Trang Chủ
Truyện Teen
Người Con Gái Đáng Thương!
Chương 24

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nở nụ cười ma mị, nó đang dự tính điều gì đây có thật là mọi thứ đều nằm theo kế hoạch của nó không? Hay chỉ là nó nghĩ thế. Ken quay trở lại, cậu ôm và hôn nhẹ lên chán nó.

- Em có muốn đi ăn cùng anh không?

- Em phải đi gặp Conan rồi. Tiện thể cho em mượn Lucy một thời gian nhé?

- Ừ....Cứ làm gì em thích đi.

- Cảm ơn anh.

Nó ôm Ken rồi cũng bỏ đi và tiến đến điểm hẹn với Conan. Gió lúc này thổi mạnh, tóc nó bay bay trong làn gió.

- Đến rồi sao?

- Ừ.....

Hai người ngồi cạnh nhau, ánh mắt họ đang hướng về phía xa xăm. Nó quay sang nhìn Conan, nó không thể phủ nhận rằng trước đây nó từng thích COnan.

- Chuyện của hai chúng ta?

- Ừ...xin lỗi em Tiểu Anh.

- Không có gì đâu. Lúc đó em biết vì sao anh phải làm vậy mà. Jack này em có thể nhờ anh một chuyện không?

- Chuyện gì em cứ nói đi.

- ...................

Nó lại nhờ Conan tiếp, không biết nó đag âm mưu cái gì. À...chỉ mình nó mới gọi Conan là Jack thôi đó nhá. Cả hai ngồi một lúc lâu, chính Conan cũng không thể ngờ cô gái dễ thương ngày nào nay lại như vậy nữa.

- Em phải về rồi.

- Ừ....

- Lần sau gặp lại chắc chúng ta sẽ không còn như vậy nữa đâu.

- Ừ....

- Em mong anh sẽ làm nó vì em.

- Ừ.....

Nó đi luôn, rốt cuộc nó đang suy tính điều gì?

Ohechi lúc này đang ở Mĩ, vẫn căn nhà âm u lạnh lẽo đó, vẫn cái hàn khí khiến đối phương phải run sợ. Ohechi đang uống rượu cùng với một cô gái khác, không biết là ai nhưng vẻ quen biết đã lâu rồi. Người con gái đó mang một phong cách rất tây, rất cổ điển. Vẻ lịch sự khác thường.

- Bà quay lại đây vì mục đích gì?

- Tôi muốn gặp Tiểu Anh và Phong.

- Tôi mong bà không làm gì ngu ngốc với Tiểu Anh....

- Câu đó phải là tôi nói mới đúng chứ?

- Hãy giữ lời hứa của mình và tránh xa con bé ra. Tôi đã tạo ra một con búp bê chỉ biết tuân lệnh nhưng bà đã khiến cho con búp bê đó phẫn nộ và quay lại hại cả ba của nó.

- Vậy sao?

- Tôi sẽ một lần nữa để con bé tránh xa bà.

- Vâng cứ tự nhiên nhưng liệu ông có làm đk ko đây?

Người phụ nữ đó cười tà mị, bà ta đứng dậy rồi bước đi. Ohechi không biết phải làm gì nữa ngoài mong sao cho nó đừng gặp bà ta.

- Người định làm gì tiếp theo đây?

- Ta sẽ bắt đầu tiêu diệt tất cả từng người một theo cách của riêng mình.

- Tiểu thư có thư gửi đến.

Nich đưa cho nó bức thư làm nó ngạc nhiên, Lily nhìn nó thì hỏi.

- Người có sao không?

- Ai lại có thể biết được cách gửi thư đến NHDĐ chứ?

- Người nghĩ là ai?

- Ngoài mẹ và ta ra thì không có ai cả.

Nó mở thư và đọc sao dạo này lắm người muốn hẹn gặp nó thế nhỉ? Hiện giờ nó không còn nhà lên sẽ sống ngay trong NHDĐ nên người gửi thư cho nó phải là người biết rất rõ tất cả thông tin về NHDĐ này. Tối hôm đó nó ngồi suy nghĩ rất nhiều, có phải nó suy nghĩ về nội dung bức thư mà người nào đó gửi cho nó.

- Rốt cuộc là ai? Tại sao lại biết bí mật của mình?

Nó đang tự hỏi bản thân mình, những lúc mệt mỏi thế này nó cần ai đó như Vyvy chẳng hạn nhưng hiện tại cô bé đang làm việc cùng Gin.

- Anh Gin đã hoàn tất việc chuyển tiền.

- Ừ...bây giờ thì chỉ cần ổn định lại là được.

- Vâng.

Vyvy vui mừng, cô bé đã rất lo lắng cho tập đoàn mà nhưng không may Vyvy vấp ngã và thế nào Gin đã đỡ được cho cô bé. Hai đôi mắt nhìn nhau không chớp, họ cứ như vậy một lúc thì Lin bước vào.

- Ơ.....

Lin ngạc nhiên thì nhanh chóng Vyvy và Gin trở về như bình thường. Gin nhìn Lin ngạc nhiên.

- Sao cô lại đến đây?

- Em chỉ đến thăm anh một chút. Anh không vui sao?

- Đúng vậy tôi không vui một chút nào.

- Vậy cô ta ở gần thì anh vui?

Lin hét lên và chỉ thẳng vào mặt Vyvy, không biết nhỏ này nghĩ gì tự dưng lôi cả Vyvy bé nhỏ vào chuyện này. Gin nhìn Lin rồi nói.

- Chuyện này không liên quan gì đến Vyvy cả mong cô cẩn thận lời nói của mình.

- Em biết rồi. Vậy từ nay em sẽ không làm phiền anh nữa.

Lin bỏ đi, cục tức này cô nhất định sẽ xả giận nhưng còn tùy là ai và lúc nào. Vyvy nhìn Gin.

- Vậy em cũng xin phép.

- Nhà của Tiểu Anh cháy rồi em định làm sao đây?

- Thì em sẽ gọi chị ấy để hỏi nếu không được thì thuê nhà cũng được mà.

- Vậy thì đến nhà của anh ở đi.

- Dạ?

Vyvy ngạc nhiên nhưng chưa kịp định thần thì Gin đã kéo cô nàng đi mất. Gin lái xe đưa Vyvy đến nhà của mình, đó là một ngôi nhà lớn kiến trúc Pháp rất tinh tế.

- Em thích ở phòng nào cũng được trừ cái phòng cuối cùng ở dãy tầng một.

- Vâng.

Vyvy đi dạo cô nhìn một lượt và chọn ngay cái phòng đàu dãy tầng một. Phải nói thế nào nhỉ bản năng của một con người khi sinh ra chính là sự tò mò vốn có trong họ. Không ai có thể ngăn cản hay kìm chế bản năng đó. Vyvy rón rén đi đến căn phòng cuối cùng đó, cánh cửa không màu trắng như những cánh cửa khác mà lại là màu đen. Trên cnhs cửa có ghi chữ cấm vào. Thật kì lạ nó càng kích thích sự tò mò của Vyvy, cô bé mở cửa nhưng cánh cửa đã khóa, suy nghĩ hồi lâu thì cuối cùng Vyvy cũng tìm được giải pháp chính là phá khóa đời mới nhất. Đó là thứ cô bé đã lấy được lúc còn ở chỗ của nó.

- Đây là...?

Vyvy bất động nói không nên lời, hai tay cô buông thõng, chiếc khóa đặc biệt rơi xuông sàn nhà. Cảnh tượng trước mắt Vyvy thật không thể nào mà tả nổi cái này là gì vậy? Ai đó có thể trả lời giúp Vyvy đây? Vyvy đã như bất động chôn chân tại chỗ, cô tính sẽ ra ngoài ngay nhưng cũng là lúc bước chân của ai đó đang đến, nói chính xác hơn không phải một mà là hai hoặc rất nhiều người. Họ mở cửa thì Vyvy chốn sau cái tủ ở đó, cả căn phòng lớn duy nhất một cái tủ kì lạ.

- Sao vậy Gin?

- Không có gì chỉ là nếu như nó......

- Ý cậu là thứ này sao?

Người nữa đang nói chuyện với Gin là ai đây? Gin cũng rất bối rối, đây là một sự lạ chọn khó, cái thứ mà Vyvy khiếp sợ, cái thứ mà hai người Gin và một người con trai bí ẩn đang nói với nhau chính là một một con quái vật to lớn, đang đứng chắn trước một cánh cổng sắt.

- Broken vẫn chưa thức giấc sao?

- Đúng vậy nhưng cũng không thể đi qua con quái vật đó được.

Broken là tên của con quái vật đó, cả thân hình nó rất to và lớn, da thì sần sùi và dày chẳng khác gì da khủng long, Broken có hai cái răng lanh một cái đã mẻ một chút trên mình của Broken có vài vết sẹo to . Gin nhìn về cánh cửa phía đằng sau con Broken.

- Liệu đằng sau cánh cửa đó là gì?

- Đây là nhà cũ của Ohechi đúng chứ?

- Đúng vậy.

Gin hơi buồn, Vyvy cố thò đầu ra nhìn thì đó là Gin và.....Ken.........Sao Ken lại ở đây chứ? Hai người này đang làm gì đây?

- Nếu như có con vật kì lạ này ở đây thì thứ đằng sau cánh cửa kia chắc chắn phải rất quan trọng. Cậu phải dấu bí mật này hay là nói cho Tiểu Anh biết?

- Không được, ba đã dặn là không bao giờ được cho Tiểu Anh biết về nó.

- Vậy chúng ta đi thôi. Tạm thời cứ dấu cô ấy vậy.

Ken và Gin rời đi thì lúc này Vyvy đi ra, cô nhìn con Broken vẫn đang ngủ, nó thật gớm giếc và đáng sợ. Tuy là vẫn rất spj nhưng Vyvy lại tò mò khi nhìn thấy cánh cửa phía sau kia, không biết can đàm từ đâu mà cô bé rón rén nhẹ nhàng hết có thể để đi qua chỗ con Broken rồi tiến thẳng đến cánh cửa. Tưởng dễ dàng nhưng khi sắp tiến đến cánh cửa thì cánh tay của con Broken chặn ngang đường đi của Vyvy, nó mở mắt và từ trên cao nhìn xuống chỗ Vyvy. Nó tỉnh giấc rồi sao?

- hư.....

Vyvy bắt đầu thấy run sợ, nhỏ co ro và run cầm cập, con quái vật đó nhìn rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, nó để Vyvy qua sao? Vyvy thấy vậy thì bước tiếp nhưng khi cô vừa chạm đến cánh cửa thì lấy hết can đảm mở ra, cánh cửa đóng lại thì con Broke n đánh mắt về phía cánh cửa đó, nó muốn nói với Vyvy rằng "đừng bao giờ bước vào cánh cửa đó nếu như nhóc không muốn phải hối hận. Vì đằng sau cánh cửa đó là......" Vyvy đã đi vào trong đó nhưng lần này là sự choáng ngợp bởi máy móc, hàng loạt các ống trụ có nước và những năng lượng kì lạ trong đó, sâu vào bên trong chính là một ống trụ to nhất, đang phát sáng mà các ống trụ đó đều kết nối hết vào ống trụ này. Vyvy tự nhủ rằng "đã lỡ đâm lao rồi thì phải theo lao thôi." Cô bé tiến vào trong đó, và khi đứng dối diện cách cái ống trụ đặc biệt nhất đó có vài bước chân thì cô như chết đứng, lặng người đi và tưởng như không khí xung quanh đây lẫn thời gian đang ngừng lại. Một người con gái đang ở trong ống trụ đó, trong ống trụ toàn là nước, những từ những kết nối kia thì một cái ống với ống thở được cắm sâu vào ngực trái của người con gái đó. Có vẻ nó kết nối thẳng với tim của cô gái đó. Vyvy tiến đến, chạm vào ống trụ, đau, nhói, cảm thấy khó chịu. Và trên hẳn là sự ngạc nhiên tột độ. Cô nhanh chóng chạy ra khỏi đó và về phòng. Nhắm mắt lại, đầu lắc mạnh, Vyvy muốn quên hết, cô muốn quên hết tất cả những gì mình thấy tối nay. Rốt cuộc trong cái ống trụ đó cô gái đó là ai? Là ai mà khiến tâm trí của Vyvy hỗn loạn như vậy chứ?

Mong mn thik truyện của tui nha ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Người Con Gái Đáng Thương!

BÌNH LUẬN FACEBOOK