Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 453: Sự Cố Phát Sinh

Vô Danh Thí Chủ

23/02/2021

Nói xong cô xoay người rời đi, có mấy phần hờn dõi.

Đột nhiên, Mục Đình Sâm kéo tay cô lại: “Bà nội nói

đùa thôi, em đừng để ý, chờ một lúc, bữa tiệc kết thúc,

cùng anh về Mục trạch được chứ? Thật vất vả mới về

được một chuyền, lưu thêm mấy ngày bồi bà nội, mẹ

Lưu và chú Lâm cũng ngóng em về nhà.”

Ôn Ngôn có chút không được tự nhiên tránh ra tay

của anh, không ngắng mặt nhìn anh: “Đến lúc đó rồi

nói, tôi đi trước bồi Dao Dao, cô ấy đang căng thẳng.”

Mục Đình Sâm không nói gì nữa, anh biết vị trí của

Trần Mộng Dao trong lòng cô.

Trở lại phòng nghỉ, Hạ Lam cùng Kính Thành Húc đã

rời đi rồi. An Nhã đột nhiên nói: “Tiểu Ngôn, tôi cảm

thấy chúng ta và những người bên ngoài kia không

giống nhau, tất cả mọi người đều mặc âu phục gì đó,

chỉ có chúng ta mặc đồ thường ngày, sẽ có chút ngại

ngùng hay không?”

Trần Mộng Dao không để ý, khoát khoát tay: “Quần áo

ấy mà, bên ngoài mà thôi, có cái gì mà để ý chứ? Nếu

không phải hôm nay tôi đính hôn, tôi mới không muốn

mặc như lễ phục phức tạp như thế, đi đường đều phải

mang theo váy, còn phải kéo lê trên mặt đất, phiền

phức chết. Dù sao mọi người và mấy người kia cả đời

cũng không gặp lại nhau, để ý bọn họ làm gì? Nên ăn,

nên chơi là được rồi. Chờ một lúc bữa tiệc kết thúc, tôi

liền đổi quần áo mang mọi người đi chơi.”

Ôn Ngôn đã sớm biết An Nhã cùng Lam Tương sẽ

nghĩ như vậy: “Dao Dao nói đúng, không sao đâu,

không phải tôi cũng giống mọi người, đều không mặc

lễ phục sao? Những người kia cũng không phải

hướng đến lễ đính hôn của Dao Dao và Kính Thiếu

Khanh, là hướng đến lợi ích, kỳ thật cùng với bữa tiệc

thượng lưu bình thường không khác biệt lắm, chuyện

mọi người nói đều về làm ăn, không liên quan gì đến

chúng ta, không cần để tâm. Chúng ta ra ngoài đi,

đừng ở lì chỗ này, ra ngoài ăn một chút đó đi.”

Ra đến bên ngoài, An Nhã cùng Lam Tương đều có

vẻ hơi ngại ngùng, bởi vì các cô ấy một người mang

theo trẻ con, một người mang theo người già, nhìn thế

nào cũng thấy quái dị, thỉnh thoảng còn có người

quăng tới ánh mắt kỳ quái, nhìn các cô rất không

được tự nhiên.

Trần Mộng Dao không cảm thấy gì, thoải mái nắm tay

nhỏ của Nha Nha: “Nha Nha, có muốn ăn bánh ngọt

bên kia không?”

Nha Nha nhìn cách đó không xa trưng bày bánh ngọt

mỹ lệ nhẹ gật đầu, mắt to trong veo tràn đầy khát

vọng: “Muốn!”

Trần Mộng Dao tiến lên cầm một chiếc đưa cho Nha

Nha: “Vừa nãy dì ở phòng nghỉ đã ăn bánh ngọt của

cháu, cái này xem như là trả lại cho cháu, thấy ngon

lại lấy tiếp, đừng khách khi.”

Nha Nha cười ngọt một tiếng, lộ ra một hàm răng nho

nhỏ: “Cảm ơn dì.”

Lam Tương cười sờ lên cái đầu nhỏ của cô bé: “Mộng

Dao, thật ngưỡng mộ em, Kính gia không có keo kiệt

chút nào, lần này đính hôn, khẳng định dùng tiền

không ít, chỉ nhìn sân bãi đã thấy xa hoa, chị liền bị

hoa mắt rồi. Thế giới của người có tiền người bình

thường chúng ta thật là tưởng tượng không nổi. Chị

vẫn luôn nghĩ mãi mà không ra em và Tiểu Ngôn tại

sao không ở yên hưởng thụ mà lại đi mở cửa tiệm bánh ngọt.”

Ôn Ngôn dừng một chút rồi nói: “Có lẽ vì chúng em

thích tự do đi, tiền đủ tiêu là được rồi, nhiều hơn nữa

cũng vô ích. Hơn nữa, em cũng không phải là người

có tiền gì đó, em là một quỷ nghèo, Dao Dao mới là

người có tiền, dù sao bước vào hào môn, cái tiếng

phu nhân này của em cũng chỉ là hữu danh vô thực.”

Trần Mộng Dao chậc lưỡi nói: “Cái gì hữu danh vô

thực? Ai mà không biết cậu là Mục phu nhân? Chỉ cần

cậu mở miệng, Mục Đình Sâm sẽ ngoan ngoãn đem

quyền lực tài chính giao cho cậu, cậu đừng có mà

không tin. Chỉ là chính cậu không muốn thôi, cậu mới

là người có tiền, đặt kho vàng Mục Đình Sâm lớn như

thế vào cũng không cần, quá ngang tàn rồi…”

Ôn Ngôn trừng cô một chút: “Bỏ đi cậu, đừng có ở đây

ép buộc mình.”

Đột nhiên, An Nhã giật mình kêu lên: “Ông nội của tôi đâu?”

Mọi người liền sợ hãi, người ở đây nhiều như vậy, ông

cụ nếu là bị mắt tích thì làm sao bây giờ?

Bốn phía nhìn lại, không thấy bóng dáng ông cụ, An

Nhã gấp đến độ tìm kiếm khắp nơi, mấy người Ôn

Ngôn cũng giúp đỡ cùng tìm kiếm. Tìm khắp cả cả

tầng lầu, vẫn như cũ không có thấy người đâu, An

Nhã lập tức khóc lên: “Đều tại tôi, tôi vừa mới đi nghe

các cô nói chuyện, không có chú ý đến ông nội tự

mình đi, Đế Đô lớn như thế, nếu là ông ra khách sạn

rồi sẽ không tìm lại được!”

Ôn Ngôn tương đối tỉnh táo: “Không sao đâu, Tiểu

Nhã cô đừng khóc, tôi đi nói với bảo vệ khách sạn,

nếu nhìn thấy lão nhân trước hết ngăn lại liên hệ

chúng ta, chỉ cần ông không ra khách sạn liền không

sao, đừng hoảng. Tôi đi xuống dưới lầu, mọi người

tiếp tục lấy tìm. Dao Dao, cậu đi tìm Kính Thiếu

Khanh, để anh ấy sắp xếp người cùng đi tìm xem.”

Trần Mộng Dao gấp đến độ sắc mặt hồng lên: “Không

được rồi, mình cũng không biết Kính Thiếu Khanh đi

đâu rồi nữa, thời điểm mình vừa đi tìm ông liền không

nhìn thấy anh ấy, ngược lại gặp thấy Mục Đình Sâm

nhà cậu, hay là cậu nói Mục Đình Sâm phái người đi tìm?”

Loại thời điểm này, tìm người quan trọng, Ôn Ngôn

cũng không để ý cái gì nữa, đi tìm Mục Đình Sâm

trước: “Ông của Tiểu Nhã không thấy đâu nữa, vừa

nãy còn ở tầng này, chúng tôi tìm một vòng rồi nhưng

không tìm được, anh có thể tìm người hỗ trợ giúp

không? Tinh thần ông cụ có chút vấn đề, nếu là thật

sự đi lạc thì xong rồi…”

Mục Đình Sâm đến cùng một chỗ với cô:”Đi xuống lầu

trước để nhờ bảo vệ cản người lại, xác định ông cụ

không ra ngoài được, anh sẽ phái người đi tìm.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook