Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Kỳ thật Chu Hi đã tin lời Thời Phái nói. Từ trước đến nay làm việc chàng luôn cẩn thận, tự bản thân đi tra xét một phen. Trong phủ tam hoàng tử đích xác có một thị thiếp tên là Liễu Uyển Nhi, nghe nói Tam hoàng tử cực kỳ sủng ái hơn các nữ nhân khác.

Bí mật của Diệp Quốc Thành cất giấu khó có thể điều tra. Nhưng thông qua phân tích Diệp Quốc Thành kết cấu hành sự, vẫn phát hiện ra vài điều không tầm thường. Nếu không được Thời Phái nhắc nhở trước đó, khả năng nhỏ bé dị thường này sẽ không bị ai phát hiện, thật là một con cáo già.

Chu Hi là người quyết đoán, thực mau chặt đứt ý niệm tương lai kết thân cùng Diệp gia. Kim bảng đề danh đối với chàng mà nói không có gì lo lắng, phải hơn hai tháng chờ đánh giá thăng chức cũng coi như có chút căn cơ. Hiện tại nghĩ đến gia thế kết thân không bằng trước tiên ổn chức vị đã. Thời Phái nói rất đúng, chàng còn quá non, không cần quá sốt ruột.

Những năm gần đây, cái chết của cha mẹ giống như lửa đốt thiêu cháy nội tâm chàng, nhắc nhở một khắc không được quên gánh nặng mình đeo trên lưng. Phải trở nên nổi bật, vì phụ mẫu lấy lại công đạo, làm người được kính nể!

Kỳ thật lần trước từ Chu gia ra, một khắc kia sở dĩ chàng thống khổ, dùng rượu phát tiết chính bởi vì trong lòng đã có quyết định.

Chàng phải về Chu gia! Muốn đường đường chính chính lấy lại thân phận tộc trưởng, đem linh vị cha mẹ hồi từ đường, đem một nhà Chu nhị gia đuổi ra khỏi nhà. Sau đó dùng nước cọ rửa toàn bộ, đổi mới hoàn toàn.

Từ Diệp Tri Tri nói qua, cả người đều toả sáng, muốn tránh cũng không được, đặc biệt sau lần đó ở tửu quán nhỏ, còn gặp gỡ thêm hai lần nữa, tuy không nói chuyện gì nhiều, chỉ là thảo luận một phen học vấn cũng cảm thấy mỹ mãn.

Tần La Y hồ nghi nhìn nàng “Tri Tri, có phải muội có gì vui mừng không? Xem khóe miệng vẫn luôn nâng cao, lại hay ngây người nữa. Ta bị mẫu phi quản chặt, thật vất vả mới ra được tìm muội nói chuyện, muội lại đối với ta như vậy sao? Gần đây cũng không tìm ta, có phải có ai đó tốt rồi đúng không?”

Tuy biết nàng không phải cái ý tứ kia, Diệp Tri Tri vẫn làm ra một chút dáng vẻ “Không có đại sự gì, muội suy nghĩ một chuyện cười mà ngày hôm qua nghe được thôi.”

“Chuyện cười gì? Mau kể cho ta nghe đi.”

Diệp Tri Tri nói xong, Tần La Y lại không cảm thấy buồn cười, đứng dậy không vui nói “Được rồi, ta phải đi đây, xem muội thất thần kìa, nếu nhớ ra thì đi tìm ta nha.”

“Cũng được, muội tiễn tỷ tỷ ra ngoài.”

Đến khi Tần La Y lên xe ngựa, Diệp Tri Tri mới cười châm chọc, là một kẻ ngốc cũng có thời điểm nhạy bén thế này. Nàng không sợ bị Tần La Y biết chuyện mình cùng Chu Hi, không phải sợ hãi nàng, mà là sợ nàng làm hỏng chuyện tốt của mình. Chờ đến khi quan hệ nàng cùng Chu Hi ổn định hoặc nói chuyện hôn nhân ổn thỏa, liền không sợ nàng biết, đến lúc đó nàng có nháo xé trời cũng vô dụng.

Phụ thân tay cầm quyền cao, mà Ninh Vương tuy là hoàng thân quốc thích, chỉ là một nhàn tản Vương gia, không phải sợ ông ta.

Từ lần trước cùng Chu Hi từ biệt, Diệp Tri Tri ngày ngày ngóng trông lại cùng chàng gặp nhau, đợi mãi cũng không có tin truyền lại, tươi cười trên mặt không thể giữ nỗi.

Chàng ở nhà đọc sách sao? Hay là sinh bệnh? Hay là… Chàng không nghĩ cùng mình thân cận hơn…?

Trong mắt Diệp Tri Tri lóe tia lạnh lẽo, từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng nghĩ thứ gì sẽ không chiếm được, đồ vật cũng vậy mà người cũng thế. Trước nay đều là nàng chọn người khác, chứ không ai có thể bỏ nàng!

Trong lòng nóng vội, nhưng cuối cùng không nghĩ từ bỏ tôn nghiêm đại tiểu thư, chờ thêm chút nữa, có lẽ qua hai ngày chàng sẽ chủ động liên lạc với mình.

Nhưng mà, cái gì nàng cũng không chờ được.

Diệp Tri Tri mang theo nha hoàn bên người, dõi mắt ra đường chờ, lại lần nữa tới tửu quán gia đình nhỏ kia, tiểu nhị nhớ nàng chạy nhanh đến tiếp đón “Ai nha, là người đã tới, hai ngày trước hỏi thăm vị công tử kia có tới không, tiểu nhân vẫn luôn lưu ý cho người đó.”

Chàng không lại lần nào nữa sao? Diệp Tri Tri móc một thỏi bạc ra cho hắn “Được, tiếp tục nhìn chằm chằm giúp ta. Mặt khác ta có một bức thư để chỗ này, chờ thấy vị kia công tử đó liền giao cho chàng.”

Tiểu nhị tiếp nhận đồ vật, thề son sắt bảo đảm “Người yên tâm, tiểu nhân nhất định làm tốt!”

Diệp Tri Tri nhìn thoáng qua chỗ ngồi kia, quay đầu liền đi. Nàng để lại cho tiểu nhị là một bài thơ vịnh vật, bên trong có vài câu thơ nhỏ, ngầm có tên Chu Hi trong đó, người bình thường xem đến sẽ không nghĩ gì nhiều.

Khoảng thời gian trước Trần Như Vân gây họa, bị cha mẹ nàng nhốt ở nhà một đoạn thời gian, vất vả đến tết mới được thả ra, lập tức tụ tập hai nàng hảo huynh đệ đáng tin, nữ giả nam trang đi khắp hang cùng ngõ hẻm.

Nàng vừa đi vừa xem náo nhiệt, trong tay còn cầm hạt dưa, thỉnh thoảng đưa lên cắn. Đang lang thang không có mục tiêu bỗng phát hiện một bóng dáng vốn không nên xuất hiện ở loại địa phương này.

Diệp Tri Tri? Như thế nào nàng ta ra vào tiểu điếm thấp kém thế này ăn cơm? Hơn nữa giả dạng người bình thương, bước đi vội vàng, lại chỉ đem theo một nha hoàn bên người? Vừa thấy liền không phải chuyện gì đứng đắn.

Trần Như Vân lâm vào trầm tư, lần trước là nàng gián tiếp làm hại biểu tẩu thương tâm khổ sở, mà biểu tẩu lại như vậy rộng lượng, một chút đều không trách mình. Cái này làm cho nàng càng thêm tự trách.

Mà chuyện đó của nàng là do người tên Vạn Sư Thông truyền ra. Thả tiến gió là Hứa Triển Nhan, đánh trận đầu là Tần La Y, bề mặt nửa điểm không có Diệp Tri Tri, nhưng sau nàng tra xét, trước đó rõ ràng là Diệp Tri Tri cùng Tần La Y cùng đi Hứa gia, không chỉ vậy, nàng còn cùng mẫu thân qua Quốc công phủ, hơn nữa còn đơn độc hàn huyên cùng biểu tẩu trong chốc lát.

Nhất định có cái gì đó liên hệ nhau mà nàng không biết! Tuy rằng không có chứng cứ, nhưng nàng dám khẳng định, Diệp Tri Tri mới là kẻ sau lưng thao túng người.

Trần Như Vân chỉ là hoài nghi, cũng không có căn cứ, trước đó nàng phát hiện Diệp Tri Tri này nhiều tâm tư nhỏ, nàng từng chính tai nghe nàng ta cùng một vị tiểu thư khác nói bậy về Tần La Y.

Tần La Y là biểu tỷ nàng, khắp nơi đều vì nàng xuất đầu, trước mặt làm người tốt, sau lưng lại nói xấu người ta, giống như con chim suốt ngày kêu ca làm người chán ghét!

Thực ra Diệp Tri Tri là cái dạng người gì Trần Như Vân không quan tâm, nhưng chuyện lần trước đã chọc tới nàng, trong lòng sớm ấp ủ chờ cơ hội phản đòn.

“Trương Tam, Lý Tứ, chúng ta đi vào nào!”

Trần Như Vân mang theo hai huynh đệ đi vào tửu quán, vừa rồi hỏi chuyện vị tiểu thư kia, ngay từ đầu tiểu nhị làm bộ không biết, đến khi Trương Tam đến sau xách cả người hắn nhắc lên, hắn mới bằng lòng nói thật.

Tiểu nhị đem một năm một mười chuyện Diệp Tri Tri cùng một vị công tử ở chỗ này gặp mặt qua vài lần, còn nói vừa rồi có để lại một bức thư nữa.

Trần Như Vân thấy hắn như là nói thật, ý bảo Trương Tam đem hắn suýt chút đái trong quần buông xuống “Đồ vật nàng lưu đâu?”

Tiểu nhị vội đem đồ vật giao ra.

Tài học của Trần Như Vân ở bậc thư trung không có danh hào, nhưng cũng đủ dùng, tinh tế cân nhắc văn tự trong chốc lát, lại liên tưởng tiểu nhị vừa rồi hình dung bộ dạng vị công tử kia, thực mau, nàng liền xâu lại chuỗi sự kiện.

Thì ra là thế, thì ra đây mới là mục đích Diệp Tri Tri, cao! Thật sự cao minh!

Bất quá đáng tiếc, lúc này gặp phải đối thủ mình, nếu nàng có thể thuận lợi lên làm Chu phu nhân, kiếp sau mình liền làm nha hoàn cho nàng ta!

Trần Như Vân mang theo phúc tự này, thay đổi nữ trang, tự mình đến Ninh Vương phủ cầu kiến Tần La Y. Vương phi thấy nàng tới thật cao hứng, nữ nhi có thể nhiều tiểu tỷ muội lui tới là chuyện tốt, không thể chỉ có mình Diệp Tri Tri kia.

Đối với nàng tới cửa Tần La Y rất là ngoài ý muốn, hai nàng sơ giao không tính, hơn nữa nghe nói đối phương điêu ngoa ương ngạnh, cả ngày cùng bạn bè quậy với nhau, nàng rất là chướng mắt.

“Ngươi tới tìm ta có chuyện gì? Chúng ta vẫn luôn không có gì giao tình đi?”

Trần Như Vân cũng thẳng thắn, nửa điểm không để bụng chuyện nàng vô lễ “Thật là không có giao tình gì, hôm nay là ta vì bênh vực kẻ yếu.”

Tần La Y không hiểu ra sao “Bênh vực kẻ yếu? Nhưng ta không làm gì thiếu đạo đức.”

“Ha hả, không phải thời gian trước ngươi làm ra một sự kiện nói bậy thiếu đạo đức sao?”

Mặt Tần La Y ửng đỏ “Ngươi tới chính là cùng ta cãi nhau sao?” Quả nhiên tính tình các nàng không hợp mà!

“Đương nhiên không phải, ta tới là giúp ngươi bênh vực kẻ yếu. Ngươi cũng biết gần đây Diệp Tri Tri có chuyện vui mừng đúng không?”

Lời này vừa lúc chọc trúng tâm tư nhỏ của Tần La Y, nàng tin tưởng không phải Trần Như Vân đặc biệt tới bới lông tìm vết “Có chuyện nói thẳng đi, gần đây đúng là nàng có chút không thích hợp, như là… Như là…”

Trần Như Vân thấy nàng nói ra như thế “Như là có tư tình nam nữ đúng không? Ngươi đoán không sai, nhưng ngươi trăm triệu đoán cũng không ra được người kia là ai.”

Tần La Y chỉ là tính tình đơn thuần, từ nhỏ bị sủng hư, không phải thật sự xuẩn đến hết thuốc chữa, trong lòng bỗng hiện lên một cái ý tưởng làm cho người ta sợ hãi, nàng không dám nghĩ nữa.

“Ta đoán không được.”

“Là Chu Hi! Chính là người mà ngươi vẫn luôn thực thích đó nha!”

Thấy nàng khiếp sợ cực độ trừng mắt mình, Trần Như Vân cười nói “Tâm tư ngươi đối với Chu Hi toàn kinh thành đều biết, nhưng tâm tư Diệp Tri Tri lại có mấy người biết đến? Quý Ngươi vì ngươi là quận chúa bị nàng lợi dụng, không tin tự ngươi ngẫm lại xem, chuyện ngươi làm đều là nàng sau lưng xúi giục? Ngẫm lại hình tượng ngươi trong kinh thành, Chu Hi thích ngươi mới là lạ!”

Tần La Y hoàn toàn đỗ vỡ “Ngươi nói bậy! Tri Tri nàng… Nàng không phải là người như vậy…”

“Không phải vậy ngươi nói lắp làm cái gì?”

Tần La Y nghĩ sẽ tiếp tục phủ nhận, vì Diệp Tri Tri biện giải, bỗng nhớ lời nói của nàng ngày đó với mình, nàng nói Giang Nhã Phù quyến rũ Chu Hi, nàng bảo mình đi tìm Hứa Triển Nhan, sau lưng truyền nhàn thoại, dẫn mình đi tiệm sách phố vừa lúc ngẫu nhiên gặp Chu Hi, cùng với nàng ‘không cẩn thận’ đổ ly trà kia lên mình…

Sao có thể? Nàng cùng mình là Tri Tri tốt nhất cơ mà!

Trông bộ dáng nàng Trần Như Vân cảm thấy đáng thương “Ngươi không cần cảm thấy lời ta nói chỉ là một phía, ở thời điểm ngươi không biết, Diệp Tri Tri đã tiến vào tầm mắt Chu Hi rồi. Cái này tự ngươi xem, đây là thư Diệp Tri Tri nhờ tiểu nhị chuyển cho Chu Hi, chữ nàng ngươi nhận ra chứ? Chú ý xem câu thơ đầu bên trong kia, liền biết ta nói là thật hay giả.”

Sau khi Tần La Y xem qua chữ viết, run rẩy ngồi xuống giường, sắc mặt xanh mét “Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta muốn chém nàng quá!”

Trần Như Vân đè bả vai nàng lại “Tạm thời đừng có nóng nảy, chính là ngươi như vậy xúc động mới bị nàng lợi dụng, nếu ngươi tin ta, liền nghe ta, chúng ta cùng thu thập nàng. Mặt khác, họ Chu kia có thể coi trọng nàng, có thể thấy được đôi mắt hắn bị mù, ta xem ngươi vẫn là quên hắn đi.”

“Việc này ngươi không quản ta được. Bất quá đối phó Diệp Tri Tri ta nguyện ý nghe ngươi.”

Hai người thực mau đạt thành nhất trí.

Thực tình Chu Hi tính lạnh nhạt xử lý chuyện Diệp Tri Tri, chàng cũng chưa cùng hứa hẹn gì, cũng chưa nói qua yêu thích gì gì đó, chàng nghĩ chỉ cần mình không xuất hiện, nàng liền minh bạch ý tứ mình.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ngày Mai Liền Hòa Ly

BÌNH LUẬN FACEBOOK