Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, bọn ác ma thầm nghĩ Đẹp, thật đẹp, đó là một cảnh đẹp mê hồn mà tàn khốc, khiến người ta không thể không điên cuồng lên được.

Hạ Miều ra hết sức chóng trả, kêu thét lên Thả tôi ra, khốn nạn, ác ma, đau quá.....

Sự phản kháng của Hạ Miều chỉ làm cho Qua Đế càng hăng sức luật động, đôi mắt hắn đã thấm đậm một mảng đỏ, cuồng dã như thú săn mồi đang thưởng thức con mồi.

Cái huyệt động ấy của cô thật khích, thật chật, khi cây gậy thịt của hắn chôn sâu vào tử cung của cô, hắn đạt dc khoái cảm chưa từng thấy khi cự vật của hắn được liếm láp bởi hàng vạn thớ thịt như chiếc lưỡi mềm mại của cô, không ngừng kiêu kích, châm chích hắn ra vào. Hắn thực muốn chọc rách cái huyệt động ấy để xem nó làm sao còn có thể tác quái.

Trong lúc hắn đang hưởng thụ cảm giác dục tiên dục tử ấy thì Hạ Miều bị dày vò đến như chết đi sống lại. Mỗi cái luật động của hắn là từng trận đau đến thấu xương, đau đến nỗi muốn ngất xỉu mà không cách nào hôn mê được.

Cái cảm giác này đau đến nỗi Hạ Miều chỉ muốn chết cho xong, cô càng hận bọn ác ma này hơn, hận đến nỗi muốn giết hết chúng.

Đây là lần đầu thấy Phả Đế thất thường đến vậy, xem ra cô ta quả là cực phẩm. Phong Chi Âu mở miệng nói.

Phong Chi Âu không phải lần đầu xem Đế cường nữ nhân nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Đế điên cuồng đến vậy.

Thẩm Nguyệt nhìn về phía Hạ Miều rồi xoay qua nói với những người còn lại: Lát nữa làm thì nhẹ tay tí, chết thì phí lắm. Đã là cực phẩm thì hắn nghĩ còn có giá trị lắm.

Mạc tuyết ngồi trên sô pha nghe vậy thì nhếch miệng cười. Nói nhẹ tay vào à, cái tên Qua Đế ấy bình thường còn lạnh lùng kiêu ngạo vậy mà còn mất khống chế đến thế thì bọn họ còn nhẹ nhàng dc sao. Cô ta còn có thể sống đến ngày mai không thì đành coi tạo hoá của cô ta vậy.

Cơ thể Hạ Miều ngày càng lạnh đi. Cô nghe người ta nói lầu đầu sau khi cơn đau qua rồi sẽ là khoái cảm sung sướng, vậy mà cái cô cảm thấy bây giờ chỉ là nỗi đau thấm tâm liệt phế.

Thánh Mặc La Á Qua Đế nâng đôi chân cô lên rồi đè về phía ngực, khiến cho hạ thể của cô ưỡng lên cao rồi lập tức đâm vào, tư thế này khiến cho cự vật của hắn chôn sâu hơn vào tử cung của hạ Miều, làm cho vùng bụng bằng phẳng của cô nhô lên, khiến cho cô đau đến thở không nổi.

Không biết qua bao lâu, Hạ Miều chợt cảm nhận được thân mình Qua Đế co giật một cái, chân của cô được buông xuống, rồi một dòng chất lỏng nóng dc bắn vào trong huyệt động của cô.

Tưởng chừng như đau khổ đến đây là chấm dứt, thì một đôi tay khác xoay người cô lại, cái đai lưng đang trói cô dc buông thả ra, chân cô khuỵ xuống, cả người như nửa nằm nửa quỳ trên nền đất.

Chưa chờ cô phản ứng thì một cây gậy thịt thô to khác lại xuyên vào.

Khi cự vật của Thẩm Phi chôn vào huyệt động của Hạ Miều thì tử cung của Hạ Miều lại lần nữa nứt toạc, máu lại lần nữa trào ra.

A..... Hạ Miều khóc thét lên, cô lại lần nữa bị đày đoạ.

Mặc dù gậy thịt của Thẩm Phi không to và dài như Qua Đế, nhưng cũng đủ to để lần nữa xé rách đầu tử cung của Hạ Miều.

Thẩm Phi chỉ ra vào vài cái mà đã mất đi lí trí, càng ngày càng điên cuồng luật động.

Hạ Miều đau đến hoa cả mắt, muốn nhắm mắt buông xuôi nhưng cơn đau cứ dai dẳng không cách nào ngất đi được .

Thẩm Phi sau khi nếm thử mùi vị nơi vùng kín của Hạ Miều thì hận không thể xuyên nát nơi ấy. Mỗi lần ra vào nơi ấy, hắn cảm nhận như chính mình đang ở thiên đàng. Sự chặt chẽ xiết sao ấy làm cho hắn muốn phát điên lên được , mỗi lần chôn sâu vào là hắn như cảm nhận được có hàng vạn chiếc miệng nhỏ không ngừng bú mút cây gậy thịt của hắn.

Hắn thực muốn vạch da cô ra để xem bên trong là cái gì mà làm cho hắn sung sướng đê mê đến thế.

Qua Đế và Thẩm Phi không phải lần đầu cường nữ nhân đến rách da chảy máu, nhưng cái mùi vị tiêu hồn này thì chỉ tìm được ở chỗ Hạ Miều.

Qua Đế sờ lên cự long vừa dính máu và tinh dịch của mình, miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Phi và Hạ MIều vừa lãnh mạt nhưng lại tràn đầy dục vọng mà nói:

Nếu mà nơi đó của cô ta không mê hồn như vậy thì sao mà bị chịch đến nỗi chảy nhiều máu đến thế

Phong Chi Âu nhíu mày Nhìn vào coi bộ rất ngon Hắn vừa đứng vừa nói, rồi nhanh tay lột chiếc quần của mình ra rồi đến bên cạnh Thẩm Phi nói: Đưa cô ta qua đây, để thử xem nơi đó của cô ta có tuyệt đến vậy không

Thẩm Phi nghe thế, rất bất mãn mà nhăn mày, nhưng cũng rút cự vật đã thấm đẫm máu và tinh dịch của hắn ra, ôm Hạ Miều lên rồi đặt trên người hắn, còn chính mình lại nằm trên nền đất.

Hắn nhắm chuẩn gậy thịt của mình trước cừa động của Hạ Miều rồi buông tay ra để Hạ Miều ngồi lên người hắn. Tư thế này làm cho cự vật của hắn chôn càng sâu vào tử cung của Hạ Miều làm Hạ Miều đau đến nỗi la lên.

Hạ Miều dùng tay đẩy hắn ra nhưng lực của cô quá yếu so với hắn. Hắn nhanh chóng đỉnh vài cái rồi hướng Phong Chi Âu nói Lão tử sắp chịu hết nổi rồi, ông mau lên

Phong Chi Âu tiến lên phía trước, đẩy Hạ Miều nằm đè lên người Thẩm Phi làm hạ thể của Hạ Miều ưỡn lên, dùng tay quét hỗn hợp tinh dịch và máu tại nơi đang kết hợp của họ mà chà xát lên cái cúc hoa chật hẹp phía trên.

Cái cảm giác lạnh lẽo từ ngón tay hắn làm cho Hạ Miều hoảng sợ, Hạ Miều liền muốn ngồi thẳng lên thì lại bị Thẩm Phi ôm chặt lại.

Bị Thẩm Phi khoá chặt người không cử động được, Hạ Miều chỉ còn cách lắc đầu vừa khóc vừa xin tha Đừng mà... đừng làm vậy... tôi sẽ chết mất...

Chỉ mới là huyệt động thui mà đã đau đến thế thì nếu thêm cúc hoa nữa thì chắc cô không sống nổi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ngược Đãi , Giam Cầm Sinh Ái

BÌNH LUẬN FACEBOOK