Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Chương 476: Đứa Trẻ Này, Có Thể Giữ Lại Không?

Vô Danh Thí Chủ

23/02/2021

Ngay từ đầu Trần Mộng Dao nghe không hiểu anh có

ý gì, chờ hiểu ra, trong nội tâm cô có chút vui mừng,

anh đang nói tốt thay Kính Thành Húc sao? Sợ cô

hiểu lầm, đây là điềm tốt: “Em biết, bố anh cũng chỉ là

không thích cười, cũng không thích nói chuyện lắm,

nhìn có chút nghiêm túc mà thôi. Lúc ấy là do tự em

suy nghĩ nhiều, trước đó trải qua một khoảng thời gian

không có tiền, em biết được kiếm tiền không dễ dàng,

thực sự không cần thiết mời giúp việc. Thời điểm bố

anh nói trong nhà không thiếu tiền, phản ứng đầu tiên

của em chính là tự ti, dù sao giữa em và anh chênh

lệch rất lớn, em đã rất cố gắng, cô gắng xứng đi cạnh

anh. Không sao đâu, bố anh không có ác ý, em sẽ

không để tâm đâu, nguyên nhân là do bản thân em.”

Kính Thiếu Khanh nâng khóe môi cười cười: “Em đã

rất tốt rồi, không có chuyện không xứng với anh.”

Vừa mới dứt lòi, điện thoại di động anh có tin nhắn

đến. Bởi vì kết nối với Bluetooth trong xe, âm thanh rất

lớn, Trần Mộng Dao cũng nghe được rất rõ ràng.

Thấy bộ dạng đứa trẻ tò mòcủa cô, thậm chí còn có

chút hưng phấn như thời điểm đi “bắt gian”, anh bắt

đắc dĩ nói: “Em giúp anh xem đi, anh lái xe không HƠI

Trần Mộng Dao không nói hai lời lấy điện thoại di động

từ trong túi anh ra, xem xong tin nhắn cô che miệng

mở to hai mắt nhìn: “Kính Thiếu Khanh…”

Kính Thiếu Khanh bị cô làm giật nảy mình, chỉ sợ là

tình nhân cũ gửi cái gì để cô hiểu lầm, vội vàng dừng

xe lại bên đường, đoạt lấy điện thoại di động từ tay cô.

Thấy rõ trong tin nhắn cùng người gửi, anh mới thở

phảo nhẹ nhõm, đồng thời cũng có chút lo lắng: “Em

muốn mang thai không được, vậy mà tình huống này

Ôn Ngôn lại mang thai… bây giờ sợ là Đình Sâm đang

vô cùng khẩn trương.”

Trần Mộng Dao sót ruột đến không chịu được: “Đứa

trẻ mà không giữ được thì Ôn Ngôn sẽ khó chịu đến

đâu chứ? Mục Đình Sâm tại sao có thể như vậy? Biết

rõ không thể sinh, còn muốn làm loạn! Đàn ông các

anh đều là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới

sao? Anh ta nói sẽ mau chóng mang theo Tiểu Ngôn

về Đế Đô làm kiểm tra, ai biết Tiểu Ngôn vui không

vui2 Bây giờ thật muốn đánh chết anh tai”

Rõ ràng là Kính Thiếu Khanh bị tai bay vạ gió, anh có

chút ủy khuất: “Cái gì gọi là “các anh”? Anh cũng

không có như thế mà… em không thể một gậy tre

đánh chết một thuyền người, như vậy là không đúng…

Trở lại chuyện chính, bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, Ôn

Ngôn sắp cũng trở về rồi, đến lúc đó em bồi cô ấy

nhiều chút, ít nhiều cũng có chút tác dụng an ủi cô ấy.”

Bên kia Ôn Ngôn cùng Mục Đình Sâm đã thương

lượng ra phương án, Ôn Ngôn đồng ý về Đề Đô kiểm

tra, cửa tiệm đồ ngọt tạm thời không tiếp tục kinh

doanh. Cô căn bản không nghĩ tới trường hợp đứa trẻ

được giữ lại, cho nên dự định làm xong phẫu thuật

sinh non sẽ trở về tiếp tục mở tiệm. Loại phẫu thuật

này chỗ này cũng có thể làm, là Mục Đình Sâm sợ cô

xảy ra chuyện, cho nên cứng rắn yêu cầu cô về Đề Đô.

Sáng sớm hôm sau, cô cùng Mục Đình Sâm đên sân

bay, tối hôm qua rõ ràng ngủ rất ngon, nhưng thời

điểm đợi máy bay, cô vẫn ngủ gà ngủ gật. Bây giờ

nghĩ lại, trước đó không có tinh thần muốn đi ngủ

không phải là bởi vì quá mệt mỏi, mà là bởi vì đứa nhỏ

trong bụng…

Bởi vì đứa trẻ này, quan hệ của cô và Mục Đình Sâm

đã nhạt đi rất nhiều, mặc kệ anh thể hiện ân cần như

thế nào, biểu hiện bao nhiêu ôn nhu quan tâm, cô đều

thờ ơ, giống như lúc trước cô có gắng khiến anh vui

lòng, cuối cùng cũng không được đáp lại, đây coi như

là thế thời luân chuyển đi?

Về đến Đề Đô, hai người đi thẳng đến bệnh viện. Mục

Đình Sâm đã gọi điện sắp xếp xong hết, lập tức có thể

kiểm tra.

Trần Mộng Dao cố gắng xin nghỉ đi theo đến bệnh

viện, nhìn thấy Trần Mộng Dao, trong lòng Ôn Ngôn

an tâm hơn rất nhiều: “Dao Dao, mình không sao,

không cần lo lắng.”

Trần Mộng Dao biết trong lòng Ôn Ngôn khó chịu:

“Đừng sợ, mình ở đây, mình sẽ luôn bên cạnh cậu.

Cậu đi làm kiểm tra trước, mình chờ ở ngoài, nếu có

thể sinh, chúng ta sẽ có gắng hết sức giữ đứa bé lại,

nhỡ đâu không có bết bát như vậy thì sao? Đúng

không? Dù sao cũng qua lâu như vậy rồi, nói không

chừng thân thể cậu đã tốt lên rồi, thả lỏng đi.”

Ôn Ngôn không đặt lời của Trần Mộng Dao nói là hy

vọng, mặt xám như tro tiền phòng kiểm tra.

Sau một loạt kiểm tra xong, ba người ngồi lại hành

lang trên ghế dài chờ lấy kiểm tra báo cáo, ai cũng

không nói chuyện, bầu không khí có vẻ hơi ngưng

trọng. Trần Mộng Dao mang theo tràn ngập oán khí,

muốn mắng Mục Đình Sâm cầu huyết lâm đầu, nhưng

cuối cùng, cô vẫn không có làm như vậy, mọi việc đã

xảy ra, quan trọng chính là giải quyết vấn đề trước.

Mục Đình Sâm không mang theo vệ sĩ, cho nên cầm

báo cáo cùng giao nộp đều là anh tự thân đi làm, chạy

lên chạy xuống, cũng là xem ở điểm này, tạm thời

Trần Mộng Dao mới không mắng anh.

Chờ báo cáo tới tay, Ôn Ngôn không có dũng khí nhìn,

trực tiếp đi phòng bác sĩ làm việc, đem báo cáo đặt ở

trên bàn làm việc.

Sau khi cẩn thận xem hết báo cáo, bác sĩ nhìn xem

Mục Đình Sâm nói: “Mục tiên sinh, phu nhân quả thật

là mang thai, trước mắt là đã khoảng bốn mươi ngày.

Tình huống bây giờ là, bởi vì lúc trước sinh non qua

hai lần, tử cung phu nhân bị thương nghiêm trọng, bây

giờ thai nhi nhỏ, không có ảnh hưởng gì, chờ sau này

tháng lớn, có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng đây cũng

không phải là chắc chắn trăm phần trăm.”

Coi như đã sớm biết đáp án như vậy, vành mắt Ôn

Ngôn vẫn đỏ cả lên.

Mục Đình Sâm biết đứa bé quan trọng với Ôn Ngôn

bao nhiêu, hít sâu một hơi, hỏi: “Vậy đứa trẻ này, có

thể giữ lại không?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nhà Có Manh Thê Cưng Chiều

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook