?” Miu bẽn lẽn hỏi.

“Mấy giờ rồi?”

“Chín rưỡi rồi ạ.”

“Đợi chị một tí nhé.” Tôi liền tắt máy. “Chị đi thay đồ đã.”

Tôi thay chiếc quần bò duy nhất trong tủ đồ vẫn còn chưa bị dính màu vẽ ra và mặc cùng với một chiếc áo sơ mi của Osamu, tôi rất thích áo sơ mi nam nên vẫn thường dùng chung đồ với anh ấy dù áo của Osamu mặc lên người tôi rộng thùng thình.

Tôi và Miu cùng đi xe bus đến khu trung tâm mua sắm, con bé rất cẩn thận đi qua khu đồ chơi cho trẻ em và cố gắng không đòi rẽ vào, Miu là một đứa trẻ rất biết điều. Đi bộ mãi một lúc rồi cuối cùng tôi cũng tìm thấy cửa hàng bán chăn ga gối đệm, Miu chạy vù vào trong như cá thấy nước vậy.

“Con tìm gì nào?” Cô nhân viên đon đả cúi xuống nói với Miu.

“Miu muốn mua chăn với đệm in hình mèo Happy!” Con bé đáp.

“Con qua khu chăn đệm dành cho trẻ em để chọn nhé.”

Theo hướng dẫn của người bán hàng, tôi dắt con bé đến gian bày chăn đệm cho trẻ em để chọn đồ. Chẳng mất nhiều thời gian con bé đã tia ngay thấy hình mèo Happy của nó.

“Ay!” Miu reo lên: “Ay! Ay! Mèo Happy đây rồi!”

“Chăn màu xanh à?” Tôi hỏi con bé: “Miu có thích không?”

“Miu thích màu cam hơn.” Con bé trả lời. “Nhưng có mèo Happy là được, Miu thích mèo Happy hơn màu cam!”

“Vậy lấy cái này nhé.”

“Vâng!”

Tôi ra quầy thanh toán và bảo họ giao hàng về nhà vào lúc năm giờ chiều.

“Tiếp theo là đi mua tủ.”

“Miu thấy ở đằng kia có bán tủ mây rất đẹp!” Nó nói ngay: “Tủ chỉ cao bằng Miu thôi.”

Miu là một người bạn đồng hành khi đi mua sắm tuyệt vời. Con bé quyết định điều gì cũng nhanh chóng và chắc chắn chẳng cần phải suy nghĩ lại. Không giống như tôi một chút nào, mỗi khi đi mua gì đều đắn đo chọn tới chọn lui rồi cuối cùng để người đi cùng quyết định hộ.

“Ở Osaka Miu có hay được đưa đi chơi như thế này không?” Tôi hỏi con bé sau khi mua sắm xong và đến nhà hàng ăn pizza.

“Có bà hay cho Miu đi chơi công viên thôi.” Nó đáp. “Cả anh Shoma con bác Masashi đưa Miu đến khu vui chơi nữa.”

“Thế mẹ Yukiko thì sao?”

“Mẹ Yukiko không cho Miu đi theo mẹ.” Con bé vừa nói vừa lắc đầu. “Mẹ nói mẹ đau đầu lắm, Miu phải để cho mẹ được giải toả.”

Và cô ta giải toả bản thân khỏi con gái. Tôi nghĩ thầm, dù thế nào cũng không thể thông cảm được cho người phụ nữ này.

“Miu không đòi đi cùng với mẹ bao giờ à?”

“Không ạ.” Nó lại lắc đầu. “Mẹ bảo Miu phải biết tự lập.”

“Miu có biết tự lập là gì không?” Tôi lại hỏi con bé.

“Là tự làm việc của mình.” Miu trả lời. “Mẹ dạy Miu tự lập là tự làm việc của mình, không được làm phiền mẹ đau đầu.”

“Để chị dạy lại cho Miu nhé. Tự lập là tự làm việc của mình, nhưng nếu có việc gì muốn nhờ giúp đỡ vẫn phải nói ra, đấy là cách tự lập dành cho trẻ con đấy.”

“Vâng ạ.” Con bé cười khì rồi lại bẽn lẽn nói với tôi: “Thật ra tối qua Miu cũng hơi nhớ mẹ, chốc nữa về nhà chị Kumiko gọi điện cho mẹ bảo mẹ đến với Miu nhé?”

Tôi bỗng không biết phải nói với con bé thế nào cả. Ai bảo rằng nói dối trẻ con thì không khó?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nhắm Mắt Lại Sẽ Thấy Sao Rơi

BÌNH LUẬN FACEBOOK