Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tên truyện: Người điên.

Tác giả: Tiểu Yêu Tử.

Thể loại: Niên hạ, ngược luyến tình thâm, thần bí tâm cơ bệnh kiều công X lòng dạ ác độc thẳng nam thụ, niên hạ, công sủng thụ, hắc ám, hồi hộp.

Edit: Đậu.

Trước khi đọc chương này, mình suggest cho các bạn bài này. Giai điệu nó làm mình cảm thấy phù hợp với những chương này. Enjoy ~

Chương 28: Lồng sắt.

Mở hai mắt ra, một vùng tối tăm.

Diệp Tử có chút khó khăn nâng thân thể dậy. Đầu anh nặng trĩu, mạch đập trong lỗ tai đang nhảy nhót, mỗi một lần nhảy, là một lần đau đớn nhói lên.

Qua hồi lâu, anh mới ý thức được mình đang ngồi trên một tấm đệm của một cái giường nhỏ. Quá tối, cái gì cũng không nhìn thấy. Anh xuống giường, đứng trên mặt sàn xi măng lạnh lẽo, mò mẫm đi về phía trước. Anh rờ thấy một vật cứng rắn, bằng sứ trơn nhẵn, như là bồn tắm. Qua bên cạnh, hình như là bồn cầu.

Vách tường ở chỗ nào Công tắc đèn ở đâu

Đi được mấy bước, Diệp Tử liền đụng phải một thứ gì đấy lạnh ngắt, dài nhỏ bằng sắt. Là gì vậy

Anh theo bản năng sờ sọang độ dài, số lượng của song sắt ấy… Từ từ, anh nhớ đến trước khi hôn mê, Thỏ đã nói những lời quỷ dị kia. Anh có thể tưởng tượng những thanh sắt này rốt cục là thứ gì, sống lưng rét run từng đợt.

Anh đi chân trần theo song sắt loay hoay một hồi, không sai, đây chính là cái ***g sắt.

Đây là nằm mơ sao Làm sao có thể có một cái ***g sắt lớnu như vậy

Cho dù có là ***g sắt thật, cũng phải có cửa chứ

Diệp Tử nỗ lực mò mẫm, rốt cục tìm được nơi giao nhau của những thanh sắt, tương tự với cửa ra vào. Nhưng, nơi đó móc đầy xích sắt, còn có thêm hai ổ khóa to lớn kèm theo!

Diệp Tử dùng sức kéo cửa, cố gắng vươn tay ra, lôi kéo chỗ chốt cửa, thế nhưng, căn bản không cách nào mở ra được. Bên người lại không có đồ vật nhọn nhọn nào, anh cũng không phải mấy người thần kì trên ti vi chỉ cần một cây kim nhỏ đã có thể mở khóa!

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì Thỏ thật sự muốn nhốt anh tại đây Đùa gì thế!

Anh bắt đầu kêu gào: “Diệp Thành Tịch, cậu ra đây cho tôi! Con mẹ nó cậu rốt cục muốn làm cái gì Đem tôi xích lại đây Đi ra cho tôi!”

Tiếng kêu gào của anh có hiệu quả.

Không tới một phút, “cạch” một tiếng, cửa phòng được mở ra.

Bởi vì căn phòng bị đóng kín đã lâu, bóng đen phủ đầy phòng, nên ngay cả ánh nến cũng biến thành thứ ánh sáng chói mắt dị thường.

Diệp Tử dùng tay che mắt lại, mấy giây sau, mới nhìn rõ từ ngoài cửa đi vào là Thỏ.

Thỏ cầm trong tay giá cắm nến màu trắng ngọc cổ xưa, tay để phía dưới ánh nến, trông có vẻ khá trắng nhợt. Ống tay áo trắng rộng rãi không cài cúc, quần áo nhăn nhúm dưới ánh nến dần dần bị lây nhiễm, lộ ra một bên hoa văn màu bạc.

Ngọn nến trên giá cắm theo chuyển động của hắn nhẹ lay động, ánh toàn bộ hình ảnh của cái ***g sắt lên vách tường, Diệp Tử lúc này mới nhìn rõ —

Lồng sắt cỡ 15m2, cao 3m, mái vòm nửa cung tròn, bất kể là dưới đế, hay trên đỉnh chóp, đều được khắc những đường viền hoa phức tạp. Cái này căn bản là bản phóng to của một cái ***g chim.

“Cậu có ý gì” Diệp Tử lạnh giọng hỏi.

Tâm tình Thỏ tựa hồ không tệ, hắn bước tới, nhẹ nhàng xoa xoa hoa văn trên thanh sắt của ***g, nói: “A Tử, anh biết không Vì chế tạo cái ***g này, em đã bỏ ra ba năm ròng rã đấy. Đốt cháy, hun lửa, tẩy trừ bằng axit, kéo rút,… Em mặc kệ tốn bao nhiêu nước sơn, đối chiếu hàng ngàn bức ảnh, mới có thể vẽ ra hoa văn Rococo (*). Anh nhìn đi, đây chính là hoa hồng trong bụi gai, đã nở rộ rồi, những nụ hoa sắp bung nở…”

(*) Phong cách Rococo: Kiến trúc Rococo là một phong cách nghệ thuật và thiết kế nội thất của Pháp thế kỷ 18. Đây là phong cách kiến trúc được sử dụng phổ biến ở thời của hoàng hậu Marie Antoinette. Từ Rococo là sự kết hợp của từ rocaille (vỏ) trong tiếng Pháp và từ barocco trong tiếng Ý. Đây là phong cách kiến trúc thường có các đường cong trang trí dạng vỏ và thường tập trung vào những đường nét họa tiết trang trí. Rococo thể hiện đầy đủ nhất phong cách trang nhã của nó tại những công trình trang trí đồ gỗ, tường nhà của những biệt thự, nhà riêng của cư dân Paris. – Theo google.

Giọng Thỏ bị Diệp Tử không thể chịu nổi nữa cắt ngang: “Tôi hỏi cậu có ý gì Cậu định đem tôi nhốt trong này… Điện thoại của tôi đâu”

“À, không cẩn thận nên làm rơi mất rồi. Vả lại, chỗ này cũng không có tín hiệu đâu.”

“Giờ mẹ tôi đang ở đâu!”

Thỏ híp mắt lại, con mắt nhạt màu tựa như nước, hơi dập dờn.

Hắn cứ như vậy đứng nhìn Diệp Tử đứng trong ***g, bên môi vẽ ra nụ cười quỷ dị: “Ở chỗ nào đây ta A Tử, anh không chút nào cảm giác được sự dao động sao”

Diệp Tử cau mày, anh hoàn toàn không hiểu Thỏ đang nói cái gì.

Thỏ kiên nhẫn nhìn Diệp Tử, đưa tay kề sát sau tai, nhẹ giọng nói: “Anh không nghe thấy sao Thanh âm của sóng biển, từng đợt, ào ào, còn có thêm tiếng hải âu réo gọi.”

“…” Diệp Tử tựa hồ như nghe thấy thật.

Thỏ thích ý đem tay phải đút vào túi quần, nói: “Vì vậy, hiểu rồi ha. Chúng ta đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ, du đãng giữa thế giới đại dương bao la rộng lớn. Hôm nay gió lớn quá, cánh buồm trên boong thuyền sắp bị thổi hư luôn rồi, không chừng đêm nay, chúng ta sẽ bị sóng biển nuốt chửng ấy chứ À, hay là, có khi chúng ta dạt vào một hòn đảo hoang nào đó… A Tử, chúng ta không thể trở về nữa đâu, sẽ không còn phải gặp lại những con ruồi đáng ghét ấy nữa, tốt quá.”

Thỏ làm cho Diệp Tử chính thức phát điên.

Anh muốn cầm lấy cái gì đó để đánh Thỏ, tiếc rằng không có thứ gì bên cạnh anh cả. Anh dựa theo bản năng, xuyên qua khe hở giữa những song sắt đánh ra một quyền về phía Thỏ.

Ánh nến tùy ý lay động, Thỏ dễ dàng né ra.

Những song sắt hoàn toàn ngăn cản hành động của Diệp Tử, trên thực tế, anh vì dùng sức quá nhiều để đánh nên tự mình làm thương mình. Thế nhưng giờ khắc này, anh đã hoàn toàn không để ý đến đau đớn, anh rống to: “Đồ điên! Con mẹ nó mày là một thằng điên! Tao rốt cục có lỗi với mày lúc nào Tao rốt cục đã làm bao nhiêu chuyện có lỗi với mày Lẽ nào yêu mày, là tao có thể tha thứ cho chuyện mày giết mẹ tao Là có thể khoan dung cho chuyện mày nhốt tao Lẽ nào yêu mày, tao nhất định phải hi sinh tất cả! Ở trong mắt mày, tao có phải là một con người không Có là con người không”

Diệp Tử càng ngày càng không có cách nào không chế chính mình, như là ức chế cùng phẫn nộ tích tụ bao lâu cuối cùng cũng bạo phát. Anh chân trần đá cửa, dùng tay đấm vào song sắt, lôi kéo chúng, dẫn đến hậu quả, chính là máu tươi cùng vết thương.

Thỏ tựa hồ đang lo lắng kêu tên anh, nhưng Diệp Tử chẳng còn bận tâm.

Tai anh bỗng nhiên ù đến lợi hại, lấn át tất thảy. Anh dùng hai tay che kín lỗ tai, đầu đau như búa bổ.

Sau đó, đầu tối sầm lại, anh liền mất đi ý thức.

Rồi, anh lại như đang nằm mơ.

Anh mơ thấy mình nằm trong một bồn tắm, xung quanh là những ánh nến bập bùng, hoặc cao hoặc thấp, trông như đom đóm.

Có người đang ôn nhu tắm rửa cho anh, cả người thơm ngát mùi xà phòng. Thời điểm người kia cúi người lau chùi thân thể cho anh, sợi tóc nhạt màu từ sau tai trượt xuống, lông mi hắn khá dài mảnh.

Sau khi tắm xong, hắn đem anh ôm lên giường, tỉ mỉ xoa thuốc. Từ lòng bàn tay, đến sống lưng tay, rồi tới những ngón chân. Vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng. Thuốc tuy lạnh lẽo, nhưng nhờ hắn xoa bóp, dần dần trở nên ấm áp.

Sau ấy, chính là một quãng thời gian dài dành cho việc ăn cơm.

Sau khi kết thúc tất cả, hắn vì anh mà đắp chăn bông lên, như đối xử với một người bạn nhỏ, ở trên trán mình lưu lại một nụ hôn.

Con người trong mộng ấy, ngồi trên giường nói chuyện với anh.

Hắn nói: “A Tử, em từ nhỏ đã yêu anh.”

“Em từ rất nhỏ đã bắt đầu viết nhật kí, nên em nhận ra, cuộc sống của em, chính là Địa Ngục. Mỗi ngày mẹ đều mang một người nam nhân khác nhau về nhà, bà nói với bọn họ, em là em trai của bà. Nhưng bọn họ không tin, cho nên bà liền đem em nhốt lại. Em biết, bà ấy chán ghét em, chỉ có lúc bà ta đau khổ, bà ta mới nhớ đến em. Có lẽ, nếu cho bà được lựa chọn, giữa việc chọn em hay cái váy mới, bà sẽ không chút do dự mà chọn cái váy mới.”

“Nhưng mà, có một ngày, có rất nhiều người đi đến nhà em. Em không biết bọn họ định làm gì. Em bị bọn họ lôi ra sân bay, bay tới dinh thự nào đó. Khi ấy, không ai muốn nói chuyện với em cả. Những người hầu kia đều chán ghét nói em là ‘con riêng’ của ‘con ***’ ‘lôi thôi’, trừ anh ra, chẳng ai nói chuyện với em cả.”

Hắn nở nụ cười: “Em đứng ngây ở cửa, không dám đi vào phòng. Đám người đứng quanh đều xì xào bàn tán, không có ai đến giúp em. Rồi anh đi tới, mở cửa phòng ra. Khi ấy, em cảm thấy anh thật cao lớn, rất chói mắt, giống như người hùng vậy. Tuy rằng, anh chỉ nói với em có một câu ‘Đừng có làm bẩn cửa’, nhưng em vẫn cảm thấy, có một người anh trai như vậy, thật tốt quá.”

“Đương nhiên, em biết. Anh cũng ghét bỏ em. Anh xưa nay không liếc nhìn em, không dạy em đánh đàn, không chơi với em, thậm chí còn không muốn ăn cơm với em.”

“Thế nhưng ấy, tuy anh không thèm liếc mắt nhìn em, nhưng anh sẽ dạy dỗ hầu gái đánh em; lúc em oa oa khóc lớn, anh vẫn sẽ đi về phía em, không nói lời nào đem em kéo về nhà; năm 6 tuổi, em một mình chạy vào rừng, kết quả lại có một trận gió bão to. Buổi tối ngày hôm ấy, em thật sự nghĩ rằng mình không qua khỏi. Nào ngờ anh đến cứu em, chỉ có mỗi anh đến cứu em!”

“Lúc đó, anh ngược mưa gió ôm em vào căn phòng này… Đúng, chính là căn phòng này. Lúc ấy, căn phòng này chẳng có gì cả, em lại bị sốt cao quá trời. Anh bèn kiếm cây nhóm lửa, vẫn luôn ôm em, đây là buổi tối em hạnh phúc nhất.”

“Đại khái từ buổi tối hôm ấy, em bắt đầu thích anh.”

“Em mỗi ngày đều muốn đi cùng anh, em bảo hầu gái mang em đến trường học tìm anh. Nhưng mà, khi ấy em mới ý thức được, hóa ra anh không phải chỉ có mình em. Anh có rất nhiều bạn bè, anh với bọn nó bá vai choàng cổ, các anh cùng một chị nào đó cùng nhau về nhà, chị ấy đỏ mặt nói chuyện với anh… Em chán ghét bọn nó, thật sự chán ghét bọn nó.”

“Không chỉ có chán ghét bọn nó, mà em chán ghét từng kẻ tiếp xúc với anh. Chán ghét luôn người hầu nói chuyện với anh, quản gia, kể cả mẹ anh…”

“Khi ấy em liền nghĩ, tại sao em không phải là người duy nhất của anh Phải làm thế nào, anh mới có thể trở thành người của em đây”

“Có lẽ, chính là bắt đầu từ lúc ấy. Em mơ mơ hồ hồ hi vọng, hi vọng nhốt anh lại, hi vọng anh chỉ thuộc về mỗi em.”

“…Ây, đã ngủ rồi sao Vậy thì ngủ ngon, ca ca.”

Lần thứ hai tỉnh lại, xung quanh lại một vùng tăm tối. Hết thảy trước mắt đều như mộng cảnh, Diệp Tử lại quên mình đang ở chỗ nào. Giống như lần đầu tiên vậy, theo ***g sắt sờ soạng, anh mới biết bản thân bị giam vào một cái ***g chim.

Có điều lần này, anh không hề nháo loạn. Suy nghĩ của anh từ từ trở nên rành mạch.

Anh nhớ đến những lời kể Thỏ ghé sát vào tai anh nói, men theo những lời kể ấy, anh hồi tưởng lại.

Anh suy nghĩ đến mối quan hệ với Thỏ, đến cùng là bắt đầu từ lúc nào, lại trở nên vặn vẹo, trở thành tình huống như ngày hôm nay.

Anh đến cùng phải sửa chữa cái nào, mới có thể tự giải thoát

Đến cùng phải làm sao, Thỏ mới có thể thả anh ra ngoài.

Phải làm thế nào, anh mới có thể trở về với thế giới hiện thực —

A a, rõ ràng đã được hứa hẹn cẩn thận, hẹn xem xe, hẹn bái phỏng những nhân vật có tên tuổi, rõ ràng còn có nhiều thư mời muốn đọc như vậy, rõ ràng… Nắm giữ một tương lai tươi sáng như vậy!

Chỉ sợ bây giờ, sẽ có rất nhiều người đi tìm anh Mẹ có lẽ sẽ lo lắng đến phát điên mất

Lẽ nào tất cả cứ như vậy kết thúc

Nên làm như thế nào, làm thế nào đây

Khi bản thân tỉnh táo, Diệp Tử sẽ suy xét những chuyện này cẩn thận.

Kỳ thực cũng không mất bao lâu, anh liền rõ bản thân nên làm gì. Anh bắt đầu khẩn thiết được gặp Thỏ, anh muốn nói chuyện với hắn, cứ đứng gọi tên hắn, lặp đi lặp lại tên hắn.

Nhưng, lần này, Thỏ vậy mà chưa từng xuất hiện.

Diệp Tử đứng trong ***g chờ đợi, Thỏ chưa từng xuất hiện.

Diệp Tử lần thứ hai kêu gào, dùng ly súc miệng đập vào cửa sắt, Thỏ vẫn không xuất hiện.

Diệp Tử ngã nằm xuống, nửa mê nửa tỉnh.

Mỗi lần đều mơ thấy Thỏ đi đến. Mỗi lần đều mơ thấy anh cãi nhau với hắn, mơ thấy anh đánh nhau với hắn. Nhưng những giấc mơ kế tiếp, lại trở nên mềm dịu cực kỳ. Mơ thấy giữa quảng trường đông đúc náo nhiệt hắn ôm chặt lấy anh, mơ thấy hắn không ngừng nói “Anh chọn em” “Anh chọn em!”

Mỗi lần anh tỉnh dậy, trước mắt đều là bóng tối mịt mù, Thỏ vẫn không tăm hơi.

Bóng tối chính là thứ đáng sợ nhất. Dường như kéo thời gian dài vô tận. Bóng tối khiến người ta không phân biệt đâu ngày đâu đêm, chìm trong bóng tối, tựa như kẻ mù lòa, tựa như đã chết rồi!

Vào thời khắc như vậy, Diệp Tử quên tất cả.

Quên anh mong chờ tương lai triển vọng như thế nào, quên anh oán hận Thỏ như thế nào, quên đi kế hoạch của bản thân.

Anh chẳng qua cảm thấy, thật khó chịu, thật cô độc.

Thật vô vị!

Quái vật cũng được, ma quỷ cũng chẳng sao…

Lại điên cuồng, lại đáng hận hơn nữa cũng chẳng sao…

Vào giờ phút này, anh chỉ hi vọng Thỏ đến bên cạnh anh, hi vọng hắn gỡ bỏ đi bóng đêm kinh khủng này, hi vọng, hắn có thể ngồi bên cạnh anh!

Vì vậy, khi Thỏ lần thứ hai cầm giá cắm nên đi đến trước mặt anh, Diệp Tử không nháo, không mắng.

Anh ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn ánh nến, hai mắt mê man, giọng nói cực kỳ khàn khàn: “Diệp Thành Tịch.”

Thỏ hỏi: “Sao vậy Đói bụng”

Hầu kết Diệp Tử giật giật, chầm chậm hướng về phía ánh nến bò đến: “Lại đây.”

Thỏ để giá cắm nến ở một bên, ngồi xổm dựa vào ***g sắt.

Diệp Tử nửa quỳ trước mặt Thỏ, đem hai tay vươn ra khỏi ***g sắt. Ngón tay nhợt nhạt, mặt trên còn chằng chịt thương tích cũ.

“A Tử”

Diệp Tử nắm lấy quần áo Thỏ kéo đến, sau đó khó khăn vòng tay ôm hắn.

Thỏ khá giật mình, cơ thể cứng ngắc: “A Tử Anh làm sao Không thoải mái sao”

Diệp Tử cố gắng dán lên người Thỏ, tựa hồ muốn cảm thụ một chút nhiệt độ con người. Chỉ có điều, ***g sắt đem anh ngăn lại, có thể cảm nhận thân nhiệt của Thỏ, chỉ có hai lòng bàn tay anh mà thôi.

“Cậu không phải nói, yêu tôi sao”

“… Đúng vậy, em yêu anh.”

“Vậy tại sao, bất luận tôi có gọi cậu thế nào, cậu cũng không tới đây” Diệp Tử nói câu này xong, giọng nói đau xót, con mắt cũng mông lung.

“Xin lỗi, tối qua còn phải xử lý một ít chuyện…”. Khuôn mặt tái nhợt của Thỏ dần dần trở nên hồng hào, hai con mắt cũng có thần hơn, “A Tử Anh rốt cục đã hiểu em rồi sao Anh thay đổi tâm ý, rốt cục cũng thấy cứ như này đi cùng em, là rất tốt, có phải hay không”

Diệp Tử nghe Thỏ nói, bình tĩnh lại.

Không đúng, chỉ là do anh đờ ra trong bóng tối quá lâu, cho nên mới vô điều kiện hi vọng có người bên cạnh mà thôi.

Nhưng mà lẽ nào, bởi vì quá cô độc, mà có thể dung túng cho hành vi điên cuồng của Thỏ Mà chấp nhận hắn Mà cam tâm tình nguyện từ bỏ tất thảy Làm sao có khả năng!! Làm sao như thế được!!

Ở giây phút Thỏ mừng rỡ như điên này, Diệp Tử mới sắp xếp lại dòng suy nghĩ, nói: “Mở cửa đi, Thỏ. Tôi không cách nào chịu được bị nhốt lẻ loi trong ***g, cô độc như vậy thật sự rất đáng sợ. Hơn nữa bây giờ cũng đang lênh đênh trên biển, tôi nơi nào cũng không chạy được, cậu thả tôi ra đi.”

Thỏ cười đến ngại ngùng: “Kỳ thực em lừa anh đấy, chúng ta không ở trên biển, chỉ là… một vùng ngoại thành mà thôi.”

“Có đúng không, nhưng đều giống nhau cả thôi, tôi sẽ không rời khỏi cậu, tin tưởng tôi.”

“Ừm, em tin anh.”

Thỏ mở cửa.

Mởi vừa mở cửa, hai người liền ôm nhau.

Dưới ánh nến lắc lư, Diệp Tử đem Thỏ đè xuống, cúi đầu hôn cằm hắn.

Tình cảnh lãng mạn như vậy, làm cho người ta có một loại cảm giác quen thuộc.

Như trở lại thời điểm bọn họ lưu luyến cuồng nhiệt, trở lại thời gian bọn họ ngọt ngào sống chung.

Đương nhiên, cảm giác như vậy, chỉ là ảo giác thôi.

Bằng chứng đơn giản nhất, chính là ánh mắt cùng hành vi của Diệp Tử.

Hắn đã từng như vậy, anh còn có thể bình tĩnh cùng Thỏ hôn môi sao

Sẽ có thể bình tĩnh mà tìm tòi vị trí chìa khóa, quan sát phản ứng của Thỏ sao

Chương 29: Sát ý.

Thỏ cũng chưa hoàn toàn cho Diệp Tử tự do. Diệp Tử quả thực có thể tự do đi lại trong phòng, nhưng anh không cách nào ra ngoài — hai chân bị xích lại. Xích sắt ràng buộc hai chân anh, hai chân không cách nào bước đi nhanh, nếu không sẽ phát sinh ra tiếng vang, giữa xích sắt, còn có một sợi xích tương đối dài trực tiếp gắn lên ***g chim, mang ý nghĩa, nếu như không loại bỏ được cái dây xích này, Diệp Tử không thể chạy thoát.

Một tháng sau khi được thả ra khỏi ***g chim, Diệp Tử từ từ tìm ra được một số cơ hội tốt để chạy trốn —

Thỏ từng nói, chính mình năm mười lăm tuổi ấy, đã cứu hắn ra khỏi trận bão táp, cũng đem hắn mang tới căn phòng này. Thực ra, đối với chuyện này, anh ấn tượng không sâu, chỉ nhớ lúc đó trên con đường lầy lội chạy cực xa. Nếu anh nhớ không lầm, nơi này ở sâu trong núi, chạy đến dưới chân núi, chắc khoảng chỉ hơn hai tiếng.

Hiện tại chuyện cấp bách nhất, chính là điện thoại. Nơi này thực ra cũng không phải địa phương cực kỳ hoang vu, nói không chừng chạy không bao xa, liền có thể gặp được những người khác. Chứng cứ có thể xác minh nằm ở chỗ: Thỏ cách hai ngày sẽ đi ra ngoài một chuyến, hai ba tiếng sau sẽ trở về, trong tay cầm theo nguyên liệu nấu ăn. Điều này nói rõ, cách đây không xa có cửa hàng, không chừng còn có một thị trấn nhỏ.

Về vấn đề chìa khóa, không khó. Chìa khóa của ***g sắt, ngay trong túi quần Thỏ. Chìa khóa xích chân cùng cửa phòng, được hắn đeo trên cổ. Bình thường Thỏ ngủ rất nông, e sợ không thể thành công. Nhưng khi trải qua kích tình kịch liệt, hắn sẽ ngủ rất say, đây là lúc thích hợp nhất để hành động.

Ngày Diệp Tử quyết định đào tẩu, đã là đầu thu.

Đó là một buổi sớm. Anh thành công tháo được xích chân, mở cửa phòng ra.

Khi anh cảm nhận được một trận gió se lạnh thổi vào mặt, cả người kích động đến run rẩy. Anh liều lĩnh chạy về phía trước, nhưng có chút kinh ngạc phát hiện, anh không chạy nổi: Cả người anh khá nặng nề, chạy không được vài bước, liền thở dốc. Anh hơi nghi ngờ nhìn hai tay của mình, liếc nhìn hồ nước bên kia, anh đến xem thử hình dáng của bản thân.

Anh đã quá lâu rồi chưa soi gương.

Cho nên khi anh thấy bóng dáng mình, quả thực sợ hết hồn.

Làn da của anh trắng bệch, mà quầng mắt đen thui, trong mắt tràn đầy tơ máu đỏ. Anh đã không còn là hình dạng của con người, bắp thịt, bởi vì bị ràng buộc lâu dài, nằm một chỗ trên giường lâu dài, cho nên hai chân có chút thoái hóa, cực kỳ vô lực, bên trên mắt cá chân, còn có hồng ấn tụ huyết.

Điều làm cho anh không chịu nổi nhất, chính là đồ vật chảy tràn ra từ trong cơ thể anh…

Anh cảm giác mình căn bản không phải là một người đàn ông, mà là một tên yêu quái!

Tâm phế rồi, tâm chết rồi!

Buồn nôn chết mất!!!

Anh cởi quần áo, nhảy xuống nước, thanh tẩy sạch sẽ cơ thể của mình. Đương nhiên, bất kể thanh tẩy thế nào, cũng đều vô dụng. Thực ra, dù cho bị nhốt trong căn phòng ấy, anh vẫn thường xuyên tắm rửa sạch sẽ. Anh biết, chân chính dơ bẩn không phải là bề ngoài, mà anh đã hủ bại từ tận bên trong rồi. Vì vậy bất kể tẩy như thế nào, những bộ phận dơ bẩn kia vẫn tồn tại như cũ…

Sau đó lý trí nói cho anh biết, hiện tại điều quan trọng không phải là tắm rửa cho sạch, mà là chạy trốn, là tìm người cho anh mượn điện thoại!

Anh mặc quần áo vào, tiếp tục chạy về phía trước.

Xuyên qua rừng cây, bò qua bụi gai, nhiều lần rêu xanh trên mỏm đá làm anh trượt chân té ngã.

Không biết đã chạy bao lây, anh rốt cục nhìn thấy một người.

Đó là một ông lão lớn tuổi, sau lưng là con chó.

Diệp Tử chỉ hơi do dự một chút, rồi hướng lão đi tới.

Quá trình rất thuận lợi, ông lão nghe Diệp Tử nói xong, vội vã đem Diệp Tử về nhà.

Ngôi nhà làm bằng đá, vợ ông lão nhiệt tình cho Diệp Tử một ly nước ấm, nghe xong sự tình của Diệp Tử, nhanh chóng từ trong phòng lấy ra một cái điện thoại đời cũ, để cho anh gọi điện cho người thân.

Diệp Tử bấm số của mẹ.

Tít… Tít…. Tít….

Tim Diệp Tử đập thình thịch, rốt cục, anh cũng nghe được tiếng “Alo” của mẹ, nước mắt anh đã tràn mi.

“Mẹ! Là con!”

Anh gầm nhẹ, nhưng phát hiện giọng mình khàn khàn đến gần như không ra tiếng.

Đầu bên kia mẹ anh lập tức lên tiếng hỏi, rõ ràng vô cùng lo lắng, kinh hỉ: “A Tử Là con sao Con của mẹ, con đang ở đâu Trời ạ… Hai tháng rồi… Bọn họ đều nói con… Đều nói con…”

Mẹ anh đầu kia đã khóc rồi, giọng nói đứt quãng.

“Con không có chuyện gì! Con ở… Trong một ngọn núi, chắc là ngoại ô phía Bắc…”

Diệp Tử còn chưa nói xong, liền nghe một trận vang động kịch liệt, sau đó, là tiếng chó sủa liên tiếp.

Tiếp đến, điện thoại bị ngắt, tín hiệu cũng không còn.

Cụ ông cau mày: “Bên ngoài có chuyện gì sao”

Bà lão nói: “Ra ngoài xem một chút.”

“Đừng!”

Diệp Tử đột nhiên nghĩ đến điều gì, liền từ cửa sổ nhìn ra phía ngoài.

Quả nhiên! Anh nhìn thấy!

Giờ khắc này, tên ma vương kia đang đứng ở trong sân. Mấy chú chó đất vây xung quanh hắn, nằm sấp trên mặt đất, tuy suả inh ỏi nhưng bộ dáng không dám làm gì. Mà hắn chỉ nhẹ nhàng nhìn vào cửa phòng, chậm rãi bước tới.

Hắn làm sao biết mình ở đây Lẽ nào, trên người mình bị hắn gắn vật gì

Nhưng lúc này đã không còn chỗ cho những thắc mắc.

Vừa nãy nghe xong câu chuyện của Diệp Tử hai ông bà lão đã đoán ra được người bên ngoài là ai, mặt phẫn nộ: “Cậu nói tên nhóc đó chính là người ở bên ngoài phải không! Quá không coi ai ra gì, tụi ta đi ra ngoài nói chuyện với hắn.”

Diệp Tử vội vã ngăn cản bọn họ: “Đừng đi! Hắn rất đáng sợ… Con không biết hắn sẽ làm cái gì…”

“Nó có thể làm gì tụi ta chứ!”

Ông lão vừa nói như thế, đã mở cửa đi ra ngoài. Bà lão cũng đi theo ra ngoài, gân cổ lên nói: “Mày muốn làm gì”

Thỏ nhìn hai ông bà lão, khẽ mỉm cười, nụ cười thật nhu hòa, làm cho người ta cảm nhận được gió xuân ấm áp. Mà thực ra, Thỏ không hề phù hợp với nơi này. Hắn trên người mặc một cái áo gió mỏng màu nâu nhạt, áo len màu bạc, đôi giày đen không dính một hạt bụi, sợi tóc màu trà nhàn nhạt bị gió thổi rối loạn, khuôn mặt cực kỳ tuấn tú, nhìn thôi là biết đây là quý công tử cao cao tại thượng.

“Tôi tới mang A Tử về nhà, xin đem anh ấy trả lại cho tôi.” Hắn nói như vậy.

Giọng nói trong vắt, còn mang theo từ tính nhàn nhạt. Người có được giọng nói như vậy, phải là người dịu dàng mới đúng.

Ông lão tương đối nghi hoặc. Dù sao một người như vậy, so với kẻ Diệp Tử miêu tả chênh lệch rất lớn. Bọn họ lại hỏi: “Cậu… Cậu với nó có quan hệ gì”

“Anh ấy là anh trai của tôi.”

“Vậy vì sao nó phải chạy trốn”

“Đúng vậy, tại sao chứ” Thỏ lộ vẻ mặt nghi hoặc, “Tôi cho anh ấy ngủ trên cái giường mềm mại nhất, mỗi ngày tặng cho anh ấy bó hoa tươi nhất; mỗi ngày, đều vì anh mà hâm sữa bò, làm bánh mì nhân dừa, điểm tâm socola, đều tận tâm vì anh ấy mà nấu ăn như vậy; tôi biết anh ấy thích tắm rửa, nên mỗi buổi tối, tôi đều vì anh ấy mà pha nước ấm, còn bỏ thêm một ít hương liệu anh thích vào nước; tôi vì anh ấy chuẩn bị rượu vang, tối khi anh ấy gặp ác mộng, tôi sẽ ôm lấy anh ấy… Vì vậy, tôi nghĩ mãi không thông, rõ ràng tối qua anh ấy còn nhiệt tình nằm trong ***g ngực tôi rên rỉ mà, sao hôm nay lại muốn chạy trốn, tại sao vậy Anh, trai.”

Hai chữ cuối cùng của hắn, nói rất chậm, rất vang, mang theo một ít trào phúng châm biếm. Mà ánh mắt của hắn, đã chuyển đến phía sau hai ông bà lão, đến trên người Diệp Tử.

Diệp Tử thấy máu trên người như chảy ngược, cảm giác khá mất mặt.

Hai ông bà lão mặt dần đỏ, bà lão hỏi: “Các người đến cùng là… Quan hệ kiểu gì…”

Diệp Tử nhanh chân tiến lên, lạnh lùng nói: “Cậu đi đi, tôi sẽ không cùng cậu trở lại.”

“Tại sao”

“Tại sao” Diệp Tử không biết mình nên bày ra vẻ mặt gì, “Diệp Thành Tịch, bất cứ người nào, cùng cần có tôn nghiêm và tự do của riêng mình. Cậu không thể chỉ vì yêu người đó, mà cướp đi tất thảy của người đó, làm cho người đó mất đi tất cả. Cậu không thể nhân danh tình yêu của bản thân, mà giết người đứng cạnh người đó, mà xích hai chân người đó lại, cướp đi tương lai của người đó, nuôi người đó như nuôi thú cưng, ở trên người người đó tiết dục, dần dần đem người đó biến thành một kẻ tàn phế thuộc về cậu… Diệp Thành Tịch, cậu không thể làm như thế, tình cảm của cậu căn bản không phải là yêu! Còn tôi… Tôi thật sự chịu đủ lắm rồi… Tôi chịu đủ lắm rồi… Nếu còn tiếp tục như này, thì có khác gì so với chết đi chứ Bắt tôi trở lại cùng cậu, còn không bằng để tôi chết đi!!!”

Diệp Tử đột nhiên rống lên, tiếng rống này làm những người xung quanh sợ hãi. Từng mảng lá cây đỏ tươi mùa thu rung lên, tựa hồ như bị tiếng rống của Diệp Tử làm cho chấn động mà hạ xuống.

Nửa phút sau, thanh âm nhẹ nhàng của Thỏ lại vang lên: “Một kết cục như thế nào thì tuyệt vời nhất cho câu chuyện đây À, có lẽ, chính là cái chết nhỉ. Giống như Poe (1) từng nói, điều xinh đẹp nhất trên thế gian này, không gì sánh bằng cái chết của mỹ nhân. Đối với em mà nói, có thể cùng người mình yêu chết đi, là chuyện lãng mạn nhất trên đời này.”

Diệp Tử nghe xong, sống lưng đổ mồ hôi lạnh: “… Cậu đang nói cái gì vậy”

Thỏ vẫn như cũ ôn nhu cười, nhẹ giọng nói, như đang ngâm một bài thơ: “A Tử, em sẽ không để anh chết trong thống khổ, dù có chết, anh vẫn sẽ là người đẹp nhất như trước đây. Chờ anh chết đi rồi, em sẽ dùng dòng nước sạch nhất tắm rửa cho anh, vì anh mà xoa lên loại nhũ dịch thơm ngát, chỉnh lại từng sợi tóc một. Em sẽ cho anh mặc bộ quần áo anh thích nhất, rồi để anh nằm giữa mười ngàn đóa hoa hồng…”

Nhiệt độ cả người Diệp Tử ngày càng thấp, sau đó, đầu của anh căng cứng, hô hấp dồn dập, như bị dìm vào trong nước, sắp nghẹt thở mà chết.

Bởi vì lúc này anh phát hiện, trong tay Thỏ có súng.

Thỏ vừa nói xong, liền giơ lên khẩu súng lúc đen tuyền, nòng súng đối diện với trán Diệp Tử.

Hai ông bà lão phía sau cũng bị dọa sợ, bây giờ không nói được tiếng nào.

Diệp Tử giả vờ trấn tĩnh: “Cậu làm gì vậy… Tôi…”

Thỏ hơi nghiêng đầu, mỉm cười: “Bởi vì A Tử không muốn cùng em trở về, đã như vậy thì…”

“Tôi về với cậu!” Diệp Tử gấp đến độ rống lên.

Vẻ mặt Thỏ thế nhưng từ từ âm u dần, hai mắt mang theo trào phúng: “Cơ mà, anh muốn em làm sao tin tưởng đây Anh trai Theo em trở về, làm bộ vui vẻ ở cạnh em, sau đó, lần thứ hai đào tẩu Lần sau anh định tìm ai cầu cứu đây”

Diệp Tử gấp đến hai mắt đỏ ngầu, như sắp khóc đến nơi: “Đừng như vậy…”

Vẻ mù mịt ban nãy trên mặt Thỏ biến mất, giọng nói trở nên dè dặt, như chỉ sợ đem người bạn nhỏ trêu đến khóc to: “A, sao lại lộ ra vẻ mặt như thế Em không hề muốn bắt nạt anh nha, chỉ là, nếu như em không làm như vậy, anh sẽ muốn rời đi… Anh biết mà, em không thể không có anh…”

“Bỏ súng xuống, buông nó ra… Chúng ta… Tôi… Không thể chết…. A a…”

Đùng — đùng —

Liên tiếp hai tiếng súng vang lên làm rung động đến đàn chim trên cây, cũng đem đám chó đang nằm trên đất hoảng sợ sủa tán loạn.

Diệp Tử há to miệng, cả người co giật.

Thế nhưng, không hề thấy có chút đau đớn nào cả, đúng là có gì đó phun lên sau lưng anh.

Sau đó, anh nghe được âm thanh hai thân thể ngã xuống.

Diệp Tử xoay người.

Hai ông bà lão vẫn đang yên lành vừa nãy, giờ đã hai mắt trợn to ngã trên đất, đầu đập chảy máu. Trên vách tường, máu tươi phun tung tóe, như đồ án được nhuộm bằng máu đỏ.

Diệp Tử muốn la lên, nhưng không nói nổi.

Anh muốn nôn, nhưng nôn không ra.

Anh ngã trên đất, dưới thân ẩm ướt, anh sợ đến không thể khống chế bản thân, không còn cảm giác xấu hổ gì nữa.

Anh cảm thấy thế giới của mình triệt để sụp đổ, ngay cả tia hi vọng cuối cùng cũng không còn.

Rất lâu sau đó, anh mới hỏi: “Tại sao lại giết bọn họ Chỉ là hai người già yếu vô tội thôi mà, có làm được gì đâu”

“Là anh khiến bọn họ chết.”

Diệp Tử sửng sốt vài giây, cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Đúng vậy, là tôi hại chết bọn họ. Không ngờ lại liên lụy đến người khác, cho nên, giết tôi luôn đi.”

Thỏ hướng anh đi tới, cởi áo khoác, cho anh mặc vào, sau đó ôm ngang anh lên: “Em làm sao cam lòng.”

Thỏ nói vậy xong, thậm chí còn như bình thường, lưu lại trên trán Diệp Tử một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt.

Sau tất cả, đều trở nên mơ hồ.

Diệp Tử dường như ngất đi, lại giống như đang ngủ hơn, nói chung, hết thảy đều mơ mơ hồ hồ, không chân thực, không có ý nghĩa.

Anh mơ một giấc mộng, mộng thấy thời điểm bọn họ còn ân ái nồng thắm.

Mơ thấy Thỏ cõng anh ở sau lưng, lắc lư bước đi. Diệp Tử không hề khách khí ngồi như một con ếch, đem cả trọng lượng bản thân để trên lưng hắn, ôm cổ hắn, ở phía sau hắn chiêm chiếp nói liên tiếp, nếu Thỏ không chú ý đến anh, anh sẽ cố ý dùng chân đá hắn, hoặc là gãi nhẹ người hắn, nhiều lần, Thỏ trực tiếp đem anh đặt lên ghế ngồi ven đường, cúi đầu dùng sức hôn anh;

Mộng thấy bọn họ tay nắm tay, ngồi dưới ánh trăng, dựa vào đối phương ngủ thiếp đi;

Mộng thấy Thỏ dưới ánh trăng quay qua nhìn anh cười, mơ thấy anh đưa tay vò vò mái tóc mềm mài của Thỏ;

Mộng thấy anh điên cuồng đánh Thỏ, đánh Thỏ đến sưng mặt sưng mũi, sau đó lại càng thêm điên cuồng ôm lấy hắn, khóc lóc hôn môi hắn;

Mộng thấy anh liên tục không ngừng hỏi hắn: “Tại sao chúng ta lại biến thành như vậy Tại sao lại biến thành như vậy Tại sao luôn như vậy, luôn như vậy, luôn như vậy”

Sau đó liền nghe hắn ở bên tai anh nói khẽ: “Đừng khóc, đừng khóc, xin lỗi… Xin lỗi… Xin lỗi…”

Diệp Tử trở về như vậy, liền ngủ ròng rã ba ngày ba đêm.

Sau khi tỉnh lại, suốt một tháng trời, anh không nói gì cả, cũng không ăn cơm.

Anh biết Thỏ rất lo lắng, thậm chí thường vì anh mà khóc, nhưng giờ khắc này, mối quan hệ của bọn họ đã vặn vẹo. Trên thực tế, Diệp Tử có thể mang đến sự thống khổ cho Thỏ, là chuyện vui của Diệp Tử.

Anh biết thân thể mình càng ngày càng sa sút, ù tai cùng ảo giác rất nhiêm trọng, mơ nhiều, chất lượng giấc ngủ cực kỳ tệ. Anh thường xuyên không phân biệt được mình đang ở đâu, có lúc anh còn tin tưởng mình đang sống trong thế giới mộng ảo, nơi đó có cây xanh, có rèm cửa thuần trắng. Anh một mực chờ người đến cứu anh, anh vẫn tin tưởng cái thông báo kia sẽ giúp mẹ tìm ra anh. Nào ngờ, chẳng có ai đến cứu anh cả. Hoặc là bọn họ tìm lộn địa chỉ, Diệp Tử nghĩ thế.

Lúc hết sức tuyệt vọng, anh nghĩ đến chuyện tự sát. Nhưng anh không làm, anh không thể từ bỏ hết thảy như vậy được.

Anh bắt đầu len lén viết nhật kí, sau khi viết xong, liền bỏ vào trong hộp, vùi trong lòng đất. Cách mấy ngày, anh sẽ viết một lần. Anh có đôi lúc tự giễu mình một hồi, cảm thấy loại hành vi này không khác gì so với Robinson ghi trên đá, chí ít, nó có thể cho anh một chút hi vọng.

Nhật kí của anh không dài, thông thường chỉ có mấy câu.

Ngày 15 tháng 11

Ngày hôm nay nhìn thấy một con chim sẻ chết, hình như là bị đông chết. Thật ngốc mà, tại sao lại không bay đến chỗ ấm chứ

Ngày 21 tháng 11

Ngày hôm qua chúng ta đi tản bộ. Lúc tản bộ, ta đột nhiên có một loại kích động, nhân lúc hắn không chú ý, thì bỏ chạy, rồi trượt xuống sườn núi, nhảy vào trong hồ nước. Nhưng ta không làm như vậy, bởi vì, nước quá lạnh, ta sợ lạnh.

Ngày 22 tháng 11

Ta tự cầu cứu.

Ngày 25 tháng 11

Thất bại. Ta đến cùng là bị làm sao, chuyện đơn giản như vậy, vì sao lại thất bại. Ta đến cùng đã nhu nhược đến mức nào rồi

Ngày 28 tháng 11

Lại thất bại.

Ngày 5 tháng 12

Ta phát hiện, mình không dám. Ta cầm dao, đứng sau lưng hắn. Hắn quay lưng lại với ta ngủ, ta biết hắn đã ngủ. Chỉ cần một dao, hắn liền mất mạng, ta sẽ tự do. Rõ ràng chuyện cần làm đơn giản đến vậy… Thế nhưng, thế nhưng ta một chút khí lực cũng không có, ta vậy mà không dám! Hơn nữa ta luôn cảm thấy, hắn biết tất cả mọi chuyện, hắn vẫn luôn nhìn ta! Hắn luôn nhìn ta!

(Có rất nhiều đoạn viết xuống lại bị xóa đi, trông rất lộn xộn)

Ngày 8 tháng 12

Quả nhiên! Hắn nhìn thấy… Hắn nhìn thấy!

Dao găm vẫn chưa chạm đến hắn, hắn thế nhưng đã lên tiếng. Hắn quay lưng hỏi ta ‘Anh đang làm gì vậy’, giọng nói kia thật đáng sợ.

Hắn rõ ràng đang ngủ mà… Tại sao… Tại sao… Lẽ nào hắn vẫn luôn gỉa bộ ngủ!

Ta bắt đầu hoài nghi hắn rốt cục là người hay là quỷ, hoặc hắn thật sự là ác ma Gần đây ta cũng không có nhìn thấy bóng hắn, mặt hắn cũng trắng bệch như quỷ hút máu! Đúng rồi, ta phát hiện trong phòng này có sinh vật nhỏ kỳ quái, chúng nó đều ở chỗ u ám nhìn ta, tình cờ còn nói chuyện với ta. Chúng nó là bạn của ta.

Chúng nó nói cho ta, ta nhất định phải lấy được khẩu súng của hắn, ta phải làm sao ở bên ngoài giết được hắn. Dù sao hắn so với ta còn hiểu rõ căn phòng này hơn, ở đây hắn cũng trữ nhiều vũ khí hơn, còn ở bên ngoài, độ khả thi ta được cứu cũng cao hơn, đúng vậy, ta nên thử một lần…

Ngày 21 tháng 12

Thời cơ rốt cục chín muồi. Hắn đáp ứng ngày mai mang ta ra ngoài đi săn, ta có cơ hội làm hắn bị thương rồi.

Diệp Thành Tịch, chờ xem, ngày mai, ta sẽ giết ngươi.

===========================================

Tác giả có lời muốn nói: (1) Poe, ý nói Edgar Allan Poe, là một tác gia nước Mỹ theo chủ nghĩa lãng mạn, một tiểu thuyết gia, nhà thi nhân cùng nhà phê bình. Là người tương đối nổi tiếng trong dòng tiểu thuyết trinh thám, tiểu thuyết kinh dị. Tác phẩm tiêu biểu “The Fall of the House of Usher”, “The Raven”. Tác phẩm của ông, hầu như đều liên quan đến chết chóc, ông nghĩ rằng điều đẹp nhất trên thế gian này, không gì sánh bằng cái chết của mỹ nữ (Nothing was more beautiful than the death of a beautiful woman. )

Chương 30: Đi săn.

Buổi tối ngày 21, Diệp Tử ở trong đầu đem kế hoạch vạch lại rõ ràng một lần nữa, tinh thần quá mức hưng phấn, dẫn đến mất ngủ cả đêm.

Ngày 22, tuyết rơi lớn. Bên ngoài mù mịt như buổi tối, gió lạnh thấu xương thổi vào cửa kính, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cành cây bị bẻ gẫy.

Ngày ấy, Diệp Tử đôi lúc sẽ đến phía trước cửa sổ, lau sương mù đọng trên cửa sổ, qua song cửa hướng nhìn ra ngoài, trong lòng thầm khẩn cầu tuyết đừng rơi nữa. Nhưng tuyết không những không dừng lại, mà còn càng lúc càng lớn, quả thực như là muốn biến thành cơn bão tuyết.

Sau cơm trưa, Thỏ ngồi trên ghế sofa, gọt một quả táo, chia làm hai phần nhỏ, đặt vào dĩa thủy tinh trong suốt, để trước mặt Diệp Tử. Diệp Tử ngoan ngoãn cầm cây tăm nhỏ gắm vào một phần, đưa vào miệng ăn, hàm răng mới chạm vào phần thịt quả, liền nghe được tiếng vang lanh lảnh, dòng nước tươi mát ngọt ngào ùa tràn ra cổ họng anh.

Thỏ nhấp một ngụm sữa bò, nghiêng đầu chăm chú nhìn dáng vẻ Diệp Tử ăn táo. Tròng mắt đen nhạt màu của hắn, dập dờn trong ánh sáng. Hoàn toàn không biết được hắn đang suy nghĩ gì.

Diệp Tử có chút sững sờ nhìn hai mắt Thỏ. Sau đó trong nháy mắt rời đi tầm mắt, trái tim đập thình thịch. Rõ ràng bọn họ mỗi ngày đều trải qua cảnh tượng như này, rõ ràng anh biết, Thỏ luôn thích nhìn anh như vậy. Tựa như đối với Thỏ mà nói, mỗi một động tác của anh, đều rất thú vị. Nhưng ngày hôm nay không giống vậy… Anh sợ Thỏ biết kế hoạch của mình, sợ Thỏ phát hiện được đầu mối nào đó.

Cũng may Thỏ không có làm khó dễ anh, mấy phút sau, Thỏ từ trên bàn lấy ra một tập thơ, lật xem. Hắn nói: “Tuyết lớn như vậy, xem ra hôm nay không thể đi săn thú…”

Diệp Tử nói: “Tuyết sẽ ngừng.”

Mắt Thỏ cong cong: “Anh muốn cứ như thế mà đi săn Trời lạnh như vậy, động vật có khi sẽ không đi ra đâu.”

“Tuyết ngừng, động vật sẽ xuất hiện.”

“A Tử muốn săn con gì hửm”

“Thỏ.”

“Thỏ à.”

Thỏ chế giễu: “Em vừa nhìn thấy một bài thơ, cứ gọi là [ Thỏ ] đi ha. Do nữ thi nhân Nhật Bản Toshiko Hiraki viết. Rất nhiều năm trước em đã đọc qua, viết thực sự không tồi.”

“Ồ.”

“A Tử không có hứng thú sao”

“… Nói về cái gì”

“Chỉ là cuộc đi săn bình thường mà thôi, là câu chuyện hồ ly đi săn thỏ. Nào, đọc đi.”

Thỏ nói xong, liền đem tập thơ đưa cho Diệp Tử đọc, chính mình ngáp một cái, vươn mình từ trong ngăn kéo tìm ra một cái đĩa, phát lên. Là một bài nhạc Diệp Tử rất quen thuộc, cũng như phi thường yêu thích. Khi giai điệu này bắt đầu vang lên, liền bao trùm hết thảy âm thanh xung quanh. Đây là lần đầu tiên Thỏ mở ca khúc này.

Giai điệu duy mĩ tràn vào tai, càng khiến người ta có cảm giác muốn rơi lệ.

Dường như vào giờ khắc này, căn phòng ẩm ướt, chật hẹp, âm u biến thành một giáo đường, những âm thanh ồn ã ngoài kia bị âm nhạc nhấn chìm, hết thảy những khổ sở, những kinh tâm động phách những năm này đều hóa thành giấc mộng mờ nhạt, hết thảy mù mịt, đều sáng rõ dưới áng sáng thiêng liêng vụn vặt, sắc đỏ hồng trôi nổi trong ánh bình minh, hóa thành tro tàn…

Diệp Tử biết, âm nhạc như vậy, tượng trưng cho điều gì.

Tái sinh, hi vọng cùng chúc phúc cho kiếp sau.

Thuần khiết cỡ nào, âm nhạc tươi đẹp cỡ nào.

Diệp Tử nhìn về phía người bên cạnh, càng lộ ra sự trào phúng.

Diệp Thành Tịch, con người ngươi đáng sợ như vậy, làm sao có tư cách yêu thích một loại âm nhạc thánh khiết như thế này chứ

Thỏ dường như cũng biết nỗi căm phẫn của Diệp Tử, nhẹ giọng hỏi: “Thích không”

Diệp Tử không hề trả lời.

Thỏ tựa hồ cũng không mong chờ đáp án, chỉ là khẽ nói: “Em buồn ngủ quá, có thể gối lên người anh không”

Diệp Tử vẫn chưa trả lời, Thỏ đã ngã xuống, để đầu gối lên đùi Diệp Tử, đắp thêm một chăn lông lên người.

“Em vẫn luôn muốn được một lần ngủ như vậy, quả nhiên thật thoải mái.” Đầu tóc xù xù mềm mại của Thỏ dụi dụi vào đùi Thỏ, cười như một đứa bé. Loay hoay nửa buổi, cuối cùng cũng tìm được chỗ thích hợp nhất. Hắn nằm ngửa trên đùi Diệp Tử, thân thể nghiêng dựa vào ghế sofa, rốt cục nhắm hai mắt lại, “A Tử, tuyết ngừng thì gọi em.”

Thỏ cứ như vậy, ngủ cả một buổi trưa.

Diệp Tử cũng không ngừng hòa theo tiếng nhạc, rồi ngủ thiếp đi, và nằm mơ.

Anh mơ thấy rất nhiều, rất nhiều giấc mộng ngột ngạt, trong mộng, anh không ngừng truy đuổi một người, thế nhưng vĩnh viễn, đều không đuổi kịp.

Anh không hiểu vì sao rất thống khổ, tim đau đớn đến tận cùng, anh ở trong mộng, khóc nức nở, thanh âm nghẹn ngào đến mức đánh thức chính anh.

Thời điểm anh tỉnh lại, anh khó có thể tin mình đã rơi lệ đầy mặt.

Nhìn thời gian, đã quá bốn giờ chiều, hô hấp của Thỏ vẫn vững vàng như trước, còn đang ngủ rất say.

Anh khát nước, uống một chút nước, nghĩ xem phải đi coi thử tuyết đã ngừng rơi chưa, nhưng không muốn động.

Diệp Tử cảm giác chính mình rất kỳ quái, thực ra ngay cả anh cũng không thể hiểu rõ bản thân.

Rõ ràng anh căm hận Thỏ như vậy.

Nhưng khi Thỏ nằm trên đùi anh ngủ thì, anh lại trong nháy mắt, cảm nhận được cảm giác hạnh phúc!

Rõ ràng anh đã nhìn mặt Thỏ, vô số lần, vô số lần.

Nhưng giờ khắc này, anh thế nhưng lại tuôn tràn ra một số loại kích động, anh muốn yên yên tĩnh tĩnh ngắm nhìn gương mặt này, nhớ kỹ mỗi vẻ mặt của hắn, nhớ kỹ nhiệt độ hơi thở của hắn, nhớ kỹ trọng lượng của hắn, nhớ kỹ dáng vẻ lông mi rung động của hắn…

Rõ ràng mới trưa nay anh còn hi vọng tuyết ngừng rơi đến thế…

Mà hiện tại, anh bắt đầu sợ tuyết sẽ ngừng… Phi thường sợ…

Từ tận nơi đáy lòng, tựa hồ có một giọng nói với anh —

Sai rồi! Sai rồi!

Dừng lại!

Dừng lại!!

Lưu lại thời khắc này!!!

Quên đi những cừu hận không chút ý nghĩa nào đi, hãy để tất cả ngưng đọng trong thời khắc này, như vậy không tốt sao Như vậy chẳng tốt sao

… Không đúng…

Không đúng!!

Diệp Tử đem Thỏ dời đi, đứng dậy, ngón tay bấu chặt.

Anh đi qua đi lại, môi run run, mơ hồ lầm bầm lầm bầm.

‘Diệp Tử, mày bị sao vậy’

‘Mày đã quên hôm nay mày phải làm gì rồi à’

‘Mày không muốn tự do sao’

‘Mày đã quên ngày đó đôi vợ chồng gìa chết ra sao rồi sao Đã quên mấy câu nói của nó Còn tiếp tục như vậy, mày có thể bị nó giết chết đấy’

‘Gia đình mày, tương lai mày, mày không muốn à Mày muốn vĩnh viễn bị giam cầm ở đây sao’

‘Mày cứ như vậy bị hạ gục’

Mười mấy phút trôi qua, Diệp Tử lần thứ hai bình tĩnh lại.

Anh đi tới bên cửa sổ, mở hé ra, nhìn ra ngoài, khóe miệng từ từ nhếch lên.

Tuyết ngừng, mặt trời mọc.

※ ※ ※

Hai người đi săn vào lúc hoàng hôn.

Ánh chiều tà từ trong những kẽ mây đen chiếu xuống. Hoa tuyết bé nhỏ dưới ánh sáng dìu dịu dập dìu trên không. Trần bì mang theo ánh vàng nhạt, dần dần nở rộ, không mất bao lâu, liền tô điểm toàn bộ thế giới đang chìm trong sắc trắng này.

Thỏ dắt một con ngựa đen đến trước Diệp Tử, trên mặt mang theo nụ cười.

Diệp Tử có chút choáng váng nhìn Thỏ đi về phía anh.

Thỏ mặc một thân trang phục nhung đen, khăn quàng cổ màu xám bạc, áo len màu trắng tinh, cộng thêm cái quần xám nhạt, cùng với đôi ủng màu cây đay. Hắn vốn trắng nõn, thân hình cao lớn, đứng dưới ánh chiều tà, tạo ra loại ảo giác như da hắn màu vàng.

Ngựa hí mấy tiếng, hắn cười vỗ vỗ nó, ngẩng đầu nhìn Diệp Tử: “A Tử, lạnh không”

Diệp Tử lắc đầu.

“Mũi đều lạnh đỏ.”

Hắn nói như vậy, không chút do dự mà gỡ xuống khăn quàng cổ, lại quấn lên cho Diệp Tử. Diệp Tử trong khoảnh khắc này, thế nhưng xúc động rất lớn. Rõ ràng anh đã sớm mất cảm giác chuyện này, nhưng anh lại nhớ đến, bình thường Thỏ cũng không chút do dự mà đem hết thảy đồ ngon vật lạ cho anh, cái gì cũng không nói, cứ đem tất cả mọi thứ của anh giặt sạch, ngày ngày nấu cơm, không oán hận một tiếng.

“Sao cứ nhìn em” Thỏ nghi hoặc hỏi.

Diệp Tử cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy Thỏ đeo một khẩu súng săn kiểu cũ, liền nói lảng đi: “Tôi còn chưa biết dùng súng sao.”

“Đơn giản lắm, để em chỉ cho.” Thỏ nhảy một phát lên lưng ngựa, sau đó như hiệp sĩ đưa tay ra với Diệp Tử.

Hai người cưỡi ngựa, trên mặt tuyết chạy như bay.

Vì để không té xuống, Diệp tử không thể không ôm Thỏ thật chặt.

Mùi hương trên người Thỏ quá mức quen thuộc, quen thuộc đến mức làm anh choáng váng, quen thuộc đến mức mắt anh chua xót.

Ít nhất có ba lần như vậy, anh quên đi mục đích của mình, quên đi anh đang ở nơi nào;

Có năm lần, anh muốn từ bỏ, muốn nói cùng Thỏ: Chúng ta trở về thôi;

Có mười lần, anh muốn nói với Thỏ, xin lỗi, xin lỗi;

Có một trăm lần, anh muốn triệt để, đem hết sức mình ôm chặt người này vào ***g ngực, muốn hôn người này, đã lâu rồi, anh chưa thực sự hôn người này;

Nhưng, khi tiếng súng của Thỏ bất ngờ vang lên, anh trong nháy mắt thức tỉnh.

Vào lúc ấy, ngựa đã dừng lại, Diệp Tử lại như bị chấn kinh, lập tức buông Thỏ ra.

Nửa phút sau, anh mới nhẹ giọng hỏi: “Có bắn được không”

“Chạy mất rồi. Chúng ta săn ở đây đi, nơi này nhiều thỏ rừng.”

“Được.”

Diệp Tử xuống ngựa, hướng phía trước đi vài bước.

Đúng như dự đoán, anh nhìn thấy cách đó không xa dưới gốc cây đại thụ, có một con thỏ xám, vừa lớn vừa mập.

Thỏ đem súng đưa cho Diệp Tử.

Diệp Tử không cầm lấy, không biết tại sao, anh thậm chí có chút sợ sệt chạm vào cái vật đó.

“Quên đi, cậu bắn đi, tôi không biết.” Anh nói như vậy.

“Em dạy cho anh.”

Thỏ nói xong, một tay cầm súng, một tay nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Diệp Tử, để anh cầm khẩu súng.

So với Diệp Tử Thỏ cao to đứng phía sau, làm cho người ta có một loại uy hiếp cảm giác. Mà giọng Thỏ lại rất ôn nhu, mới vừa cất lên liền hòa vào ngày đông, mang theo chút hơi ấm.

Hắn nói: “Đối với người mới học, đứng nổ súng có hơi khó, ngồi xổm xuống, A Tử.”

Diệp Tử nghe lời ngồi xổm xuống.

“Chân trái đưa về phía trước một chút, như vậy đó. Tiếp theo, ngón trỏ tay phải giữ ở trên cò súng, trọng tâm khẩu súng đặt ở khuỷu tay trái, để khỏi bị rung giữa trái phải. Nắm thật chặt băng đạn, để phần sau đặt vào hõm vai… Rất tốt.” Thỏ là dùng hơi thở nói chuyện, mỗi một câu một chữ hắn nói ra, tai Diệp Tử liền bị hơi thở nóng bỏng lượn lờ, làm cho cả người anh nóng lên, phía sau Thỏ còn nói đến vấn đề liên quan đến sức giật, nhưng Diệp Tử căn bản không nghe được chữ nào.

Kỳ thực, Diệp Tử làm sao có thể sẽ không nổ súng

Sinh ra ở một gia đình đặc thù như vậy, thời điểm anh lần đầu tiên tò mò về súng, là năm lớp 2, năm lớp 5 gì đấy,cho nên tư thế nổ súng phi thường tiêu chuẩn. Cho dù nhiều năm như vậy, anh không còn chạm qua nữa, nhưng cảm giác đối với súng, anh vẫn còn.

Lại một luồng gió lạnh thổi đến, Thỏ bỗng nhiên nói bên tai Diệp Tử: “Nổ súng.”

Diệp Tử bóp cò.

Súng săn sức giật rất lớn, chấn động đến mức cả người đau nhức.

Tiếng nổ ấy cũng rất lớn, phảng phất tuyết trên cây đều bị chấn động đến rớt xuống.

Thỏ chạy về phía trước, nhấc con thỏ lên, cười: “Chúc mừng anh, A Tử, thành công rồi.”

Diệp Tử nhìn hắn, gật gật đầu, nhưng không hề cười.

Thỏ cẩn thận nắm con thỏ, nói với Diệp Tử: “Phát tiếp theo, anh tự làm đi.”

“… Ừm.”

Thỏ nói xong, liền đi về phía trước, để cho Diệp Tử một vệt bóng lưng.

Hình bóng của hắn ở trên mặt tuyết nhấp nhô lên xuống, mỗi bước hắn đi, đều sẽ lưu lại một dấu chân rất sâu trên tuyết.

Thời điểm gió lạnh thổi đến, tóc của hắn tung lên, sau gáy trắng bệch.

Một lát sau, Thỏ quay lại vẫy vẫy tay với Diệp Tử, có vẻ, hắn lại nhìn thấy một con thỏ.

Diệp Tử cũng có thể nhìn thấy, đó là một con thỏ rất trắng, rất đẹp. Con thỏ đó ngồi trên tuyết, miệng nhai cái gì đó, tựa hồ hoàn toàn không phát hiện người đi săn hướng đến nó.

Thỏ cẩn thận từng li từng tí đến gần con thỏ.

Diệp Tử chậm rãi nâng súng lên —

Tim của anh đập nhanh như vậy, nhanh đến mức làm anh muốn nôn ra. Anh như bị thiếu máu, hai mắt không nhìn rõ được. Bên tai anh vang lên tiếng vo ve, khiến anh bực bội.

Nòng súng của anh không có nhắm vào con thỏ trên mặt tuyết.

Anh nhắm vào nam tử cao gầy kia, Thỏ, anh nhắm vào trái tim của hắn.

Lúc này, Thỏ quay lưng lại với anh, mỉm cười đứng trên tuyết nhìn động vật nhỏ.

Ngón tay Diệp Tử co lại trên cò súng, toàn thân bắt đầu run rẩy kịch liệt, mắt cùng mũi lại bắt đầu chua xót, vào lúc anh hoàn toàn không nhận thức được, nước mắt đã tràn mi.

Anh muốn từ bỏ, muốn tiếp tục nhắm vào con thỏ trắng kia.

Lại phát hiện, xung quanh tựa hồ có một nguồn sức mạnh vô hình nào đấy đang bức bách anh, giống như săn giết Thỏ, là điều chắc chắn, là vận mệnh anh không cách nào thay đổi.

Vào lúc anh đang tranh đấu, thống khổ, Thỏ thế nhưng lại quay người lại.

Thỏ cứ như vậy, nhìn Diệp Tử, nhìn nòng súng đối diện hắn.

Nụ cười trên mặt, trng nháy mắt biến mất.

Đôi mắt mỹ lệ kia, chậm rãi mở lớn…

Bị phát hiện… Bị phát hiện… Làm sao bây giờ Làm sao bây giờ

“Đùng — ”

Diệp Tử nghe được một tiếng gào lên.

Không phải Thỏ phát ra.

Con thỏ trắng ấy vẫn ngồi trên mặt đất, càng như là, do chính anh phát ra, từ sâu thẳm trái tim của anh phát ra, xé rách, tuyệt vọng.

Thỏ dùng sức che bụng. Chất lỏng đỏ tươi, sền sệt từ vết thương tuôn ra, rất nhanh nhuộm đỏ vạt áo len trắng của hắn, cùng với quần nhạt màu.

Mà vẻ mặt của hắn, không còn vẻ khiếp sợ như vừa nãy, lúc này, hắn trông rất bình tĩnh. Như kết cục này từ lâu hắn đã nghĩ đến. Như hắn đã sớm siêu thoát tất cả rồi.

“Rốt cục nổ súng, A Tử, anh biết, em chờ bao lâu rồi không”

Đầu óc Diệp Tử trống rỗng, hoàn toàn không biết hắn đang nói cái gì.

“Mỗi ngày, em đều suy nghĩ, anh cũng thật quá đáng yêu, rõ ràng căm hận em như vậy, hận không thể lập tức chém em thành nghìn mảnh, nhưng mà, lại vẫn nhẹ dạ không nỡ… Ha ha… Kỳ thực kết cục như này, cũng không tệ a, nếu như… Anh không yêu… Em lúc sống, như vậy liền… Tự tay… Giết em đi… Giống như cái bài thơ kia viết ấy… Anh đã đọc rồi đúng không, cái bài thơ kia ấy, a….”

Thỏ nôn ra một bãi máu, mà hắn không chút để ý dùng tay áo lau.

Hắn có chút khó khăn lùi về sau, dùng đôi mắt trong vắt, hơi hé mở chạy về trước. Hắn đã cởi áo khoác màu đen ra, lúc này chỉ mặc một cái áo len màu trắng. Hắn như vậy, không khác gì một con thỏ, một con thỏ đang bị thương.

Từ lúc đầu đến giờ, Diệp Tử không cách nào suy nghĩ, đầu óc anh trống rỗng.

Anh mất đi hết thảy tư duy .

Anh không biết mình nên làm gì.

Anh chỉ có thể dựa vào bản năng.

Anh cầm súng, từng bước từng bước bước đi, theo vệt máu chạy về trước.

Thỏ chạy trốn nhanh hơn anh nhiều, mà anh cũng không vội, bởi vì anh biết, Thỏ sẽ quay đầu lại nhìn anh, sẽ chờ anh, chờ anh đuổi theo. Thực ra, cho dù Thỏ chạy xa, anh vẫn có thể nghe được giọng nói của Thỏ, văng vẳng bên tai anh đọc bài thơ kia.

“Ta trốn chạy, là để ngươi truy tìm; Thỉnh thoảng ta quay đầu lại, là để xác nhận hình dáng ngươi.”

“Nhẹ nhàng nhảy lên, nhẹ nhàng nhảy lên, trái tim đập thình thịch.”

“Lỗ tai dựng đứng lên, lòng ta tràn đầy hân hoan.”

Máu đọng trên mặt tuyết, càng ngày càng nhiều.

Như hoa sen nở rộ giữa tuyết trắng, một đóa rồi một đóa, cứ thiêu đốt đến tận chân trời.

Thỉnh thoảng có thể nhìn thấy bóng người lảo đảo của Thỏ. Thân ảnh kia từ trong rừng cây, chạy đến khu đất rộng rãi trống vắng.

Mặt trời ban chiều ngã về phía tây, ở trên núi cao, xuất hiện cầu vồng. Cầu vồng thật đẹp , cảnh tượng thật đẹp.

Diệp Tử thỉnh thoảng sẽ kêu gào, gọi Thỏ dừng lại.

Anh cũng không biết mình kêu Thỏ dừng lại là để giết hắn, hay là muốn cứu hắn, hay là khát vọng cái gì, hay là bởi vì điều gì mà tuyệt vọng.

Có phải nên dừng lại rồi không Có phải nên quay đầu lại rồi không

Bây giờ có hay không vẫn còn quay lại kịp Có hay không vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu

Có phải đã mệt mỏi rồi không Nếu tiếp tục như bây giờ, có phải là, đã không còn ý nghĩa

Anh vô thức khóc, rồi lại cười, như người điên.

Giọng Thỏ vẫn vang lên bên tai, ngâm bài thơ kia, cái bài thơ đáng sợ nhất ấy.

“Ngươi tuyệt đối không được từ bỏ.”

“Chân bị cào rách cũng được, té ngã đến tàn phế cũng không sao, hãy phấn chấn lên mà truy ta.”

“Hãy nghĩ đến thịt ta tươi ngon cỡ nào, nghĩ đến chuyện sau ba ngày cách trở có thể nhấm nháp vị thịt ta. Thịt của ta thơm ngon dị thường.”

“Mùa đông trên núi, tuyết trắng phủ đầy.”

“Triệt triệt để để chỉ còn lại hai chúng ta.”

“Chỉ còn hai chúng ta.”

“Ta vẫn luôn chờ đợi thời khắc này.”

“Cho dù ta biết, ngươi chưa bao giờ thật lòng yêu ta.”

Giọng thơ biến đổi.

Diệp Tử chịu đựng đến kinh hãi.

Hô hấp anh ngày càng gấp gáp, đầu đau khó nhịn, anh ném súng đi, rống lên: “Đừng nói!”

Nhưng âm thanh vẫn vang lên: “Người từ bỏ ta, cũng giống như bọn họ, không nhìn ta, không chọn ta, phản bội ta.”

Đừng nói…

“Nhưng này thì có sao. Chí ít hiện tại, chỉ có hai người chúng ta.”

Đừng nói!

“Chí ít hiện tại, ta vẫn có thể giả vờ, người chỉ nhìn mỗi ta, chỉ yêu mỗi ta.”

Câm miệng!!

“Yêu ta, yêu ta, yêu ta, yêu ta.”

Câm miệng!!!

“Chỉ yêu ta.”

Không được!!! … Câm miệng, cậu câm miệng cho tôi!!!

“Chỉ yêu ta.”

A a a a a a a a a a a a a —

Diệp Tử rốt cục bùng phát, mắt đỏ lên, mặt đầy nước mắt rống to lên, anh cuồng loạn.

Mà trận cuồng loạn của anh rất nhanh kết thúc, bởi vì, anh lại nghe được tiếng súng.

Anh tan vỡ quay đầu lại, thế nhưng lại nhìn thấy một người, đang giơ súng nhắm vào anh.

Người kia, là Thỏ sao

Xảy ra chuyện gì Đã xảy ra chuyện gì

Thỏ vừa nãy không phải bị thương sao Tại sao cái người giơ súng này, lại không hề có chút vết thương nào Một chút vệt máu nào

Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ, Diệp Tử đứng lên, điên cuồng chạy về phía trước, liều mạng mà chạy…

Mặt trời đỏ rực rốt cục chìm dần sau chân núi, toàn bộ thế giới đã biến thành hương vị lạnh lẽo, càng lúc càng lạnh.

Diệp Tử bỏ chạy rất nhanh rất nhanh, không lâu sau, người phía sau biến mất.

Diệp Tử đang hoài nghi lúc nãy có phải là ảo giác không, lại nhìn thấy vết máu trên đất.

Anh men theo vết máu, rốt cục, tìm thấy Thỏ.

Thỏ dựa vào một cây đại thụ, áo len trắng đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ, mà mặt trắng bệch cực kỳ đáng sợ, lông mi cùng mái tóc dính đầy băng tuyết, dường như hắn đã biến thành một bộ thi thể trong tuyết.

Cảm giác được Diệp Tử chạm vào gò má mình, Thỏ có chút khó khăn mở mắt ra, nhìn Diệp Tử cười: “Rốt cục cũng bắt được em à… Như vậy, cuối cùng, chỉ còn thiếu chút nữa thôi, giết em đi. Có như thế, nguyện vọng của em mới được thực hiện, anh cũng nên tỉnh rồi. Chỉ là, vẫn có chút đáng tiếc… Rõ ràng, ngày mùng 1 tháng 2 mới là thời gian kết thúc, em còn muốn, được ở cạnh anh lâu thêm chút nữa.”

Quá nhiều tâm trạng tuôn trào, hình ảnh và ký ức vào giờ khắc này ùa vào đầu Diệp Tử.

Cuối cùng, anh đã biết rõ.

Anh cúi đầu, ngón tay trượt xuống mặt Thỏ, nắm lấy vai Thỏ.

Sau đó cả người anh run lên, run đến lợi hại, từng giọt từng giọt chất lỏng nóng rực trượt xuống gò má anh, hòa vào trong tuyết, ngưng kết thành băng.

Thỏ nhìn anh, có chút mệt mỏi hỏi: “Đoán ra rồi sao, A Tử”

Diệp Tử nghe câu này, rốt cục khóc rống lên, khóc đến gần như tan vỡ.

Con mắt Thỏ đỏ ngầu, hắn cố gắng đưa tay, ôm lấy Diệp Tử, cảm thán: “Xem ra anh đoán ra rồi, đoán ra rồi… Tất cả những thứ này, đều chỉ là giấc mộng của anh mà thôi… Được rồi, A Tử của em, nên nói tạm biệt rồi.”

Vửa mới dứt lời, cả người Thỏ liền bắt đầu tỏa ra ánh sáng.

Diệp Tử hoảng sợ ngẩng đầu, phát hiện thân thể Thỏ biến thành trong suốt. Anh muốn nắm lấy Thỏ, muốn ôm chặt hắn, nhưng Thỏ vẫn nhanh chóng biến mất…

Thỏ nói: “Không sao, không cần phải sợ, chúng ta còn có thể gặp lại nhau mà, giống như trước đây vậy, chỉ cần anh không ngại em chỉ là ảo ảnh, tất cả vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu, cho nên đừng khóc…”

Mà Diệp Tử cái gì cũng không nghe được, anh liều mạng nắm lấy cánh tay Thỏ, như là nắm lấy cọng rơm cuối cùng, anh tan vỡ mà thét lên: “Không!!! Không muốn… Cầu cậu… Đừng làm như vậy… Là tôi sai… Tôi sai…. Xin lỗi, xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi!!! Đừng bỏ tôi… Đừng rời bỏ tôi… Tôi chỉ có cậu… Chỉ có mình cậu…!!!”

Thống khổ tận cùng, như xương cốt bị chém đứt, như tim bị đâm xuyên. Hai mắt anh đen kịt, cả người anh đều điên mất rồi. Bất luận anh có gọi thế nào, bất luận anh giãy dụa thế nào, gào khóc ra sao, đều chỉ phí công.

Thỏ biến mất rồi.

Cùng với tuyết trắng đầy đất, ngàn vạn cây cối, chân trời rộng khắp.

Cùng với những hạnh phúc hư cấu kia, đau khổ hư cấu kia, tàn nhẫn hư cấu kia, sự chiếm hữu hư cấu kia, ái tình hư cấu kia.

Rốt cục mộng tàn rồi.

Vì vậy, toàn bộ thế giới mộng cảnh đau thương ấy, rốt cục, biến mất rồi.

Hết chương 28 + 29 + 30.

⇐Chương 27

Chương 31 + 32 (HOÀN) ⇒ Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Người Điên

BÌNH LUẬN FACEBOOK