Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 447: Không Gần Gũi, Không Xúc Phạm

Vô Danh Thí Chủ

23/02/2021

Thấy anh không lên tiếng, Trần Mộng Dao đột nhiên

trở nên phiền não, anh bây giờ, khác hẳn bình

thường, cô không thích, vô cùng không thích. Giống

như lần trước hai người xảy ra chia tay, cô nhớ tới

cảm giác lúc chia tay. Cô không muốn anh làm theo

yêu cầu của cô, cũng sẽ không cảm thấy anh vì làm

cho cô vui vẻ, phải lập tức tha thứ cho người bố Kính

Thành Húc, cô chỉ mong là… anh kiên nhẫn một chút,

một chút nhẫn nại, ít nhất là khi chung sống với nhau,

đừng khiến mọi người không vui vẻ.

Một gia đình bốn người, cô là người ngoài duy nhất,

trong môi trường này cô không được thoải mái cho

lắm, thậm chí có chút thận trọng và lo lắng, cô không

muốn ở trong tình huống như thế này phải đối mặt với

sự tẻ ngắt xấu hổ, cô luống cuống, không muốn tham

gia nữa, nhưng người đàn ông trước mặt là người yêu

của cô, hai người sắp đính hôn, cô càng muốn anh

trút bỏ nỗi buồn trong lòng, thật sự buông bỏ quá khứ,

cùng với cô đón nhận tương lai mới.

Bây giờ cô chỉ cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết của bản

thân đổ trên mặt băng, dù cố gắng thế nào, cũng

không giải quyết được vấn đề, nhưng hết lần này đến

lần khác Kính Thiếu Khanh không muốn nói với cô

chuyện này! Cô ghét nhất sự im lặng, trong lòng mọi

người có ý kiến, nói ra hết không phải được rồi sao?

Nói chuyện là cách để con người hòa hợp, không nói

chuyện làm sao giải quyết được vấn đề?

“Kính Thiếu Khanh! Trong lòng anh ruốt cuộc nghĩ cái

gì? Em có thể hiểu tâm trạng của anh, anh cũng có

chút băng khoăng về cảm giác của em đúng không?

Từ từ được không? Tạm thời coi bố anh là người lạ,

đối với người lạ anh cũng không dùng khuôn mặt lạnh

lùng trực tiếp rời đi khỏi bữa ăn đó đúng không? Em

yêu cầu không cao, ít nhất… đừng để em mỗi lần trở

về ăn cơm cùng anh phải bối rối như vậy, được không?

Trong lòng Kính Thiếu Khanh khó chịu, đến mức

không nghe cô nói gì, cũng không có cách nào bình

tĩnh xuống, lạnh lùng nói: “Việc này em đừng quan

tâm, ban đầu anh không muốn quay về.”

Trần Mộng Dao có chút tủi thân, rõ ràng trên đường

về nói không sao, lúc đó hai người nói chuyện rất vui

vẻ, bây giờ đã hoàn toàn thay đổi, từ trước đến nay

anh chưa bao giờ nói chuyện với cô với thái độ và

giọng điệu như thế này, đây là lần đầu tiên.

Cô không biết là ở đâu xảy ra vấn đề, kích động đến

điểm mẫn cảm của anh, cô chỉ biết, bây giờ cô cũng

không kiên nhẫn rồi: “Được, em không quan tâm, sau

này em đều sẽ không quan tâm, anh không muốn về

nơi này, em cũng không muốn, sau này anh muốn

quay trở về, cũng đwùng kêu em. Em mệt rồi, em đi trước.”

Nói xong, cô xoay người rời đi, cũng không định ngồi

xe của anh, dù sao gần đây giao thông thuận tiện, taxi

cũng không thiếu, bây giờ cô chỉ muốn một mình bình tĩnh lại.

Đôi khi những cuộc cãi vã chỉ là cảm xúc, nguồn gốc

của vấn đề nhiều khi thật sự không phải, mỗi người

đều có những áp lực khác nhau, đợi đúng lúc đột

nhiên phát nổ. Trong cuộc sống các cuộc cãi vã đa số

cũng là để trút bầu tâm sự, cô không thích cãi nhau,

không thích cảm giác tình cảm xích mích, dù mọi việc

như thế nào, không nói ra được thì đừng nói, bình tĩnh

chút giái quyết là tốt nhát.

Không đợi cô đi đến ngã tư, đột nhiên cô nghe thấy

phía sau có tiếng xe ô tÔ rú còi, cô biết, đó là Kính

Thiếu Khanh đi theo, cô có ý không quay lại nhìn, giận

dỗi bước nhanh hơn, anh vừa mới lạnh lùng không

bình tĩnh nói với cô đừng quản những việc vớ vẫn đó mà.

“Tiểu tổ tông, anh sai rồi, anh không nên nói chuyện

với em như vậy, anh không nên áp đặt cảm xúc của

mình lên em. Lúc nãy ăn cơm biểu hiện bố anh với em

nói chuyện về tranh làm cho anh thấy không dễ chịu

chút nào, bình thường mấy khi ông ta nói chuyện, chỉ

có nói chuyện về tranh, thần sắc mới dồi dào như vậy.

Nhưng năm đó cũng vì tranh vẽ, mới rời khỏi nhà. Anh

nhất thời không kiềm chế được, mới như vậy, lúc đó

anh nên dẫn em đi theo, không nên để em ở lại đó

một mình. Hay anh nên chịu đựng, đợi cho đến khi tôi

ăn xong rồi mới rời đi…”

Nghe những lời anh nói, sự tức giận của Trần Mộng

Dao biến mắt, nhưng cô vẫn không dừng lại.

Kính Thiếu Khanh lái xe với tốc độ rùa bò phía sau cô:

“Cô gái à em đừng im lặng nữa, anh thực sự biết sai

rồi. Em chú ý đến anh một chút đi… lần sau anh đảm

bảo sẽ không như thế này nữa, lúc đó anh thật sự mắt

kiểm soát, mới không để ý đến cảm xúc của em, anh

đồng ý với em, nhất định sẽ làm được, cho anh một

chút thời gian, được không? Cuộc đời này của anh

đều không thể hòa hợp với ông ta như hai bố con bình

thường được, nhưng anh sẽ cố gắng đối xử với ông ta

như một người lạ quen thuộc, giữ một khoảng cách

thích hợp, không gần gũi và không xúc phạm, được

không?”

Cảm thấy cũng không tệ, Trần Mộng Dao xoay sang

nhìn xe, cố ý lạnh lùng nói: “Em đi giày cao gót, không

tiện đi bộ, đưa em về, về nhà của em, em bây giờ

không muốn cùng anh nói chuyện, có thể trả tiền xe cho anh. ”

Kính Thiếu Khanh trực tiếp dừng xe ở ven đường:

“Nói cái gì vậy? Anh thiếu em chút tiền taxi sao? Cái

anh thiếu chính là một người vợ chăn gối… Đừng tức

giận, đợi về nhà em đánh anh mắng mỏ anh đều

được, được không? Anh biết sai như vậy rồi, em thực

sự không nghĩ đến việc tha thứ cho anh chút sao? Đi

với anh đến đó nhé? Chúng ta bây giờ cần phải hỗ trợ

“an ủi” lẫn nhau.”

Trần Mộng Dao trắng bệch nhìn anh: “Anh nghĩ đẹp

lắm, lần nào anh nhận lỗi mà không nhanh? Em biết

anh là người từng trải trong tình yêu, bất kể lúc nào,

bắt luận là anh có lỗi hay không, chỉ cần lập tức nhận

lỗi là được, anh như vậy thành thói quen, lại không

thật lòng. Bây giờ em chỉ muốn về nhà yên tĩnh một

chút, phiền chết rồi! Anh có biết sau khi anh đi mẹ anh

trông như thế nào không, còn có bố anh, cứ như thể

bản thân làm sai cái gì đó, không nói nên lời.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook