Ngược Về Thời Minh

Quyển 7 - Chương 933: Vui quá hóa buồn (2)

Nguyệt Quan

17/05/2018

Theo thông lệ Đại Minh, con Hoàng đế ban phong Thân vương, con Thân vương ban phong Quận Vương, người được phong Vương khác họ chỉ có hai công lao mới có thể có khả năng này, một là mở mang bờ cõi, hai là giải quyết khó khăn cứu nước, là người công lao cực cao. Cho dù là vậy, thì sáu Vương khác họ mà Chu Nguyên Chương phong, Trung Sơn Vương Từ Đạt, Khai Bình Vương Thường Ngộ Xuân, Kỳ Dương Vương Lý Văn Trung, Ninh Hà Vương Đặng Dũ, Đông Âu Vương Thang Hòa, Kiềm Ninh Vương Mộc Anh tước vị lúc sinh tiển vẫn là Quốc Công, sau khi chết mới truy phong là Vương gia.

Có điều đây không phải là vấn đề, bởi vì có thể phong Vương hay không đều do Hoàng đế định đoạt. Sở dĩ phong Vương khó khăn không phải do các thần tử không chịu, mà là Hoàng đế không muốn phong. Bằng không thì ban đầu khi Đại Minh khai quốc, bá quan ước gì phong thêm nhiều Vương gia khác họ hơn, cho dù bản thân mình không được phong Vương, nhưng ít nhất người chắn trước mặt tăng lên một bậc, thì tước vị của mình cũng có thể theo đó mà tăng lên, có ai mà ngu ngốc can trở chứ.

Đến thời kỳ này thì Quốc Công đã không chỉ là phong cho mấy vị thời khai quốc nữa, không nói là nhiều như lông trâu, nhưng ít nhất cũng không đáng tiền như thế nữa. Công tích bây giờ của Dương Lăng, phong Vương khi còn sống cũng là chuyện nên làm, thế là Hoàng đế tiếp nhận tấu trình, tuyên Dương Lăng tiếp chỉ, Uy Quốc Công thăng lên thành Vũ Uy Vương.

Trong lịch sử, Đại Minh đến thời mạt đại mới phong cho Tần Thân Vương Tôn Khả Vọng, Tấn Thân Vương Lý Định Quốc, Thục Thân Vương Lưu Văn Tú, Khánh Dương Quận Vương Phùng Song Lễ, Củng Xương Quận Vương Bạch Văn Tuyển, Hán Dương Quận Vương Mã Hán Trung, Diên Bình Quận Vương Trịnh Thành Công, bây giờ vì con bướm nhỏ xé không xuất thế Dương Lăng mà những Thân Vương, Quận Vương khác họ này r rằng không có cơ hội xuất hiện nữa, mà vị Vương khác họ đầu tiên của Đại Minh đã xuất hiện rồi.

Chính Đức mỉm cười đứng lên nói:

- Dương ái khanh, triều đình của trẫm có thể lấy về Hà Sáo, Đóa Nhan Tam Vệ, khai thác dải đất rộng lớn Kim Sơn, Ba Nhi Tư Khoát Sơn, thực sự là công lao tiền nhân không làm được. Ái khanh thăng làm tước Vương cũng là nguyện vọng của mọi người.

Trẫm, ban thưởng công chúa Vĩnh Phúc, công chúa Tương Nhi, muội muội Trương Thiên Sư Trương Phù Bảo làm thê tử khanh, đều phong Vương phi. Khâm Thiên Giám đã chọn được mùng ba tháng ba sag năm là ngày thích hợp, khi đó trẫm đích thân tự mình chủ hôn, hoàn thành hôn sự cho ái khanh.

Dương Lăng ngẩn ngơ, hai vị công chúa gả đi là chuyện đã biết từ sớm, sao lại nhiều hơn Tiểu Phù Bảo chứ, lẽ nào nàng đã nói chuyện mình cưỡng hôn nàng ở đan phòng nói cho Hoàng thượng biết? Trong lòng Dương Lăng giật thót, nhưng trước mặt văn võ toàn triều không dám hỏi nhiều, liền vội vàng lĩnh chỉ tạ ơn.

Chính Đức lại cười nói:

- Ba ngày sau, bát tự, hôn thư và nữ trang của hai vị công chúa và Trương Phù Bảo cô nương sẽ đưa đến Vương phủ. Ái khanh cũng trở về phủ đi, chuẩn bị thật tốt ba phần sính lễ, tiền cưới nồng hậu, làm náo nhiệt một chút.

Dương Lăng lên tiếng đáp lời, Chính Đức lại nói:

- Chư vị ái khanh, triều đình ta mở mang bờ cõi, lập được công mà tiền triều không có. Trong lòng trẫm rất vui mừng. Trẫm đã tế bái Thái Miếu, ít ngày nữa còn lên Thái Sơn, lập đàn tế trời. Nội Các, Lễ Bộ thương nghị chuyện nghi lễ liên quan và quan viên văn võ, mệnh phụ nội ngoại, sứ thần các nước đi theo. Khâm thử!

Hoàng thượng muốn lập đàn? Chúng văn võ đều ngẩn ngơ.

Từ sau thời Đường Trung Diệp, Hoàng đế lập đàn ở Thái Sơn, Chính Đức coi như là người đầu tiên!

Công chúa gả đi, đối với Lễ Bộ, Nội Vụ mà nói, cả quá trình lễ nghi không thể quen thuộc hơn được nữa, nhưng lần này lại khác, bởi vì người mà công chúa gả là Vương gia, không thể theo lệ ở trong Thập Vương Phủ được. Đám quan viên lễ nghi phải vắt hết óc mới chế định được một nghi lễ đại hôn khác với trước kia.

Hơn nữa Hoàng thượng đột nhiên thình lình suy nghĩ khác thường mà muốn lập đàn ở Thái Sơn, càng làm bọn họ trở tay không kịp. Từ sau Đường Trung Diệp thì đã không còn cử hành lập đàn nữa, bọn họ lật xem rất nhiều cổ tịch, nghiên cứu chuyện Tần Hoàng Hán Vũ Đường Huyền Tông lập đàn ngày trước, định ra nghi lễ lập đàn liên quan.

Quan viên Lễ Bộ bận đến sứt đầu mẻ trán, công chúa gả cho Vương gia vốn là chuyện mới mẻ, hơn nữa là hai vị công chúa gả cho một phu quân, hơn nữa công chúa gả cho Vương gia, từ xưa đến nay thực sự không nhiều lắm. Thời triều Đường tuy có chuyện một vị Phò mã cưới hai công chúa, nhưng đó là khi một vị công chúa sau khi qua cửa thì bệnh chết, cho nên mới tiếp tục nghênh cưới vị công chúa thứ hai. Đồng thời xuất giá có thể tính là chuyện thượng cổ vậy.

Các quan viên nghiên cứu tới nghiên cứu lui, trước sau cũng không nghiên cứu ra được phương án, liền nhao nhao mời Vương Hoa. Vương Hoa cũng không có ý gì, liền đi hỏi ý của Hoàng thượng. Lúc này, Đường Nhất Tiên đã mang thai, Chính Đức Hoàng đế cả ngày đều mặt mày hớn hở, hơn nữa còn vui vì Đại Minh mở mang bờ cõi, mấy ngày nay tâm tình cực kỳ tốt.

Vương Hoa còn chưa nói xong thì y liền vung tay nói:

- Hai ngự muội của trẫm xuất giá, đương nhiên là khác với trước kia. Hơn nữa người mà các nàng gả là Vương gia, đây càng là chuyện trước đó chưa từng có, làm hai phần cho trẫm. Cho dù là nghi thức, nữ trang, tất cả đều hai phần! Đi làm đi! Này, quay lại, không thể dễ dàng cho hắn được, nói với Dương Lăng, sính lễ, tiền cưới của hắn cũng phải đưa hai phần.

Chính Đức nói xong liền vội vội vàng vàng đi tản bộ cùng Đường Quý phi. Vương Hoa dở khóc dở cười, quay lại phủ Thượng thư thông suốt suy nghĩ, lúc này mới phân phó xuống, làm theo ý của Chính Đức, tất thảy gấp đôi.

Lần này thì loạn thành một đoàn, nghi thức nữ trang của hai vị công chúa toàn bộ tăng lên gấp đôi, liền biến thành bốn bộ. Mà đồ mà Thục Vương phủ mang đến càng nhiều, Thục Vương phú giáp thiên hạ, muội muội ruột xuất giá còn không thể tặng lễ vật thật tốt một phen sao? Huống chi thân phận của đối phương cũng không phải nghi tân bình thường.Ngoài ra muội tử được Thái hậu nhận là con gái, con gái ruột của Thái hậu xuất giá, Chu Nhượng Hủ y sao không biết xấu hổ mà không tặng một phần chứ? Cho nên phần mà y chuẩn bị cho công chúa Vĩnh Phúc còn nhiều hơn cả Tương Nhi. Lần này chỉ tính riêng nữ trang thôi thì đã chiếm mất sáu ngạch của công chúa rồi.

Đó là khái niệm gì? Chính là đến ngày đưa sính lễ ba ngày sau, nghi trượng trùng trùng điệp điệp, bốn phần nghi trượng, sáu phần nữ trang, dẫn đến sau đó là trước không nhìn thấy cuối sau không nhìn thấy đuôi, nghi trượng phía trước đã đến Vương phủ Uy Vũ ở ngoại ô phía tây rồi, mà xe ngựa phía sau còn đang lắc lư trên đường lớn trong Kinh sư.

Trương Thiên Sư không lẫn lộn với hai vị công chúa, phô trương hơn người ta thì không hay, kém người ta thì keo kiệt, chi bằng tách ra mà xử lý, cho nên buổi sáng hoàng gia vừa đưa đồ cưới thì Trương Thiên Sư đã bắt tay chuẩn bị rồi. Tới giữa trưa thì Trương gia mới bắt đầu đưa nữ trang đến Vương phủ. Trương gia cũng có danh có tiếng, những món nữ trang kia thì không cần nhắc, chỉ là khách mời thôi thì đủ coi rồi.

Hoàng đế gả muội thì chọn những người còn đủ song thân, phu thê, con cháu đi theo nghi trượng. Trương Thiên Sư lại phát ra “Anh hùng thiếp”, mời các giáo phái ra mặt đến dự.

Bây giờ Trương Thiên Sư chính là hồng nhân trong mắt Hoàng thượng. Tiêu diệt Ninh Vương là y đã lập được công lớn, Đường Quý Phi mang thai, hoàng tự đế quốc Đại Minh có người kế thừa, cũng tốn nhiều công Thiên Sư diệu thủ hồi xuân. Bây giờ Hoàng thượng vô cùng tin sủng y, thử hỏi ai mà không nể mặt chứ?

Trong lúc nhất thời, hòa thượng, đạo sĩ, ni cô, đạo cô, lạt ma, a bặc, cộng thêm cha sứ Tây Dương đi đầy đường! May mà bọn họ không mang theo pháp khí, bằng không, kẻ biết thì là Thiên Sư gả muội, kẻ không biết còn cho rằng nhà ai đưa tang nữa.

Trong ngoài thành nói nhiệt cực kỳ, còn thịnh vượng hơn cả dịp tết, trong thư phòng hậu viện Dương gia lại vô cùng yên tĩnh. Lúc này, Dương Lăng vừa mới theo một người chậm rãi đi về phòng giữa. Người nọ mặc áo bông cưỡi ngựa màu da trời, áo khoác chống gió, giữa eo thấp thoáng lộ ra chuôi đao đeo vòng màu vàng đồng sáng chói, vừa trẻ tuổi lại dũng mãnh, giống như một thị vệ cao cấp.

Dương Lăng mặt một chiếc áo khoác da cáo màu cà, đầu đội mũ ấm da hải long, đi đến dưới hành lang ngoài phòng giữa thì dừng bước dặn dò gã:

- Tốt, sau khi trở về thì nói với Thục Vương điện hạ, chuyện này đừng lộ ra, bản vương tự có chủ trương.

Người nọ khom người nói:

- Dạ, xin Vương gia dừng bước, tiểu nhân quay về Tứ Xuyên đây.

Nói rồi chắp tay vái một cái, xoay người đi xuống thềm đá, một gia bộc vội vàng đưa gã đi lấy ngựa.

- Lão gia, đồ cưới của phủ Thiên Sư đến rồi, ngài nên đi nghênh đón.

Cao Văn Tâm tươi cười tự nhiên từ ngoài đi tới. Trên đầu nàng đội một chiếc nón Chiêu Quân giữ ấm phủ trán, mặc áo lông da cáo đen, chân mang đôi giày da hươu nhỏ, bên ngoài khoác áo choàng thuê một chú chuột xám bằng đá xanh, nước thu sóng sánh, hoa dung tú lệ, thật sự xinh đẹp động lòng người.

Vốn dĩ dáng người Cao Văn Tâm cao gầy, khi mặc bộ đồ này đạp tuyết đi đến thì thân hình uyển chuyển, cao quý ung dung, giống như thần tiên trong đám người vậy!

- Ừ!

Dương Lăng mỉm cười cầm lấy bàn tay nhỏ ấm áp của nàng, dịu dàng nói:

- Ấu Nương đang xử lý ở đó phải không? Vẫn nên mang đến phủ Uy Vũ Vương ở đối diện đi. Những thứ lễ nghi rườm rà này nàng quen thuộc hơn ta nhiều, đi, mau cùng lão gia đi gặp Thiên Sư.

- Được.

Cao Văn Tâm cười nói tự nhiên, thướt tha xinh đẹp đi theo phu quân.

Dương Lăng bước ra cửa phủ, hít vào một hơi thật dài, lòng bàn tay cuộn lại, cuốn lá mật thư thành một cuộn giấy, lặng lẽ bỏ vào trong tay áo của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ngược Về Thời Minh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook