Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tôi chỉ còn cách hắn nửa bước, mục tiêu duy nhất của đời tôi bây giờ là đưa dao lên rồi đâm xuống. Bàn tay nắm dao dần mất sức. Đến thời khắc cuối cùng tôi mới biết mình không thể làm được, có hận đến mấy cũng không thể làm được!

Vì không người phụ nữ nào muốn nhìn thấy người mình yêu chết ngay trước mặt, cho dù có phải trả giá đắt đến mấy, kể cả phải hy sinh cũng không để chuyện đó xảy ra. Có lẽ đó chính là cảm giác của mẹ tôi năm đó.

Tôi nhìn lên trời, ánh sao mờ dần trước mắt tôi. Tôi thầm nói với người thân trên trời: “Tha thứ cho con!”

Con thực sự đã cố gắng nhưng con không giết nổi hắn, thực sự không giết nổi.

Con biết chỉ có một cơ hội duy nhất. Con biết đêm nay không ra tay thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa.

Nhưng con đã vứt bỏ cơ hội đó cho dù đến một ngày hắn có sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn nhất trên đời này để trả thù sự dối trá trong tám năm đó của con thì con cũng không hối hận. Bởi vì con yêu hắn, con thà để con dao đó đâm vào ngực mình chứ không muốn làm hắn bị tổn thương.

Chính vào lúc tôi định hạ cánh tay đau nhức xuống, tiếp tục cùng hắn bước trên con đường tình yêu cho dù có ngày nào đó nó sẽ tan biến, tôi nghe thấy tiếng gọi đau đớn như rơi vào cõi chết: “Thiên... Thiên!”

Tiếng gọi rời rạc, tan nát cõi lòng. Tôi kinh hoàng lảo đảo lùi lại, con dao vốn đã không nắm chặt liền tuột khỏi những ngón tay run rẩy. Tiếng dao va đập xuống nền nhà, trong đêm tối tĩnh lặng, nghe vô cùng chói tai. Tôi đờ người, nhìn thấy hắn từ từ ngồi dậy, chằm chằm nhìn tôi.

“Tám năm rồi, mọi việc em làm, mọi lời em nói đều chỉ vì thời khắc này?”

Tôi muốn giải thích nhưng hắn đã biết mọi việc, giờ nói gì thì đối với hắn cũng chỉ là lừa dối.

“Anh đã biết em là ai?”

Ánh đèn màu vàng cam ấm áp, lãng mạn bỗng trở nên lạnh lẽo, u ám. Hắn mệt mỏi tựa vào đầu giường, nhếch môi, mỉm cười nhưng nụ cười trông thật thê lương.

“Anh thà không biết, anh thà tin rằng mỗi ngày em đợi anh về là vì lo lắng cho anh, chứ không phải là đợi nhìn thấy anh chết hay chưa. Anh thà tin rằng lúc đêm tối anh mệt mỏi, mỗi cốc cà phê em đem đến là vì quan tâm đến anh chứ không phải để tìm cơ hội hạ độc...” Hắn nhìn con dao lóe lên thứ ánh sáng chói mắt, giọng run run. “Thiên Thiên... Anh vì em xông ra chặn chiếc xe đang lao nhanh tới, ý nghĩ duy nhất chỉ là không muốn em bị tổn thương, anh không bao giờ nghĩ rằng vì em muốn giết anh.”

“Em... không phải thế...”

Tôi cố gắng giải thích nhưng không thể, hắn cười vẻ mỉa mai.

“Thật không? Thà chết chứ không chịu cùng anh lên giường.” Điệu cười của hắn làm tôi rợn cả tóc gáy. “Vậy em chịu lên giường với anh vào sinh nhật lần thử mười tám là vì cái gì?! Là để trói anh trên giường, dùng nhũ băng đâm chết anh?”

Tôi không thể nói gì nữa. Thời gian đó quả thực tôi đã nghĩ như thế, nhưng tôi biết mình sẽ không thành công. Lúc ở trong vòng tay ấm áp của hắn, toàn thân đều tê mỏi, không chút sức lực nào.

Bây giờ tôi có nói gì hắn cũng không tin nữa rồi. Tuy không còn chút hy vọng nhưng tôi vẫn không đành lòng. “Nếu bây giờ em biết mình đã sai, anh có thể cho em một cơ hội không?”

“Anh đã cho em rất nhiều cơ hội, rất nhiều lần...” Hắn cười gằn như tự mỉa mai. “Ngày sinh nhật em, An Dĩ Phong đưa cho anh tài liệu về em, anh đã hiểu hết mọi việc nhưng anh vẫn luôn đặt niềm tin hão huyền vào em. Khi nhìn thấy em khóc cố ăn hết chiếc bánh ga tô, khi nghe thấy những lời trách mắng của em rằng anh đã lừa dối tình cảm của em, vứt bỏ em, khi anh không kiềm chế được mà hôn em... anh tự nói với lòng mình: “Có lẽ mày đã sai, cô ấy yêu mày, dù mục đích ban đầu là gì nhưng cô ấy đã bị rung động trước tình yêu của mày”

Cho nên, anh đã cho em cơ hội, anh muốn bắt đầu lại với em, hy vọng em có thể chứng minh cho anh thấy rằng anh đã hiểu lầm em... Nhưng em đền đáp lại anh như thế nào? Một con dao giấu trong cặp sách?”

Giọng hắn thật trầm tĩnh nhưng tôi cảm nhận được những đ ợt sóng dâng trào trong lòng hắn, thậm chí tôi còn có thể tưởng tượng ra cảnh hắn đã nở nụ cười trìu mến giúp tôi cầm cặp sách lên, cẩn thận giúp tôi lau đi những vệt nước mưa, nhưng rất nhạy cảm nhận ra có gì đó khác thường, mở cặp sách ra thì nhìn thấy một con dao, nụ cười trên môi hắn bỗng tắt lịm.

Tại sao lúc đó hắn không lên tầng lôi tôi ra khỏi chăn, đánh cho tôi dở sống dở chết mà lại làm cho tôi một bữa sáng tôi yêu thích nhất, ngồi uống cà phê kiên nhẫn đợi tôi xuống nhà? Tại sao hắn vẫn hỏi tôi dù đã biết câu trả lời?

Sau này tôi mới biết hắn muốn nghe một lời nói thật lòng của tôi. Cho dù tôi có lừa dối hắn bao nhiêu lần, tôi chỉ cần nói một câu chân thành với hắn thì hắn sẵn sàng cho tôi cơ hội là vì hắn không muốn mất tôi.

Cho đến tận đêm qua, hắn vẫn hứa với tôi, đánh cược lần cuối, hắn muốn biết tình yêu của tôi phải chăng chân thành như hắn vẫn từng mong đợi, nhưng tôi đáp trả hắn bằng cách vung một con dao nhọn lên trước ngực hắn. Đáng lẽ tôi nên nắm lấy tay hắn, dùng hết sức níu kéo, vội vàng giải thích với hắn, liên tục nói với hắn rằng “em yêu anh”. Đương nhiên tôi rất muốn làm như vậy, nhưng bây giờ điều đó còn có ý nghĩa gì nữa? Tôi có thể nắm lấy tay hắn nhưng không nắm bắt được sự thật rõ ràng, thù hận đã được phơi bày và tình yêu khô cạn.

“Xin lỗi! Đã đến bước đường này thì em tự làm tự chịu.” Tôi nhặt con dao trên nền nhà lên đặt vào tay hắn, ánh mắt khẩn khoản, van nài. “Anh có thể nể tình... nhiều năm... để cho em một cái chết nhanh chóng?”

Tôi muốn nói “tình cảm chung sống nhiều năm” nhưng không sao nói nên lời. Từ khi tôi vứt bỏ ý định giết hắn, tôi đã đoán được kết cục sẽ như vậy. Tôi không hối hận, không hề hối hận. Chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung, sinh ra không chung chăn mền thì chết cũng không thể cùng mồ. Đối với tôi, có thể chết trong lòng hắn là sự giải thoát tốt nhất, là kết cục tốt nhất.

“Chết?!” Hắn kéo tôi lại gần, ấn tôi lên giường, tức giận gào lên. “Cô đừng mơ!”

Tôi biết hắn sẽ không giết tôi ngay, hắn đâu có nhân từ với tôi đến vậy. Tôi nhắm mắt lại, cam chịu số phận mà nằm trên giường, không còn tâm trí nào để nghĩ hắn sẽ dùng thủ đoạn gì báo thù. “Vậy anh muốn thế nào thì tùy.”

Vì tôi không nhìn thấy hình bóng hắn nên hơi thở nặng nề của hắn nghe thật rõ, tôi biết hắn đang cố gắng kìm nén lửa giận. Nghe thấy tiếng ga trải giường bị xé mạnh, tôi kinh ngạc mở mắt, vừa kịp nhìn thấy hắn dùng miếng vải vừa bị xé đang buộc hai tay tôi vào thành giường.

“Anh định làm gì?”

“Người phụ nữ không có tim như cô không đáng hưởng thụ tình yêu.”

Tôi vẫn chưa rõ hắn muốn nói gì thì hắn đã thô bạo giạng hai chân tôi ra, không có những nụ hôn, cũng không có khúc dạo đầu, vật cứng đâm sâu vào cơ thể tôi.

“Á!” Nơi sâu thẳm đau đớn, căng nhức, tôi không kìm nổi kêu lên thảm thiết đến mức gần như ngất đi.

Tôi giãy giụa theo bản năng nhưng vô vọng vì tay đã bị hắn trói chặt, hai chân không thể nhúc nhích bởi đôi tay hắn đã ghì chặt. Tôi cố nghĩ đến niềm sung sướng khi được hòa cùng với hắn nhưng thể xác và tâm hồn đã mất đi cảm giác, càng lúc càng đau đớn và khô cạn.

Bị hắn trói trên giường, nhìn hắn đang cố gắng tìm kiếm khoái cảm, hồi tưởng lại cảnh mây mưa nhẹ nhàng của lần đầu, những nụ hôn và những vuốt ve đầy tình yêu thương, tôi mới biết sự dịu dàng ấy của hắn hàm chứa bao nhiêu tình yêu và sự nhẫn nại.

Người phụ nữ như tôi đáng bị kết cục như vậy.

Không vứt bỏ được nỗi hận mà vẫn tham lam yêu hắn, tưởng rằng tự che mắt mình thì hắn không nhìn thấy tôi định làm gì. Thật ngu xuẩn! Bây giờ mọi lời nói dối đều bị vạch trần, bị báo ứng, ngay cả tôi cũng cho rằng như thế là thích đáng.

Tôi không cầu xin sự tha thứ, cắn môi chịu đựng rất lâu, không phát ra tiếng gì. Khi mọi thứ kết thúc, chất trắng đục hòa lẫn máu đỏ chảy ra khỏi cơ thể tê dại của tôi. Hắn hốt hoảng gạt những lọn tóc che mặt tôi ra. Mặt tôi ướt đẫm nước mắt, môi sưng đỏ rỉ máu.

Tôi quay mặt sang một bên, không muốn hắn nhìn thấy vẻ khó coi đó. “Nếu anh không muốn em chết, những phương pháp hành hạ khác ngày mai hãy làm. Hôm nay em... thực sự không chịu nổi nữa.”

Đây chính là kết cục của việc yêu chính kẻ thù của mình, cả hai đều phải trả giá cho tình yêu, cả hai giày xéo, hủy hoại lẫn nhau.

Tôi đau khổ thì hắn cũng đâu có được sung sướng!!!

Hắn khoác áo choàng vào, bước ra đến cửa rồi quay lại lấy dao và lục tìm điện thoại trong cặp sách của tôi.

Sau khi đóng cửa lại, tôi nghe thấy hắn nói to với vệ sĩ: “Từ nay trở đi không cho phép cô ta rời khỏi phòng này nửa bước.”

Trên gối vẫn còn mùi hương của hắn, chăn vẫn còn hơi ấm của hắn. Nhưng tình yêu của hắn đã hoàn toàn tan biến. Toàn thân tôi ớn lạnh, quấn chặt lấy chăn rồi mà vẫn thấy quá lạnh.

Có lẽ sống không bằng chết, tôi nên tự vẫn, nhưng bây giờ tôi lại không muốn chết, tôi sợ tôi chết đi rồi thì không có ai để hắn trút giận. Tôi sợ tôi chết rồi hắn sẽ rất đau lòng.

Tôi sợ tôi chết rồi sẽ không có ai yêu hắn như tôi, ở bên hắn như tôi.Tôi ngủ thiếp đi, khi mở mắt thi thấy trên bàn đặt bữa trưa, rất nhiều món nhưng tôi lại không muốn ăn miếng nào. Tôi gượng ngồi dậy, cơ thể đau nhức, đang định bước xuống giường thì đầu óc choáng váng, ngã ra nền nhà.

Nhớ lúc còn nhỏ, khi tôi bị ngã, hắn nhẹ nhàng đỡ tôi dậy rồi hỏi: “Có đau không?”

Bây giờ không quay lại được nữa! Từ hôm nay trở đi tôi phải học cách thích nghi với sự đau đớn vì tôi đã đánh mất tình yêu của hắn, sau này tôi sẽ phải chịu đựng nhiều đau đớn hơn nữa.

Tôi xoa đầu gối, lồm ngồm bò dậy, tập tễnh bước đến bên tủ quần áo, chọn một chiếc váy đẹp nhất mặc vào, chải tóc, sửa sang chỉnh tề rồi bước về phía cửa.

Tôi vừa mới mở cửa thì vệ sĩ đứng ngoài lập tức đứng chặn trước mặt: “Tiểu thư, cô có gì cần sai bảo? Ông chủ đã căn dặn không cho phép cô ra khỏi phòng.”

“Tôi biết, tôi chỉ muốn hỏi ông ấy có nhà không?”

“Ông ấy đến công ty rồi.”

“Cảm ơn!”

Tôi trở về phòng, lên giường nằm nhưng không ngủ say, mỉm cười nhớ lại từng câu nói của hắn, mỗi cử chỉ dịu dàng của hắn.

Trong mơ, hắn vẫn dịu dàng như vậy, ôm hôn tôi nói: “Thiên Thiên, tình yêu của anh dành cho em không bao giờ thay đổi.”

Tôi gật đầu, nghiến răng: “Em tin!”

Khi tỉnh lại, tôi ngước nhìn lên trần nhà, ngây người. Tôi tự hỏi không biết bao nhiêu lần: Rốt cuộc mày muốn gì?

Chỉ có một câu trả lời: Tôi yêu hắn, tôi không muốn rời xa hắn.

Nghe thấy tiếng mở cửa, tôi vội vàng ngồi dậy.

Tôi nhìn thấy Hàn Trạc Thần bưng một cốc sữa và đĩa bánh sandwich bước tới, tim tôi đập thình thịch, không phải vì kinh sợ mà là vì kích động.

Hắn mặc chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm, vẻ mặt có chút âu sầu, tâm trạng rõ ràng là không vui. Hắn đặt đồ ăn bên cạnh tôi: “Ăn đi!”

Tôi không dám chậm trễ, nghe lời ăn hết chiếc bánh, uống một hơi cạn cốc sữa rồi mới dám thở một hơi nhẹ nhõm. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, hy vọng có thể nhìn thấy nụ cười hài lòng của hắn nhưng hắn không thèm để ý đến tôi mà bưng khay đồ ăn ra ngoài, không nói một lời nào.

Ăn hết bữa đó hình như tôi đã có chút sức lực, tôi ngồi dậy, đi vệ sinh sạch sẽ rồi quay lại nằm trên giường, tiếp tục nghĩ đến những thứ tươi đẹp trong giấc mộng.

Không biết tại sao, càng ngủ tôi càng thấy nóng, cởi áo váy ra vẫn thấy rất nóng. Dường như cảm giác khô nóng đó không phải là không khí của căn phòng này mà nó đang tuôn chảy trong huyết quản của tôi.

Tôi lao vào phòng tắm, tưới dòng nước lạnh lên từng vết hôn trên cơ thể, tôi nhìn thấy cơ thể mình qua chiếc gương, một ảo giác kỳ lạ dâng trào, thứ chất lỏng dính nhớt chảy ra từ phần kín.

Tôi rất muốn được hắn ôm chặt, được hắn vuốt ve. Tôi ôm mặt ngồi xuống, tôi đang nghĩ gì vậy, sao đột nhiên tôi lại khao khát hắn đến thế?

Tôi như muốn chạy trốn khỏi phòng tắm, nhưng khi nằm trên giường cảm giác thèm muốn hắn lại thiêu đốt tôi, trong trí óc tôi tràn ngập hình ảnh tôi và hắn quấn quýt với nhau.

Lúc tôi như muốn nổ tung thì Hàn Trạc Thần bỗng đẩy cửa bước vào. Hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng ngủ màu xanh nhạt, để lộ ra phần cơ bắp vô cùng gợi cảm. Tôi nuốt nước bọt, cố kìm nén ham muốn lao vào lòng hắn, vùi khuôn mặt nóng bừng vào chăn, không dám nhìn hắn nữa.

Hắn cũng không nói lời nào, cởi chiếc áo choàng đến nằm bên cạnh tôi, quay lưng lại với tôi.

Tôi trở mình, sự thèm muốn càng lúc càng mãnh liệt, tôi cảm giác giữa hai chân rất ẩm ướt, người đàn ông mà tôi khao khát lại đang ngay cạnh tôi, không mảnh vải che thân.

“Thần...” Tôi lao đến, ôm lấy eo hắn, để cho khuôn ngực mềm mại cọ xát vào lưng hắn. “Em rất khó chịu...”

“Có muốn không?” Giọng nói của hắn làm tôi kinh ngạc và buồn bực.

Tôi đang định thả lỏng cánh tay ôm hắn thì hắn lật người tôi lại, ép lên người tôi, cơ thể săn chắc ấy khiến tôi gần như điên cuồng. Tôi bất chấp nhục nhã, ôm lấy vai hắn, muốn hôn môi hắn nhưng hắn quay đầu né tránh.

Hắn không hôn tôi, chỉ ôm lấy cơ thể tôi, điên cuồng gặm cắn khuôn ngực tôi.

Tôi chưa bao giờ nếm trải cảm giác lạc lõng như thế, cơ thể đã được lấp đầy, cơn cuồng nhiệt lên đến cao trào nhưng con tim thật trống trải, lạnh lẽo. Sau một trận mây mưa, tôi gượng cười. “Thú vị không? Anh muốn chơi thế nào cũng được nhưng có thể để lại cho em chút danh dự được không?!”

Tôi có ngu ngốc đến mấy cũng nhận ra được sự khác thường của cơ thể. Hắn không yêu tôi nữa, không muốn hôn tôi nữa, cũng không muốn những khúc dạo đầu rườm rà, vô vị nữa nên cho tôi uống thuốc biến tôi trở thành một con điếm để bỡn cợt.

Tôi muốn mắng hắn nhưng một luồng nóng chạy dọc cơ thể, dù sao lòng tự trọng chẳng còn là bao, vậy thì vứt bỏ cho xong, tôi khát khao ôm lấy hắn. “Thần... em muốn có anh.”

Hắn chiếm hữu tôi hết lần này đến lần khác, càng lúc càng thô bạo hơn, cho tới tận khi thuốc hết tác dụng nhưng vẫn không hề hôn tôi, cho dù tôi có chủ động thế nào hắn cũng nhất quyết tránh.

Cả người tôi đau nhức cuộn trong chăn, ngoài việc ngủ để hưởng thụ sự dịu dàng của hắn trong giấc mơ thì tôi không làm được gì cả. Tôi ngỡ hắn sẽ rời bỏ tôi nhưng hắn lại nằm cạnh tôi, ôm lấy lưng tôi. Cái ôm đó khiến sự nhẫn nhục của tôi hoàn toàn tan biến. Cuối cùng tôi biết mình muốn điều gì.

Tôi thừa nhận mình không vứt bỏ được nỗi thù hận nhưng tôi càng không muốn mất hắn. Từ giây phút tôi vứt bỏ con dao, giữa tình yêu và thù hận, tôi đã lựa chọn, tôi thực lòng hy vọng có thể tiếp tục yêu cho nên tôi đã nguyện quên đi sự thù hận.

“Có phải anh rất hận em?” Tôi hỏi.

“Ừ, từng yêu bao nhiêu giờ hận bấy nhiêu.”

Có lẽ đó chính là sự thù hận, sau này tôi tuyệt đối không có ngày hạnh phúc.

Tôi cười. “Em thì trái ngược với anh, từng hận bao nhiêu giờ yêu bấy nhiêu! Cho dù anh không tin...”

“Nếu là cô, cô có tin không?”

Cánh tay hắn siết chặt tôi hơn, tay hắn nắm chặt lấy tay tôi. Tôi tự an ủi, đừng buồn nữa, có thể hắn cho tôi uống thuốc chỉ là vì không muốn tôi bị hắn làm cho băng huyết, ít nhất tôi vẫn chưa mất hắn, tôi vẫn ở bên cạnh hắn. Hắn không yêu tôi, tôi vẫn có thể tiếp tục yêu hắn. Điều đó khiến trái tim tôi bớt đau khổ. Tôi cuộn mình trong vòng tay ấm áp của hắn, yên lặng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm, tôi hé mắt, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. Đây là lần đầu tiên tôi tỉnh dậy trong vòng tay hắn.

“Thần...” Tôi ôm lấy eo hắn, mặt áp vào lồng ngực hắn.

Hắn đã tỉnh nhưng không ngồi dậy mà nằm đó nhìn tôi. Mọi sự dằn vặt giờ đây đã hóa hư vô, tôi vẫn hạnh phúc, vẫn mãn nguyện như thuở nào! Chỉ tiếc rằng âm thanh bên ngoài đã phá vỡ niềm hạnh phúc đáng quý ấy.

“Ông chủ, Cảnh đến rồi!”

Hàn Trạc Thần chau mày, cười thật đáng sợ. “Để nó vào đây.”

“Hả?” Tôi vội nhảy ra khỏi vòng tay hắn, kéo cao chiếc chăn tuột đến tận eo, quấn chặt lấy cơ thể.

“Sợ nó nhìn thấy đến vậy cơ à?” Giọng hắn hết sức mỉa mai.

Cánh cửa được mở, để tôi xuất hiện như vậy trước Cảnh, một người luôn toàn tâm toàn ý bảo vệ tôi, ngoài Hàn Trạc Thần không có người nào tàn nhẫn như thế.

Tôi vô cùng xấu hổ, đặc biệt là lúc nhìn thấy Cảnh đờ người đứng bên cửa, bàn tay nắm chặt tay nắm cửa nổi đầy gân guốc, tôi không thể tiếp tục nhìn anh ấy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Trời lại vào thu, thế giới bên ngoài chỉ một màu vàng úa.

Hàn Trạc Thần lạnh lùng nhìn tôi, ngồi dậy, tiện tay vớ lấy chiếc áo ngủ mặc vào. “Có việc gì không?”

“Tôi đến đưa Thiên Thiên đi học.” Giọng Cảnh chùng xuống, hoàn toàn mất đi chất giọng thanh trong thường ngày.

“Không cần đâu, từ nay về sau Thiên Thiên không đi học nữa!”

Tôi không thể tin nổi, nhìn Hàn Trạc Thần, tại sao hắn có thể nói như vậy?

Hắn nghĩ Cảnh vẫn nghe chưa rõ hay sao mà còn thêm vào một câu: “Con bé nói sau này giây phút nào cũng ở trong căn phòng này để đợi ta về.”

Hắn nâng cằm tôi lên, cười hỏi: “Có đúng không?”

Mặt Cảnh biến sắc, thả bàn tay nắm ở cửa, bước đến bên tôi.

Hàn Trạc Thần tiến lên phía trước, chặn trước mặt anh ấy, giọng chùng xuống: “Đi ra!”

Cảnh không còn giữ vẻ cung kính như mọi ngày, hai tay anh nắm chặt, trong đôi mắt lộ rõ ánh lệ tức giận.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, ngoài việc thuận theo ý Hàn Trạc Thần, tôi không còn sự lựa chọn nào khác.

“Anh về đi!” Tôi quấn chặt chăn hơn nữa, tôi không muốn Cảnh nhìn thấy hình dạng khó coi của tôi, càng không muốn anh ấy bị cuốn vào vòng ân oán giữa tôi và Hàn Trạc Thần. “Sau này anh không cần đến đón em nữa, em không muốn đi học...”

“Thiên Thiên?!” Cảnh nhìn tôi vẻ khó tin.

“Em cam tâm tình nguyện, em yêu anh ấy, vì anh ấy em có thể cam tâm tình nguyện làm bất kỳ việc gì.”

Cảnh nhìn tôi rất lâu, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy nhưng có thể cảm nhận được sự thất vọng của anh ấy. Cuối cùng anh ấy cũng xoay người bước đi, trước khi đóng cửa, anh ấy thở dài, thờ ơ nói: “Thiên Thiên, vì loại đàn ông ấy, không đáng!”

Cảnh vừa rời khỏi, Hàn Trạc Thần tức giận lôi tôi ra khỏi chăn, vặn cánh tay tôi ra sau lưng, rít lên, tiếng nói rít lên: “Tại sao lại nói là cam tâm tình nguyện? Tại sao không nói với nó là tôi đang dằn vặt cô, cô đang thương tích đầy mình? Sao cô vẫn nguyện bảo vệ nó?!”

“Không liên quan gì tới anh ấy, anh cần gì phải dây dưa đến người vô tội.”

Hắn lớn tiếng chất vấn: “Cô yêu nó?”

“Không phải!” Tôi thành khẩn trả lời. “Người em yêu không phải là anh ấy, chúng ta đừng dằn vặt nhau nữa, chúng ta hãy hòa thuận như trước đây, có được không?”

Hắn trầm mặc nhìn tôi rất lâu, không trả lời mà mở cửa lấy súng của vệ sĩ. Nhìn thấy hắn mở cửa sổ, tôi không còn suy nghĩ được gì nhiều, lao tới lấy lòng bàn tay che đầu súng của hắn.

“Không! Người có lỗi với anh là em, người lừa gạt anh cũng là em, anh đừng giết người vô tội.”

“Nó không chết thì cô sẽ không yên tâm ở bên cạnh tôi.”

“Em xin anh, tha cho anh ấy.” Tôi quỳ trước mặt hắn, nếu chà đạp lòng tự tôn của tôi là điều hắn muốn, tôi chỉ có thể lựa chọn cách nhẫn nhịn chịu đựng. “Em thề trừ phi em chết, em quyết không rời bỏ anh.”

Hắn nở nụ cười chua chát: “Cô thà ở bên cạnh kẻ thù chịu nhục chứ không muốn nó bị tổn thương?”

“Anh muốn em nói thế nào anh mới chịu tin em?”

“Cô để tôi giết nó.”

Khi nhìn thấy hắn nhằm vào Cảnh, tôi vô cùng hoảng loạn, bất chấp mọi thứ, ôm chặt lấy cánh tay hắn: “Đừng, đừng bắn!”

Cánh tay cầm súng của hắn thõng xuống. “Cô làm tôi quá thất vọng.”

Tôi thật ngốc, tôi lại làm một việc ngốc nghếch. Hắn vốn không muốn giết Cảnh, chỉ là hắn không tin lời tôi. Hắn chỉ tin vào điều hắn thấy, song điều hắn thấy... lại đang làm hắn thất vọng.

“Thần, em coi anh ấy như anh trai.”

“Cô nghĩ tôi tin sao?” Hắn cầm lấy bộ váy vứt vào người tôi. “Mặc vào rồi đi theo tôi.”

“Đi đâu?”

“Kết hôn!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ngủ Cùng Sói

Avatar
Trang Trang08:12 24/12/2019
Hay !!!
Avatar
Ngoc Hien22:11 23/11/2019
Tuyệt vời
Avatar
Bánh Bao Chiên HânHân06:07 19/07/2019
Hay quá! Cảm động quá!
Avatar
Nguyễn Minh Ngọc09:07 17/07/2019
Quá tuyệt vời
Avatar
Hoàng Triệu Vi20:07 11/07/2019
Cũng đã 6 năm trôi qua kể từ khi truyện được hoàn. Không biết bao giờ mới được chiêm ngưỡng bộ truyện này được vẽ trên giấy và được công chiếu trên TV nhỉ? Hẳn là nếu ai có thể miêu tả được nội tâm sâu sắc của các nhân vật trong truyện trên trang giấy thì chắc chắn rất cao tay. Cảm ơn tác giả Tâm Tâm đã mang đến cho độc giả một tác phẩm vô cùng cuốn hút, lời văn tinh tế nhẹ nhàng mà thấm đẫm lòng người- những con dân của ngôn tình.
Avatar
Kim Joon Myun14:03 06/03/2018
tôi mê truyện này cực luôn ý lần đầu tiên tôi đọc ngôn tình
Avatar
tnthmiu14:07 11/07/2017
tôi đã đọc nhiều truyện ngôn tình của các tác giả khác nhau và đa số điều thuộc loại truyện ngược, nhưng tôi vẫn không thể cảm dc truyện này, vì không thể chấp nhận được kẻ đã giết cha mẹ mình. Hết sức vô lý!
Avatar
ddungg01:12 19/12/2016
cho hỏi tí :))) bộ nữ chính yêu người hại chết gia đình mình thật à ?
Avatar
ngangoan18:12 02/12/2016
Không có Tô Thuần vs An Phong à
Avatar
HoaHue13:11 16/11/2016
Gửi hai cậu =) Mymy manh và Tam Nguyen #Mymy à =) Không thích thì thôi, có cần nói như vậy không? Cậu có làm đc như má Tâm không? Người ta mất bao nhiêu công sức mới làm được như thế đấy! =)) Làm được không? Nói cho cậu BIẾT và THÔNG đi nhé =) Bộ này từng được xếp vào top ngôn tình hay nhất đấy cậu à =) Thế nhé?! #Tam à =) Cậu nói bỏ mấy cái ngoại truyện đi đúng không? Ồ! Thế cậu làm được mấy chap ngoại truyện để thay thế vào đó hả? [ Cut tí =) Vì webtruyen giới hạn 500 kí tự thôi =) ]

BÌNH LUẬN FACEBOOK