Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 473: Uống Lộn Thuốc Sao?

Vô Danh Thí Chủ

23/02/2021

Cô cắn môi trầm mặc nửa ngày, mới gian nan đem nỗi

đau khổ thật sự nói ra miệng: “Tôi… tôi mang thai rồi…

cái đồ khốn khiếp nhà anh, biết rõ sinh không được,

tại sao vẫn muốn hồ nháo? Anh biết bây giờ tôi có bao

nhiêu khó chịu không? Dao Dao muốn mang thai…

nên là cậu ấy mang thai, tại sao lại là tôi2 Tôi hận chết anh!”

Xong xong một trận, cô liền trực tiếp cúp điện thoại,

cho dù Mục Đình Sâm lại gọi đến như thế nào, gửi tin

nhắn ra sao, cô đều không để tâm đến, bây giờ nàng

cả người đều ở trạng thái sụp đổ, chỉ muốn một người an tĩnh.

Tòa nhà tập đoàn Mục thị.

Bên trong văn phòng tổng giám đốc, Mục Đình Sâm

tức giận đập điện thoại. Ngoài cửa thư ký Đới Duy bị

dọa đến khẽ run rẩy, do dự tiến lên gõ cửa: “Mục

tổng? Sao rồi?”

Lệ khí trên thân Mục Đình Sâm thật dọa người, con

ngươi sau mắt kính nhíu lại, cảm xúc phức tạp đan xen.

Anh hối hận không thôi, ngày đó thời điểm đem Ôn

Ngôn đặt ở dưới thân, tình trạng của anh không tốt,

căn bản không có chú ý tới những chỉ tiết kia, sau đó

lại trực tiếp ngất đi, nghĩ là chỉ có một lần như vậy, sẽ

không có chuyện gì xảy ra, ai biết tạo hóa trêu ngươi.

Hiện tại quan hệ giữa hai người vốn là rất mẫn cảm,

lần này lại để cho cô mất đi một đứa con, chỉ sợ cô sẽ

không quay đầu lại nữa…

Cảm xúc thoáng bình phục lại, anh gọi Đới Duy vào

văn phòng: “Giúp tôi đổi vé máy bay, đổi thành chuyến

sớm nhất. Còn có, giúp tôi chuẩn bị một bộ điện thoại

mới.”

Đới Duy không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết là bây

giờ sếp nhà mình sẽ ăn thịt người, đáp một tiếng xong

liền chạy như trồn.

Lần đầu tiên Mục Đình Sâm cảm nhận được cảm giác

đứng ngồi không yên, Ôn Ngôn phía bên kia không

nghe điện thoại, nhắn tin không trả lời, bây giờ anh

hận không thể có hai cánh, có thẻ lập tức bay đến bên

người cô, bây giờ nhất định cô rất sợ hãi và rất khó

chịu đi? Anh rõ ràng muốn đem những điều tốt nhất

đều cho cô, nhưng hết lần này tới lần khác mỗi lần

đều biến khéo thành vụng, đều tổn thương cô!

Chờ anh chạy tới thành phố Ôn Ngôn đang ở, đã gần

sáu giờ chiều, đây là vé máy bay nhanh nhát.

Anh đi một đường không ngừng nghỉ đến chung cư,

gõ mở cửa, trông thấy Ôn Ngôn tiều tụy, trong lòng

của anh càng thêm tự trách, trong lúc nhất thời lại

không biết nên nói cái gì.

Ôn Ngôn cũng không nói chuyện, quay người, sự chú

ý trở lại trên ghế sofa tiếp tục ngồi một góc, cô cứ như

vậy một ngày, thứ gì cũng không ăn, cả người tinh

thần uẻ oải, giống như khí lực toàn thân đều bị rút sạch vậy.

Mục Đình Sâm đi lên trước, dừng một chút hỏi: “Có

đói không? Có muốn ăn chút gì không…”

Chóp mũi cô chua chua, nước mắt vất vả lắm mới

ngừng được lại tiếp tục rơi xuống: “Còn có tâm tình ăn

cơm, anh không khó chịu chút nào sao? Tôi chịu tội

cũng không sao… thế nhưng… đứa bé này vẫn là

không giữ được… anh tốt xấu gì cũng nên khó chịu

một chút chứ, giả vờ cũng được…”

Anh hít sâu một hơi: “Không phải anh không khó chịu,

chỉ là… bây giờ cần phải giải quyết vấn đề. Nhất định

là một ngày em không ăn gì rồi, trước tiên em ăn đi

đã, chúng ta nghĩ cách sau.” Anh muốn nói, anh có

thể đem hết toàn lực giúp cô an toàn dưới tình huống

giữ lại đứa bé này, lại sợ cho cô quá nhiều hi vọng, hi

vọng cuối cùng bị phá nát, đây mới là tàn nhẫn nhát.

Ngay lúc anh sắp đặt đồ ăn bên ngoài, Ôn Ngôn ngăn

lại: “Không muốn ăn đồ bên ngoài, không có khẩu vị,

trong tủ có nguyên liệu nấu ăn, giúp tôi tùy tiện nấu

bát mì là được rồi, thuận tiện làm cho chính anh một

phần, néu không đêm nay cũng không ăn mát.”

Nấu mì? Mục Đình Sâm do dự một chút, để điện thoại

di động xuống tiến đến phòng bếp.

Anh chưa bao giờ tự mình nâu ăn? Nhưng là bây giờ

anh chỉ có thể thuận theo cô, chỉ cần cô vui vẻ, bảo

anh làm cái gì đều có thể.

Nhìn vào đống dụng cụ trong bếp, trong đầu anh chỉ

có một đống bột nhão, thật sự nói không khoa trương,

anh là cái người mà đường với muối cũng không phân

biệt được, ở thương trường, anh không gì làm không

được, không nghĩ tới một ngày lại bị vây chết ở trong

phòng bếp…

Suy nghĩ hai giây, anh quyết định gọi điện thoại cho

Kính Thiếu Khanh xin giúp đỡ, tận lực đóng lại cửa

phòng bếp, không có để Ôn Ngôn nghe thấy, loại

chuyện này, ít nhiều cũng có chút mất mặt.

Kính Thiếu Khanh đang cùng Trần Mộng Dao đến

công quân Kính gia, điện thoại kết nói, bời vì nguyên

nhân tâm tình, giọng nói của anh cũng có chút sa sút

tinh thần: “Đình Sâm, sao thế?”

Mục Đình Sâm hạ thấp giọng hỏi: “Mì sợi nấu làm

sao? Cái loại nhìn vừa đẹp vừa ngon…”

Kính Thiếu Khanh không nghĩ tới Mục Đình Sâm sẽ

hỏi anh vấn đề như vậy, trong lúc nhất thời ngây ngắn

cả người, người này hôm nay uống lộn thuốc sao?

Trần Mộng Dao ở bên cạnh còn sợ thiên hạ chưa đủ

loạn: “Nha, Mục thiếu bên kia hôm nay là mặt trời mọc

ở hướng tây sao? Anh đang học nấu bát mì đầu tiên

à? Người giúp việc Mục trạch đều không biết nấu một bát mì?”

Mục Đình Sâm vốn là cảm thấy không biết nấu ăn đã

rất mắt mặt, bị Trần Mộng Dao một trêu chọc, chỉ có

thể không lên tiếng, cũng không thể ồn ào gây náo.

Kính Thiếu Khanh lấy lại tinh thần nói: “Cậu nghe cho

kỹ, tôi nói trình tự cho cậu. Tôi biết cậu chưa nấu ăn

bao giờ, đầu tiên cậu phải đem nước bỏ vào trong nồi

đun lên, lượng nước nhiều một chút, đề phòng lúc sau

mì dính vào nhau. Sau khi nước sôi liền bỏ mì vào, đại

khái là tầm khoảng năm phút. Trong năm phút này cậu

cầm một cái bát, đem muối cùng đừng gia vị thả vào

bên trong trước, đợi mì xong rồi, lại đem mì sợi vào

trong chén, thêm canh vào.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook