Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 433: Đối đầu trực diện

Hường

30/01/2021

Trong văn phòng của tập đoàn Lục thị, trong tay Lục Hằng đang cầm ly rượu vang đỏ, ông ta cười nói với người đàn ông mặc đồ đen: “Khánh Huyền đã thành công rồi. Tường Vi sẽ không bao giờ nói ra được bí mật của chúng ta. Tôi thật muốn thấy vẻ mặt giận dữ của Mạc Du Hải”.

Người đàn ông mặc đồ đen cau mày: “Ông chủ, chúng ta không có nội gián tiếp ứng ở tập đoàn Mạc Du Hải. Tin tức này được đưa qua các kênh khác. Ông có chắc là Tường Vi đã chết không?

Nụ cười của Lục Hằng trở nên cứng nhắc, đặt ly rượu trong tay xuống, khẽ cau mày nói: “Những gì cậu nói cũng có lý. Chuyện này phải chắc chắn xác nhận không phải bị anh ta đánh lừa.”

Người mặc đồ đen nghĩ nghĩ, rồi nói: “Tối nay tôi sẽ đến bệnh viện kiểm tra xem Tường Vi đã chết thật hay chưa?

Lục Hằng lắc đầu: “Không được, nếu đây là lừa đảo thì Mạc Du Hải chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn sàng, nên vào lúc này, chúng ta không nên làm bất cứ động tĩnh gì mà chỉ có thể theo dõi diễn biến tiếp theo mà thôi.”

Người đàn ông mặc đồ đen trầm ngâm một lúc: “Được rồi, ông chủ, đêm nay chắc lô hàng cũng sắp lên bờ rồi, ông định phải ai đi tiếp ứng để giá họa cho Hạ Minh Viên đây?”

Lục Hằng cười nhạo: “Tôi không nói cho cậu biết rồi sao, đội trưởng vệ sĩ của Hạ Minh Viên là người của tôi, hắn là người sẽ nhận đợt hàng này, đáng tiếc hần ẩn núp bên cạnh Hạ Minh Viễn lâu như vậy rồi cuối cùng phải bỏ đi.”

Người áo đen cũng ra vẻ tiếc nuối: “Làm gián điệp ngầm bên cạnh Hạ Minh Viễn chắc phải phí rất nhiều công sức. Hiện tại phải vứt bỏ hẳn chúng phải quá đáng tiếc sao?”

Ánh mắt Lục Hằng thoáng qua một tia lạnh lùng: “Tôi chuẩn bị đến Nam Á để tiếp quản công việc kinh doanh của Sai Bá, sau đó tôi sẽ mở ra con đường kinh doanh. Thời điểm này, ai cũng có thể vứt bỏ” Người đàn ông mặc đồ đen gật đầu: “Ông chủ, ông thật sự muốn đích thân đến Nam Á sao? Làm ra hành động lớn như vậy. Tôi lo lắng Mạc Du Hải sẽ phát giác ra cái gì.”

Lục Hằng cười nói: “Cậu không hiểu đạo lý thỏ khôn có ba hang sao? Coi như anh ta nhận ra cũng đã quá muộn bởi vì khi đó chúng ta sẽ lấy Nam Á làm cơ sở, hình thành để chế thương nghiệp, một cái Mạc Du Hải căn bản không cần lo lắng.”

Người đàn ông mặc đồ đen thể hiện sự tôn kính của mình, vẫn là ông chủ nhìn xa.

“Đêm nay cậu đi nhìn chằm chằm bến tàu đi. Nếu Mạc Du Hải xuất hiện chứng tỏ anh ta đã bị lừa, không cần lo lắng về anh ta nữa nhưng nếu không xuất hiện thì sẽ phiền phức lớn” Lục Hằng nhìn ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói.

Người đàn ông mặc đồ đen cau mày: “Ông chủ, ông có nghĩ rằng Mạc Du Hải sẽ nhìn thấu kế hoạch không kẽ hở này của chúng ta không?

Lục Hằng lạnh lùng nói: “Người được gọi là người khôn ngoan sẽ không lo thẳng mà lo thua trước. Vì vậy, chúng ta phải dự tính tình huống xấu nhất. Tối nay tất cả đáp án sẽ được công bố. Ngoài ra, hãy để Hàn Công Danh đi”

Người mặc đồ đen ngạc nhiên hỏi: “Hàn Công Danh? Nếu anh ta đi, Mạc Du Hải sẽ phát hiện ra đó là chúng ta, rốt cuộc Hàn Công Danh cũng đến từ tập đoàn của chúng ta”

Lục Hằng chế giễu, nói: “Chuyện này cậu không hiểu, tôi chỉ muốn quấy rầy sự phán đoán của Mạc Du Hải. Sau khi nhìn thấy Hàn Công Danh, anh ta sẽ nghĩ nếu người đưa tin phía sau là tôi, tôi sẽ không để Hàn Công Danh xuất hiện, Nhớ lấy đây chính là cách nghĩ của người thông minh. Càng nhiều nghi phạm, anh ta sẽ càng ít nghi ngờ.”

Đôi mắt của người đàn ông mặc đồ đen sáng lên: “Ông chủ, có vẻ như không có ai có thể là đối thủ của ông rồi”

Ảnh mắt Lục Hằng lạnh xuống: “Đừng có vỗ mông ngựa nữa. Nếu không ai là đối thủ của tôi, hai mươi năm trước tôi sẽ không phải chật vật như vậy. Tất

cả là do lão quỷ ba của Mạc Du Hải bạn cho tôi, tôi nhất định sẽ không để yên cho con ông ta!”

Bến tàu vào ban đêm.

Hàn Công Danh mặc một bộ quần áo thể thao màu đen, trốn trong góc tối, ánh mắt lấp lánh. Tối nay Lục Hằng ra lệnh giết chết Mạc Du Hải. Đây là thời khắc anh ta mong mỏi từ lâu rồi.

Nếu Mạc Du Hải biến mất khỏi thế giới, Hạ Nhược Vũ nhất định sẽ trở lại ở bên anh.

Khẽ lau khẩu súng bắn tỉa lạnh lẽo, khóe miệng Hàn Công Danh nở nụ cười lạnh lùng nhìn về phía xa lộ xa xôi.

Trên biển có một chiếc thuyền lướt qua, trên bến xuất hiện một đoàn người hình như là tới lấy hàng Hàn Công Danh biết những người này là mồi nhử, không bao lâu nữa Mạc Du Hải sẽ xuất hiện.

Khi tàu vào bờ, nhóm người bắt đầu chất hàng lên, lúc này chợt vang lên tiếng phanh gấp của xe, Mạc Du Hải leo xuống xe lao nhanh về phía nhóm. người kia.

Ánh mắt Hàn Công Danh lạnh lùng, khẩu súng bắn tỉa của anh ta nhắm vào Mạc Du Hải nhưng rất khó để bắn trúng anh ta khi anh ta đang di chuyển với tốc độ cao thế này cho nên vẫn tạm thời không có nổ súng.

Những người kia nhìn thấy Mạc Du Hải, lập tức thả hàng trong tay xuống.

rút súng ngắn mang theo bên người ra chuẩn bị nổ súng, nhưng Mạc Du Hải không cho bọn hắn cơ hội nổ súng, anh đã giơ cánh tay lên bóp cò rồi xông đến trước mặt mấy người trúng đạn ngã xuống đất.

Mạc Du Hải cũng không có trực tiếp đánh chết bọn chúng chỉ là để bọn chúng mất khả năng hành động thôi, chỉ chốc lát, toàn bộ những người kia bị đánh bại trên mặt đất.

Nhìn người đứng đầu bên kia, Mạc Du Hải đã đoán được để khiến anh mắc lừa, Lục Hãng nhất định sẽ phải một tên bí mật ở bên cạnh Hạ Minh Viên ra, người này chính là đội trưởng vệ sĩ của Hạ Minh Viễn.

“Hóa ra anh là người đứng sau, anh không phải là người của Hạ Minh Viễn sao?” Mạc Du Hải thờ ơ hỏi.

Đội trưởng vệ sĩ bị bắn vào chân, nghiến răng nghiến lợi không nói gì, cố gắng chống cự đến cùng.

Mạc Du Hải cười nhạt: “Anh bây giờ có thể không nói gì. Tôi cam đoan có rất nhiều biện pháp khiến anh phải mở miệng.

Lúc này Hàn Công Danh biết mình không thể đợi thêm nữa, lập tức bóp cò. “Đoàng” Một tiếng nổ vang lên, tên đội trưởng vệ sĩ ngã xuống đất.

Cần phải giết người diệt khẩu trước, tuyệt đối không bỏ sót ai, lựa chọn của Hàn Công Danh rất đúng.

Mạc Du Hải cau mày, gần đây có kẻ giết người, anh đứng sau thùng hàng nhàn nhạt nói: “Đây không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, sao anh không ra gặp tôi đi? Có phải là lương tâm cắn rứt không?”

Giọng Hàn Công Danh cố ý khàn khàn, lạnh lùng nói: “Mạc Du Hải, người khác sợ anh nhưng tôi không sợ anh, hôm nay nhất định phải để anh chết ở đây”

Mạc Du Hải đội bằng đạn, lạnh nhạt nói: “Chúng ta có hận thù sâu sắc không nhỉ? Anh đã làm phiền tôi rất nhiều lần rồi đấy.”

Hàn Công Danh nghiến răng: “Mối hận của tôi với anh sẽ không bao giờ giải quyết được.”

Mạc Du Hải cầm súng lục định lao ra ngoài và nói tiếp: “Đã hận tôi đến vậy, tại sao anh không dám ra ngoài gặp tôi? Anh đang lo lắng cái gì sao? Tôi không muốn trở thành kẻ thù của một con rùa đen rụt cổ”

Ánh mắt Hàn Công Danh càng lúc càng tức giận, lời nói của Mạc Du Hải khiến trái tim anh đau đớn. Tại sao anh ta khắp nơi đều không bằng Mạc Du Hải, thậm chí còn không dám đối đầu trực tiếp với anh ta?

“Mạc Du Hải, tôi không sợ anh đâu!” Cuối cùng cơn giận khiến Hàn Công Danh mất lý trí, anh ta bước ra khỏi góc khuất.

Mạc Du Hải khẽ cau mày, Hàn Công Danh không hề che giấu giọng nói, nghe vậy lạnh lùng hỏi: “Hàn Công Danh?

“Mạc Du Hải, anh thật thông minh, làm sao lại không nghĩ ra là tôi? Anh là kẻ thù lớn nhất tồi tệ nhất của tôi, bởi vì tiểu Vũ” Hàn Công Danh lạnh lùng nói với đôi mắt đỏ ngầu.

Mạc Du Hải mỉm cười: “Cuối cùng thì anh cũng sẵn sàng ra sân. Chúng ta chỉ có thể có một người chiến thắng tối nay”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook