Ngoan, Đừng Chạy

Chương 46: Gọi một tiếng anh nghe thử?

Dạ Tử Sân

06/04/2021

Mục Sở thật không biết da mặt người này vì sao lại dày đến vậy.

Cô đỏ mặt đẩy anh ra, trực tiếp từ chối: "Không cho."

Nói rồi đi vào hành lang cuối, định rời khỏi quán ăn.

Cố Tần cười nhẹ, đi theo sau, thương lượng: "Chúng ta đi xem phim?"

Mục Sở từ chối: "Không muốn, em nên về nhà rồi."

Đi từ quán ăn ra, Cố Tần giữ chặt cô, không nghĩ đến việc đưa cô trở về: "Vất vả lắm mới đưa em ra ngoài một bữa, chẳng lẽ lại ăn mỗi bữa cơm rồi về?"

Mục Sở nhìn anh: "Không được sao? Em về ngủ bù."

Thanh âm Cố Tần mềm xuống, có chút không bỏ: "Tối nay anh bay về thành phố A rồi."

Thân hình Mục Sở cứng lại, cúi đầu không nói chuyện.

Cô quên mất, anh còn đang bận chuyện công việc nữa.

Cố Tần nói: "Kế hoạch ban đầu là ở lại chơi với em hai ngày, nhưng hạng mục bên kia xảy ra chút vấn đề, anh không đi không được."

Rồi nhẹ giọng dỗ cô: "Đợi đến tối rồi về nhà, được không?"

Mục Sở mím môi, nhớ tới việc anh từng nói muốn cô học đại học ở thành phố A trước đây.

Cô thi đại học làm bài cũng được, hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ba mẹ muốn cô đăng kí vào đại học C, gần nhà, Chủ Nhật là có thể về.

Thế nhưng nếu như vậy, có phải cô sẽ không thể thường xuyên gặp Cố Tần không?

Cố Tần tựa hồ cũng đang suy nghĩ vấn đề này, bỗng nhiên nhìn về phía cô, nghiêm túc hỏi một câu: "Sở Sở, em đăng ký vào đại học A, được chứ?"

Nghĩ đến người này mới theo đuổi cô được một ngày rồi đi, cô không quá vui lòng, từ chối thẳng: "Em cảm thấy học ở đại học C rất tốt, gần nhà gần ba mẹ."

Mày Cố Tần khẽ nhíu, chưa từ bỏ ý định hỏi: "Quyết định?"

"Vâng."

Coi như sau này cô điền nguyện vọng ở đại học A, bây giờ cũng không cần để anh đắc ý.

Nói xong lại đẩy anh, "Không phải anh nói muốn đi xem phim sao, sao còn chưa đi lấy xe."

Thấy cô không muốn tiếp tục chủ đề này, Cố Tần cho là cô đã chắc chắn rồi, ánh mắt ảm đạm mấy phần.

Anh há hốc mồm, cuối cùng cũng không nói thêm cái gì.

Việc điền nguyện vọng, mấu chốt vấn là phải xem chính cô quyết định, không thể quá cưỡng cầu.

Nếu như cô đã quyết định như thế, cùng lắm thì anh bỏ chút thời gian bay về.

Mục Sở đứng tại chỗ, nhìn anh một mình đi tới bãi gửi xe, nghĩ đến vừa rồi mắt anh vừa lóe lên một tia thất vọng, khóe môi khẽ cong.

Cũng đâu phải cố ý, trước đây anh cũng từng làm cô ủy khuất còn gì.

Bây giờ cô trả đũa lại một chút, cũng đâu quá đáng?

Lên xe, tâm tình Mục Sở rất tốt, còn cố ý hỏi anh: "Anh nói xem, nếu em ghi danh vào Đại học A thì nên chọn ngành nào cho tốt nhỉ?"

Cố Tần trầm mặc mổ hồi mới nói: "Cái đấy còn phải xem em muốn học cái gì."

"À, thật ra em thấy mình học gì cũng được, chủ yếu là gần nhà thôi."

Lái xe vào đường chính, Cố Tần giẫm chân ga tăng tốc, khẽ xùy một tiếng: "Nếu như chọn gì cũng được, em cũng lớn vậy rồi, chọn trường gần nhà làm gì? Không thể xa ba mẹ?"

"Đúng thế." Mục Sở trừng mắt nhìn anh, "Em chính là không nỡ xa ba mẹ đấy."

"Ngược lại em bỏ được anh?"

Mục Sở tựa hồ nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Cũng đâu có gì mà không bỏ được, không phải trước đây anh đi du học mấy năm sao, em thấy không to tát gì mấy."

"... "

Bầu không khí trong xe dần yên tĩnh.

Mục Sở liếc mắt nhìn thấy anh không vui lắm, giả vờ mình cái gì cũng không biết: "Hôm nay dậy hơi sớm nên giờ em chợp mắt một lát, chốc đến nơi anh gọi em dậy nhé."

Sau đó liền không tim không phổi ngủ say.

Ngủ một mạch tới lúc đến nơi vẫn chưa tỉnh.

Cố Tần cũng không gọi cô dậy, cứ lẳng lặng dựa vào ghế nhìn cô, tiện tay cầm điện thoại lên muốn chụp ảnh, mới nhớ tới hôm nay lúc ra cửa đón cô, anh đã tắt máy.

Cúi đầu nhìn thời gian trên đồng hồ, anh mở máy, có mấy cuộc gọi nhỡ đến từ nhiều số điện thoại khác nhau, nhưng đều từ Mỹ gọi tới.

Khẽ nhíu mày, cũng không gọi lại. anh ấn mở camera, ghé vào khuôn mặt ngủ say của cô, chụp.

Kết quả là đèn flash còn chưa tắt, vừa vặn chiếu vào mi mắt Mục Sở.

Cố Tần khẽ giật mình, thu điện thoại về, thấy cô nhập nhèm mở mắt ra, mang theo chút bất mãn: "Vừa rồi là gì đấy?"

Cô đang mơ đẹp, bỗng nhiên trước mắt trắng nhợt, liền tỉnh.

Cố Tần mặt không đổi sắc: "Mặt kính phản quang ánh mặt trời chiếu vào."

Mục Sở dụi dụi mắt, đầu óc còn hỗn độn, cũng không có tinh lực đoán độ chân thực trong lời nói của anh, chỉ lầm bầm hỏi: "Sao anh không gọi em dậy?"

"Nhìn em ngủ ngon, anh không nỡ." Anh đưa tay giúp cô sửa lại tóc, "Còn buồn ngủ nữa không?"

Mục Sở vừa dậy không muốn nói chuyện nhiều, không lên tiếng, vừa định duỗi chân ra, cả người liền cứng đờ.

Tê chân rồi.

Cố Tần phát hiện ra sự khác thường của cô, nhìn sang, giọng điệu mang theo sự lo lắng: "Anh xem một chút ---"

Mục Sở tranh thủ thời gian đưa tay cản anh: "Không cần."

Hôm nay cô mặc quần đùi, mới không cho anh có cơ hội chiếm tiện nghi đâu.

Cô cũng tự xoa được.

Dường như Cố Tần cũng đọc hiểu được nội tâm cô, khẽ cười một tiếng, cứ như vậy nhìn cô khom lưng đấm bắp chân.

Xoa bóp mấy phút, hai người mới xuống xe.

Mục Sở nghĩ mình nên đi rửa mặt một chút để thanh tỉnh lại, bèn đi tới phòng vệ sinh.

Một mình Cố Tần đi mua vé, rồi đứng cạnh cột đá cẩm thạch đợi cô, thu hút ánh mắt của mấy nữ sinh xung quanh nhìn tới.

Anh mở WeChat gửi tin nhắn cho thư kí Thẩm, mắt điếc tai ngơ với hết thảy chung quanh.

Không bao lâu say, một nữ sinh tóc dài bị hai người bạn của mình đây đẩy, kiên trì đi tới, đứng trước mặt Cố Tần, lộ vẻ ngượng ngùng: "Chào anh."

Cố Tần theo phép lịch sự khẽ cười gật đầu, nhưng ý cười lại không đạt đáy mắt.

Nữ sinh cắn môi dưới, lấy hết dũng khí chỉ vào điện thoại di động của anh, thăm dò hỏi: "Mình có thể thêm bạn WeChat không?"

Cố Tần đang muốn mở miệng nhã nhặn từ chối, thế mà lại có thanh âm còn nhanh hơn anh, đồng thời dứt khoát lại trực tiếp: "Không thể!"

Anh nghe thấy tiếng liền nghiêng đầu, thấy Mục Sở đúng lúc đi tới, ánh mắt nhìn về phía nữ sinh kia, cười thật ngọt ngào: "Chị gái à, chắc chị không biết, anh ấy kết hôn rồi, lại còn thuộc loại bị vợ quản nghiêm ấy."

Cố Tần tựa hồ rất hài lòng với lời giải thích của Mục Sở, nhưng mà một giây sau, anh suýt nữa thì xỉu ngang.

Mục Sở khoác tay Cố Tần, giới thiệu với nữ sinh kia: "Thật ra, đây là ba em!"

Cố Tần: "... "

Nữ sinh kia há hốc mồm, nhìn Cố Tần, rồi lại nhìn Mục Sở.

Tuổi tác của hai người này, nhìn kiểu gì cũng không nhìn ra giống ba con.

Mục Sở cũng tựa hồ nghĩ đến cái gì, bèn bổ sung: "Ba dượng!"

Nữ sinh dùng ánh mắt kì quái nhìn Cố Tần, rồi nhanh chóng chạy biến.

Cảm nhận được ánh mắt của Cố Tần đưa tới, Mục Sở cúi đầu nhìn tay mình: "A, hình như chưa rửa sạch thì phải, em đi rửa lại tay cái đã."

Cô vừa mới xoay người, đã bị Cố Tần túm lấy gáy, bất đắc dĩ xoay người, nhìn về phía anh.

Mở đôi mắt long lanh, cười tươi rói: "Có phải em vừa cái khó ló cái khôn, cản giúp anh một bông hoa đào không?"

"Anh là ba em?"

Hòa hoãn một lúc, anh bình tĩnh lại, "Tới đây, gọi ba một tiếng anh nghe thử."

"... "

"Sao lại không gọi?" Anh ngước mắt, thanh âm mang theo chút bỡn cợt.

Mục Sở trừng mắt, giải biện cho mình: "Em là muốn tốt cho anh, nếu trong lúc theo đuổi em mà còn thêm WeChat của cô gái khác, không phải là sẽ bị giảm thứ hạng hay sao?"

Cố Tần bị cô chọc cười: "Cho nên em phải nói anh là ba em? Lại còn là ba dượng?"

Ánh mắt vừa rồi của nữ sinh kia, rõ ràng là coi anh thành tiểu bạch kiểm bị bao nuôi.

Vẻ mặt Mục Sở rất vô tội: "Nếu không thì em nên nói gì? Nếu như nói anh là bạn trai em, chẳng phải em lỗ quá hay sao? Dù gì anh cũng không phải."

Nhất thời Cố Tần không biết nên khóc hay cười: "Làm bạn trai em thì ngại ăn thiệt thòi, thế làm ba em thì sẽ không lỗ sao? Em thông minh thật đấy."

Bị anh nói kiểu này, Mục Sở suy nghĩ kỹ một chút, đúng thật, kiểu gì thì người thiệt thòi cũng là cô.

"Thế lần sau em sẽ bảo anh là con rể em, khỏi sợ lỗ."

"Em khoan hãy nói." Cố Tần sờ cằm, nghiêm túc dò xét cô một hồi, "Nhìn em rất giống với mẹ vợ tương lai của anh."

Mục Sở: "?? "

Cố Tần: "Dù sao hai người cũng là mẹ con mà."

Mục Sở: "... "

Cô có nói sau này sẽ gả cho anh sao?

Theo đuổi còn chưa kịp đâu!

- -------------

Sau khi Cố Tần về thành phố A, công việc hình như rất bận.

Nhất là ban ngày, cơ hồ cả một cái động tĩnh cũng không có, chỉ tới giờ cơm mới nói được với cô một hai câu.

Buổi tối ngược lại rất đúng giờ gọi điện dỗ cô đi ngủ.

Tối hôm đó, Mục Sở chui vào chăn, gọi điện thoại video với anh.

Cố Tần còn đang một thân trang phục chỉnh tề ngồi ở văn phòng, lúc nói chuyện với cô, còn ngẫu nhiên gõ chữ trên máy tính, thỉnh thoảng gọi điện thoại.

Mục Sở xoa xoa cằm nhìn anh, không hiểu sao rất đau lòng: "Mười rưỡi rồi, anh vẫn còn tăng ca sao?"

Cố Tần đang gõ phím, ngước mắ cười với cô: "Đây không phải đang nỗ lực kiếm tiền nuôi Hoa Hoa nhà chúng ta ư?"

"Ai cần anh nuôi chứ." Mục Sở nhẹ giọng lẩm bẩm một câu, "Ăn gì mà da mặt dày thế không biết."

Cánh tay Cố Tần tùy ý khoác lên ghế, nhìn cô gái trên màn hình, bỗng nhắc lại chuyện xưa: "Sắp có điểm rồi, em thật sự muốn học ở Đại học C?"

Mục Sở giật mình: "Không phải em nói quyết định rồi ư, sao anh còn hỏi?"

"Hỏi một lần nữa, biết đâu em thay đổi chủ ý."

Mục Sở kiên quyết lắc đầu: "Không thay đổi."

Cố Tần cũng không ép buộc, nghĩ nghĩ nói: "Nếu em đã quyết định thì sao cũng được. Anh sẽ cố gắng mỗi cuối tuần bay về gặp em."

"Đến lúc đó rồi tính."

Hai người lại nói mấy câu, Cố Tần nhìn giờ thấy không còn sớm, giục cô đi ngủ.

Mục Sở biết anh còn phải làm việc đến rất muộn, vẫn là nhịn không được nói một câu: "Thức khuya thường xuyên không tốt cho sức khỏe."

Dừng một chút, cô nói: "Em không thích người không biết quý trọng sức khỏe mình."

Cố Tần bật cười: "Biết rồi, lát nữa anh sẽ ngủ."

Biết anh một khi đã đáp ứng liền sẽ không nuốt lời, Mục Sở yên lòng cúp điện thoại.

Rất nhanh, bên kia gửi tin nhắn đến.

Cố tiểu thảo: [Cố Tần thích Mục Sở.]

Không biết vì sao mà từ lúc anh nói muốn theo đuổi cô, mỗi tối đều nói câu này, còn rất kiên trì.

Nhìn chằm chằm tin nhắn, Mục Sở trả lời lại: [Ừ.]

Để điện thoại xuống, lúc này Mục Sở nằm trên giường vẫn chưa ngủ.

Cố Tần bận như thế, sau này còn bắt anh mỗi cuối tuần đều bay về tìm cô, vậy còn không phải là đem anh giày vò chết sao?

Cô còn không nỡ đây này.

Ngồi dậy, cô giơ tay lục mấy tài liệu về vài ngành mình đã chọn ở Đại học A, lăn qua lộn lại suy nghĩ, chuẩn bị cho anh một kinh hỉ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Ngoan, Đừng Chạy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook