Trang Chủ
Ngôn Tình
Người Yêu Của Triều Tịch
Chương 5

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ánh nắng soi rực rỡ ngoài cửa sổ. Tôi lẳng lặng ngồi trên ghế sa lông, những tiếng ồn ào náo động ngoài kia không hề lọt được vào tai. Lụa mỏng mềm mại như mây bao phủ cơ thể tôi, thế giới bên ngoài dường như cũng mông lung mỹ lệ lạ thường.

Toàn bộ lễ đường đều trang trí bằng hoa bách hợp. Tôi nâng má, nhìn cổng vòm bằng hoa ngoài vườn. Một lát nữa thôi, dưới sự chứng kiến của chư thần, tôi sẽ trở thành vợ của người đàn ông kia. Sau đó sẽ tương thân tương ái, không xa rời nhau.

Trong lòng tôi mơ hồ lo lắng. Có lẽ, chỉ là có lẽ, Dương Kiếm sẽ xuất hiện ở nấc thang quang trọng trong cuộc đời này của tôi, mang tôi đi. Tôi khép hờ mắt, thầm thở một hơi thật dài. Tôi hi vọng được đưa đi, rời khỏi đây, rồi biến mất vĩnh viễn.

Gero đi vào, mỉm cười hôn lên trán tôi một cái: “Khẩn trương à?”

Tôi cười cười. Gero nắm tay tôi, cách một màn bao tay mỏng vuốt ve đùa nghịch các ngón tay tôi: “Tin tưởng anh, anh còn khẩn trương hơn em cả vạn lần ấy”.

Tôi cười: “Anh sợ cái gì?”.

Gero yên lặng nhìn tôi: “Anh sợ em biến mất trước mắt anh, rời khỏi cuộc sống của anh, không thể tìm thấy em nữa”.

Nụ cười dần biến mất trên mặt tôi. Tôi thầm may mắn anh không thể nhìn rõ mặt tôi vì tấm màn che rũ xuống từ trên đầu: “Không đâu”.

Gero trấn an vỗ vỗ mu bàn tay tôi: “Đúng, không đâu”.

Tôi theo bản năng vuốt ngón tay trống không của mình, lát nữa nó sẽ bị một chiếc nhẫn ràng buộc cả đời.

"Triều Tịch…”

“Vâng?”.

“Hứa với anh, nếu như anh làm sai chuyện gì, hoặc là trái với lương tâm mình lừa dối em… em cũng sẽ tha thứ cho anh. Không rời xa anh”.

“Em hứa với anh”.

“Triều Tịch”. Gero siết tay tôi đến đau: “Không nên tùy tiện hứa hẹn, hãy lấy danh nghĩa của chư thần mà thề”.

Tôi cầm ngược lại tay của Gero, không biết vì sao, lòng tôi không nén được khổ sở: “Tôi, Dương Triều Tịch, lấy danh nghĩa chư thần ra thề, sau này nếu chồng tôi làm sai chuyện gì, hoặc trái với lương tâm lừa dối tôi… tôi cũng sẽ tha thứ cho anh ấy. Sẽ không rời xa anh ấy.”

Trong đôi mắt Gero hiện lên một chút ánh sáng rực rỡ: “Triều Tịch…”

“Cô dâu chú rễ sao lại bỏ trốn khỏi lễ đường thế này?” Guli vận một thân màu hồng bước vào nói: “Đừng có bỏ quên tân khách và cha xứ chứ!”.

Gero cười lớn kéo tôi: “Đi, chúng ta kết hôn”.

“Gero, con có đồng ý lấy Dương Triều Tịch làm vợ, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Gero quay đầu nhìn tôi, cơn gió dịu dạng thổi qua gương mặt, vài sợi tóc nhè nhẹ bay trên trán anh: “Con đồng ý”.

“Dương Triều Tịch, con có đồng ý gả cho Gero, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Đầu tôi kịch liệt quay cuồng. Tất cả như một giấc mơ, hồ hồ ảo ảo. Nhưng ánh mặt trời sáng rỡ giữa trưa, cơn gió dịu dàng man mát, cây cửu lý hương tươi tốt xanh ươm, đường phố huyên náo ngoài kia, còn có ánh mắt tha thiết xen lẫn khổ sở của Gero đang nhìn tôi, đây là thật.

Tôi lui về sau một bước. Cho dù cách một cái khăn che mặt cũng có thể trông thấy sắc mặt Gero đang thay đổi. Anh giơ tay siết chặt cổ tay tôi, đột nhiên nói nhỏ một câu tiếng Trung: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Từ khi quen biết Gero đến giờ, chúng tôi vẫn luôn nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng Pháp. Nhưng không ngờ anh đột nhiên lại sử dụng tiếng mẹ đẻ của tôi. Đây không phải là nguyên nhân tôi khiếp sợ, điều khiến tôi sợ hãi, chính là cách phát âm tiếng Trung mà tôi đã quen đến nỗi không bao giờ nhận lầm người kia.

Dương Kiếm.

Cơ thể tôi không thể thôi run rẩy. Quan lễ tân khách dường như phát hiện cô dâu chú rễ có gì đó kỳ lạ, mỗi một người ai cũng duỗi dài cổ chờ câu trả lời của tôi. Gero càng siết chặt cổ tay tôi hơn, âm thanh vừa căng thẳng vừa khẩn trương, giọng của anh đã có thêm sự cưỡng chế bắt buộc: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Tiếng phanh xe và sự xô xát hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Một chiếc Ferrari màu xám bạc đâm vào hàng rào vườn hoa. Cửa xe mở ra, hai người đàn ông đi xuống. Là Mộc Sâm.

Và Dương Kiếm.

Tôi mờ mịt quay đầu lại. Thế giới hỗn loạn cả lên. Tôi vô cùng khẳng định người đàn ông bên cạnh mình là Dương Kiếm, thế nhưng giờ anh ấy lại xuất hiện một cách vô cùng chân thật trước mặt tôi. Chân thật đến mức khiến tôi hoảng sợ. Đột nhiên Gero đưa tay ôm chặt tôi vào ngực, lôi tôi đi. Mộc Sâm ở phía sau hét lớn gì đó, Dương Kiếm chạy đuổi theo. Gero kéo mạnh tôi đi qua một căn phòng, vòng qua hành lang, mở cửa đẩy tôi vào chiếc xe sau vườn, nắm tay lái chạy như bay ra ngoài. Lễ đường rối loạn cả lên, khách khứa bị hai người đàn ông đột nhiên xuất hiện kia với đôi cô dâu chú trễ bỗng dưng bỏ trốn dọa cho ngây người. Tôi nhìn về sau, Mộc Sâm đang cực kỳ tức giận, Dương Kiếm im lặng đứng sau anh ấy. Dùng ánh mắt đen nhánh nhìn tôi. Ánh mặt trời nhạt màu, xe chạy xa dần, bóng dáng của họ biến mất không thể thấy nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Người Yêu Của Triều Tịch

Avatar
Trang to10:11 11/11/2014
Truyện hay lai cam dong tinh yeu that ra la ich ky nhung neu da khong la mot nua cua Minh thi cho du lam bat cu thu doan nao thi cung khong phai la cua Minh that dang tiec

BÌNH LUẬN FACEBOOK