Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Chương 52

Lục Manh Tinh

15/08/2020

Vào ngày mừng thọ của Ngôn Quốc Phong, có rất nhiều khách quý đến biệt thự.

Khi Trương Tử Ý và Đường Tranh cùng nhau đi đến xa xa nhìn thấy Sầm Ninh mặc chiếc váy màu trắng đứng cùng một chỗ với Ngôn Hành Chi.

Cô hơi nheo mắt lại, nhìn rõ hơn nữa, đúng là màu trắng!

"Ninh Ninh!" Trương Tử Ý nâng làn váy, giẫm trên giày cao gót đi về phía cô.

Sầm Ninh theo tầm mắt nhìn lại, nhìn Trương Tử Ý cười cười: "Tử Ý cậu tới rồi."

Trương Tử Ý đứng trước người cô, nhìn cô từ trên xuống dưới mà đánh giá: "Sao cậu lại đổi lễ phục, bộ váy mà chúng ta đi mua đâu?"

Sầm Ninh dừng một chút: "Á....Bộ váy đó."

Trương Tử Ý: "Đúng vậy, bộ váy đó đâu rồi!"

Bộ váy đó......Bị Ngôn Hành Chi xé hỏng rồi.

Ánh mắt Sầm Ninh có chút trốn tránh, nhớ đến chuyện ngày hôm đó, cô từ đầu đến chân như muốn bốc khói.

"Anh ấy nói bộ váy đó không phù hợp."

Sầm Ninh suy nghĩ nửa ngày, đem nồi vứt cho người bên cạnh.

Ngôn Hành Chi nghe xong liền nở một nụ cười kỳ lạ: "Ừ, không phù hợp."

Trương Tử Ý phồng mặt: "Không phù hợp chỗ nào, anh Hành Chi, anh không thấy đẹp sao."

Ngôn Hành Chi: "Rất đẹp."

"Vừa ngọt ngào vừa có chút gợi cảm, đúng không?"

Ngôn Hành Chi: "Ừ."

Sầm Ninh: "......"

Trương Tử Ý: "Vậy vì sao lại không phù hợp?"

Đường Tranh ở bên cạnh xem náo nhiệt liếc nhìn Ngôn Hành Chi, lại nhìn Sầm Ninh, dường như hiểu được gì đó, vì thế im lặng mà kéo Trương Tử Ý lại: "Người ta muốn mặc gì, thích mặc gì, em phải quản nhiều như vậy."

Trương Tử Ý: "Không phải, bộ váy đen đó Sầm Ninh mặc thực sự rất đẹp."

Đường Tranh: "Bộ váy bây giờ nhìn cũng rất đẹp."

Trương Tử Ý: "Nhưng bộ váy kia là do em chọn."

Đường Tranh: "Nói không chừng bộ váy này là do anh Ngôn chọn, em nói xem, em ấy sẽ chọn cái nào."

Trương Tử Ý: "......."

Đang trò chuyện, mọi người ở bên kia kích động mà đứng lên, hoá ra là Ngôn Quốc Phong đi ra.

Sau đó là bữa tiệc ăn uống linh đình, không ngừng chúc phúc, Ngôn Hành Chi cũng đi qua giúp đỡ chiêu đãi khách mời.

Sầm Ninh và Trương Tử Ý không cần phải đi xã giao, cho nên chỉ đứng ở một bên vừa ăn vừa quan sát những người khác.

"Ninh Ninh cậu nhìn xem Mạnh Bái Yên kìa, hôm nay cũng không phải là sân nhà của cô ấy, cô ấy đi qua đi lại làm cái gì chứ."

Sầm Ninh đang ăn một ít bánh ngọt, nâng mắt nhìn thoáng qua. Hôm nay Mạnh Bái Yên cả người mặc chiếc váy màu đỏ sậm, bộ váy tôn lên làn da trắng khiến cô ấy càng xinh đẹp, cô nhìn còn thấy đẹp.

"Cô ấy là minh tinh, đi đến đâu cũng có thể là sân nhà."

"Hừ, tớ không cho rằng cô ấy đẹp đến mức đó, cậu so với cô ấy còn xinh đẹp hơn."

Sầm Ninh bật cười: "Thật vậy à?"

"Cũng không sao." Trương Tử Ý chỉ chỉ mũi cô, "Nếu không thế nào mà anh Hành Chi lại chỉ thích một mình cậu chứ."

Sầm Ninh thấp mắt, bên miệng nở một nụ cười nhạt: "Anh ấy không phải người chỉ nhìn bề ngoài."

"Yo, nói ra lời này, xem ra tình cảm của hai người ngày càng tiến gần hơn rồi."

Sầm Ninh liếc cô một cái "Không nói với cậu nữa, tớ đi đến chỗ ông để chúc thọ đây."

"Này này, tớ cũng đi tớ cũng đi."

Tiệc mừng thọ diễn ra rất suôn sẻ, Sầm Ninh không ngờ rằng ngày hôm sau trở về trường liền nhận được tin tức trên mạng.

Tin tức lần này, vẫn là về Mạnh Bái Yên và Ngôn Hành Chi.

Có lẽ nằm trong hiện trường bị tuồn ra ngoài ở trong bức ảnh, Mạnh Bái Yên vô cùng xinh đẹp, cười nói tự nhiên, nhưng người đàn ông đứng cạnh cô ấy là người ngoài giới, vì thế mà được che mờ.

Tuy nhiên, vẫn có thể nhìn ra được phong thái xuất chúng của người đàn ông này.

Mọi người nói rằng, đây là khung cảnh của một bữa tiệc tư nhân, Mạnh Bái Yên có mối quan hệ với người đàn ông bên cạnh này.

Mạnh Bái Yên là nữ minh tinh có thể kích động một chủ đề, ban đầu đây chỉ là bức ảnh bình thường nhưng qua vài lời nói của một số người, sau đó được lan truyền rộng rãi trên internet, cuối cùng càng ngày càng trở nên dữ dội hơn, thậm chí còn tung ra bối cảnh và quyền lực của người đàn ông này, lan ra tin đồn Mạnh Bái Yên có vị hôn phu.

Sầm Ninh biết được tin tức này là do cô bạn cùng phòng, ban đầu Trần Miểu có chút ấp úng, nhưng cuối cùng thật sự không nhịn được, cho nên đưa tin tức này đến trước mặt cô.

Bất cứ ai biết Ngôn Hành Chi liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra đó là anh, Sầm Ninh nhìn bức ảnh đó đến chói mắt "trai tài gái sắc", "sự kết hợp mạnh mẽ" chợt bất động, dời tầm mắt sang chỗ khác.

"Ninh Ninh, cậu không tức giận à?"

"Tớ tức giận cái gì?"

"Cậu xem bọn họ viết, đây là bạn trai của cậu, khi nào mà biến thành của cô ấy."

Sầm Ninh nhìn Trần Miểu đang thở phì phò cảm thấy buồn cười: "Đó là cư dân mạng truyền tin, không có gì phải đáng tin cả, hơn nữa, không phải cậu rất thích Mạnh Bái Yên sao, sao bây giờ lại nói với tớ vậy."

"Tớ thích cô ấy nhưng cô ấy cách xa tớ, cậu là người ở bên cạnh tớ."

"Buồn nôn."

Trần Miểu cười hì hì, lại nói: "Nhưng mà ảnh chụp bọn họ thực sự ở cùng nhau."

Sầm Ninh dừng một chút: "Ngày đó, tớ cũng ở đấy."

Chẳng qua tính tình của cô vốn dĩ không cùng một dạng như Mạnh Bái Yên, nhiệt tình cùng với người khác, ở xung quanh mà mời rượu.

Sầm Ninh rủ mắt, nghĩ rằng nếu ngày hôm đó cô giống như Mạnh Bái Yên vậy thì có phải hay không người đứng bên cạnh anh sẽ là cô, và sẽ không có tình cảnh hai người đứng chung một khung hình.

Nghĩ như vậy, đột nhiên lại bật cười.

Thật ngốc, phóng viên muốn chụp ảnh của hai người họ, còn để ý bên cạnh Ngôn Hành Chi có người khác làm gì.

Tại Ngôn gia.

Ngôn Hành Chi mặc quân trang chuẩn bị đi ra ngoài.

"Anh!" Ngôn Hành Diệu đột nhiên gọi anh lại, "Trước tiên đừng ra ngoài."

Ngôn Hành Chi: "Sao vậy."

"Anh nhìn xem, hôm nay trên trang nhất có anh đấy."

Ngôn Hành Chi nhíu mày, nhìn vào di dộng của cậu, ánh mắt ngưng lại.

"Anh, ảnh chụp của hai người không tệ nha."

Nói xong, bị ánh mắt lạnh lẽo của Ngôn Hành Chi nhìn vào mắt, Ngôn Hành Diệu lùi về phía sau một bước: "Ông xem có phải hay không, ông ngoại, ông xem này."

Ngôn Quốc Phong vừa rồi mới xem qua, lúc này thấy Ngôn Hành Chi từ trong phòng đi ra, nghiêm túc nói: "Hành Chi, con lại đây, ông có chuyện muốn nói."

Ngôn Hành Chi thấy mọi người ngồi ở trong phòng khách, biết rõ Ngôn Quốc Phong muốn nói chuyện gì, vì vậy anh đi đến: "Ông nói đi ạ."

Ngôn Quốc Phong nói: "Ông biết con đối với những quyết định lúc trước của ông không vừa lòng, đã nhiều năm như vậy, ông cũng hiểu rõ, có những chuyện không thể cưỡng cầu cũng không thể bắt buộc, cũng sẽ khiến các con khó xử."

Ngôn Hành Chi sửng sốt: "Ông nói là......"

"Ông nói chính là chuyện của con và Sầm Ninh. Sầm Ninh bây giờ cũng đã trưởng thành, nếu các con không có có tình cảm với nhau, ông cũng không ép buộc. Nếu con thật sự thích Bái Yên vậy thì theo đuổi đi, gia đình Bái Yên cũng không tệ, đương nhiên nhà chúng ta cũng không đối xử tệ với người khác."

Ngôn Hành Chi: "Ông nội——"

Ngôn Hành Diệu: "Anh, em cũng biết chị Bái Yên không tệ, tuy rằng bây giờ em cũng thấy Sầm Ninh rất đáng yêu, nhưng Sầm Ninh giống như người trong nhà, cùng em gái trong nhà kết hôn sẽ rất kỳ lạ."

Ngôn Hành Chi: ".....Em câm miệng."

Ngôn Hành Diệu: "Ồ."

Ngôn Quốc Phong lắc đầu thở dài: "Được rồi, chuyện của người trẻ tuổi các con ông không muốn quản nữa, nhưng mà đứa nhỏ Sầm Ninh này......Ông cũng phải xin lỗi ông nội của con bé."

Từ Uyển Oánh "Bố, như vậy cũng tốt, tương lai sẽ tìm một nhà tốt cho Sầm Ninh, con thấy đứa nhóc Tân Trạch Xuyên thường xuyên đến nhà chúng ta, không chừng là có ý tứ với Sầm Ninh."

Ngôn Hành Chi: "........"

"Tân Trạch Xuyên? Thằng nhóc đó không được." Ngôn Túc nhíu mày: "Đổi bạn gái nhanh như vậy, thật không đáng tin."

Từ Uyển Oánh: "Thật vậy à, em cũng không biết."

Ngôn Túc: "Nghe bố nó nói."

Từ Uyển Oánh: "Vậy thì không được không được."

Ngôn Quốc Phong: "Các con kẻ xướng người hoạ, tương lai cứ để Ninh Ninh tự mình lựa chọn, con bé thích ai, ta nhất định sẽ để con bé làm chủ."

Mọi người lớn trong nhà từng người mỗi người một câu, Ngôn Hành Chi hơi nhướng mày, có chút xấu hổ mà mở miệng: "Ông nội, trước hết ông hãy nghe con nói."

Không ai nghe anh nói, mọi người tiếp tục bày tỏ ý kiến của họ, chỉ còn thiếu bước đem toàn bộ con trai trong đại viện nói ra hết một lần.

Ngôn Hành Chi: ".....Ông nội."

Ngôn Quốc Phong bớt chút giây nhìn anh: "Ồ không còn chuyện gì nữa, con có thể đi ra ngoài."

Ngôn Hành Chi ho nhẹ một tiếng, cầm chiếc mũ quân đội ném lên bàn trà, phát ra một tiếng vang, rốt cuộc mọi người cũng nhìn anh.

Ngôn Quốc Phong: "Hành Chi, sao con còn chưa đi."

Ngôn Hành Chi kéo kéo khoé miệng: "Ông nội, con vừa rồi còn chưa nói chuyện."

"Nói cái gì?"

Ngôn Hành Chi ngả ra sau, giọng nói nghiêm túc: "Con nói là không cần tìm nhà nào khác cho Sầm Ninh, cũng không cần làm chủ gì cả, con sẽ quản em ấy."

Ngôn Quốc Phong sửng sốt: "Lời này của con là có ý gì?"

"Ý của con chính là, con thích cô ấy."

——

Sau khi tan học, Sầm Ninh trở về căn hộ.

Hôm nay là cuối tuần, cô đi siêu thị mua một ít đồ ăn, cô muốn tự mình vào bếp.

Thời điểm Ngôn Hành Chi trở về căn hộ Sầm Ninh đang ở trong bếp nhìn nồi canh, cửa kính của phòng bếp đóng lại, Ngôn Hành Chi bước chân nhẹ nhàng, Sầm Ninh cũng không phát hiện ra.

Cho đến khi cửa kính phòng bếp được kéo ra, Sầm Ninh bừng tỉnh lại trong cơn chấn kinh, "Làm em sợ muốn chết, em còn không biết anh đã trở về."

Ngôn Hành Chi đi đến, ôm cô từ phía sau, ánh mắt anh nhìn nồi đang bốc khói: "Cái gì vậy?"

Sầm Ninh ngoan ngoãn nép trong vòng tay anh: "A....canh củ cải hầm xương, trước đây em học được từ dì Trần."

"Lần đầu tiên làm?"

"Đúng vậy." Nói xong, Sầm Ninh quay đầu nhìn anh một cái, "Giọng điệu này của anh nghe có vẻ không tin có thể ăn ngon."



"Có sao." Ngôn Hành Chi đưa tay nắm cằm cô, cúi người hôn một cái, vốn định tiếp tục, không nghĩ tới người trong ngực đột nhiên đưa tay chặn lại.

Ngôn Hành Chi: "Sao vậy?"

Sầm Ninh đột nhiên sắc mặt đỏ bừng, "Anh, anh không muốn đi thay quần áo sao?"

Ngôn Hành Chi mới từ bộ đội trở về, có lẽ là có hoạt động nghiêm túc, cả người anh mặc một bộ quân trang, chiếc áo khoác vừa vặn với thân hình của anh, cả người nhìn qua anh tuấn bất phàm, còn có.....sự uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Sầm Ninh mỗi lần nhìn thấy bộ dáng này của anh trong lòng có chút bất ổn, nhưng cô biết rõ ý nghĩa đằng sau thân phận ấy không thể xem thường.

Ngôn Hành Chi theo tầm mắt của cô nhìn quân phục của mình, tựa hồ như hiểu được gì đó: "Sao lại không được?"

"Như vậy, cơ hồ không được." Sầm Ninh nghiêm mặt nói.

Ngôn Hành Chi bật cười, đem người cô xoay lại áp lên tủ bát bên cạnh: "Vậy em không thích à?"

Sầm Ninh bị bắt phải ngã người ra sau, "Cũng không phải......không thích."

"Vậy là như thế nào?" Hơi thở của Ngôn Hành Chi cách cô rất gần, rõ ràng nên giữ bộ dáng trầm ổn bình tĩnh, không hiểu vì sao lòng anh lại hơi bối rối.

Sầm Ninh không thể chịu nổi anh cứ bất động như vậy, vì vậy cô nhanh chóng đưa ra quyết định, nhanh nhẹn hôn lên môi anh, sau đó thừa dịp anh bị phân tâm liền đẩy anh ra.

"Nồi canh của em chín rồi!"

Cứng ngắc mà nói sang chuyện khác.

Ngôn Hành Chi hơi nhướng mày lên.

Sầm Ninh chột dạ mà nhìn anh một cái, "Anh đi ra ngoài trước đi, đợi lát nữa là ăn cơm."

"Ninh Ninh, em nên thích ứng." +

Sầm Ninh không quay đầu nhìn anh: "Hả?"

"Anh nói tương lai sẽ là vợ của quân nhân, em nên thích nghi với bộ đồ này đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook