Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
– Viết từ góc nhìn của Ngô Thế Huân

Có quá nhiều điều mà em không thể nói ra

Anh đã không nghe thấy được dù chỉ một lần



Giữa biển người mênh mông bất tận trên thế gian này

Anh là người duy nhất mà ánh mắt em hướng về

[Người đâu có biết]

[1]

Thời điểm Kim Chung Nhân học năm thứ ba, khi đó Ngô Thế Huân là năm hai sơ trung.

Tuy rằng không cùng niên cấp, nhưng vì nhà ở gần nhau, lại đều đam mê vũ đạo cho nên hai người vô cùng thân thiết.

Ngày đó, bộ phận sơ trung được mời đến tham dự dạ tiệc nhập học của tân sinh lớp mười bộ phận Trung học, Ngô Thế Huân cùng Kim Chung Nhân hai người cũng rủ nhau hòa vào dòng người tiến về phía trong hội trường lớn.

Lúc này, trên sân khấu đang biểu diễn một ca khúc. Ngô Thế Huân tuy không hiểu rõ lắm về chuyện ca hát, nhưng vẫn có thể cảm nhận được thanh âm kia giống như tơ lụa mềm mại, khi lên những nốt cao lại không hề chói tai, thật là vô cùng ôn nhu dễ chịu.

Ngô Thế Huân ở trong lòng suy nghĩ, đột nhiên cảm giác từ lúc bắt đầu nghe được giọng hát kia, người bên cạnh vẫn không nói câu gì. Thế Huân quay sang, thấy người bạn thân lặng yên nhìn chằm chằm lên sân khấu, mình ở bên cạnh gọi vài lần cũng đều không có phản ứng.

“Chung Nhân ca, Chung Nhân ca?”

Kim Chung Nhân tuy trên mặt không bộc lộ cảm xúc gì, nhưng Ngô Thế Huân có thể thề rằng chỉ ở thời điểm Chung Nhân thực sự nhập tâm vào vũ đạo, cậu mới có thể ở nhìn thấy ánh mắt chuyên chú kia. Không biết nên làm gì, Thế Huân đành quay sang nhìn xung quanh, bên tai nhanh chóng truyền đến tiếng bàn tán xôn xao của các học sinh.

“Đó là tiền bối lớp mười phải không?”

“Đúng rồi. Chính là tiền bối lớp mười có giọng hát vô cùng lợi hại, hình như tên là Biện Bạch Hiền…”

“Thanh âm quả là tuyệt vời nha!”

【2】

Từ ngày đó trở đi, Ngô Thế Huân lại đột nhiên cảm giác được, tần suất Kim Chung Nhân chạy đến bộ phận trung học càng ngày càng trở nên thường xuyên.

Cũng không phải có mục đích gì rõ ràng, đơn giản chỉ là lôi kéo mấy người bạn tản bộ quanh quẩn ở gần hồ nước, rừng cây, khu tự học cùng tòa nhà của khoa âm nhạc. Tựa hồ chỉ đi dạo vẩn vơ, nhưng Thế Huân cảm giác trên thực tế lại có một mục đích kì lạ nào đó, nhiều lần gặng hỏi cậu ta thì nhất định không chịu nói.

Hoàng Tử Thao lấy cớ muốn luyện tập võ thuật thường xuyên đã đành, còn Kim Văn Khuê Lý Thái Dân mỗi lần thấy ánh mắt tha thiết của Kim Chung Nhân liền làm bộ như bản thân bề bộn nhiều việc, cho nên đều là Ngô Thế Huân trốn tránh không được bị Kim Chung Nhân cường bạo lôi kéo cùng đi, quan trọng là lần nào Kim Chung Nhân cũng trưng ra bộ mặt đen như than với thái độ ép buộc.

Ngô Thế Huân nghĩ rằng mình quả thật là một người tốt, rõ ràng cứ như vậy ngày ngày bị cậu ta bắt cùng đi dạo chẳng biết để làm gì.

Nhưng rồi, cậu dần dần lờ mờ phát hiện ra mục đích thực sự của Kim Chung Nhân.

【3】

Mỗi lần bọn họ đi dạo gần như lúc nào cũng có thể gặp được vài người.

Trong đó diện mạo chói mắt nhất chính là một tiền bối thân hình rất cao, mái tóc xoăn màu hạt dẻ, bộ dạng thanh tú đẹp trai, mặc đồng phục học sinh trung học năm nhất, lúc nào cũng cười rộ lên vui sướng .

Còn có một tiền bối vóc dáng nhỏ nhắn, tóc ngắn mắt to, mỗi lần nhìn người khác luôn có thói quen mở lớn đôi mắt, tựa hồ đối với thế giới này tràn đầy hoang mang.

Nhưng là ánh mắt Kim Chung Nhân từ đầu đến cuối đã hướng về một người khác.

Đó là một nam sinh vóc dáng không cao, thân hình có chút mỏng manh, tóc ngắn màu đen, môi hồng răng trắng, làn da cũng vô cùng trắng, gương mặt ngây thơ trong sáng. Mỗi khi cười khóe miệng lại hơi nhếch lên, ánh mắt cong cong, tựa như ánh mặt trời lấp lánh nhảy múa trên vòm lá xanh biếc.

Hơn nữa mi thanh mục sáng, nụ cười như thái dương rực rỡ nhưng lại vô cùng thuần khiết ôn nhu.

Dường như chính là nam sinh lớp mười hát trong chương trình nghệ thuật đợt trước, tên là… Biện Bạch Hiền?

Ngô Thế Huân cùng Kim Chung Nhân lặng lẽ nhìn nam sinh có chút nhỏ bé, trẻ con so với tuổi kia. Nhìn cậu ta khoa chân múa tay liến thoắng nói, cùng hai người bạn đùa giỡn, trêu chọc nhau, rồi lại nhảy tưng tưng bằng mũi chân cố dẫm lên cái bóng của mình trên nền đất.

Sau đó ba người cười rộ lên vui vẻ , kề vai sát cánh đi xa dần.

Khi đó, Thế Huân không biết nên nói gì, chỉ có thể cùng Kim Chung Nhân đi theo sau bọn họ.

Suốt quãng đường, ánh mắt Kim Chung Nhân thủy chung chỉ dừng ở nơi cánh tay nam sinh tóc xoăn cao kều kia ôm bên hông hoặc bám vào vai Biện Bạch Hiền.

Cho đến khi tầm mắt bọn họ không thể nhìn thấy ba người kia, Ngô Thế Huân lặng lẽ quay sang nhìn Kim Chung Nhân, nhưng Kim Chung Nhân chỉ cúi đầu, ánh mắt dịu dàng, khóe miệng lại mang theo nụ cười gượng gạo khổ sở.

【4】

Thế giới đầy tiếng cười của ba người kia, tựa hồ là bọn họ không thể dễ dàng bước chân vào đó.

Ngô Thế Huân ở trong lòng lặng lẽ nghĩ.

Cậu kỳ thực không bao giờ hiểu rõ những suy nghĩ trong lòng Kim Chung Nhân, cũng thực sự không biết đối với Kim Chung Nhân mà nói, Biện Bạch Hiền rốt cuộc là người có ý nghĩa như thế nào?

【5】

Cho đến một ngày, bọn họ lại vô tình đụng phải Biện Bạch Hiền đang chạy vội vã trong vườn hoa của bộ phận sơ trung.

Biện Bạch Hiền vóc dáng nhỏ nhắn nên va vào Kim Chung Nhân không thể không loạng choạng lùi về sau mấy bước mới đứng thẳng người được. Chồng bản nhạc rất dày trên tay theo gió tung bay khắp nơi, Thế Huân và Kim Chung Nhân liền vội vàng cúi xuống nhặt giúp.

Kim Chung Nhân không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giúp Biện Bạch Hiền đem bản nhạc nhặt lên, xếp lại gọn gàng rồi đưa tới.

Ngô Thế Huân thấy rất xấu hổ, đành vội vàng thay hai người xin lỗi. Nhưng Biện Bạch Hiền chỉ xua xua tay cười nói: “Là lỗi tại ca là lỗi tại ca, ca vội giúp thầy giáo đưa chỗ bản nhạc này đến cho phòng âm nhạc của bộ phận sơ trung nên chạy nhanh quá…”

Lúc nói chuyện từ đầu tới cuối đều chỉ nhìn Ngô Thế Huân giải thích.

Kim Chung Nhân ở một bên, giống như người ngoài cuộc lặng lẽ nhìn Biện Bạch Hiền, nhưng Biện Bạch Hiền kia chưa bao giờ phân cho cậu ta một chút ánh mắt.

Với tính cách của Kim Chung Nhân, bất kể thế nào, ở trong con mắt của một người hoạt bát như Bạch Hiền đều không thể được tiếp nhận.

Bản tính trầm mặc, không giỏi nói chuyện, hướng nội và kiệm lời của cậu ta, đều bị Bạch Hiền coi là thái độ “Không lễ phép” ,“Không tôn trọng người khác”

Hơn nữa, ngay cả Kim Chung Nhân là ai, Bạch Hiền cũng đâu hề biết.

Ngô Thế Huân hồi tưởng lại quãng thời gian qua, khoảnh khắc ánh mắt Kim Chung Nhân hướng về phía Bạch Hiền, nhìn chăm chú cho đến khi bóng dáng ấy khuất dần, trong lòng bỗng dâng lên một niềm xót xa.

【6】

Kỳ thực Bạch Hiền sẽ không bao giờ biết được.

Ngày Kim Chung Nhân cùng Ngô Thế Huân học sơ trung, đều vẫn là bắt xe buýt đến trường. Nhưng sau khi vào trung học một thời gian, tình cờ Kim Chung Nhân đã phát hiện ra lộ trình đi học của Bạch Hiền.

Biện Bạch Hiền vì muốn đi cùng Phác Xán Liệt mà có thể đổi tuyến tàu điện ngầm. Nhưng Kim Chung Nhân chỉ vì muốn cùng đường với Biện Bạch Hiền mà sẵn sàng đổi sang đi tàu điện ngầm phiền phức, từ lúc lên xe đến lúc xuống đều phải đứng, sau đó lại đi bộ nửa tiếng mới về đến nhà.

Những việc này Biện Bạch Hiền đều không biết, nhưng Ngô Thế Huân biết, Lý Thái Dân biết, Hoàng Tử Thao và Kim Văn Khuê đều cũng biết.

【7】

Những năm tháng cuối cùng của bậc sơ trung dần trôi qua.

Toàn bộ thế giới tựa hồ cũng đã sáng tỏ, chỉ có Biện Bạch Hiền là hoàn toàn không hay, thậm chí không hề để ý đến ánh mắt phía sau một màu ôn nhu của người nào đó, lại bởi vì sợ bị cự tuyệt mà cực lực dè dặt cẩn trọng che giấu.

Kim Chung Nhân thích Biện Bạch Hiền.

【8】

Ngô Thế Huân luôn luôn biết, Biện Bạch Hiền chính là ánh mặt trời của Kim Chung Nhân.

Ở trong mắt một Kim Chung Nhân có chút chất phác , tính cách cũng không cởi mở, Bạch Hiền thực sự rực rỡ đến chói mắt, cho nên bản thân lại càng khó có thể tiếp cận.

Vì thế quan hệ này chỉ cần gần thêm một điểm, gần thêm một điểm nữa, đối với Kim Chung Nhân mà nói chính là mơ ước xa vời.

Ngô Thế Huân vô số lần nhìn Kim Chung Nhân ngồi ở trong phòng học, sàn phòng tập, nằm ở trên giường đột nhiên cười ngây ngốc với không khí chỉ vì một câu lập lờ nước đôi, hay một ánh mắt không rõ ý tứ hàm xúc của Bạch Hiền.

Ngô Thế Huân cũng rất nhiều lần thấy Kim Chung Nhân sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt thống khổ, một mình ngồi trên ghế đá ngẩn người, chỉ là bởi vì khoảng cách với Bạch Hiền lúc đó như gần lại như xa.

Lý Thái Dân từng nói…

Đối với Kim Chung Nhân, Biện Bạch Hiền chính là một bí mật ôn nhu mà vô cùng đau đớn.

Và cũng là bí mật đẹp nhất cuộc đời Kim Chung Nhân. Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nghe Nói Em Thầm Yêu Tôi

BÌNH LUẬN FACEBOOK