Trang Chủ
Truyện Teen
Nếu Muốn Rời Khỏi Tôi, Em Hãy Giết Tôi Đi!
Chương 11

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Xe của Minh Khánh và Thiên Phong dừng lại trên 1 ngọn đồi lồng lộng gió, cỏ xanh mướt.

Vừa xuống xe San San và Hải Băng đã lao ra như 1 vị thần, từng đợt gió thổi mát rượi làm 2 nhỏ thích thú vừa dang tay vừa chạy, lớp 11 rồi đấy mà trông không khác con nít chỗ nào.

Ở đây, Mẫn Nhi, Minh Khánh và Khải Hòa trải tấm thảm dã ngoại rồi bày 1 ít thức ăn, nước uống lên trên đó. Riêng Thiên Phong thì đảm nhiệm việc nhóm lửa cho bếp than để nướng thịt.

Mãi chơi, cuối cùng San San và Hải Băng cũng quay trở lại chỗ mọi người.

Ấy chết, lúc sáng tao quên cho túi than vào cốp xe rồi. - Khải Hòa gãi đầu cười cười.

Có vậy cũng quên, mày định để bọn này ăn thịt sống hả? - Minh Khánh vỗ nhẹ vào đầu Khải Hòa.

Thiên Phong đảm nhiệm việc nướng thịt, vậy mày đi vào trong khu rừng dưới chân đồi tìm cây khô về để nhóm lửa đi, được không? - Mẫn Nhi lên tiếng.

Thiên Phong gật đầu, định quay đi thì bị Khải Hòa kéo lại. - Để tao đi với mày.

Thiên Phong không nhìn Khải Hòa mà lại nhìn Hải Băng, cô chợt thấy có mùi nguy hiểm, chẳng lẽ cậu muốn ... - Hải Băng đi với tao cũng được.

Em .. em á? - Hải Băng trợn to mắt, biết ngay là sẽ như vậy mà.

Ơ, cái thằng này, là tao đang nói chuyện với mày mà. - Khải Hòa chu mỏ.

Thiên Phong không quan tâm Khải Hòa mà bước đến kéo Hải Băng đi. Hải Băng chỉ biết ngoan ngoãn mà đi theo.

.....

Dưới chân đồi, cạnh bờ hồ, Hải Băng và Thiên Phong lom khom nhặt cây củi khô. Không ai nói với ai lời nào, không khí thật im ắng cho đến khi Thiên Phong khẽ a 1 tiếng làm Hải Băng chú ý, chợt nhớ đến vết thương trên lưng của cậu vẫn chưa lành mà giờ lại lom khom như vậy. Sao cô không nghĩ tới nó sớm hơn, tự trách mình lơ đãng, cô vội chạy đến cạnh cầm lấy đống củi mà Thiên Phong vừa nhặt được.

Vết thương trên lưng anh chưa lành, anh cứ hoạt động như vậy sẽ đau lắm, anh đừng nhặt nữa để em làm được rồi.

Thiên Phong khẽ nhăn nhó, cô vội đỡ cậu ngồi xuống rồi cũng ngồi bên cạnh.

Vậy thì ngồi nghỉ tí đi ạ. Cũng tại em mà anh bị thương.

Thiên Phong im lặng nhìn mặt hồ đang gợn sóng, được 1 lúc, cậu quay sang nhìn Hải Băng.

Việc nên làm. - Cậu cười mỉm.

Tim ai đó như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, cô như chết đứng trước nụ cười quyến rũ ấy, mặt nóng bừng bừng, Hải Băng vội gật gật đầu rồi quay sang chỗ khác.

Đầu Đất là ai vậy?

Hải Băng giật mình trước câu hỏi của Thiên Phong, quay qua nhìn thì mũi cô vừa chạm vào mũi cậu, cậu đang kề mặt rất gần cô. Cô vội nhích ra xa.

Sao .. anh lại hỏi về cậu ấy? - Hải Băng ngớ người, ngoài San San ra thì không ai biết đến cái tên Đầu Đất đó cả, chẳng lẽ San San bán đứng cô?

Hôm cứu em, vô tình nghe. - Thiên Phong lạnh lùng trả lời.

Hải Băng nhớ lại, đúng thật là hôm ấy trước thời khắc sinh tử chỉ cách nhau 1 sợi chỉ mỏng, cô có thốt lên tên của Đầu Đất. Cô không ngờ là cậu nghe thấy.

Vậy .. vậy à? - Hải Băng cười cười.

Là ai? - Thiên Phong vẫn dùng giọng điệu lạnh lùng hỏi.

Là mối tình đầu của em, nhưng đơn phương thôi. - Hải Băng thành thật, cậu đã biết cô cũng không muốn giấu làm gì.

Vẫn còn tình cảm?

Hải Băng gật đầu. - Em và cậu ấy đã không liên lạc rất lâu rồi, nhưng em vẫn muốn tìm cậu ấy, muốn 1 lần nói ra tình cảm của mình cho cậu ấy biết .. mặc kệ cậu ấy có chấp nhận hay không.

Thiên Phong không hỏi nữa, nhìn Hải Băng vừa nói vừa cười mà cậu thấy thật khó chịu. Thật ra, cậu đã sớm nhận ra cô bé trong kí ức của cậu chính là cô, cô bé có màu tóc hạt dẻ, 1 nụ cười tươi tắn cùng mùi hoa ly trắng không thể lầm lẫn với bất kì ai, cô bé mà cậu thầm thương. Nhưng, cô bé ngày nào giờ đã dành tất cả tình cảm cho 1 tên Đầu Đất nào đó, cô chẳng hề nhớ đến cậu bé nghèo ngày xưa. Lòng ngực ai đó chợt nhói nhói.

......

Mọi người, sau khi ăn no rồi, giờ chúng ta sẽ chơi 1 trò chơi nha. - Khải Hòa vừa vỗ tay gây chú ý vừa nói.

Trò gì? - Mọi người đồng thanh nói.

Ở đây ta có 3 nam 3 nữ, vậy chia làm 2 đội đi. Trò chơi rất đơn giản. 1 nam đội này sẽ oẳn tù tì với 1 nữ đội kia, người thắng sẽ đưa ra 1 câu đố, người thua không trả lời được thì chịu phạt, còn trả lời được thì được phép phạt lại người đưa ra câu đố. Ok chứ? - Khải Hòa đưa ra thể lệ trò chơi.

Tất cả đồng loạt nhất trí. Sau 1 hồi thảo luận cặp thi, kết quả như sau: Hải Băng & Thiên Phong, San San & Khải Hòa và cuối cùng là Mẫn Nhi & Minh Khánh.

San San và Khải Hòa sẽ thi trước.

Kéo búa bao.

Haha, anh thắng rồi nhé. - Khải Hòa vui mừng.

San San ĩu xìu. - Anh đố đi.

Ừm, cái gì tay trái cầm được còn tay phải cầm không được?

Là tay phải. Hahaha. - San San nhanh trí trả lời, câu này trước kia nhỏ còn dùng đố Hải Băng nên quá dễ.

Em phạt đi. - Khải Hòa cười. San San nghĩ ngợi rồi nói. - Ừm, hít đất 50 cái.

San San quả là ác hơn người, chỉ khổ Khải Hòa, khóc không ra nước mắt, còn bị mọi người cười chế giễu.

Đến lượt Hải Băng và Thiên Phong.

Kéo, búa, bao. - Mọi người đồng thanh.

Cậu lần lượt ra bao, kéo, búa còn cô thì bao, kéo, bao. Cô thắng.

Trước giờ trò này thằng Phong đâu có thua, nó cứ như đọc được suy nghĩ của bọn anh, vậy mà giờ lại bị Hải Băng hạ. Hải Băng, em quả là cao thủ. - Khải Hòa lên tiếng, đưa tay kiểu like.

Mày im đi Hòa, hít đất nhiều quá chạm dây nói à? Hải Băng em đố đi. - Mẫn Nhi đẩy Khải Hòa ra chỗ khác rồi tươi cười nhìn Hải Băng.

Là do em may mắn thôi. - Hải Băng cười cười rồi nhìn Thiên Phong - Em đố anh vua gọi vợ mình bằng gì?

Vợ. - Thiên Phong không suy nghĩ mà trả lời luôn, nghe có vẻ không giống câu trả lời, nói tới vua thì là thời rất xưa, sao cậu lại có thể nghĩ ra là vợ nhỉ? Mọi người và Hải Băng hơi đơ người, 1 lúc sau cô lắc đầu.

Sai rồi, là bằng miệng.

Thằng Phong hôm nay cứ lạ lạ. - Khải Hòa nhìn Thiên Phong dáo dác nhưng chỉ bị cậu lườm 1 cái là im ngay.

Mày phạt anh ấy đi, anh ấy thua rồi. - San San giục.

Hải Băng nhớ đến vết thương chưa lành của cậu, nhỡ đưa ra hình phạt phải cử động quá mạnh thì lại hại cậu. - Em vẫn chưa nghĩ ra, hay là để sau này nghĩ ra em sẽ phạt bù.

Cũng được.

.......

1 ngày trôi qua rất nhanh, thoáng chốc bầu trời đã ngã màu vàng cam. Sau khi ăn kết thúc chuyến picnic, mọi người dọn dẹp rồi quay lại vào trong xe, lên đường trở về.....

Sau khi hộ tống Mẫn Nhi an toàn về tới nhà, Thiên Phong lái xe đưa Hải Băng về.

Xe dừng lại trước cổng, Hải Băng vội mở cửa bước xuống xe.

Cám ơn anh đã đưa em về, em vào trong đây.

Ngủ ngon.

Hải Băng hơi đỏ mặt, tươi cười vẫy tay. - Anh cũng vậy. Tạm biệt.

Thiên Phong chống khủy tay lên cửa xe rồi bợ tay lên cằm, cậu ở lại dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn của Hải Băng. Đôi mắt màu xám khói u buồn đến lạ.

Em có biết, thời gian qua anh nhớ em biết nhường nào...

Đợi cho Hải Băng đã vào trong nhà, chiếc xe mới lăn bánh, rời khỏi. Bầu trời cũng dần chìm vào màn đêm.

...... Đăng bởi: admin

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Nếu Muốn Rời Khỏi Tôi, Em Hãy Giết Tôi Đi!

Avatar
Hường Nguyễn22:01 04/01/2018
au ơi! E có thể chuyển ver đc ko ạ?

BÌNH LUẬN FACEBOOK