Nghe Nói Kiếp Trước Tôi Là Tra Công

Chương 45: + 45

Nhất Nhân Lộ Quá

17/09/2020

Phương Việt tính gác đêm, nhưng bởi vì mạt thế tới nay mệt mỏi vất vả, cơ hồ không ngủ quá một ngày ngon giấc. Cho nên tới nửa đêm, mí mắt không tự giác rũ xuống, lúc nhắm lúc mở. Gió đêm phất quá, anh không ngăn được đánh cái rùng mình, bừng tỉnh lại. Đã là hạ mạt, độ ấm đã cao hơn nhiều. Ban ngày còn mát mẻ, buổi tối độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày lại rất lớn.

Phương Việt đánh cái hắt xì, xoa xoa mũi, đứng dậy muốn đi tìm một cái chăn. Phía trước có vẻ là tiệm cơm, trong phòng cũng có chỗ ngủ nghỉ. Anh cuối cùng tìm được cái chăn —— tuy rằng vừa dơ vừa rách, bất quá có chút ít còn hơn không.

Phương Việt đem một tấm chăn đắp lên người Bạch Phong. Khuôn mặt lúc ngủ và lúc bình thường thật khác nhau một trời một vực, khuôn mặt bình tĩnh, hốc mắt có quầng thâm mắt nồng đậm, thoạt nhìn phúc hậu và vô hại, tuyệt đối tưởng tượng không được cậu lại là kẻ nguy hiểm như vậy.

Khi đứng dậy, đầu ngón tay không cẩn thận chạm vào gương mặt Bạch Phong, nhưng người nọ lại không tỉnh. Nếu ngày thường, đừng nói là đặt đồ vật lên trên người này, chỉ đơn thuần là tới gần thôi, Bạch Phong cũng sẽ lập tức thanh tỉnh, sau đó dùng đôi mắt sâu thẳm theo dõi.

Phương Việt sửng sốt, lại do dự đưa bàn tay gần sát trán thiếu niên. Không biết có phải ảo giác hay không, nhiệt độ cơ thể lại thấp vô cùng, lạnh ngắt như xác chết. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, anh sẽ hoài nghi mình có phải đang sờ một khối đá nằm giữa ngày đông giá rét hay không.

"Bạch Phong?" Anh nhẹ giọng lên tiếng, cũng lắc lắc bả vai đối phương. Nhưng lại không được đáp lại.

Anh cảm thấy không ổn, không khỏi tăng lớn âm lượng: "Này, tỉnh tỉnh." Thanh âm hòa tan ở trong bóng đêm, quả thực giống như đang cố lay một thi thể dậy

"Tỉnh tỉnh a!"

Nhưng vô luận Phương Việt có làm gì, Bạch Phong đều không có dấu hiệu tỉnh. Biểu cảm điềm đạm, tựa hồ chỉ như lâm vào giấc ngủ sâu. Vẫn không nhúc nhích, thậm chí ngay cả bộ ngực cũng không phập phồng.

Phương Việt chần chờ, chậm rãi đưa tay sờ lên mũi Bạch Phong—— không hô hấp. Lúc này, tay phải đột nhiên không chịu khống chế mà run rẩy, anh vội dùng tay trái trụ cổ tay phải, khó khăn lắm mới bình tĩnh trở lại.

...... Nói không chừng chỉ là hô hấp tương đối kém thôi.

Phương Việt nửa quỳ trên mặt đất, đợi trong chốc lát, lại đặt tai lên ngực Bạch Phong.

"......"

Lại một trận gió đêm thổi tới, vén tóc mái Bạch Phong lên, lộ ra vầng trán trơn bóng. Đôi tay Phương Việt chống ở bên cạnh người thiếu niên, mày nhíu chặt. Thực đáng tiếc, trời cao như hất vào anh một chậu nước lạnh. Tim không đập, không hô hấp, tứ chi cứng đờ, toàn thân lạnh băng. Không hề nghi ngờ, đây là một khối thi thể —— Bạch Phong chết rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nghe Nói Kiếp Trước Tôi Là Tra Công

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook