Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lý Nguyệt Nhi cũng Diệp Á đến nhà ăn ăn trưa, dù cho bây giờ cô có đến trễ hơn đi nữa thì cũng chẳng sao cả vì khi cô và Diệp Á đến bên cạnh 1 cái bàn đã có người ngồi, họ sẽ tự động tránh chỗ cho cô

Cả 2 thì đang ăn trưa thì Diệp Á lên tiếng bắt chuyện:

- Nguyệt Nhi, tan học cậu chờ mình ở sân thượng có được hay không?

Lý Nguyệt Nhi đang ngậm dở đôi đũa trả lời:

- Sao thế, có gì bây giờ không được hay sao?

- Không đâu, lúc đó mới là thời gian thích hợp nhất á

Nguyệt Nhi hơi nghi hoặc nhưng cô lại không suy nghĩ nhiều, mấy cái bí mật này tuy cô không hứng thú cho lắm nhưng không thể không giữ thể diện cho Diệp Á nên đành đồng ý

Rồi cô lại chú tâm ăn tiếp, có vẻ cách ăn này không được thùy mị yêu kiều như những tiểu thư khác nhưng Nguyệt Nhi cô lại khác, nếu như bắt cô thay đổi, cô sẽ không làm được

Trong lúc đó, bàn tay đang cầm đũa của Diệp Á hơi run lên nhưng lại rất nhanh bình thường trở lại, cô mím môi lại, cố gắng bỏ từng miếng thức ăn vào miệng

-----------------------

Bây giờ đã là chiều tối, tất cả học sinh lần lượt ra về

Lý Nguyệt Nhi đến sân thượng từ trước, những lọn tóc xoăn của cô bay trong gió, ánh lên chút ánh nắng còn sót lại trong ngày

" Cạch"

Nguyệt Nhi nghe thấy tiếng cửa đã mở ra, đoán chừng là Diệp Á đã đến liền quay người lại:

- Cậu làm tớ đợi lâu quá rồi đấy!!

" Phốc"

Cô chỉ vừa xoay người lại thì đột nhiên cơn đau rát truyền đến từ phần bụng. Máu đỏ dần chảy ra, từng giọt rơi xuống sàn xi măng tại thành những đóa hoa đỏ vừa mỹ lệ vừa ghê rợn

Nguyệt Nhi vẫn chưa kịp định thần lại thì phát hiện bản thân đã bị đâm cho 1 nhát. Sững sờ người đang nắm chặt con dao đó lại chính là Diệp Á!

Diệp Á thấy máu tươi liền hỗn loạn, buông tay ra khỏi con dao, ôm bụng cười to:

- Ha ha ha, thấy sao hả Lý Nguyệt Nhi?

Nguyệt Nhi nhíu mày chịu đựng đau đớn, tầm mắt tối lại, không biết cô đang suy nghĩ điều gì

Diệp Á từng bước đi đến chỗ cô, lấy tay nắm tóc cô kéo lên trên:

- Sao? Đau chứ hả? Đó là hậu quả mày đáng phải chịu đựng đấy! Mày có biết mỗi lần mày tỏ ra kênh kiệu trước mặt tao là tao lại thấy điều đó rất đáng tởm hay không? Phải! Diệp gia chúng tao không bằng Lý gia của mày, ở trên thương trường chú mày chèn ép cha tao, ở trường mày lại đối xử với tao không khác gì con hầu. Mày vui rồi chứ? Hả?

Mỗi một câu nói Diệp Á lại dùng sức giựt tóc của cô

Lý Nguyệt Nhi lúc này đột nhiên thở dài, giọng nói có chút tùy ý:

- Này, đã nói xong chưa thế?

Diệp Á chưa kịp bất ngờ thì đã bị chân Nguyệt Nhi đá lăn qua 1 bên:

- Mày!

Nguyệt Nhi đi tới chỗ cô ta, dùng chân đạp thêm vài phát, 1 lần đều dùng nhiều lực:

- Xin lỗi nhá, người hầu thì nên an phận làm người hầu đi chứ. Nhìn mày bây giờ chẳng khác nào con lợn kêu in ỏi khi sắp bị đưa vào lò mổ vậy, rất kinh tởm

Diệp Á không chống cự lại được, thân hình lại là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ nên bị Nguyệt Nhi đạp đến mức ngất đi

Thấy cô ta đã ngất, Nguyệt Nhi cũng không còn hơi sức để tiếp tục, cô rũ mắt nhìn vào vết thương vẫn còn đang chảy máu của mình

Từ nhỏ bản thân đã phải tập qua rất nhiều thể loại nâng cao sức khỏe, tập võ, số lần cô bị thương còn không nhẹ như bây giờ đâu

Lúc này cô chỉ cần đi ra khỏi đây là ổn rồi

Nguyệt Nhi chỉ vừa nghĩ xong điều đó thì ông trời như đang trêu đùa cô, tên nam sinh vừa nãy bị cô bắt nạt xuất hiện sau cánh cửa rồi đóng cửa lại với nụ cười khinh bỉ

Tên đó vừa đóng cửa lại liền xoay người nhưng 1 gương mặt khác xuất hiện làm cậu không khỏi kinh hoảng

Nguyệt Nhi thấy thế liền thất vọng, đi tới ngồi dựa vào tường. Cô đây có thể coi là làm việc ác bị quả báo không?

Cô vẫn không hiểu tại sao thế giới này lại phân chia rõ ràng như vậy. Đối xử tốt với mọi người thì là người tốt, ngược lại thì là người xấu

Cô thừa nhận là theo như lý sự đó thì cô hẳn là cái thứ 2

Cô cũng rất muốn làm người tốt nhưng phải giả tạo như vậy, cô thật sự làm không được

Cũng có lẽ là cô chưa có động lực để làm việc này

Dù sao Lý Nguyệt Nhi cô cũng chưa bao giờ luyến tiếc cuộc sống này, chết thì cứ chết thôi

" Cạch"

Cánh cửa lại mở ra 1 lần nữa, cô ngước mắt lên nhìn thì thấy Kim Hạ Mỹ đang đi đến

Hạ Mỹ đi thẳng đến chỗ Nguyệt Nhi, hoàn toàn xem Diệp Á bất tỉnh nhân sự bên cạnh là không khí

Ngồi xuống kế bên cô, Hạ Mỹ lại thấy trong cặp ra hộp sơ cứu mini

Điều này làm cho Nguyệt Nhi hết sức kinh ngạc:

- A...

Câu nói chưa kịp phát ra hết thì đã bị Hạ Mỹ chặn lại:

- Nếu cậu không muốn máu tràn ra nhanh hơn thì cứ tiếp tục nói

Nguyệt Nhi tuy không sợ nhưng lại muốn im lặng xem cô làm việc gì tiếp theo

Hạ Mỹ lấy trong hộp miếng vải trắng và thuốc sát trùng ra. Gỡ những hạt nút sơ mi ở phần cuối, lộ ra vết thương đầy máu. Cô dùng miếng vải đặt bên dưới miệng vết thương rồi lại lấy cồn chấm xung quanh. Tay dần dần lấy con dao ra, tuy là có chảy máu nhưng lúc nãy Diệp Á đâm vết thương không sâu lắm, căn bản đã khô 1 nửa

Bây giờ cô rút con dao ra từ ừ làm cho máu lan ra càng nhiều hơn. Nguyệt Nhi nhíu mày, hẳn là rất đau đi

Sau khi lấy được dao ra thì Hạ Mỹ nhanh chóng đấp miệng vết thương lại bằng băng gạc, quấn lại từng vòng sau đó cột chặt lại

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện [Ngày Ta Hẹn Ước] Cuộc Đua Quyền Lực

BÌNH LUẬN FACEBOOK