Người Đàn Ông Bước Ra Từ Ngọn Lửa

Chương 77

Nhĩ Đông Thỏ Tử

10/09/2020

Edit: windy

Trước khi xin nghỉ, Lâm Lục Kiêu xin nghỉ kết hôn bảy ngày.

Trước lúc lên xe, đám Triệu Quốc muốn tiễn anh, bị Lâm Lục Kiêu áp xuống, “Tôi cũng không phải sẽ không trở lại nữa.”

Triệu Quốc kêu gào: “Nhỡ ở bên kia anh bị vợ anh câu hồn, không chịu trở lại, đám chúng tôi phải làm sao bây giờ?”

“Nói cuối năm chính là cuối năm, không điều lệnh tôi có thể tùy tiện rời khỏi đơn vị hả? Đi đây, trở về huấn luyện đi.”

Lúc này mới tính là cho một viên an thần.

Sau khi Lâm Lục Kiêu lên xe vẫn gọi cho Nam Sơ, không cuộc nào nhận cả.

Mặt anh trầm xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc xinh đẹp, lá cây xanh biếc, đã không có lòng thưởng thức, cấy cối không ngừng lướt qua cửa kính xe, tâm trí thì, đã nay đến nơi cách ngàn vạn dặm.

Giống như đang nhớ nhà, cuối cùng đã cảm nhận được rồi.

Anh buồn chán xem lại lịch sử trò chuyện với cô.

"Bao giờ thì trở về vậy…?"

"Tiền thuê nhà của em tới hạn rồi, chuyển vào nhà anh nha, ga trải giường anh để ở chỗ nào?"

Cách một tuần sau anh trả lời lại: "Ngăn cao nhất của tủ quần áo, tìm được chưa?"

Cô tới hôm sau mới trả lời: "Không tìm được, em mua cái mới rồi, vẫn là màu đen."

"... Trở về nói cho em biết đồ để ở đâu."

"Được, ngày hôm qua gặp được thần tượng lúc nhỏ của em."

"Ừm?"

"Trước đây mới chào mừng anh ấy, một người liền chuyển sang bài của anh ấy, hiện tại anh ấy bảo dưỡng cực kì tốt, a… Đội trưởng, trước đây anh có thần tượng không?"

Trước đây?

Thần tượng trước đây là Chu Ân. Hay là Mao Trạch Đông.

"Chắc là đồng chí Mao Trạch Đông đi."

Bên kia: "..."

Anh giải thích với cô: "Trước đây ông nội anh kể chuyện cho anh và Lâm Khai, nào là đưa đón dài mười dặm phố, còn có lúc đó trên đồng tiền đều là đồng chí Mao Trạch Đông, liền tìm truyện kí để xem."

Về sau thật sự thích thật.

Đặc biệt từ Mao Trạch Đông tràn đầy khí phách, bao quát đất nước.

Anh mẫn cảm với chữ số, nhớ công thức rất nhanh, có vài công thức không cần xem cũng có thể tự mình suy luận được, đau đầu nhất chính là thơ ca, đặc biệt là thơ, học ở trong phòng học, nhìn chằm chằm quyển sách một tiết học, cả não vẫn trống rỗng.

Không giống như Đại Lưu, thành tích bình thường, thơ tình thì lại thuộc làu.

Chỉ riêng có từ Mao Trạch Đông là nhớ.

Hôm đó lại trả lời rất nhanh: "Rất có chí hướng nha đội trưởng…"

Anh nhếch môi cười cười.

Tổng cộng không mấy tin nhắn, anh lướt qua lướt lại nhìn vài lần, thật cảm thấy mỗi lần đều tươi mới.

Hành trình hết mười mấy tiếng, người vừa xuống xe, gió Bắc tầm liền thổi tới, liền biết đã về tới nhà, tuy nói đã bước vào mùa xuân, nhưng gió kia thổi tới vẫn có chút lành lạnh.

Lâm Lục Kiêu không có đồ gì, chỉ có một túi đen đeo trên vai, bên trong có ít quần áo để thay.

Vốn là không báo cho ai biết, kết quả tối qua ở trên xe lửa nhận điện thoại của Thẩm Mục, biết anh hôm nay về, đã sớm chờ ở cửa đón anh. Một chiếc xe việt dã màu đen dừng ở trước cửa, hướng phía anh bấm còi hai lần.

Lâm Lục Kiêu đi qua, đem túi vứt ở ghế sau, người chui vào ghế phụ, ngăn lại gió tuyết bên ngoài.

Hôm nay Thẩm Mục đeo kính mắt, không kính, mặc áo sơ mi, tay áo kéo tới khuỷu tay, tay đặt trên bệ cửa sổ nhìn anh: "Xin nghỉ vài ngày nghỉ kết hôn?"

Một đường tàu xe mệt nhọc, Lâm Lục Kiêu hơi mệt mỏi, người tựa vào ghế, tay che đi ánh mắt, "Bảy ngày."

Thẩm Mục gật đầu, nổ máy xe, châm chọc nói: "Đãi ngộ không tệ nha, tôi vừa mới gọi cho Đại Lưu, biết cậu trở về đã tìm chỗ tốt rồi, qua đó uống mấy chén?"

Lâm Lục Kiêu lắc đầu, "Tính sau đi, tôi về nhà gặp Nam Sơ đã."

Thẩm Mục: "Nam Sơ làm sao hả?"

Lâm Lục Kiêu bỏ tay xuống, thẳng người, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thở hắt ra: "Không biết, gọi không nghe, điện thoại cũng không nhận, nhắn tin cũng không trả lời, lái xe đi."

Thẩm Mục cũng không nói thêm gì, trực tiếp đạp ga.

Trên đường Thẩm Mục nhận một cuộc điện thoại, giọng điệu lạnh lùng không ít, Lâm Lục Kiêu quay đầu nhìn anh ta.

Thẩm Mục đeo tai nghe, mắt nhìn phía trước, không cảm xúc nói với người bên kia lạnh băng như người máy.

"Đang lái xe."

"Hôm nay không có thời gian, ngày mai, không chắc."

Anh ta chợt cười lạnh một phen.

"Đi đi, tùy."

Sau đó anh ta hơi phiền toái rút tai nghe bluetooth ra.

Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Mục xem như không cáu kỉnh cũng như tính tình cực tốt, anh ta không dễ nổi giận, tức giận thật, cũng sẽ không biểu lộ ra ngoài, trạng thái này trái lại làm cho người ta cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Nhưng Lâm Lục Kiêu cũng chỉ nghiêng đầu nhìn, rất nhanh liền thu hồi ánh mắt lại, bình tĩnh nhìn ra phía ngoài cửa sổ.

Về đến nhà, Lâm Lục Kiêu cầm đồ lên lầu, Thẩm Mục dừng xe xong, đi theo sau.

Mở cửa đi vào, nhà trọ vắng vẻ trống không, một chút cũng không có dấu vết có người từng ở, chỗ vòm cổng anh để chìa khóa còn có chìa khóa anh mới đánh, rèm cửa tung bay trong gió, đến giày trên mặt đất cũng để rất ngay ngắn chỉnh tề, toàn bộ là của anh.

Thẩm Mục: “Nhà này của cậu bao lâu rồi không ở vậy?”

Dưới ánh mặt trời, còn có bụi đất đang bay.

Lâm Lục Kiêu đem túi vứt ở trên ghế sofa, lấy điện thoại ra tiếp tục gọi cho Nam Sơ.

Thông tin ghi lại đã hiện gọi 103 cuộc.

Bên kia vẫn là giọng nói tổng đài nhắc đã tắt máy.

Lâm Lục Kiêu đứng chống nạnh, ngực phập phồng lên xuống, hít một hơi, biểu tình này, sau này Thẩm Mục nhớ lại, đến anh ta cũng cảm thấy sợ hãi.

Thất vọng lại buồn bã.

Lâm Lục Kiêu hít một hơi xong, gọi điện thoại cho Bí thư Trương.

Bí thư Trương không rõ hỏi: “Nam Sơ? Chưa về đây.”

Nhưng mà, ngoại trừ bí thư Trương, anh cũng không biết có thể gọi cho ai được, anh không có số của người đại diện của cô, không có số của trợ lý của cô.

Người mệt mỏi tựa vào ghế sofa, điện thoại vứt sang một bên, tay che mắt lại, giống như sau khi bị dội nước xong liền không còn chúc sức nào.

Muốn bỏ chạy như vậy.

Anh thật sẽ không tha thứ cho cô nữa.

Mãi đến khi…

Thẩm Mục ngồi ở trên ghế sofa gọi một cuộc điện thoại, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Lâm Lục Kiêu, “Cô ấy ở Thành Ảnh Thị quay phim, cậu không biết?”

Lâm Lục Kiêu cúi đầu lướt lại tin nhắn, bất đắc dĩ tựa vào trên ghế: “Không biết, cô ấy không nói.”

Người biết chuyện là một diễn viên cùng tổ kịch, người kia trước kia có gặp qua một lần ở buổi từ thiện, bộ dáng thế nào, Thẩm Mục sớm đã quên, vừa nãy lúc hỏi thăm đối phương cho anh một cái tên, mới nhớ tới.

Đối phương cười trêu chọc vài câu, Thẩm Mục nhàn nhạt hỏi: “Thành Ảnh Thị nào?”

“Thành Ảnh Thị núi Minh đó, anh muốn tới hả? Tôi mời anh uống rượu.”

Thẩm Mục lễ phép nói lời cảm ơn, coi như không nghe thấy đối phương trêu chọc, cúp điện thoại, quay đầu nói với Lâm Lục Kiêu: “Ở núi Minh, mới vào tổ kịch không lâu, tôi lái xe đưa cậu qua đó?”



Năm nay thời tiết thay đổi nhiều, núi Minh tháng tư đã có tuyết rơi, mấy năm qua đều là xuân ấm hoa bốn mùa.

Trở lý nhỏ ở bên cạnh Nam Sơ hô tuyết rơi tuyết rơi rồi.

Bởi vì cảnh quay vào mùa hạ, giờ lại có tuyết rơi khiến cho tổ kịch tạm thời dừng buổi quay phim buổi chiều lại.

Nam Sơ cuối cùng cũng rảnh, giữ lấy một nhân viên công tác hỏi: “Chỗ này có chỗ nào có sửa điện thoại không?”

Nam Sơ ở trong tổ kịch không nói nhiều lắm, nhân viên công tác lần đầu tiên bị nữ thần quốc dân hỏi, lập tức kích động nói lắp bắp, “Xa… Xa… Xa… dưới núi, có… Có… Chỗ buôn bán, điện thoại cô bị hỏng hả?”

“Điện thoại hỏng rồi.”

Nhân viên công tác lại nhiệt tình đưa điện thoại di động ra.

Kết quả, Nam Sơ vừa mới thay đồ xong xuôi, đi ra cửa lớn Thành Ảnh Thị. Liền thấy ven đường có một chiếc xe đen, một người mặc đồ màu đen đứng tựa vào cửa xe trong làn gió tuyết.

Bông tuyết như sợi bông rơi trên đỉnh đầu anh, tuyết đã phủ đầy bức tường đỏ phía sau.

Lâm Lục Kiêu ở trong tuyết hút thuốc, miệng ngậm khói, còn chưa châm lửa, tay mới lấy bật lửa trong túi quần ra, bật bật mấy cái, lúc cúi đầu châm thuốc, phía trước có người đã chạy tới.

Giống như một cơn gió.

Anh theo bản năng tắt lửa đi, Nam Sơ liền bổ nhào vào trong lòng anh, ôm lấy eo của anh, đầu chôn ở trong ngực anh cọ cọ, “Sao anh lại tới đây?”

Trước khi tới, ở trên xe anh vẫn nghĩ.

Nam Sơ không nói cho anh, có phải sợ anh đến tìm cô bị người ta chụp được, cũng biết sợ sao lại có phần tùy tiện vậy, nhưng khi anh trở về như vậy, lại có chút không cam lòng, trông mong nghỉ bảy ngày nghỉ kết hôn về nhà, kết quả một sợi lông cũng không thấy.

Nhưng khi Nam Sơ một chút cũng không ngại cứ như vậy bổ nhào vào trong lòng anh.

Lâm Lục Kiêu đem thuốc trong miệng vứt ra, uấn lại nhét vào trong túi quần, Nam Sơ ngửa đầu liền muốn hôn anh, anh giữ lấy đầu của cô, túm cô vào trong xe.

Nghiêm mặt, đổ ập xuống là một trận hỏi không ngừng: “Điện thọai của em làm sao, gọi điện cứ tắt máy? Rốt cuộc em có quan tâm tới cảm nhận của người khác không? Anh mỗi ngày đều tìm Thẩm Mục giúp anh tìm em, em cảm thấy có ý gì không? Hay là em cảm thấy Thẩm Mục rảnh rỗi quá, người ta xứng đáng giúp anh tìm người? Em cảm thấy anh tới tìm bất tiện, em cứ nói với anh một tiếng, gần đây em bận rộn nhiều việc anh đừng tới tìm em, em nói một câu như vậy, anh sẽ không tức giận như này…”

Nam Sơ bị mắng đến ngơ rồi.

Lời còn chưa dứt, Lâm Lục Kiêu chú ý tới trán cô dán băng keo cá nhân, cảm thấy căng lên, xuống đài không được, quay mặt, bình tĩnh lại, lại quay lại, khẽ nhếch môi dươi, giọng điệu hòa hoãn chút: “Trán em sao lại thế này?”

Cô giật mình ngây người nhìn anh, ánh mắt kia trắng đen rõ ràng, cực kì vô tội.

“Anh mắng em như vậy, em cảm thấy cực kì ấm ức.”

Lâm Lục Kiêu ngẩn ra, chỉ thấy cô quay đầu đi, không nhìn anh, hít hít mũi nói: “Mấy ngày trước mẹ em tới đây, đem điện thoại em đập hỏng, thẻ sim cũng ở trong đó, còn chưa đi sửa, hôm nay mới rảnh rỗi vừa mới chuẩn bị đi, trước không phải anh nói tháng sau mới có thể nghỉ sao? Em lại không biết anh trở về, vốn nghĩ ở trong tổ cũng không lâu, cảnh diễn của em ngày mai liền xong, em cho rằng hành trình của em ngắn như vậy cũng không báo anh nữa…”

Nói xong, thật khóc rồi.

Nước mắt ào ào chảy ra, lại còn đặc biệt già mồm cãi láo lau đi, “Em phát hiện sau khi lãnh chứng, anh liền đối với em càng ngày càng hung dữ, căn bản không như trước kia, quả nhiên đàn ông sau khi kết hôn liền thay đổi, em đi đây, chúng ta bình tĩnh lại đã.” Nói xong, đẩy cửa xe muốn xuống xe.

Lâm Lục Kiêu luống cuống, ôm lấy cô kéo vào trong lòng.

Nam Sơ liếc mắt nhìn anh một cái, “Anh đừng giữ em, để em bình tĩnh một lát.”

Lâm Lục Kiêu gắt gao ôm lấy cô, mạnh mẽ giữ chặt trong lồng ngực mình, chôn ở dưới cổ cô thấp giọng: “Lỗi của anh.”

Nam Sơ tiếp tục “Khóc”, liếc nhìn anh: “Anh không sai, là em sai, sai vì em không nên thích anh, em cảm thấy anh từ đầu đã không thích em, cho tới bây giờ anh cũng không nói thích với em.”

Vừa nghe cô nói như vậy, Lâm Lục Kiêu nóng nảy, trực tiếp xoay người cô lại, đối diện mắt của cô, “Không nên thích ai?”

“Anh!”

Lâm Lục Kiêu nhíu mày, hướng đôi môi của cô, hung hăng cắn xuống.

“Lặp lại lần nữa?”

Nam Sơ cũng cắn anh, hai người liền như hai con thú nhỏ liều mạng cắn xé đối phương, giống như muốn đem lớp da của đối phương lột đi.

Hôn xong, Lâm Lục Kiêu đè ở cô trên ghế, dùng sức chờ phát động, lại vẫn đè ở cổ họng, trầm thấp nói với cô: “Không nên hung dữ với em, thật xin lỗi. Mới về đến nhà liền không thấy em đâu, anh nghĩ em lại bỏ đi rồi, Thẩm Mục nói em đi quay phim, em cũng không nói với anh, anh nghĩ em không muốn công khai mối quan hệ của chúng ta, mà cũng không sao, cứ như vậy đi, dù sao đều đã lĩnh chứng rồi. Cảm giác có thể từ từ tìm lại đúng không? Thời gian chúng ta ở bên nhau còn dài, nhưng lần sau em còn nói không nên thích anh nữa, phải rời khỏi các kiểu, anh thật sự sẽ nổi giận đấy, cãi nhau cũng được, em làm loạn thế nào cũng được, chỉ cần em đừng lấy cái này ép anh, thế nào cũng theo em.”

Đại khái đây là lời Lâm Lục Kiêu nói dài nhất.

“Chỉ cần em đừng chạy loạn, làm gì cũng được.”

Nam Sơ liếm yết hầu anh, “Quay cảnh giường chiếu với người khác cũng được?”

Lâm Lục Kiêu đè nén lửa giận trong lồng ngực, đôi mắt đen sâu nhìn chằm chằm cô không nói lời nào, Nam Sơ chuyển đến mang tai, nhẹ nhàng ngậm chặt, giọng nói của anh triệt để chìm xuống, cắn răng nói: “Quay cảnh thật sự?”

Không tức không phải đàn ông.

“Không đùa anh nữa, em không quay những cảnh này.” Nam Sơ ru rú trong lòng anh cười khanh khách, sau đó nằm ra, tựa vào trên ghế dọc theo áo anh: “Vừa rồi em diễn được không?”

Cảnh diễn khóc kia chính cô cũng cảm thấy cảm động, nước mắt nói đến là đến, so với bất luận cái gì một hồi đều đã động tình.

Động tác tay Lâm Lục Kiêu bỗng nhiên ngừng lại, nhíu mày nhìn về phía cô: “Diễn?”

Nam Sơ gật đầu một cái, sờ sờ miệng vết thương trên trán: “Trán thật sự bị nện, lời nói vừa rồi là giả, chọc anh.”

Làm sao có thể hối hận thích anh được.

Lâm Lục Kiêu nheo mắt nguy hiểm nhìn, “Chọc anh?”

Nam Sơ bĩu môi, không nói.

Lâm Lục Kiêu gằn từng chữ, “Em xong rồi.”



(Bản đối thoại)

Vừa vào khách sạn.

“Lâm Lục Kiêu…”

“Ừm?”

“Anh đừng nha…”

“Không nhịn được.”



“Mẫn cảm như vậy? Hửm?”

“Được không?”

“Nếu không đừng đeo, anh cũng đã 30 rồi, cũng có thể có con rồi.”

“Thật có thể?” Anh có chút hưng phấn rồi.



Tích tích...

“Đến rồi?”

“Ừm.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Người Đàn Ông Bước Ra Từ Ngọn Lửa

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook