Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Người phục vụ cả người phát run, suýt nữa là té xuống đất, nhanh chóng ra khỏi phòng tìm người.

Những người này không phải là người hắn có thể đắc tội được , chỉ một câu nói của họ thôi hắn có thể chết ngay lập tức. Hơn nữa ông chủ xinh đẹp của hắn thì là người nói được làm được nên hắn không sợ mới lạ.

Người phục vụ vừa lau mồ hôi vừa cầu cho hai cô tiếp viên ấy mau đến.

Đang cầu phúc thì thấy Hạ Miều đang bước lảo đảo đến, hắn liền nhanh chóng bắt lấy Hạ Miều đem nàng đưa đến phòng của ông chủ.

Cô nãi nãi của tôi ơi, cô rốt cục đã đến, khách đã chờ lâu lắm đấy, không phải còn một người nữa sao, sao chỉ có mình cô vậy Anh phục vụ cảm thấy kì lạ hỏi.

Nhưng không cần biết nguyên nhân, chỉ cần biết là có một người tới trước là được . Thôi đi, cô vào trước cũng được . Nhanh đi, nhớ phục vụ khách cho tốt, không thì coi chừng ông chủ đấy Nói xong liền kéo Hạ Miều vào phòng.

Hạ Miều chỉ biết có người kéo mình không ngừng mà còn lãi nhãi gì đó. Hình như anh ta muốn đưa cô đi đâu đó.

Hạ Miều cố thoát khỏi anh ta, nhưng lực của cô không đủ mạnh mà hắn cũng chả nghe cô nói, hắn đẩy cô vào phòng.

Rầm một cái. Cô té xuống đất, đầu của cô càng quay cuồng hơn.

Những người trong phòng nhìn thấy màn này thì đều tập trung nhìn về phía cô.

Mạch Tuyết, ngươi tìm đâu ra người bất lịch sự như vậy phục vụ Phả Đế tiên sinh Thẩm Nguyệt bất mãn mà nghiêm khắc nói.

Qua Đế là người hợp tác lâu năm của họ, có thể nói là đồng minh, cho nên thất lễ là chuyện không nên. lỗi này đối với Thẩm Nguyệt mà nói là tuyệt không thể phạm vào được.

Mạch Tuyết nhìn qua thẩm nguyệt, nhăn mày nhìn xem đó là ai mà dám làm thế trước mặt khách của hắn.

Nhưng không đợi hắn đến gần, Hạ Miều đã bò dậy. Hiện lên trước mặt hắn là một gương mặt búp bê xinh xắn, môi hồng nhỏ xinh, mắt thì long lanh mê ly và trong sáng.

Hạ Miều nhìn xung quanh, cô ngồi phát ngốc ở đó, trông rất là đáng yêu.

Mạch Tuyết ghét nhất là những gì thuần khiết đáng yêu làm hắn rất muốn chà đạp phá huỷ nó.

Thẩm Phi cười cười, cặp mắt như hồ ly nhìn vào Hạ Miều, cái gì xảy ra đây? Thiên sứ lạc lối à.

Thẩm Nguyệt thì đánh giá Hạ Miều với ánh mắt sắt bén, xem thử từ cô có thể kiếm được lợi ích gì.

Thánh Mặc La Á Qua Đế ánh mắt mê hoặc nhìn Hạ Miều, thú vị, hắn ngửi thấy mùi của trinh nữ trên người cô.

Ở cách đó không xa, Phong Chi Âu ưu nhã bước đến nói: Mạch Tuyết, ngươi tìm đâu được hàng tốt như thế, vừa sạch sẽ lại thanh thuần, nhìn rất hoang dại như chưa qua huấn luyện gì cả, giống như đoá bách hợp đang chờ được nở rộ. Anh đây đối với ngươi không tệ, vậy mà cất giấu không cho anh hưởng dụng trước.

Phong Chi Âu cười nói Mạch Tuyết không phải là để ý Qua Đế đấy chứ, cứ nhiên cho Đế vật phẩm tốt vậy. Sau khi xong việc rồi phải để anh đem về nuôi vài ngày

Ta cũng muốn vài ngày, có vài hợp đồng cần đến vật phẩm này. Thẩm Nguyệt giọng điệu lạnh lùng vừa nói vừa đánh giá Hạ Miều như vật phẩm.

Thánh Mặc La Á Qua Đế đến trước mặt Hạ Miều nói: Đã là lễ vật chuẩn bị cho ta thì để ta khai bao vậy.

Mọi người nghe xong liền không nói thêm nữa, dù gì cũng là lễ vật cho hắn thì hắn có quyền sử dụng trước, miễn sao họ có thể hưởng dụng sau đó là được.

Mạch Tuyết trầm mặc nhìn Hạ Miều, hắn chỉ yên lặng nhìn Hạ Miều rơi vào tay ác ma cũng không lên tiếng giải thích là cô vốn không phải do hắn sắp xếp, nhưng mà dù sao đi nữa hắn cũng thích nhìn thấy những thứ tinh khiết bị vấy bẩn. Thêm nữa, dù hắn có nói thì họ sẽ tha cho cô sao.

Bọn họ là ai chứ? thân phận của bọn họ sẽ e sợ ai sao? Nực cười.

Có trách thì trách cô xui xẻo, tự dâng lên miệng ác ma thôi.

Đèn tự nhiên được bật sáng làm mắt của Hạ Miều cảm thấy chói. trước mặt cô thấy có một bóng đen.

Nhìn kĩ lại thì thấy đó là đôi mắt một xanh một đỏ, cô ngốc nghếch hỏi Khi nào lại biến thành vũ hội hoá trang thế này.

Thánh Mặc La Á Qua Đế cười lạnh nói Đừng giả vờ nữa, làm quá rồi đó.

Cái gì? Hạ Miều nhăn mặt nói.

Nhìn trước mặt là người đàn ông có khuôn mặt tuyệt mỹ như vị ác thần tây phương đang từ từ thoát y. Cô đột nhiên tỉnh táo hẳn.

Hạ Miều cảnh giác nhìn Thánh Mặc La Á Qua Đế, nói: Anh cởi quần áo làm gì, tôi đâu có gọi Ngưu lang đâu! Cô nghĩ Lý Tâm Hi có phải là chơi quá hay không mà gọi ngưu lang cho cô.

Cô càng nghĩ càng sợ, mặc dù cô đã có ảo tưởng tìm một người bạn trai ngoại quốc nhưng cô không muốn tự nhiên lại đem lần đầu tiên của mình cho một người lạ mặt.

Cô nhìn ngó xung quanh, cô ngạc nhiên khi thấy cả một đám mỹ nam trước mặt mà đỏ mặt tía tai.

Cô ho khan một tiếng rồi lắc lắc tay nói: Các anh đi trước đi...tôi không cần phục vụ đặc biệt đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ngược Đãi , Giam Cầm Sinh Ái

BÌNH LUẬN FACEBOOK