Trang Chủ
Ngôn Tình
Người Yêu Của Triều Tịch
Chương 8

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ratting: 18+

Ánh mặt trời sáng rỡ rọi xuống từ bầu trời. Tôi vén chiếc váy dài in hoa lên, nở nụ cười ngọt ngào về phía Y Đằng Kiếm đang cầm máy ảnh ở đằng xa. Sau lưng tôi, nhà thờ St. Peter đứng trang nghiêm.

“Giáo đường San Pietro thuộc thành phố Vaticano, đường kính bốn mươi hai mét do Michelangelo thiết kế. Từ trên nhìn xuống có thể quan sát được cả quảng trường St. Peter.” Y Đằng Kiếm đóng máy ảnh lại, đi về phía tôi: “Muốn lên xem không?”

“Sao lại không chứ?”

“Anh thích cảnh đêm của Roma.” Y Đằng Kiếm thở ra một hơi, hưởng thụ cảm giác ánh mặt trời chiếu lên mặt: “Rất đẹp.”

“Tâm nguyện lớn nhất của em là đi tham quan Kim Tự Tháp ở Ai Cập.” Chúng tôi đi lên theo đoàn người: “Hi vọng sau này sẽ có cơ hội”.

Y Đằng Kiếm giơ tay nắm vai tôi, cọ cọ đầu tôi: “Sau này em muốn đi đâu, làm gì, anh cũng sẽ làm với em”.

Tôi cười: “Buổi chiều đi thăm đền Pantheon sao?”

“Để anh xem thử…” Y Đằng Kiếm rút một quyển lịch trình ra từ sau lưng: “… Ừ, buổi chiều trước tiên ghé nhà hát lớn Roma, rồi đi đền Pantheon”.

“Em nghe nói, yêu quá sâu cũng là một loại tội nghiệt”. Tôi cười chỉ chỉ trời cao: “Chư thần trên bầu trời không cho thế gian yêu nhau quá sâu. Yêu quá sâu, thần sẽ ghen ghét”.

Y Đằng Kiếm nhìn tôi, con ngươi u ám như biển: “Anh đã phạm vào cái tội nghiệt này rồi…”

“Triều Tịch…”

Dương Kiếm khóa lấy hai tay tôi. Thân thể ép chặt nhau, dục vọng của đàn ông tranh đấu vào những phút cuối cùng của quá trình. Anh di động sâu trong cơ thể tôi, môi dán chặt trên cổ tôi, cảm nhận nhịp đập trái tim tôi. Dũng đạo co rút nhanh truyền đến khoái cảm khiến người ta mê hồn lan khắp toàn thân, tôi biết mình sắp không chịu nổi nữa. Tôi cắn bả vai Dương Kiếm, nhỏ giọng khóc thút thít: “Dương Kiếm, đừng làm quá như vậy…”

Sự yếu ớt phản kháng của tôi chỉ đổi lại Dương Kiếm đoạt lấy càng sâu hơn. Tốc độ ngày một nhanh, sức lực cũng ngày một mạnh, tôi không chịu được khoái cảm sinh lý, duỗi thẳng hai chân. Tư thế này khiến cho dũng đạo dưới thân co rút càng nhanh, bao lấy anh thật chặt. Dương Kiếm không nhịn được khẽ rên một tiếng. Động tác eo càng dữ dội hơn. Tôi phát ra một tiếng thét chói tai, toàn thân thể co lại, Dương Kiếm nặng nề húc vài cái trong cơ thể, một dòng dịch nóng rực phóng vào hoa tâm của tôi.

Cả người tôi đều đau râm ran, muốn lật người nhưng eo lại bủn rủn vô lực. Chỉ có thể chán nãn nằm ngửa trên giường, mặc cho Dương Kiếm ngắm nhìn thân thể trần truồng của mình. Anh khẽ nâng người, ánh mắt mê luyến, bàn tay quyến luyến vuốt ve da thịt tôi: “Lúc nãy khi ân ái, em nghĩ tới điều gì?”

“Chuyện trước đây”.

Dương Kiếm cúi đầu, dịu dàng gặm nhấm nụ hoa trước ngực tôi, tay lại trượt xuống bắp đùi trơn nhẵn của tôi, vuốt ve qua lại. Ngón cái thỉnh thoảng quét qua nhụy hoa nho nhỏ giữa hai chân tôi, dư âm do vừa mới cao triều khiến cơ thể tôi hết sức nhạy cảm, không thể chịu nổi sự trêu đùa như có như không của anh. Tôi muốn khép hai chân, anh lại dùng sức tách ra. Anh ngồi giữa hai chân tôi, cúi đầu quan sát chăm chú. Mặt tôi đỏ lên: “Dương Kiếm, đừng nhìn em như vậy…”

Đầu ngón tay Dương Kiếm lướt qua bờ môi phía dưới người tôi, nhìn thấy tôi tiết ra ái dịch trong suốt, anh giơ tay vân vê một ít dịch, trong giọng nói có phần hài lòng: “Em muốn anh, Triều Tịch”.

Tôi rên rỉ, vì anh đột nhiên xâm lấn. Sau khi tiến vào, cơ thể anh đè nặng xuống: “Anh muốn em lâu lắm rồi”. Anh hơi rút lui, cọ sát ở lối vào của tôi: “Từ khi em không từ mà biệt ở Roma.” Anh húc mạnh vào cơ thể tôi, tôi dùng sức nắm ga giường, cắn môi dưới. Dương Kiếm cuối đầu hôn khóe môi tôi, đầu lưỡi lướt qua đôi môi, đợi đến khi tôi đáp lại sự rút lui của anh, Dương Kiếm chơi trò ba cạn một sâu: “Em nợ anh rất nhiều lời giải thích, Triều Tịch”. Dương Kiếm đứng dậy kéo tôi lên, để hai tay tôi chống trên mép giường: “Nhưng bây giờ cái gì anh cũng không muốn biết. Chỉ cần em ở bên cạnh anh…”

Lời anh lần nữa biến mất ở cấm địa ướt át của tôi, cơ thể tôi vì hưng phấn cực độ nổi lên một tầng màu hồng mỏng, anh đã hoàn toàn cứng rắn trong cơ thể tôi, đụng chạm vào điểm G của tôi. Tôi không chịu nổi ngã xuống giường, thân thể anh nghênh ngang dán chặt lên, lúc tôi run rẩy dưới người anh, Dương Kiếm cúi đầu cắn cổ tôi, buông thả bản thân trong cơ thể tôi: “Anh yêu em, Triều Tịch.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Người Yêu Của Triều Tịch

Avatar
Trang to10:11 11/11/2014
Truyện hay lai cam dong tinh yeu that ra la ich ky nhung neu da khong la mot nua cua Minh thi cho du lam bat cu thu doan nao thi cung khong phai la cua Minh that dang tiec

BÌNH LUẬN FACEBOOK