Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Chương 47

Lục Manh Tinh

13/08/2020

Ngôn Hành Chi là một người có khả năng kiềm chế rất tốt, anh được dạy theo kiểu quân đội từ khi còn nhỏ, sau này lại chiến đấu ở trong quân đội. Những điều đó đã tạo cho con người anh có sự nhẫn nại và sức chịu đựng.

Nhưng anh nhận ra, anh đối với Sầm Ninh sự nhẫn nại ngày càng đi xuống.

Đôi khi là nét mặt nhỏ xinh đẹp biểu tình của cô, đôi khi cô ngoan ngoãn gọi một tiếng anh....Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy, nhưng sau khi đâm vào mảnh giấy giữa hai người, anh không biết vì sao cảm thấy tim mình đập nhanh.

Nếu không phải đang ở nhà, nếu xung quanh không có nhiều trưởng bối đi tới đi lui, anh thật sự sẽ mang cô về phòng mà trêu chọc hôn cô.

Hôm nay, anh vừa ăn cơm trưa xong, Tân Trạch Xuyên và Đường Tranh đến nhà tìm anh.

Tân Trạch Xuyên "Vết thương thế nào rồi?"

"Không có sao rồi, rất tốt."

Tân Trạch Xuyên lắc đầu "Cậu ra ngoài làm nhiệm vụ phải cẩn thận, xảy ra chuyện phải làm sao đây."

Đường Tranh cắn một quả anh đào ăn vui vẻ, nghe vậy liền quay đầu lại nói "Cậu yên tâm, lần sau còn có chuyện này, tôi nhất định sẽ thay anh Ngôn chịu tội."

Tân Trạch Xuyên lườm anh một cái: "Nếu cậu có thể."

Đường Tranh cợt nhả: "Nói đến chuyện này thật ra là ngoài ý muốn, có điều là trong hoạ có phúc nha, anh Ngôn, gần đây cậu với cô gái nhỏ kia...."

Đường Tranh dừng lại một chút, nhưng Ngôn Hành Chi không tiếp lời, anh đành phải hỏi thẳng: "Hai người ở chung một chỗ lâu như vậy đã có chuyện tốt chưa?"

Tân Trạch Xuyên sớm đã nghe Đường Tranh kể về chuyện hai người họ, anh một bên khiếp sợ hành động cứu người của Sầm Ninh, một bên khác lại tò mò hai người họ đã phát triển đến đâu rồi: "Tôi đoán nhé, hẳn là chưa phát triển đến đâu đi, cô gái nhỏ kia sợ cậu như vậy, mà cậu mỗi ngày đều mặt lạnh, trong quan hệ này, ai sẽ chủ động đây?"

Đường Tranh tràn đầy đồng cảm: "Nói rất có đạo lý. Cho nên tôi mới nói, cũng chưa phát triển được cái gì."

"A....anh Ngôn thật đáng thương."

"Ôi, Sầm Ninh càng đáng thương hơn."

"Oa...Thật không nhìn được nữa, thế nào còn có loại ngược luyến như vậy."

"Phim truyền hình tám giờ cũng không diễn được như vậy."

Càng nói càng rõ, Ngôn Hành Chi mặc kệ hai người bọn họ, chỉ cười lạnh một tiếng, "Hai người các cậu không biết cái gì hàng ngày còn muốn ra vẻ hiểu chuyện mà đánh giá chuyện của người khác, nhìn xem trong lòng cũng thấy tội."

"Ai không hiểu nhỉ...." Nói xong thấy Ngôn Hành Chi liếc mắt đến, Đường Tranh ngượng ngùng nói: "Ồ tôi không hiểu nhưng Trạch Xuyên hiểu, cậu ta là chuyên gia tình yêu."

Tân Trạch Xuyên mỉm cười "Nói cũng có lý."

Ngôn Hành Chi: "Một khi đã như vậy, liền để Trạch Xuyên dạy cậu làm thế nào mà để Trương Tử Ý hồi tâm chuyển ý đi."

Đường Tranh: "Hả? Hả??? Tôi không có muốn em ấy hồi tâm chuyển ý."

Hôm nay Sầm Ninh cùng Trương Tử Ý ra ngoài dạo phố, sau khi trở về liền thấy ba người bọn Ngôn Hành Chi ở trong sân nói chuyện phiếm.

Tân Trạch Xuyên nhìn thấy bọn họ trước thân thiện nâng tay chào hỏi.

Sầm Ninh: "Các anh đều ở đây ạ."

Trương Tử Ý cùng Sầm Ninh đi tới, nhìn thấy Đường Tranh đang cười đến vui vẻ cô liền cúi đầu xuống, hừ lạnh một tiếng, giả vờ như không nhìn thấy anh.

Mối quan hệ giữa hai người họ gần đây rất tồi tệ, Trương Tử Ý gần như lần nào thấy anh cũng quay mặt đi.

Nhưng mà cô đối với Tân Trạch Xuyên và Ngôn Hành Chi vẫn là khách khí, nhất là Ngôn Hành Chi, cô dám mắng anh trước mặt Sầm Ninh, nhưng ở trước mặt anh giống như những người khác trong đại viện, luôn tôn trọng và sợ hãi.

Người như Ngôn Hành Chi, Trương Tử Ý không thể nào lý giải nổi vì sao Sầm Ninh lại thích.

"Hai người bọn em vừa đi đâu về vậy?" Tân Trạch Xuyên nói: "Đúng lúc, đều chưa ăn cơm, hôm nay chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn cơm."

Sầm Ninh theo bản năng nhìn Ngôn Hành Chi một cái, người phía sau khẽ gật đầu, tỏ ý để cô đồng ý.

Trương Tử Ý: "Em không đi, em muốn về nhà."

Sầm Ninh nắm lấy tay cô nàng: "Tử Ý....."

Trương Tử Ý hừ một tiếng, nói thầm: "Em không muốn cùng ăn cơm với anh ấy."

Tân Trạch Xuyên nhướng nhướng mày, "Anh nói với em này, những năm qua quy củ trong đại viện không thay đổi, em phải đi, hơn nữa, tối nay không chỉ có người quen, mà còn có vài người bạn của tôi, đều là những anh chàng đẹp trai."

Trương Tử Ý hoài nghi mà nhìn anh một cái, "Thật sự?"

"Đương nhiên là thật, nếu em thích, tôi sẽ giới thiệu cho em."

Đường Tranh yên lặng liếc nhìn Tân Trạch Xuyên một cái "......"

Trương Tử Ý vì chuyện tỏ tình thất bại vẫn không nuốt trôi được, bây giờ nghe Tân Trạch Xuyên nói như vậy, cô tự nhiên muốn tỏ ra bộ dáng tiêu sái thoải mái tự do trước mặt Đường Tranh: "Được, em sẽ đi, anh nói phải giữ lời."

Tân Trạch Xuyên vui sướng hài lòng nói, "Không thành vấn đề."

Đường Tranh: "???"

——

Trong thời gian năm mới này mọi người đều đông đủ. Cho nên hàng năm khoảng thời gian này một đám người lớn lên cùng nhau đều sẽ tụ họp ra ngoài ăn một bữa cơm. Tân Trạch Xuyên làm chủ bữa tiệc, anh đặt một phòng vip nơi anh thường đến. Sau khi ăn xong, mọi người di chuyển đến nơi này để uống rượu và ca hát.

Dưới mí mắt của Đường Tranh, Trương Tử Ý cùng với vài người bạn của Tân Trạch Xuyên ở giữa phòng cười nói nhảy nhót, Sầm Ninh liếc nhìn gương mặt đã đen thui của Đường Tranh, yên lặng mà uống một ngụm nước trái cây.

"Nhìn cái gì?"

Sầm Ninh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Ngôn Hành Chi.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng Ngôn Hành Chi ngồi ở đó phảng phất như cùng với những việc kia không có liên quan với nhau, vẫn duy trì vẻ lạnh lùng, ngồi ở giữa bữa tiệc, anh như là người ngoài cuộc.

Sầm Ninh đặc biệt say mê bộ dáng này của anh, không tự giác mà liếm môi "Em thử....nhìn Đường Tranh."

Ngôn Hành Chi: "Hửm?"

Sầm Ninh: "Em thấy sắc mặt anh ấy không tốt lắm, cho nên em nghĩ có phải hay không anh ấy không thích Tử Ý vui đùa với người đàn ông khác."

Ngôn Hành Chi hơi chau mày: "Xem ra em cũng không ngốc lắm."

Sầm Ninh: "......"

"Có điều chuyện của hai người họ cứ để bọn họ tự giải quyết, em quan tâm tốt chuyện của chúng ta là được."

Sầm Ninh nghẹn lại, nhìn vẻ mặt không đổi của Ngôn Hành Chi: "Chúng ta làm sao."

Vừa dứt lời, mu bàn tay cô đang đặt trên sô pha chợt nóng lên.

Ngôn Hành Chi cầm tay cô.

Trong phòng náo nhiệt, tiếng hát của mọi người, mời rượu uống rượu, ném xúc xắc phát ra tiếng vang to hơn so với người khác vẫn rất ồn. Cùng với đó là ánh đèn mờ ảo, không có ai chú ý đến Ngôn Hành Chi đem mu bàn tay cô bao phủ trong lòng bàn tay anh.

Mặt Sầm Ninh nóng lên, theo bản năng muốn rút tay ra nhưng không thành công, Ngôn Hành Chi tới gần cô, lãnh đạm nói, "Không có gì, anh sợ em bị người khác làm cho phân tâm."

Sầm Ninh thu hồi tầm mắt: "Em không có....."

"Anh Ngôn, đến uống một chén nào." Đúng lúc này, ở phía trước có mấy người tiếp đón.

Nơi này ngoại trừ Trương Tử Ý, Tân Trạch Xuyên, Đường Tranh, những người khác đều không biết mối quan hệ của hai người bọn họ đã tiến thêm bậc mới. Họ cảm thấy Ngôn Hành Chi vẫn giống như trước đây mà chiếu cố cô gái nhỏ đang sống trong nhà của anh.

Ngôn Hành Chi mỉm cười nhẹ với bọn họ, quay đầu dặn dò Sầm Ninh không được uống rượu, sau đó đứng dậy đi tới.

Sầm Ninh không nghe thấy anh nói gì, chỉ nghĩ, tay anh cuối cùng cũng buông ra.

Mấy người bọn họ vây quanh bàn trà nói chuyện phiếm uống rượu, có người bạn đặt tay lên bả vai Ngôn Hành Chi "Anh Ngôn, nghe Đường Tranh nói lúc trước cậu bị thương, có nặng lắm không, nếu bị thương nặng, vậy ly rượu này tôi không để cậu uống đâu."

Ngôn Hành Chi nhìn anh ta một cái, trêu chọc, "Cậu cảm thấy nếu tôi thật sự bị thương nặng, còn dám đến đây mà uống rượu sao."

"Ha ha ha cậu nói như vậy thì tôi yên tâm, nào nào nào, mời cậu."

"Này chờ một chút." Mạnh Bái Yên ở bên cạnh đột nhiên ngăn lại, cô nhìn về phía Ngôn Hành Chi "Anh bị thương?"

Ngôn Hành Chi không nặng không nhẹ nói: "Không có gì đáng ngại."

"Vậy không được, đang trong thời gian dưỡng bệnh cũng không được uống nhiều rượu." Mạnh Bái Yên nhíu mày.

Bạn bè bên cạnh liếc mắt nhìn nhau, trong đó có một người cười nói: "Ây yo đại minh tinh vẫn trước sau như một mà quan tâm anh Ngôn nha."

Mạnh Bái Yên trừng mắt liếc người nọ một cái, "Nếu cậu bị thương tôi cũng sẽ quan tâm cậu như vậy."

"Tôi mới không tin! Trong mắt chị chỉ có anh Ngôn thôi."

"Ha ha ha đúng vậy đúng vậy."

Mạnh Bái Yên hơi xấu hổ mà cười một chút, nhưng khi ánh mắt cô chạm đến đôi mắt hờ hững thậm chí có phần lạnh lùng của Ngôn Hành Chi, đáy mắt có chút vui sướng liền rủ bỏ sạch sẽ.

"Anh Ngôn, rốt cuộc có thể uống hay không uống đây?" Bạn bè hỏi.

Ngôn Hành Chi cầm lấy ly rượu chạm ly một cái, uống một hơi cạn sạch: "Cậu nói xem."

"Nào nào nào! Rót rượu!"

Rượu quá ba vòng, ai ai cũng đã men say.

Lúc sắp tan tiệc, Sầm Ninh không thấy bóng dáng của Ngôn Hành Chi đâu. Cô đứng dậy từ ghế lô đi ra muốn đi tìm anh. Đúng lúc này, di động trong tay đột nhiên hiện ra một tin nhắn.

[Ra ngoài.]

Sầm Ninh đứng lại, nhắn lại cho anh: [Anh đang ở đâu?]

[Ở dưới lầu hóng gió, hít thở.]

Sầm Ninh cất di động, dọc theo hành lang đi về phía trước, sau đó đi xuống cầu thang.

Phòng của bọn họ ở lầu hai, so với lầu hai vừa xa hoa vừa lãng phí thì lầu một yên tĩnh hơn nhiều, Sầm Ninh đứng trên cầu thang lướt nhìn xung quanh, cuối cùng thấy Ngôn Hành Chi đứng ở ban công lầu một nhìn ra một dòng sông.

Mùa đông, anh mặc áo bành tô màu đen, thân hình thon dài phảng phất như muốn hoà vào bóng đêm.

Sầm Ninh đi lên trước, lôi kéo góc áo anh, "Sao anh lại ở đây một mình?"

Ngôn Hành Chi quay đầu lại, đôi mắt trong veo của anh hiếm khi có men say nặng nề, anh vươn tay đem cô ôm vào lòng, cằm ở trên tai cô cọ cọ "Chờ em."

Sầm Ninh đưa lưng về phía anh, dựa vào người anh: "Em còn nghĩ rằng anh đã đi đâu đó rồi...."

"Anh có thể đi đâu, sợ anh sẽ bỏ em lại trở về trước sao."

Sầm Ninh: "Em không có, hơn nữa anh có thể về nhà trước cũng không sao, tự em có thể trở về."

Nói xong, cô cảm thấy bàn tay đặt bên hông mình siết chặt.

Sầm Ninh: "Nếu không thì....em sẽ ngồi xe Tân Trạch Xuyên về nhà?"

Ngôn Hành Chi nheo mắt nhìn cô, bật cười.

Anh không còn tâm trí mà tiếp tục nói chuyện, người trong ngực nhuyễn hương ôn ngọc* ở chóp mũi quanh quẩn mùi hương dịu nhẹ tươi mát của cô, anh nhất thời tâm viên ý mã* anh muốn chạm vào cô, là cấm địa của một mình anh.

(Editor "Nhuyễn hương ôn ngọc, nguyên văn trong câu là 软香温玉 là thành ngữ Trung Quốc, đây là cách gọi khác về người con gái. Miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp. Nguồn Ngôn tình xuyên không cổ đại.

Tâm viên ý mã, nguyên văn trong câu là 心猿意马 là thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là tâm tình không khống chế được, suy nghĩ lung tung, sớm nắng chiều mưa, thất thường, nghĩ đông nghĩ tây, tâm phiền ý loạn. Nguồn Bạch Ngọc Sách.")

Ban đầu Sầm Ninh chỉ nghĩ là một cái ôm nhưng mặt lại bị chạm nhẹ nhàng, sau đó vừa ôn nhu lại tuỳ ý mà di chuyển. Hơi thở cực nóng phả trên cổ cô, xẹt qua lỗ tai, dấy lên từng đợt gợn sóng.

Sầm Ninh hơi hơi phát run, quay đầu nhìn anh, "Anh Hành Chi...."

"Hửm?"

"Đừng ở chỗ này...."

Ngôn Hành Chi tạm dừng lại: "Nơi này sẽ không có ai."

Sầm Ninh ánh mắt nhìn xung quanh, giống như.....tạm thời.....không có.

Ngôn Hành Chi hoàn toàn thờ ơ như không có chuyện gì, ánh mắt anh hơi tối lại, đưa tay ôm lấy má cô, thuận tiện đem cô quay đầu lại hôn lên môi cô, lại cạy mở khớp hàm của cô ra.

Sầm Ninh kêu rên một tiếng, bởi vì đau mà hé miệng, anh nhân cơ hội mà xông vào vùng đất của cô.

Ngôn Hành Chi đêm nay không quá ôn nhu.

Sầm Ninh nghĩ, nhất định là do rượu. Bởi vì cô ngửi được mùi rượu, nhìn thấy đáy mắt mê say của anh.

Hôn rồi lại hôn, anh dường như không hài lòng với tư thế này, liền xoay người cô lại ấn vào lan can tiếp tục hôn.

Sầm Ninh cả người giống như con tôm hấp, bị anh bẻ cong người ra sau, đón nhận đòn tấn công có chút thô bạo của anh.

Ở ngoài trời, thanh âm của gió, có chút lạnh, nhưng lúc này Sầm Ninh cảm thấy mình sắp bị thiêu chết bởi sức nóng, cô nhón mũi chân, có chút gian nan mà đỡ bả vai Ngôn Hành Chi.

Trong lúc nhất thời, dường như cái gì cũng quên hết đi, chỉ biết đầu lưỡi giữa răng môi tuỳ ý mà quấn lấy nhau, cô chỉ biết người trước mắt này, là người cô yêu nhất.....

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Nếu Ánh Trăng Không Ôm Lấy Em

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook