Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 310: Đừng Ép Buộc Bản Thân

Vô Danh Thí Chủ

02/02/2021

Trần Mộng Dao lười cãi nhau với cô ta ở cửa hàng, sẽ ảnh hưởng đến việc buôn bán, cô lấy tiền ra đếm rõ rằng trước mặt: "Này, vậy thôi." Bạch Tiểu Khả nhìn không vừa ý: "Chỉ bao nhiêu đây? Lừa tôi sao? Rõ ràng không đúng!"

Trần Mộng Dao lấy bảng điểm danh hàng ngày ra đặt trước mắt cô ta: "Cô xem xem, thời gian tôi đến cửa hàng thì tôi đã nói rồi, đến trễ bị trừ tiền, cô mỗi ngày đều đến trễ, còn nữa mỗi ngày ở tiêm có các món tráng miệng và cà phê, nước uống, tôi đều không tính vào trong này, còn gì nữa không hài lòng? Nếu thực sự tỉnh với cô, cô phải trả lại tiền!"

Bạch Tiểu Khả không phục: "Mỗi ngày những đồ vật đó dư lại không nhiều, thà bỏ đi cũng không cho nhân viên ăn sao? Tôi ăn một chút thì làm sao?”

Trần Mộng Dao chưa từng thấy người không biết xấu hổ như vậy: "Đồ ăn thừa thi để lại đồ ăn thừa, cô ăn cũng không phải là những đồ thừa chút đó, cà phê cô cũng uống ngon nhất. Cái này có thể giống nhau sao?"

Bạch Tiểu Khả biết mình bị thua nên không thể tiếp tục vướng víu nữa, khịt mũi rồi bỏ đi.

Cơn giận trong lòng của Trần Mộng Dao dịu đi, tâm trạng của cô cũng tốt hơn, thấy An Nhã vẫn đứng bên cạnh, cô hỏi: "CÓ chuyện gì vậy? Cô có gì muốn nói không? Yên tâm, tôi sẽ chỉ nhắm vào Bạch Tiểu Khả, cô ta thực sự không làm gì cả, cô thật tốt, làm việc chăm chỉ. Sau này dịp Tết đến, đều có bao li xì, tôi và Tiểu Ngôn sẽ đối xử tốt với cô.

An Nhã cắn môi thì thầm: "Tôi thấy các cô muốn thuê một người thợ khác, chủ yếu là làm công việc gì?"

Trần Mộng Dao suy nghĩ rồi nói: "Thì cũng là dọn dẹp vệ sinh, rửa chén, ly, hay một số việc nữa, dù sao thì vừa bẩn vừa mệt, như cách nào, có người giới thiệu cho tôi?"

An Nhã lắc đầu: "Không có, tôi có thể làm hai công việc không? Tôi không sợ mệt!"

Trần Mộng Dao sửng sốt. Bản thân công việc giao hàng đã rất mệt mỏi, cô ấy phải bận rộn trở về của hàng. Đây không phải là công việc mà con người có thể làm được: "Đừng đừng đừng, cổ vẫn còn trẻ, chịu đựng khó khăn là đúng, nhưng công việc này quá khó, cô không thể làm được. Tại sao cô lại thiếu tiền? Gia đình cô không phải chỉ có một người ông sao? Ông nội có thể tiêu bao nhiêu?

An Nhã cười khẽ cau mày: "Ông tôi lớn tuổi rồi, bị đủ bệnh, cần uống thuốc, và ông bị bệnh Alzheimer(*), tôi phải kiếm tiền nuôi gia đình, không có thời gian chăm sóc ông ấy, không chú ý đến ông thì ông sẽ đi mất, tôi nhờ người chăm sóc thức ăn nước uống cho ông vào ban ngày, còn ban đêm tôi tự mình chăm sóc ông, ban ngày thuê người cũng không tốn bao nhiêu tiền. Đây không phải là thành phố lớn, thuê bảo mẫu thực sự rất rẻ."

(*) một chứng mất trí phổ biến nhất

Nhưng Trần Mộng Dao không dám quyết định một mình về vấn đề này, cô sợ Ôn Ngôn xé xác, cô cảm thấy mình thật vô nhân đạo, đơn giản ném củ khoai tây nóng hổi cho Ôn Ngôn: "Chuyện này tôi không quyết được, tôi đi hỏi Ôn Ngôn. Cậu ấy có đối tai mềm mại, cũng dễ nói chuyện, cậu ấy nói thì sẽ tính, đi nhé."

Đôi mắt An Nhã ánh lên vẻ biết ơn: "Được, cảm ơn cô, Mộng Dao."

Nghe An Nhã muốn làm hai việc, Ôn Ngôn cũng ngạc nhiên: "Cô chắc chứ?"

An Nhã nghiêm túc gật đầu: "Tôi đã nói cụ thể với Mộng Dao rồi, tôi có thể chịu đựng khổ, hãy tin ở tội, tôi đã nghĩ đến việc này, công việc dọn rửa có thể sẽ rất nhiều và rất mệt, tôi tranh thủ tận dụng thời gian rãnh làm trong ngày, vậy buổi tối sinh hoạt cũng không bận quá, tôi sẽ làm tốt, hãy tin ở tôi? Nếu tôi thực sự không thể làm tốt, các cô tìm người khác cũng không muộn... Nếu cô thấy hai công việc lương là quá nhiều, có thể giảm xuống một chút! "

Ôn Ngôn xua tay: "Làm hai công việc đương nhiên cần hai phần lương, không nhiều lắm, vậy cô thử trước thật sự mệt mỏi nói cho tôi biết, đừng ép buộc bản thân."

An Nhã hào hứng gật đầu: "Vậy có thể bắt đầu từ tính từ hôm nay được không? Tôi nghĩ trong bếp có rất nhiều thứ phải rửa, hiện tại tôi đang có thời gian rãnh có thể làm rồi!"

Ôn Ngôn gật đầu, nhìn An Nhã bận rộn như con ong nhỏ cần cù, cô không khỏi nở nụ cười, dù sinh ra như thế nào, đối diện với cuộc sống, thì luôn quây quần bên nhau, cô rất thích An Nhã.

Chẳng bao lâu, Lê Thuần, một cô gái trẻ cùng tuổi trở lại cửa hàng, Lê Thuần so với Bạch Tiểu Khả cũng không kém, trông sạch sẽ, khí chất tốt, cao ráo, không bao giờ trang điểm đậm, cho người ta cảm giác khí chất của người giàu có, làn da cũng đặc biệt trắng, thích mặc quần áo bình thường, nhưng trông rất thời trang, đầu tóc luôn buộc đuôi ngựa, đơn giản gọn gàng, và điều quan trọng nhất là không bao giờ đi trễ.

Không khí trong cửa hàng càng ngày càng tốt, thu nhập dao động không nhiều, dù sao cũng có lãi, cuối tháng trả lương Lê Thuần và An Nhã thì còn dư không nhiều, bản thân Ôn Ngôn không muốn nhận phần của cô, trước đó cô không có khoảng tiền đầu tư, trả lại cho Trần Mộng Dao từ từ, đợi trả xong, cổ mới tính phần được nhận.

Mùa đông lạnh giá sắp đến, vào ngày tuyết rơi đầu tiên, lượng khách hàng trong cửa hàng giảm dần, nhiều hơn nữa là những đơn hàng giao hàng, khi An Nhã bận việc, Lê Thuần sẽ bận giao đồ ăn.

Ôn Ngôn kiểm tra lịch, vẫn còn hai mươi ngày nữa là đến lễ

Giáng Sinh, trong của hàng nên có hoạt động, nhưng trong đầu cô không có ý tưởng nào hay ho.

Trần Mộng Dao xem các đánh giá trên nền tảng TakeAway và cười tít mắt: "Tiệm của chúng ta hầu như không có đánh giá tiêu cực, ngoại trừ những người ác ý có đánh giá tiêu cực, họ đều cho rằng các món tráng miệng của cửa hàng chúng ta có thể khiến mọi người cảm thấy vui vẻ... Tiểu Ngôn, trong tương lai tiệm của chúng ta sẽ lớn hơn, chúng ta sẽ mở chỉ nhánh, trải rộng khắp cả nước, làm thương hiệu lớn hơn nữa! "

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook